Archive for the ‘Mặc Phương Tử’ Category

Mặc Phương Tử


Rồng bay
tranh bằng gạo rang của Hồ Sĩ Nghĩa

Tôi sinh ra từ miền đất Phương Nam
Thẳng cánh cò bay một thời mở cõi.
Ngàn mây vân du
Ngàn mây vẻ lối,
Sông nước muôn trùng, bát ngát bóng chiều lam.
Cảm thức quanh tôi
Đất trời thân thiết
Tim máu ông cha từ thuở xa xăm.
(more…)

Mặc Phương Tử

Từ đống rác

Buổi sáng
Bên ghế đá công viên
Uống ly cà phê
Nghe đời bát nháu.

Mọi thứ hôm qua
Mọi thứ hôm nay
Mọi điều sẽ đến…
Thượng Đế và ác quỉ
Luôn trực tuyến trong đời…
Nghe người kể chuyện buồn vui
Mênh mang thế sự, bùi ngùi nghĩa nhân !
(more…)

Mặc Phương Tử

Ở giữa Sài Gòn

Đêm ở Saigon
Ngập ánh đèn hoa
Đến chiếc lá
Cũng say màu chếnh choáng.
Nhịp sống dồn lên sau mùa gió loạn,
Ngất lầu cao
Không thấy ánh sao xa!

Ở giữa Saigon
Người đến muôn phương
Từ thuở máu tim xanh màu đất mới
Những cánh chim trời Nam vang tiếng gọi
Ba trăm năm,
Còn mãi một mùa hương!
(more…)

Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường
Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm
Đời thường khuya sớm thâm trầm
Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Đã rằng; trong cuộc bể dâu!
Cõi lòng thanh thoát, tươi màu thời gian.
Nhục vinh, mấy nhịp cung đàn
Tơ chùng, phím loạn, nghe hoang nỗi sầu!
(more…)

Mặc Phương Tử

Bây giờ mùa đã chớm vào Đông
Mây trắng mù giăng, trắng ngõ lòng !
Thăm thẳm chiều xa buồn cánh nhạn
Hắt hiu đời quạnh nhớ mênh mông.!

Đã bao lần gọi mây thu lại
Dặm khách chưa tròn bước lãng du
Cánh nhạn mù xa chiều dĩ vãng,
Thầm nghe tiếng lá dưới sương mờ.
(more…)

Mặc Phương Tử
Đại lễ VESAK 2018

Mặc dù Đức Phật đã xuất hiện trên trái đất cách nay 2.642 năm về trước, mãi cho đến ngày 15 tháng 12 năm 1999, Tổ chức Liên Hiệp Quốc mới biểu quyết chính thức công nhận và tuyên bố Đại lễ Phật Đản Quốc tế (Lễ Vesak – Tam hợp) tại trụ sở Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, New York City (Hoa Kỳ). và vào năm 2000, Đại lễ Vesak đã được tổ chức trọng thể đầu tiên tại trụ sở Liên Hiệp Quốc.

Chúng ta đang sống ở thế kỷ thứ 21, thế kỷ mà phần nhiều mọi người cho là thế kỷ của sự vươn mình lên tầm đỉnh phát triển khoa học, kỹ thuật, văn minh trong đời sống xã hội con người; và cũng có một số quan điểm, trong đó có phần phát biểu của một ít người theo Đạo Phật, cho là thời kỳ phát triển của “Văn hóa tâm linh” từ các thể thức tôn giáo.
(more…)

Mặc Phương Tử

Từ lúc quê mình thôi lửa đạn
Xanh mùa thương nhớ, buổi sầu tan.
Chao ôi, mấy lượt lời non nước
Vẫn thế, bao phen chuyện đá vàng!
Dòng mộng đã theo trời viễn mộng
Non ngàn còn lạnh dấu sương ngàn.
Ai hay giữa chốn hồn hoa cỏ,
Lệ sử còn ngân những điệu đàn!
(more…)

Mặc Phương Tử

Sương trắng đục
Lạnh bên triền mộng ước
Tiếng chim chiều
Hiu hắt xuống hoàng hôn
Nhánh lau xa
Mong manh tình mây nước
Ta thấy một màu hoang tái bến rêu cồn!

Em có nghe chăng
Từ thuở bình minh tổ quốc?
Trăm trứng nguyên lành, ươm sức sống quê hương
Em có còn không
Hơi thở nghìn thu dân tộc?
Hạo khí đất trời
Bao phen lừng tiếng vó ngựa biên cương.
(more…)

Mặc Phương Tử

Khi áo bạc thênh thang cùng mây trắng
Ta loay hoay theo cát bụi phong hồ
Những dấu hỏi giữa hồn sa mạc nắng
Thăm thẳm nhìn về phương tận hư vô.

Ta quảy lên vai đôi hồn nhật nguyệt
Ngâm câu thơ cho nát cuộc hoang sầu
Đời vạn nẽo phương nào không sanh diệt ?
Thực-Hư nầy… tìm ở tận xa đâu !
(more…)

Mặc Phương Tử

Ai cõng mùa xuân qua đây
Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim
Để nghe tình tự trăm miền
Màu hoa cỏ
Vẫn bình yên muôn nhà.

Nghe chim hót vọng rừng xa
Thức bình minh
Lãng đãng tòa khói sương
Thì sương,
Thì khói … vô thường !
Ta-người
Trót cuộc viễn phương vào đời.
(more…)

Mặc Phương Tử

Vẫn một trời quê

Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà
Phương trời lữ thứ hỏi mây qua
Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ
Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!

Đâu thuở bình yên nơi xóm vắng
Bập bùng bếp lửa đêm ba mươi
Quê nghèo, nhưng ấm tình xưa ấy,
Đợi phút giao nguyên của đất trời.
(more…)

Mặc Phương Tử

Cái thuở tinh khôi đường lộng gió.
Chung niềm ước vọng ý cao bay.
Tôi – Em, từ độ trăng cài mộng
Mơ giữa đường trăng, mộng vẫn gầy!

Rộn rã
Những bước đầu đời cây trẩy lá
Hoa thôi khô, thôi rụng,
cõi hoang đường…!
Mảnh vườn cũ
thôi xơ xác chuyện thê lương
Bao diễm ảo sẽ thay màu phế tích.
(more…)

Mặc Phương Tử

Em có hay xuân về!

Em có hay!
Những chiếc lá thức tàn canh
Cây chuyển mạch,
Dòng đời thay sắc áo
Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo
Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Em có hay!
Giấc mộng cũ tàn phai
Đã rụng xuống muôn ngã đời bảo nổi
Những mảnh vỡ hồn đêm như khép vội
Bên sắc màu thế kỷ nối đường bay.
(more…)

Mặc Phương Tử

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu, những âm thanh ầm ĩ của người, xe cộ và sự va chạm của mọi thứ xung quanh, cuộc sống quay cuồng, làm chóng mặt và choáng ngợp cả mắt.

Cảm giác đầu tiên làm cho tôi không ít suy tư đến cường độ lao động của con người hôm nay, khi mà nền công nghiệp hóa đang trên đà phát triển và mỗi lúc càng tiến dần đến lộ trình hội nhập cùng với các nước trên thế giới. Những công trình đầu tư xây dựng nhà máy xí nghiệp ở các khu công nghiệp, những công trình dự án mở rộng đường giao thông, những khu đô thị mới với những chung cư cao tầng mô hình kiến trúc kiểu mẫu, khu vui chơi giải trí.v.v…
(more…)

Mai đây

Posted: 27/12/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử


Trong sương sớm
dinhcuong

Nắng đã lên rồi, sương chưa tan
Đời hiu hắt gió mộng mây ngàn.
Đã bao thu đến mùa thay lá
Chừng bấy đông còn lớp diễn trang.
Đá lạnh hồn khuya bờ ảo vọng
Trăng nghiêng mặt bể sóng hoang tàn.
Đi-về một cõi tâm tư ấy,
Nào có riêng gì giữa thế gian.
(more…)

Phong nguyệt

Posted: 01/12/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

1. Diệu Pháp nào?

Không từ nơi nguồn cuộc sống
Muôn trùng khổ đế thậm thâm
Cành lau nghiêng chiều thực mộng
Cành lau trắng trời diệu tâm.

2. Vằng trăng nào?

Giữa ao trời diễm tuyệt
Huyền diệu mười phương mây
Vẫn tròn gương cổ nguyệt
Cõi thơ, cõi Phật nầy.
(more…)

Đường mây

Posted: 21/11/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

1. Cuộc Tình nào

Giữa ngàn phương ảo hoá
Vi diệu lời bình yên
Mây trắng về muôn ngã
Thắp sáng trời Hoa Nghiêm.

2. Bước đi

Nguyên sơ hồn sỏi đá
Nghe trời đất thanh bình
Đường chim về muôn ngã
Hướng mặt trời tâm linh.
(more…)

Dòng mộng

Posted: 02/11/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

1. Con sông nào

Tháng ngày xuôi dòng chảy
Chở bao nỗi đời đau
Âm thầm trôi đi mãi,
Từ vạn cổ xưa sau.

2. Con thuyền nào

Ngàn phương về bến đổ
Ngừng nhịp sóng thời gian
Vầng trăng tròn gương cổ
Mưa gió tạnh tràng giang.

3. Lênh đênh

Lênh đênh thuyền một chiếc
Sông dài, bể rộng thênh
Giữa sắc màu sinh-diệt
Từng ý niệm lênh đênh.
(more…)

Mặc Phương Tử

1. Hạt bụi

Ngàn năm bên lối nhỏ
Trút niềm đau muộn phiền
Ngàn năm mang hơi thở
Dìu vợi trời tam thiên.

2. Hạt phù sa

Đổ xuôi miền du mộng
Cho sắc màu cỏ hoa
Muôn bến đời gió lộng
Bồi bãi khắp trời xa.

3. Lối về

Thênh thang tình hạt bụi
Bờ sương cỏ ngủ vùi
Bỏ quên đời dấu hỏi
Thoáng nhìn mây trắng trôi.
(more…)

Mặc Phương Tử

Cánh cò trắng
Điểm đồng xanh
Hiu hiu con gió, mong manh nắng vàng
Chiều xa
Xóm nhỏ
Thu sang
Mây về dệt mộng trên ngàn khói sương.

“Thu không”
Nào thuở quê hương
Cảnh thanh bình
Vẫn chiều buông cuối ngày
Hữu cơ, từng nấm trong tay
Em tung rải
Hạt ngọc đầy ruộng xa.
(more…)

Mặc Phương Tử

Tình thu phương

Mây dạt từng không, chim bạt gió
Rừng thu thấp thoáng, dáng thu cao
Nghiêng vai trút nửa hồn hoang lạnh
Còn nửa chiều hương ngập sắc màu.

Thu đến bao giờ ta chẳng hay
Chỉ nghe lay động lá vàng bay
Chỉ nghe trong nhịp đời giao cảm
Hạt bụi mong manh dợn sóng ngày.
(more…)

Mặc Phương Tử


Đêm thắp nhang ngoài trời mù sương
dinhcuong

Mẹ ơi!
Bây giờ là tháng 9, mùng 3
Mây trắng vẫn thênh thang lùa vào nỗi nhớ
Phương trời cũ,
Biết đâu tìm hơi thở
Bóng mẹ mùa thu đổ xuống bóng hoàng hôn!

Mẹ ơi!
Bây giờ là tháng 9, mùng 3
Con lặng lẽ
Bên thềm thu gió về hiu hắt
Mang mang nửa khung trời, nửa vòng trái đất
Còn nửa quê nhà, hoang tái bóng chiều sa.
(more…)

Mặc Phương Tử

Bên thềm mây trắng khéo xây thành
Xao xác ngoài kia tiếng lợi-danh
Vinh nhục bao phen đời khập khễnh
Đỉnh chung mấy cuộc mộng tan tành.
Xoay chiều ngọn bấc đau lòng vạc
Trở giấc phong hồ lạnh điếm canh.
Ngàn thuở ai hay tuồng thế sự,
Bức tranh vân cẩu vội qua mành.
(more…)

Mặc Phương Tử

Nửa đời…

Nửa đời xưa
Đã qua đi
Nửa đời còn lại
Chút gì không hư.

Nửa đời,
Đâu đó… mặc dù !
Vóc tay cười mộng
Cuộc phù du Ta.

Nửa đời
Nửa đời đi qua
Bước đi là đến
Từ xa để gần.

Nửa đời
Còn vết phong trần
Bờ nhân ảnh
Khoả trong ngần biển xanh.
(more…)

Mặc Phương Tử
Tặng anh Huỳnh Hồng Quân

Tôi nghe anh kể chuyện đời anh
Vó ngựa đòi phen dậy sóng thành
Dù đã một thời cao mộng ước
Lòng còn vời vợi dưới trời xanh.

Nát lệ, đã đành cuộc bể dâu
Nỗi niềm thế sự đến ngàn sau
Dù mai sau nữa, lòng ta vẫn…
Theo bước thời gian, cứ ngẫng đầu !
(more…)

Mặc Phương Tử

Lắng lòng nghe tiếng vô thanh
Từ nguồn diệu lý qua thành kim cương
Ai hay một đoá vô thường!
Tặng nhau một sớm mười phương nhiệm mầu.

Bước dừng tỉnh giấc chiêm bao
Dấu rêu cồn – đã nhạt màu bể dâu
Ngàn xưa chớp mộng xuân nào…
Gió lùa hạt bụi bay vào non xa.
(more…)

Mặc Phương Tử

Mỗi ngày
Những con đường trong thành phố
Nặng nề
Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người
Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.

Tháng năm
Những lo toan đối mặt cuộc đời
Đấu tranh, từ chối
Chấp nhận, buồn vui…

Vẫn chở chuyên theo suốt kiếp người.!
(more…)

Mặc Phương Tử

Sáng ra
Tưới nước vườn chùa
Cho hoa lá cỏ nở đùa sắc hương
Giữa trưa
Thả giấc vô thường
Bên thềm mây trắng mười phương tụ về.

Chiều lên
Nắng rụng sơn khê
Gió hiu hắt ngọn
Tư bề thanh âm.
Tụng một bài kinh thậm thâm
Nghĩa vi diệu
Pháp Hoa Rằm, nguyệt viên.
(more…)

Mặc Phương Tử

Nửa khuya
Thức giấc giang hồ
Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu
Đêm vô thanh
Thoáng hương màu
Chợt nghe gõ nhịp cuộc dâu bể nầy.

Nghĩ mà thôi
Ước mộng gầy
Vui buồn cho trót bước đày đoạ qua
Nghĩ mà thôi
Phận người ta
Nhục vinh như thể phù hoa chợ đời.
(more…)

Mặc Phương Tử

Hoa ánh sáng

Khi ta thấy bên đường
Những hạt bụi vô tình ai để rơi trong mắt
Những nét mặt hốc hác thương gầy tuôn gió bấc
Những tâm hồn khép kín dấu rêu phong
Tóc rối chiều mây ướt giọt sương bồng.

Áo vá trời xanh
Bước đi trong dấu ngoặc
Những cơn gió rát tung hê
Bên đường gập ghềnh sỏi đá
Người đi đâu, cát bụi ngược xuôi về…!
(more…)