Archive for the ‘Lê Quang Thông’ Category

Lê Quang Thông

Người Tu sĩ Tây Tạng trẻ,
đứng dưới bóng cờ.
Thầy bất động
và cờ bay phất phới.
Cờ Tây tạng,
những tia mặt trời chiếu rọi.
Bay không do
gió quê hương Thầy thổi,
Và không bay
trên đất Tây tạng sáu mươi năm nay.
Hôm nay Thầy đứng đây,
thân phận lưu vong.
Để cùng những người Việt nam,
nói lên sự thực :
Chúng tôi bị bức tử bởi Trung Quốc.
Tây Tạng trước,
Việt nam sau,
kịch bản y chang lập lại:
Non nước hai nơi bị Hán hoá,
buồn đau.
(more…)

Lê Quang Thông

Các em
đồng cảnh cùng tôi,
quê nhà
cùng phía chân trời
xa xăm.
Điêu linh,
phiêu bạt
nhiều năm
Chốn nầy dừng lại,
nhận làm quê hương.
(more…)

Tâm sự hè

Posted: 22/08/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Mùa hè
nhiều hình lên Facebook.
Do bạn bè xưa,
từ xa ghé thăm.
Hình ảnh dạo chơi nơi đang ở:
sông nước,
phố phường,
những công trình,
di tích từ ngàn năm.

Vài hình ghi lại
mấy ngày đi xa,
giáo đường cổ kính với tháp chuông cao vút
rất Tây Ban Nha,
những bờ biển xanh dưới nắng hè
Địa trung hải.
Không hề thấy đâu,
hình ảnh quê nhà.
(more…)

Vẩn vơ

Posted: 09/08/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Em chạy buổi sáng quanh rừng.
Còn tôi đi bộ, giáp vòng nhiều phen.
Mỗi lần một nụ cười duyên.
Món tóc đuôi ngựa hất lên cũng cười.

Em ngây thơ quá đi thôi.
Còn tôi mấp mé tuổi đời bảy mươi.
Ừ ! Cười thì cười cho vui !
Nhưng tôi đã hết lâu rồi duyên trai.
(more…)

Papillon

Posted: 25/07/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Câu chuyện “Người tù khổ sai Papillon”.
Là thức ăn,
nuôi lòng vượt thoát của tôi nhiều năm.
Từ khi đất nước thành nhà tù rộng lớn.
Và tình người,
bức tử bởi hờn căm.

Xin cám ơn Henri Charière.
Tôi nhớ rành rọt từng bước gian truân,
trong mười ba năm ông đã qua.
Từ buổi sáng,
bước theo nhịp xích,
lê vang mặt đường.
Rời đảo St Martin de Ré.
Vĩnh biệt nước Pháp.
Lên đường đi chung thân khổ sai ở St Laurent, Guyane.
Đến lúc thoát khỏi mọi trại giam,
thành công dân Venezuela.
(more…)

Lê Quang Thông

Tôi yêu hai hàng cây Linden.
Lá dài lục non chen lá to lục đậm.
Tôi yêu đường trinh nguyên sáng sớm.
Hoa dại và chim, đua nhau khoe vui tươi.

Ngày bắt đầu từ mới tinh khôi,
từ những đơn sơ với mắt nhìn tha thiết,
từ băn khoăn chừng như rất ít.
Hân hoan lòng vui, tim tràn ngập thương yêu.
(more…)

Lê Quang Thông

Qua Vàm Kỳ Hôn, Vàm Kỳ Hôn.
Tên ai khéo đặt nghe dễ thương?
Hỏi kỳ? Thiệt chẳng kỳ chi hết.
Hôn mà kỳ…đâu ai dám hôn.

Xuôi ngược em đi ghe bán buôn.
Mà đoan trang đài các lạ thường.
Chắc thuở ngày xưa, em đi học…
Hỏi gì nhiều quá vậy? Kỳ hôn!
(more…)

Lê Quang Thông

Ảnh hoa xương rồng em Út gởi.
Bùng nở miên man nỗi nhớ nhà.
Ba chín năm, từ bước chân ra.
Ngõ cũ vẫn đêm đêm mở rộng.

Mệ Ngoại vẫn hàng hiên hóng nắng.
Cha loay hoay tĩa sói ướp trà.
Mạ vẫn đăm chiêu nhiều tính toán.
Mua chi đây, chiều ghé Đông Ba.
(more…)

Lê Quang Thông

Tháng Năm tôi đi Rừng Đen,
lên Donaueschingen,
nơi bắt đầu sông Danube.

Bên sông lạ mà hồn ở sông quen.
Nhớ dòng Hương tha thiết êm đềm.
Dòng sông tuổi nhỏ và ngôi trường Quốc Học,
nơi hơn 50 năm trước,
thuở hoa niên, dấn bước vào đời.
(more…)

Tụng ca em

Posted: 31/05/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều.
Cảm đôi mắt em dịu dàng đắm đuối.
Và đêm tức thì, tìm đến nhà em.
Tình yêu tức thì, đến với hương đêm.

Những con đường chung quanh khu Đại học.
Ghi dấu bước chân hai kẻ yêu nhau.
Chút tình thơ ngây của thuở ban đầu.
Đếm bước chân đi không cần đếm bạc.
(more…)

Lê Quang Thông

Mạ tôi con gái Kim Long.
Lấy chồng, lên An Ninh Hạ.
Vào thời nước non khói lửa.
Mười chín, sinh tôi đầu lòng.

Đêm vượt cạn, sợ Tây lùng.
Dưới hầm, lo con khóc lớn.
Liềm cũ, cắt nhau, ít bén.
Cho dùng dằng tình mẹ con.
(more…)

Lê Quang Thông

Đường bộ thì sợ Hải Vân.
Đường thủy thì sợ sóng thần Hang Dơi

(Ca dao)

Sáng 01 tháng Tư 1975, tôi quyết định ra Huế bằng chiếc Yamaha vẫn dùng từ lâu. Đà Nẵng xem như đã yên được ba ngày nay. Hỗn loạn chấm dứt từ trưa 29.3, sau khi vài chiếc T54 chạy dọc bờ sông Hàn từ trên Viện Cổ Chàm xuống rồi vòng vào phố.

Xe nào cũng cắm đầy cờ Mặt trận GPMN và cờ Phật giáo. Trên xe ngoài ba bốn người mặc quân phục, đội mũ cối hay mũ tai bèo, còn lại là thanh niên áo quần lộn xộn, có giải khăn đỏ trên bắp tay. Có xe còn thấy một hai vị sư đắp y vàng, ngồi dựa vào pháo tháp của xe và vẫy tay chào đám đông tụ tập ven đường.
(more…)

Lê Quang Thông

Tôi về với các em cuối tháng Mười Một:
những ngày mưa,
không thấy được núi Truồi.
Ngàn tâm sự xui lòng tôi sướt mướt,
nên ngại mình không tạo nổi niềm vui.

Tôi vẫn băn khoăn,
những mai theo xe về dạy sớm.
Có phải nơi đây, nơi mình trở về?
Nơi dừng chân một đời bão nổi?
Ôi! Những hy vọng
xanh như lá cây,
Đã bay theo một thời
ngược xuôi tóc rối.
(more…)

Chờ

Posted: 26/04/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Chờ ngày vui tới như con chờ Mẹ,
tan chợ chiều về với gói quà ngon.
Thấp thỏm bên hiên ngóng Mẹ mỏi mòn,
ngày vui vẫn mịt mù như bóng Mẹ.

Rồi Mẹ cũng về trước khi trời tối,
ngày vui cũng tới không như trông chờ.
Và không vui gì như triệu người mơ.
Tiếng súng vừa ngừng bắt đầu tiếng nấc.
(more…)

Lê Quang Thông

Buổi sáng xuôi giòng sông Nidda.*
Phía trước, quê nhà xa rất xa.
Nước chảy lững lờ, sông Kẻ Vạn?
Đưa hồn về Ba Bến, An Hoà.

Nhớ buổi trưa hè nắng chói chang,
bến nước sau nhà rợp bóng im.
Có con rắn lục trên giàn mướp,
trong nắng lười say giấc ngủ hiền.
(more…)

Về Huế

Posted: 28/03/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Huế biết không, tôi về thăm Em từng đêm?
dù chưa phải hồn ma, bóng quế.
Cũng không phải chiêm bao mộng mị.

Tôi về tìm Em,
bắt đầu từ cửa Thượng Tứ,
đi thẳng ra cửa Hậu.
Con đường ngày xưa,
Em và tôi kẹt đâu đó, không thể đi thông.
Nên cứ loanh quanh Lục Bộ, Tam Toà.
Để rốt cuộc,
không ra khỏi Kinh thành rêu mốc.
(more…)

Lê Quang Thông

Tây Bá linh và mười tiểu bang,
chia mười một nhóm, mai lên đường.
Đi đâu? Ừ nhỉ, không tha thiết.
Miền nào? Cũng chẳng phải quê hương!

Miền nào cũng thảy đều lạ lẫm.
Ngóng về quê cũ vời vợi xa.
Chân hết thấp cao vì say sóng.
Hồn lại ngất ngây nỗi nhớ nhà.
(more…)

Lê Quang Thông

Từ nhà tôi lên đến đường mòn khoảng 7km. Tôi đạp xe dọc theo bờ sông Nidda hướng ngược giòng. Mùa hè thiên hạ ưa tập trung nướng thịt, ở những bãi nướng dọc theo bờ sông, hay ăn kem, uống bia lạnh ngoài phố. Tôi lại thích ngồi dưới nắng ấm áp, đâu đó trên đường mòn Hölderlin, nghe chim chóc đủ loại hót vang, và ngủ thiêm thiếp, có khi thức giấc sau cả giờ trôi qua.

Một sự trùng hợp thú vị. Khi tôi nghỉ hưu non, thành phố bắt đầu dựng các bảng thông tin về đường mòn Hölderlin, nối liền Frankfurt và thành phố Bad Homburg. Bảng đặt ở những nơi nghỉ chân trên đừơng mòn, gồm có bản đồ, sự tích của con đường mòn dài 22km, nơi hơn 200 năm trước là con đường hẹn hò, tìm nhau của Thi nhân Hölderlin, và nàng Susette.
(more…)

Vai phụ

Posted: 28/02/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông
(Ghi nhớ ngày đầu tập tuồng La Forza Del Destino của Giuseppe Verdi ở nhà hát Oper Frankfurt)

Cả đời chưa dám phụ ai,
Cuối đời nhận được một vai phụ tuồng.
Tưng bừng kịch viện phô trương,
Sức Mạnh của Số Phận, tuồng Verdi.

Nghĩ mình vai phụ đáng chi!
Cớ sao vương vấn lâm ly trong lòng?
Thương người mệnh bạc long đong
Hoa trôi, bèo giạt vô dòng khổ tu.
(more…)

Lê Quang Thông

Sáng nay Frankfurt sương mù trắng,
Qua Main tưởng xưa qua sông Hương.
Nhớ Huế, thời sớm mai đi học.
Nhớ Huế, những sớm mai ướt mặt.

Đường quen quá nên đi không lạc,
dài một bước chân không thấy ai.
Một màn sương trắng ôi mờ ảo.
Có phải có người đang giang tay?
(more…)

Qua kinh đào Suez

Posted: 11/02/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Trưa nay tàu neo nơi Hồ Nhỏ
Đợi thông đường qua kênh Suez.
Bờ phải châu Á, bờ trái châu Phi,
Anh và Em đã ở hai lục địa.

Không gian, đã xa muôn hải lý.
Thời gian, đã hơn tháng chia lìa.
Biết bao giờ qua đoạn phân ly?
Hải Âu ơi! Xin thành Ô Thước.
(more…)

Lê Quang Thông

Bây giờ em ở Việt nam,
đêm mơ chưa sáng, ngày tàn ở đây.
Phương xa mong ngóng phương nầy.
Nhớ nhau, ngước mắt nhìn mây ngang đầu.

Đời ơi! trăm độ bể dâu,
nghe tàn phai đã mấy mầu thời gian.
Sầu đông quê cũ lá tàn,
Và hoa mứt trắng hai hàng ngõ xưa?  (more…)

Lê Quang Thông

Ta nhìn ngọn cỏ lòng mê mẩn
Nghĩ tới đời ràn rụa thâm ân

(Tô Thuỳ Yên)


Old French man in Paris cafe
by Edie Fagan

Tôi nhờ người phóng viên tờ Hörzu gởi về Paris cho Émile một bức điện tín, lúc tàu Cap Anamur ghé Singapur, một ngày sau khi vớt ghe chúng tôi trong Vịnh Thái Lan. Sợ phiền người phóng viên mới quen, tôi chỉ viết vắn tắt bằng tiếng Pháp mấy chữ: đã đến Singapur, nhờ báo tin về Việt nam. Émile hết sức sốt sắng, đã đánh đến hai cái điện tín, một về Huế cho Ba Mẹ tôi, một về Sài gòn cho vợ tôi. Émile còn nói sẽ vận động để Petit Ton, biệt danh mà Émile vẫn thường gọi tôi, qua Pháp sớm, như sau này vợ tôi kể lại. Sự thực đã không đơn giản như vậy.

Lúc ghé cảng Singapur là lúc bản thân Dr. Neudeck bối rối nhất. Trên tàu có trên hai trăm thuyền nhân. Một trăm rưỡi trong số đó nằm trong quota 1982 của chính phủ Tây Đức, sẽ được đưa lên đảo Palawan, chờ đi Đức. Số còn lại gồm hai ghe, ghe tôi đi từ Rạch Giá, và chiếc kia từ Vũng tàu, tổng cộng trên sáu mươi người, không biết số phận sẽ ra sao.
(more…)

Lê Quang Thông


Trịnh Công Sơn
dinhcuong

Em rót đây Thầy, thêm ly này nữa
Uống cạn cùng nhau dục phá thành sầu
Uống từng giọt buồn trong đáy mắt sâu
Của thầy và trò mang nhiều tâm sự

Chúng ta đứng giữa khúc quanh lịch sử
Đời quay cuồng theo vinh nhục, áo cơm
Sống từng ngày với cân nhắc thiệt hơn
Bước chênh vênh vì lớn trên đất ngụy.
(more…)

Lê Quang Thông
(Tuần nắng gay gắt ở Frankfurt, Đức cuối tháng 7.2018)

Răng nắng bửa ni như nắng Huế
Cho lòng rộn ràng như thuở mới yêu.
Thiếu cành phượng đỏ, thiếu tiếng ve kêu…
Nhưng dư dả một tình già, rất đậm.

Hãy thong thả đi từng bước chậm:
Nhớ những đêm qua hàng Đoát, ra Văn khoa,
rồi ngược đường Lê Lợi lên Ga.
Không biết chuyện chi nói hoài không hết.
(more…)