Archive for the ‘Trần Huy Sao’ Category

Trần Huy Sao


Nhà thơ Hoàng Chúc Linh

Nhớ bạn tri… thơ…

Tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Chúc Linh, đoàn viên Thi văn Đoàn SAO DỊ HÌNH, Ban Mê Thuột (1960-1967)

khi Tử Kỳ cột no bó củi
thoảng tiếng đờn “Cao Sơn Lưu Thủy
lòng say cuộn như dòng nước lụy
hồn thăng hoa tựa núi thịnh suy

vội trở dáng lắng nghe lưu thủy
ngó cao sơn thấy kẻ gảy đàn
phong thái an nhiên bờ sông Hán
tiếng đàn thấu tận cõi vô vi
(more…)

Trần Huy Sao

Tâm sự (tự) pháo bông…

1.
bốn tháng bảy chu lai pho
là ngày có xứ cờ hoa tưng bừng
người ta nô nức ăn mừng
tự do dân chủ chưa từng thế gian

2.
nhớ tôi quê cũ kiếp nàn
chạy đôn chạy đáo chạy quàng tới đây
biển Đông phiêu giạt bờ Tây
mấy mươi năm tới tận rày êm ru
(more…)

Trần Huy Sao

Hồng nhan tri kỷ!

hồng nhan tri kỷ là chi
là khi bên ngứa bên thì gải xoa
gải xoa tới nổi gải hòa
bên đã ngứa bên nhịp xoa ngớt dần
vậy là cứ việc bình thân
thái bình thịnh trị trăm lần phần trăm
(more…)

Trần Huy Sao

Tôi còn đem theo tập Nhật Thi

tôi khó quên hồi vui buồn…cắt mạng
vụn vỡ giòn tan từng nếp gấp thời gian
viết tập Nhật Thi vái dài thời hoạn nạn
kể chuyện đời thường kẻo mai rồi mất mốt…

ngôi nhà nắng mưa một thời thương khó
mái lợp giấy dầu vách ngăn ván ép
bếp lửa than tro tứ thời sài đẹn
tới nổi nằm mơ thấy đầy nồi cơm vun!
(more…)

Trần Huy Sao


Kenneth Trương Tiểu Hiệp

gởi bài Thơ này cho cháu ngoại Kenneth
nhân ngày cháu giã từ sân trường Trung học
cháu cứ nhận nghen dẫu không quen đọc
chữ nghĩa quê nhà lạ lẫm chốn quê người

cháu cứ an tâm Ôn còn cô. gái. rượu
là cô Ba Quyên truyền nhân của Ôn
cô từng đọc thơ Ôn từ hồi cô dợm lớn
cho tới chừ cho tới tận mai sau
(more…)

Tình thơ

Posted: 11/06/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao


Thiếu nữ khăn hoa

…ngày nào thở khó ra Thơ
là ngày ngả chúi xuống bờ tử sinh…

Ta câu chữ có ngày tuôn tươm tướp
cũng có ngày dài thườn thượt trống trơn
cuộc chơi Thơ riết rồi đâm phát ớn
nghiệt nỗi đâm mê cứ day ngắt véo hoài

Thở mà ra Thơ ai mà không khoái
thêm làm Thơ rồi có người đọc Thơ
cuộc đời thường hằng mệt nhoài ná thở
xoa chút Thơ cho nhịp thở bình thường
(more…)

Trần Huy Sao


Dalat Nostalgia
dinhcuong

Phố chiều xưa… Mưa…

gởi Đà Lạt trăm phần đã lạc
chỉ còn mở nạc níu hồi xưa…

chiều hiên mưa ngó đất trời
nắng mưa khởi loạn tơi bời [tới] rách tưa
hằng đêm nằm mớ ngày xưa
hằng ngày năm tháng chưa bưa nhớ hoài

từ phương Đông lạc phương Đoài
nghìn trùng sông biển đạp choài [hoài] nỗi đau
quê nhà bỏ loạn nơi đâu
mấy mươi năm níu bấu nhau nỗi lòng
(more…)

Trần Huy Sao
Thơ, kể chuyện đời thường

bánh trái thường hằng ăn thừa mứa
thịt cá thường hăng gắp đã bưa
đèn cầy thất thập vầy thêm lửa
thổi phù một cái giạt phù vân

phù vân phiêu hốt chưa chen lấn
bởi còn hơi thổi tắt ngọn đèn
là vẫn sung chưa đòi tấp bến
[vỗ tay vỗ tay mừng sinh nhật]
(more…)

Trần Huy Sao

Năm tháng ngày ngồi ngó cá bơi

tau dẫu nghèo
vẫn nhín (tới) nhường
đồng tiền hưu (đúng hẹn kỳ giải mỏi)
nuôi bây không (hề) bỏ đói
mập ú phổng phao
bơi qua lượn lại
cho tau ngó đã (đời) bốn mắt
nhấp nhem
lấn lướt tới tèm hem
mờ dáng lặng thầm
(more…)

Trần Huy Sao

1.
tháng Tư Đen bợt vết bầm
gió. mưa. nắng vói gọi thầm tháng Năm
ly cà phê giọt đắng ngầm
dáng ngồi vẫn [giáng] thăng trầm tháng, năm

2.
từ khi chạy loạn. xà. bần
mổi năm thêm vết dao đâm nát nhừ
riết hồi hồn dạng lừ đừ
đau rồi tới điếng tháng Tư bổ nhào
(more…)

Nhánh rong phiêu

Posted: 03/05/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
…hỏi em còn nhớ cái hồi
cái nồi chồm hổm lên ngồi cái ly…

cái cốc là cái chi chi
cái ly là cái lâu ni quen xài
em là cô giáo thuộc bài
giải tôi nghe cái hình hài cốc ly
tôi thì lẩn lộn sân si
tưởng là cái cốc là khi…cốc đầu!
ai ngờ đâu có dè đâu
thuở ly với cốc bắt đầu cụng nhau
bày hàng thương hải nương dâu
cái ly chạy nạn u đầu
nhường cho cái cốc ngồi đau cái nồi  (more…)

Trần Huy Sao
gởi các cháu nội ngoại

…tháng Tư đen lọ nghẹ
tháng bầm mắt xoa dầu
tháng sứt trán u đầu
tháng quặn lòng rột rột

nói chi nghe ốt dột
không văn vẻ chi trơn
chân quê lời vốn lờn
rặt hương đồng gió nội
(more…)

Trần Huy Sao
gởi “người chị nuôi”

cái lon gô cái cối thuốc lào
cái chén nhôm cái mền bao cát
cái cuốc cùn cái thân rài rạc
cái ngày tủi nhục tháng Tư Đen

chuyện ngày nào khó dễ làm quên
vẫn giựt mình mỗi đêm thức giấc
thời gian qua tưởng đâu lạc mất
vẫn tìm nhau mỗi tháng Tư về
(more…)

Tháng tư

Posted: 16/04/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

giờ năm giáp tháng rồi! Tháng Tư..
tháng Tư Đen mịt mãi chưa mờ
tụi bây chạy loạn về trăm xứ
một xứ tau ngồi vói ngẩn ngơ

mấy chục năm dằn cơn khó thở
cứ tháng Tư về lại nổi cơn
nỗi quên cứ nhắc chừng nỗi nhớ
thang thuốc thời gian riết bắt lờn
(more…)

Trần Huy Sao

lâu nay ru rú trong hang
nay chưn níu cẳng ra ràng ngao du
thân đang ngon trớn lù đù
bỗng thênh thang cuộc vân du dặm ngàn

ba-lô xụi thuở tan hàng
giờ mang vai đặng mở màn đường xa
bước lên tàu Alaska
aloha vói Hawaii biển trời…
(more…)

Trần Huy Sao

Một thời tình nóng & lạnh

hồi em áo trắng Bùi thị Xuân
Đà Lạt
rồi chuyển trường về Nữ Học
Nha Trang
Núi xa Biển khiến lòng tôi hoạn nạn
nỗi lòng…

Núi
trầm mặc ngàn thông
bao phủ sương mù
Biển
dạt dào sóng vỗ
dã tràng se cát
(more…)

Trần Huy Sao

Cơm hến quán o Mười

chuyện đời thường: Nhật Thi (tập 3)

mới sáng sớm [lạng quạng] bày bàn ghế
(o Mười còn ngủ nướng [đã nưa] cuối tuần)
hiên trăng Thơ bàn ghế thành hiên Quán.
o Mười thơm ngát về cồn Hến

lặng lẽ lặt rau Tía Tô Răm húng Quế
(rau vườn nhà chỉ bỏ công vun tưới)
lâu lâu có liếc vô ngó chừng o Mười
coi đã bật lửa chưa hay còn…nướng
(more…)

Trần Huy Sao


Dalat nostalgia
dinhcuong

Một thuở nhớ về…

gởi mịt mờ Đà Lạt

e không kịp về thăm Đà Lạt
tìm xứ mù sương bốn mùa hoa
gốc Mai già đầu cầu Ông Đạo
đã phong rêu dấu vết nhạt nhòa

cầu thang Chợ mủi lòng đày đọa
phố Hòa Bình lạc dấu người đâu
dốc Minh Mạng Duy Tân yêu dấu
đã trùng khơi một thuở xa người
(more…)

Trần Huy Sao

Thơ & nắng

hôm qua ra ngắm mưa chỉnh đổ
hôm nay ngồi ngó nắng lại hồn
mưa nắng một đời nhau thương khó
như bình minh mới đó hoàng hôn

ta rồi câu chữ thêm hư đốn
cứ đành hanh mưa nắng suốt đời
hôm qua mưa rớt lòng bắt xốn
hôm nay nắng dọi dạ thảnh thơi
(more…)

Trần Huy Sao

Ba Mạ ngủ trên đồi Đa Thắng
mưa lầy nắng bụi khó an lòng
nghe thêm tiếng dữ hơn mưa nắng
di dời dành biệt phủ sơn son

phết bạc giát vàng con đâu biết
chỉ lòng ngoái nhớ một phương đời
Ba Mạ ngủ yên ngày ly biệt
giờ phải di theo lệnh di dời
(more…)

Trần Huy Sao
như một lời tâm sự…

Một ngày vui Tết vói

năm nay mồng Một trúng thứ Ba
Chúc Mừng Năm Mới phải đi cày
thửa ruộng cả năm bừa nát bấy
tới ba ngày Tết cũng chưa xong

Đông Đoài khác biệt đành ngồi ngóng
con cháu về vui Tết…Weekend
gọi là vớt vát ba ngày Tết
bỏ qua e đắc tội quê nhà
(more…)

Trần Huy Sao

Năm nay trời thật lạ. Vừa cúng đưa Ông Táo về trời, Ông Trời lại làm mặt giận. Đang nắng đó bỗng rồi vần vũ mây đen, mưa hạt đều từ buổi sáng kéo dài tới trưa. Điệu này còn có thể kéo dài thêm tới chiều, tới tối và cả ngày mai.

Sáng sớm, dì Ba Thanh Hồng của tôi lo điểm phấn tô son. Dì tô đôi môi đỏ chót, kẻ đôi mắt xanh lè. Tiếng nói cuả Dì không còn chua như giấm, đổi tông, ngọt lịm như đường phèn. Nhưng khi đứng ở cửa sổ nhìn ra bầu trời vần vũ mây đen, nghe tiếng mưa bắt đầu nặng hạt trên mái, Dì không nén được, xỉa xói Ông Trời một thôi một đỗi. Phút giây đó, cái nét dịu dàng của người đàn bà biến mất, lại hiện nguyên hình “con hồ ly tinh”, ‘bà chằn lửa”. Đó là những biệt danh mà dì Tư Thanh Cẩm thường gọi dì Ba Thanh Hồng chứ tôi thì làm gì mà dám. Có cho ăn kẹo chocolat hay là xí-muội-muối-đường (là những món mà tôi rất thích) tôi cũng chẳng ham. Dì mà nghe được thì chỉ có mà trốn biệt. Dì sẽ ngắt, sẽ véo đau thấu trời xanh. Nhìn mấy móng tay đỏ chói, nhọn hoắt của Dì, tôi muốn phát sốt gây cả người.
(more…)

Trần Huy Sao

Tâm sự chiều ba mươi tết

xin thưa cùng với bà con
ở nơi tui ngụ đang còn trớn mưa
túi ni là đón Giao Thừa
tạ trời đất tạ ơn mùa giao thoa
đèn nhang e thấm can qua
lời ân tạ giạt mưa sa giọt đầy
rớt mưa lộp độp như vầy
làm răng nghe đặng lời cầu xin chi

một năm chờ đợi phút ni
răng mưa phá đám cách chi vậy trời

(more…)

Trần Huy Sao
Gởi người Xóm đình Đa Cát (Cây số 4 Đàlạt)

Đã có từng cơn gió chướng tràn về từ hướng núi. Trời trở lạnh và khô. Hoa Quỳ hương nở rộ hai bên đường, vàng óng.

Bác Hai Mộc đã…qui cố hương. Thím Ba Hồng cũng…hồi cố quận. Anh Tư Quân cũng… xếp tàn y về nơi cố thổ. Đó là cách nói thời thượng mang nặng tính võ hiệp giang hồ của anh Kiệt, nghe riết cũng thấy hay hay lại có văn vẻ cho nên ai cũng cố tình bắt chước. Sức học anh thì chưa tính được bao nhiêu nhưng sức đọc của anh thì tính tới bao, bồ mà đựng. Anh đọc truyện tới nỗi quên ăn quên ngủ. Tòan là chuyện kiếm hiệp. Đọc đến nỗi nhập tâm. Có Bác Hai Luân bị “dị ứng” về lối nói năng nặng mùi kiếm hiệp của anh Kiệt. Bác cứ lầm bầm “Qui cố hương, hồi cố quận hay có về nơi cố thổ thì cứ nói rẹt một tiếng về cho nó gọn. Bày đặt…”.

Mà cũng bày đặt thiệt!
(more…)

Trần Huy Sao

Xấp ngữa thời gian Tết sắp đến
(là Tết ta không phải Tết tây)
chai rượu Champagne vừa tháu cáy
hủ dưa món hẹn ghé xum vầy

Tết ta tưởng vậy mà không vậy
rườm rà bình chậu lá chen hoa
bận rộn ba ngày lo hương hỏa
đất lề quê thói vốn xưa nay
(more…)

Trần Huy Sao

Con dốc ngày nào

là con dốc La Sơn Phu Tử, xóm xưa…

mổi ngày em đi xuống đi lên
con dốc mệt nhoài thời áo trắng
chưa kể lúc hẹn hò tìm đến
xuống lên cho kịp chuyến xe Lam[bờ-rét-ta]
con dốc nhổ giò chân.tình.sử
đi lên đi xuống riết một hồi
gân cốt dẽo dai thêm tình tự
khiến lòng gương lược níu một đời
(more…)

Trần Huy Sao

Khi tôi học lớp Nhì trường Tiểu học Bạch Đằng, tôi phải cám ơn chị Hương. Bởi vì, chính chị đã đưa tôi lên… đài danh vọng. Đã cho tôi ngây ngất hưởng cái phút giây được đứng trên bục giảng, được phép thay vào chỗ đứng của thầy giáo Ngữ dù chỉ là một vài phút phù du, để đọc to bài luận văn của mình cho cả lớp cùng nghe. Thầy Ngữ, thường ngày, rất là vui tính. Buổi sáng hôm ấy, khi vào lớp trả bài Luận văn của tuần trước, gương mặt Thầy trở nên nghiêm trang. Thầy kêu đúng tên tôi lên đứng trước bàn. Như thường lệ, tôi vòng tay đứng khép nép trước vẻ mặt nghiêm nghị và ánh nhìn xoi bói của Thầy. Cả lớp im lặng như nín thở, theo dõi từng cử động của Thầy. Phút yên lặng trải dài làm tôi chịu đựng hết muốn nổi. Thầy từ tốn sửa lại gọng kính, vuốt lại thẳng thớm chồng giấy Luận văn của lớp và lấy riêng ra một bài để riêng bên trái. Thiệt tình lúc đó tôi muốn vụt chạy ra khỏi lớp rồi đến đâu thì đến. Tôi chịu không nổi cái không khí ngột ngạt và dáng điệu khác lạ của Thầy. May là lúc đó Thầy tằng hắng lấy giọng, sửa lại dáng ngồi ngay thẳng rồi hỏi tôi:

– Bài Luận văn tuần rồi là của em làm?
(more…)

Trần Huy Sao

Mở màn đầu năm mới

Dì Mười Hai ngúng nguẩy đi rồi
Cậu Một tới đầu năm đạp đất
cũ mèm đi nhường cho mới tới
có gì thêm cho một năm đầy

người đời vốn bao thời vẫn vậy
cứ chằm hăm cái mới ra lò
ta bốn mắt nhíu mày nhấp nháy
gương soi ai mà thiệt bất ngờ
(more…)

Trần Huy Sao

mỗi sân ga có bao cuộc tiễn đưa
mỗi mốc thời gian có dặm ngàn đưa tiễn
như sáng nay ngồi thầm lặng bên hiên
ngó Dì Mười Hai bày cuộc xa người

Dì sắp đi rồi bỏ giá lạnh cho Trời
thêm vạt nắng vàng trải đều cô quạnh
để Cậu Một về bâng khuâng mùa gió lạnh
ghé Hiên Trăng tìm lại dáng ngồi xưa
(more…)

Trần Huy Sao

tôi làm Thơ như hít thở mỗi ngày
(ai không thở e phần trăm tắt thở)
bởi vậy cho nên tôi hằng nhớ
thở nhịp đều như thở một bài thơ

phép thở phải thuộc lòng theo bài vở
hít sâu, nín lặng, thở đan điền
Thơ hít thở thả lòng bao tang biến
mới thấu lòng đau khắc cốt tang thương
(more…)