Archive for the ‘Lê Quang Thông’ Category

Hè đến

Posted: 06/07/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Hè đến từ hôm qua.
Không ve, không phượng,
như bao hè qua.
Khung trời cũ biệt tăm.
Đã từ ngàn năm.

Xao xác lá cây reo.
Nửa hờn, nửa mừng reo.
Âm vang bước chân ai vừa đến.
Ngoảnh theo bóng đổ lưng đèo.
(more…)

Lê Quang Thông

Virus Corona làm sinh hoạt xã hội đảo lộn. Đời sống như một cỗ máy đang chạy, tự dưng tắt cụp. Ai cũng bị ảnh hưởng. Từ đứa trẻ không tới được Kindergarten, cho tới người hưu trí rãnh rỗi, thong thả đi đây đi đó, bây giờ bó chân. Tôi, tháng Tư năm nay không lên Rừng Đen.

Mọi năm vào dịp nghỉ Phục Sinh, tôi thường lên đây một tuần, ở nông trại của Hans, người bạn quen khi đến Tây Đức hồi 1982. Tôi gọi là người bạn mới, mặc dù tính ra quen biết cũng đã 38 năm rồi.

Khi rời quê nhà, bạn bè từ hồi Tiểu, Trung rồi đến Đại học, mà chúng ta quen gọi bạn cũ, mất liên lạc. Nhu cầu phải kết thân trong đời sống mới, lạ lẫm, cô độc, buồn…khiến tôi có thêm một số bạn, và mặc Em nhiên được gọi là bạn mới. Hans thuộc trong số bạn đó. Tôi sẽ kể chuyện quen biết Hans cho các bạn nghe….
(more…)

Lê Quang Thông

Ngả mình trên bóng nhung tơ
Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời.

(Trưa vắng, Hồ Dzếnh)


Nhà thơ Hồ Dzếnh (1916-1991)

Lòng không lập thệ như Hồ Dzếnh.
Dù đã mê thơ thuở lớn lên.
Lãng tử nhiều lần quăng sách vở.
Đam mê che dưới vẻ ngoan hiền.

Ham danh học giỏi nên lơ đãng.
Yêu thơ nhưng nhạt với tình thơ.
Lớn lên xuôi ngược đời cơm áo.
Thơ đến rồi đi mãi hững hờ.
(more…)

Nguyền rủa

Posted: 18/05/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông


The Scream
Edvard Munch

Vì em nhỏ, tôi gọi bằng em.
Vì em ác, tôi nguyền rủa em.
Em đến, Đông tàn bên Vũ Hán,
đầu năm em đã khắp mọi miền.

Từ Úc, Á cho đến Mỹ, Âu.
Em tới đâu nơi đó thương đau.
Em gây ra sinh ly, tử biệt.
Tan nát bao nhà cảnh bể dâu.
(more…)

Lê Quang Thông

Buổi chiều mùa Đại Dịch.
Đường mòn Hölderlin.*
Con đường tình vạn cổ.
Chiều nay dài vắng tênh.

Nắng đầu Xuân tươi quá.
Sáng soi héo úa đời.
Corona địa ngục.
Quên theo tình chơi vơi.
(more…)

Ngày về

Posted: 20/03/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Ngày trở về, đường hai hàng phượng đỏ.
Bước một mình theo giọt nắng long lanh.
Nhà chị tường quanh, cửa cài kín ngõ.
Lá rụng đầy sân, hoa giấy tràn thành.

Bông sứ trắng đầu hiên, vàng thắm nhụy.
Mít chín thơm lên ngát dãy chè tàu.
Vườn nhỏ, đêm đêm chị em thủ thỉ.
Trơ ngổn ngang mấy bẹ lá tàu cau.
(more…)

Paradiso

Posted: 05/03/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Tháng Ba trời ấm,
mùa Đông hầu như biến mất,
chỉ còn một chút se lạnh buổi sáng.
Tuyết thành một thứ xa lạ.
Buổi chiều đi dọc bờ sông Nidda,
thanh thản như mọi chiều.
Sẽ ghé Paradiso,
ở góc nhà thờ bên bờ sông.
Paradiso là một quán cafe hẻm,
cafe xóm, nhưng đúng là thiên đường.
Cho nhiều người :
Lớn bé, trai gái, vàng trắng, bản xứ, ngoại quốc.
(more…)

Tiễn bạn

Posted: 19/02/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Buồn thê lương! mùa Đông nghĩa trang.
Buồn tiễn bạn, vĩnh biệt trần gian.
Ngơ ngác chơ vơ hàng cây trụi.
Gió vù rát mặt bão chưa tàn.

Tiếng kinh cầu, não nuột ngân nga,
tiễn một người xa cõi Ta bà.
Vật vờ hương khói đường siêu thoát,
luyến lưu chi, lượn mãi là đà?
(more…)

Lê Quang Thông

Ngày còn xanh mình thương nhau da diết.
Tới tuổi vàng, thắm thiết lạt dần đi.
Hỏi vì răng? Lúng túng nói vì…ri…,
cho qua chuyện, chẳng rõ ràng chi cả.

Em với anh ngày xưa là tất cả.
Đi ra đi vô, mắt liếc môi cười.
Đã quay lưng, mắt vẫn còn có đuôi.
Tuy là hai mà mê man thành một.
(more…)

Lê Quang Thông

Thuở xưa, Xuân vui như trẻ thơ.
Tuổi hoa niên nở bao ước mơ.
Mắt sáng môi hồng, đường trước mặt,
trải gấm thêu hoa bao đợi chờ.

Rồi Xuân buồn tang tóc tơi bời,
chuyện thảm thương ập đến nơi nơi.
Thanh xuân cứ tưởng đời đơn giản.
Đâu biết hờn căm đã ngút trời.
(more…)

Hương một thời

Posted: 03/01/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Tìm em không cần ngậm ngải.
Thơm em không phải hương trầm.

Mùa Xuân hoa ngát hương nồng.
Thơm em ngất ngây dìu dịu.
Hạ về cỏ cây nắng héo.
Thơm em tươi mát thanh thanh.
(more…)

Lê Quang Thông


Chim
Thái Tuấn

Tinh mơ thương dãy đèn đường,
tay sương mù vẫy nhún nhường chào nhau.
Thương người bươn bả đi mau
qua cầu, cho kịp chuyến tàu bình minh.

Thương hàng cây đứng lặng thinh.
Thu Đông tuốt lá trơ mình lạnh căm.
Thương làn khói nhạt tro lam,
vươn lên chuyền ấm tỏa tràn nhà cao.
(more…)

Bài thơ sáng nay

Posted: 06/12/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Tôi viết bài thơ sáng nay.
Bài thơ cho một ngày bắt đầu,
với tuổi già,
tuổi xưa hiếm,
nhưng nay không còn hiếm.
Và chừng mươi năm tới.
Chữ hiếm không còn đúng nữa.
Nhật, đã 38 phần trăm dân số.
Âu châu, mấp mé 24 phần trăm.
Rồi một ngày,
không chúc nhau sống 100 năm,
vì mức ấy tới thoải mái,
không cần cầu chúc.
(more…)

Tuổi biết mình

Posted: 22/11/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông


Người già ngồi giá băng
dinhcuong

Bây giờ làm thinh và làm thơ,
làm thinh vì già ngó ngu ngơ,
nói nhiều thành ra người lẩm cẩm.
Biết mình, thủ phận, chỉ làm thơ.

Trai trẻ là thời làm đủ thứ :
làm ồn, làm dáng tới làm tàng.
Làm chi cũng giỏi nên làm phách,
bụng run mà ngoài mặt hiên ngang
(more…)

Huế và tôi

Posted: 08/11/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

1.
Đêm nay tôi bay về thăm Huế.
(Bay theo hồn trong giấc mộng thôi)
Huế vẫn y nguyên như ngày cũ.
(Ít ra là Huế ở trong tôi).

Trường Tiền vẫn sáu vài mười hai nhịp.
Em vẫn theo không kịp, tội hè!
Phượng vẫn đỏ dọc đường vô Nội.
Nắng vẫn chói chang theo tiếng ve.
(more…)

Tình Thu

Posted: 29/10/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Em hãy đến đây khi chiều nhạt nắng.
Mùa Thu nhắn tin ta rất cần nhau.
Bến nước này cô tịch khúc giang đầu.
Buồn lắm nếu, người cuối sông không tới.

Mùa Thu vàng, bầy quạ đen bối rối.
Huống chi người, ngơ ngác biết về đâu.
Hãy đến với nhau như lần gặp đầu.
Khơi nóng chút đời, thu về chớm lạnh.
(more…)

Chiều Thu

Posted: 15/10/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

(Phong kiều dạ bạc, Trương Kế)

Lá vàng nhấp nhô trên mặt sông.
Nối mùa báo hiếu, cúng hoa đăng.
Nắng nhạt chiều hôm, se sắt lạnh.
Ôi chao! thổn thức cả lòng chùng.

Gió thổi đưa buồn từng đợt nhẹ.
Phất phơ vừa đủ sóng lăn tăn.
Chiếc lá: thuyền con trên mặt nước.
Lênh đênh trôi giạt giữa mất còn
(more…)

Lê Quang Thông

Thằng Tư về đây, tao cho Út Chín.
Mi người nước Huế ca quá sá mùi.
Tau chịu sáu câu đầm đìa nước mắt.
Tau tuy quê mùa thấm nỗi đầy vơi.

Dẹp hết đi Tư công danh sự nghiệp.
Về đây sớm hôm đắp đìa, đi câu.
Đời có bao lăm mà lo với nghĩ.
Loay hoay làm chi, nước chảy qua cầu.
(more…)

Lê Quang Thông

Người Tu sĩ Tây Tạng trẻ,
đứng dưới bóng cờ.
Thầy bất động
và cờ bay phất phới.
Cờ Tây tạng,
những tia mặt trời chiếu rọi.
Bay không do
gió quê hương Thầy thổi,
Và không bay
trên đất Tây tạng sáu mươi năm nay.
Hôm nay Thầy đứng đây,
thân phận lưu vong.
Để cùng những người Việt nam,
nói lên sự thực :
Chúng tôi bị bức tử bởi Trung Quốc.
Tây Tạng trước,
Việt nam sau,
kịch bản y chang lập lại:
Non nước hai nơi bị Hán hoá,
buồn đau.
(more…)

Lê Quang Thông

Các em
đồng cảnh cùng tôi,
quê nhà
cùng phía chân trời
xa xăm.
Điêu linh,
phiêu bạt
nhiều năm
Chốn nầy dừng lại,
nhận làm quê hương.
(more…)

Tâm sự hè

Posted: 22/08/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Mùa hè
nhiều hình lên Facebook.
Do bạn bè xưa,
từ xa ghé thăm.
Hình ảnh dạo chơi nơi đang ở:
sông nước,
phố phường,
những công trình,
di tích từ ngàn năm.

Vài hình ghi lại
mấy ngày đi xa,
giáo đường cổ kính với tháp chuông cao vút
rất Tây Ban Nha,
những bờ biển xanh dưới nắng hè
Địa trung hải.
Không hề thấy đâu,
hình ảnh quê nhà.
(more…)

Vẩn vơ

Posted: 09/08/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Em chạy buổi sáng quanh rừng.
Còn tôi đi bộ, giáp vòng nhiều phen.
Mỗi lần một nụ cười duyên.
Món tóc đuôi ngựa hất lên cũng cười.

Em ngây thơ quá đi thôi.
Còn tôi mấp mé tuổi đời bảy mươi.
Ừ ! Cười thì cười cho vui !
Nhưng tôi đã hết lâu rồi duyên trai.
(more…)

Papillon

Posted: 25/07/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Câu chuyện “Người tù khổ sai Papillon”.
Là thức ăn,
nuôi lòng vượt thoát của tôi nhiều năm.
Từ khi đất nước thành nhà tù rộng lớn.
Và tình người,
bức tử bởi hờn căm.

Xin cám ơn Henri Charière.
Tôi nhớ rành rọt từng bước gian truân,
trong mười ba năm ông đã qua.
Từ buổi sáng,
bước theo nhịp xích,
lê vang mặt đường.
Rời đảo St Martin de Ré.
Vĩnh biệt nước Pháp.
Lên đường đi chung thân khổ sai ở St Laurent, Guyane.
Đến lúc thoát khỏi mọi trại giam,
thành công dân Venezuela.
(more…)

Lê Quang Thông

Tôi yêu hai hàng cây Linden.
Lá dài lục non chen lá to lục đậm.
Tôi yêu đường trinh nguyên sáng sớm.
Hoa dại và chim, đua nhau khoe vui tươi.

Ngày bắt đầu từ mới tinh khôi,
từ những đơn sơ với mắt nhìn tha thiết,
từ băn khoăn chừng như rất ít.
Hân hoan lòng vui, tim tràn ngập thương yêu.
(more…)

Lê Quang Thông

Qua Vàm Kỳ Hôn, Vàm Kỳ Hôn.
Tên ai khéo đặt nghe dễ thương?
Hỏi kỳ? Thiệt chẳng kỳ chi hết.
Hôn mà kỳ…đâu ai dám hôn.

Xuôi ngược em đi ghe bán buôn.
Mà đoan trang đài các lạ thường.
Chắc thuở ngày xưa, em đi học…
Hỏi gì nhiều quá vậy? Kỳ hôn!
(more…)

Lê Quang Thông

Ảnh hoa xương rồng em Út gởi.
Bùng nở miên man nỗi nhớ nhà.
Ba chín năm, từ bước chân ra.
Ngõ cũ vẫn đêm đêm mở rộng.

Mệ Ngoại vẫn hàng hiên hóng nắng.
Cha loay hoay tĩa sói ướp trà.
Mạ vẫn đăm chiêu nhiều tính toán.
Mua chi đây, chiều ghé Đông Ba.
(more…)

Lê Quang Thông

Tháng Năm tôi đi Rừng Đen,
lên Donaueschingen,
nơi bắt đầu sông Danube.

Bên sông lạ mà hồn ở sông quen.
Nhớ dòng Hương tha thiết êm đềm.
Dòng sông tuổi nhỏ và ngôi trường Quốc Học,
nơi hơn 50 năm trước,
thuở hoa niên, dấn bước vào đời.
(more…)

Tụng ca em

Posted: 31/05/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều.
Cảm đôi mắt em dịu dàng đắm đuối.
Và đêm tức thì, tìm đến nhà em.
Tình yêu tức thì, đến với hương đêm.

Những con đường chung quanh khu Đại học.
Ghi dấu bước chân hai kẻ yêu nhau.
Chút tình thơ ngây của thuở ban đầu.
Đếm bước chân đi không cần đếm bạc.
(more…)

Lê Quang Thông

Mạ tôi con gái Kim Long.
Lấy chồng, lên An Ninh Hạ.
Vào thời nước non khói lửa.
Mười chín, sinh tôi đầu lòng.

Đêm vượt cạn, sợ Tây lùng.
Dưới hầm, lo con khóc lớn.
Liềm cũ, cắt nhau, ít bén.
Cho dùng dằng tình mẹ con.
(more…)

Lê Quang Thông

Đường bộ thì sợ Hải Vân.
Đường thủy thì sợ sóng thần Hang Dơi

(Ca dao)

Sáng 01 tháng Tư 1975, tôi quyết định ra Huế bằng chiếc Yamaha vẫn dùng từ lâu. Đà Nẵng xem như đã yên được ba ngày nay. Hỗn loạn chấm dứt từ trưa 29.3, sau khi vài chiếc T54 chạy dọc bờ sông Hàn từ trên Viện Cổ Chàm xuống rồi vòng vào phố.

Xe nào cũng cắm đầy cờ Mặt trận GPMN và cờ Phật giáo. Trên xe ngoài ba bốn người mặc quân phục, đội mũ cối hay mũ tai bèo, còn lại là thanh niên áo quần lộn xộn, có giải khăn đỏ trên bắp tay. Có xe còn thấy một hai vị sư đắp y vàng, ngồi dựa vào pháo tháp của xe và vẫy tay chào đám đông tụ tập ven đường.
(more…)