Archive for the ‘Trần Thụ Ân’ Category

Trần Thụ Ân

1.
Thỉnh thoảng cứ lấy ra ít giấc mơ tiêu xài cho qua ngày đoạn tháng,
biết đâu vào những ngày hạn hán đâu còn gì để chung vui.

2.
Bên phía đất bạn anh mới tìm ra vẫn còn ít chỗ trống chắc đủ chôn mùa màng vừa quá cố hôm qua.

3.
Xếp bài ca vào ngăn ký ức mới hay đã chật nức những tiếng ve.

4.
Những bước chân lạnh lùng của đêm đâu còn là điều phiền toái từ khi điệu tango đã trở thành thân thiết.
(more…)

Trần Thụ Ân

1.
Khi tôi cười nó cũng cười lại
Khi tôi đưa tay phải lên chải đầu
Nó cũng đưa tay trái lên chải đầu
Nhưng lúc lòng tôi buồn rầu
Nó lại chẳng làm gì hết
Cái bóng trong gương, đồ chết tiệt!

2.
Buổi sáng nắng ngự trị bầu trời
Buổi trưa mưa chiếm mất hết rồi
Buổi chiều nắng tìm đường trở lại
Móc cầu vồng ngủ sắc lên chơi
(more…)

Trần Thụ Ân


Tát nước
Đỗ Thành

Tua rua thì mặc tua rua
Mạ già ruộng ngấu không thua bạn điền

(ca dao)

Đôi gầu tung nước giữa trời trong
Những giọt long lanh giỡn nắng hồng
Bao giờ thấm ngọt thơm lòng đất
Mạ già thêm cho lúa trổ bông
(more…)

Trần Thụ Ân

1.
một chút thơ và ly nước lạnh
đủ làm thành một buổi cơm trưa
một chút em và hơi thở mạnh
đủ một đời chạy nhảy loanh quanh

2.
buổi tối ngồi tìm chữ
sắp xếp lại thành thơ
sáng ra đọc lên thử
chim nghe quên tìm sâu:
bài thần chú nhiệm mầu
(more…)

Trần Thụ Ân


Ly tan
Đỗ Thành

Ly tan

còn nửa giang sơn mất luôn sao?
hai lần Bến Hải lệ tuôn trào
Trường Sơn gãy mất cây đòn gánh
đất bồi chi nữa mũi Cà Mau?

30 ngày cháy khắp quê hương
tháng tư quặn thắt nỗi đoạn trường
75 máu đổ đau lòng biển
biển mở tròn đôi mắt tiếc thương
(more…)

Trần Thụ Ân


Hoàng hôn tím
Đỗ Thành

Hoàng hôn tím

Những nóc nhà ửng màu ngói đỏ
Dưới hoàng hôn vừa tỏ ráng chiều
Cây khô rũ nhánh khẳng khiu
Lá bay từ thuở cánh diều thôi bay

Đỉnh giáo đường hình cây kiếm bén
Chĩa lên cao cố vén bầu trời
Mây bay sợi dính, sợi rời
Vài giọt mực tím rụng rơi cuối ngàn
(more…)

Đêm

Posted: 04/04/2017 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân


Đêm
Đỗ Thành

đêm xuống chờ tin anh không ngủ
cây có vì hoa đứng lặng người?
ai đó đang giữa trời nhả khói?
bao giờ trở lại nắm tay tôi?

đêm có vì tôi ở thật lâu
mở toang cánh cửa gió không màu
thắp ngọn đèn trăng vàng võ cũ
soi bước chân người xuyên canh thâu
(more…)

Trần Thụ Ân

haiku_poetry

Tình cờ biết được thể thơ haiku trên một Yahoo Group, tập tành làm loại thơ này và rồi ăn ở với haiku từ đó. Thể thơ ba câu, 5-7-5 chữ, ngắn gọn này vừa đủ để diễn tả một ý nghĩ, một cảm nhận. Phần còn lại, nếu có, dành cho người đọc tự suy diễn, tìm tòi.

Ôm haiku ngủ say
Một hôm chợt giật mình thức dậy
Năm-bảy-năm (5-7-5) vụt bay

(more…)

Trần Thụ Ân

crystal_cove_beach

Khi trở lại Crystal Cove

khi trở lại Crystal Cove chừng quá lạ
bãi biển dài đầy cát bám chân thang
sóng đuổi cá heo cắt tiếng gió khàn
bầy sóc nhỏ đã bỏ đi đâu mất

lũ ốc xám bám đá nằm yên giấc
để chùm rong nô giỡn mặt trời đầy
đàn hải âu xoải cánh đuổi bắt mây
đâu biết được là bóng chìm trong nước
(more…)

Cái tôi

Posted: 10/10/2016 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân

The Poet-Egon_Schiele
The Poet
Egon Schiele

I.
Mường tượng xám xuyên qua những lỗ kim trí nhớ
Hiện trên mặt người lúc lạ lúc quen
Những nét nhăn vẽ quá khứ lên tương lai
Bản đồ thời gian từ từ rõ nét

Những chân chim bỏ lại nơi khoé mắt
Bay đi những đôi cánh ngút ngàn xa
Về tận chân trời thơ ấu mập mờ trở thành lạ
Tìm lại được gì nơi cuối một dòng tâm?
(more…)

Trần Thụ Ân

hoa_phuong_trong_san

Tháng bảy, nhớ quê nhà

tháng bảy vẫy tay thế lời chào
trời trong thả nắng xuống lao xao
đám mây trắng quyện chơi đầu núi
cọng khói lam chiều treo nơi đâu?

tháng bảy vói tay ngắt mùa hè
đọng chùm phượng vỹ bật tiếng ve
rụng đôi cánh đỏ thêu áo trắng
chờ tới mùa thi rợp bóng che
(more…)

Trần Thụ Ân

thieu_nu_ao_dai_hoa

Gửi em

gửi em chút gió được không?
để em chải tóc thổi vòng qua đây
gửi kèm theo một đám mây
để em che nắng lúc quay lưng về

gửi em chỉ một lời thề
mốt mai ta lại say mê kiếp người
(more…)

Trần Thụ Ân

tam_nang_bien

Trong vòng tay của nắng

Trong vòng tay của nắng
Em mềm nhũn tan ra
Bốc lên từ mặt biển
Cưỡi ngọn gió bay xa
(more…)

Vũng Áng

Posted: 23/05/2016 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân

ca_chet_vung_ang

Vũng Áng tô thêm một nét đen
Vào trang sử Việt đã tèm lem
Biển đầy cá chết trong câm nín
Đường ngập người đau cất tiếng lên   (more…)

Chữ tâm

Posted: 06/05/2016 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân

kokoro-do_thanh
Kokoro
Đỗ Thành

Chữ tâm gồm một nét ngay
Nét cong đuôi nguẩy điểm ngoài điểm trong
Thẳng đường thì được thong dong
Vòng đi ngoái lại cõi lòng xé đôi
(more…)

Trái tim hồng

Posted: 25/04/2016 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân

trai_tim_hong-do_thanh
Trái tim hồng
Đỗ Thành

Trái tim hồng ôm kín đôi ta
môi hôn dính cứng chẳng rời xa
chút thuở hồn nhiên còn sót lại
bóng ai thấp thoáng tóc ngọc ngà
(more…)

Mưa xuân Paris

Posted: 21/04/2016 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân

mua_xuan_paris-do_thanh
Mưa xuân Paris
Đỗ Thành

mưa nghiêng từng sợi gọi mời
nối ngang trời, đất, cõi người, cõi ta
chân uốn éo cha cha cha
Paris mở cửa Xuân ra đón chào
(more…)

Trần Thụ Ân

sonata-do_thanh
Sonata
Đỗ Thành

Những gam màu trên khung vải vuông
Nằm đúng chỗ trông thật bình thường
Buồn buồn treo bức tranh ngược lại
Nhìn xa nhìn gần cũng dễ thương
(more…)

Trần Thụ Ân

hang_rong_sai_gon

Sài Gòn 1

Đêm vô M Sài Gòn* nghe nhạc
Nhờ Quang Linh thù tạc đôi bài
Quê hương xếp gọn lòng tay
Mân mê Hà Nội, nựng hoài Huế xưa

Người đầy ắp không chừa một chỗ
Chen chúc ngồi tay vỗ bổng trầm
Lời quen mở cửa tháng năm
Bóng hình ngày cũ xăm xăm tìm về
(more…)

Trần Thụ Ân

suy_tu_7

Hỏi thử

hỏi thử đôi bàn tay đầy thế sự
nắm về đâu buông bỏ về đâu?
quấn trăm năm cuộn chỉ rối nhàu
ngày từng sợi đan tháng vào mơ ước
(more…)

Trần Thụ Ân

trang_muoi_sau

đêm cúi xuống mỉm cười chào với nắng
ngày trở mình tìm kiếm một vầng trăng
trời thổi mùa vào trái đất quanh năm
tôi để cửa chờ điều chi rất lạ
(more…)

Trần Thụ Ân

la_ua

Bóng ngày qua

Đêm qua gió ghé ngang thăm tóc
Bỏ lại bên vườn chiếc lá bay
Sáng ra mặt đất đem đi mất
Giữa lòng cỏ dại, dấu bàn tay

Đêm qua trăng xuống chơi trên núi
Bỏ lại bên đồi cụm tuyết pha
Sáng ra nắng chiếu tan như suối
Giữa lòng đất đỏ, bóng ngày qua
(more…)

Trần Thụ Ân

suy_tu_tren_ghenh_da

Cách xa

Đêm xa,
cách một mặt trời
Tình xa,
cách một mặt người lãng quên
Chỉ là ngày tháng không tên
Mà sao dấu mất bóng hình đôi ta
(more…)

Trần Thụ Ân

hoa_anh_dao-van_gogh
Hoa anh đào
Vincent Van Gogh

Vài ẩn mật của mùa

mùa ngó xuống đôi mắt chừng ngơ ngác
tìm kiếm gì, nắm bắt được những gì?
mấy chùm hoa nở rộ nét phương phi?
cơn gió thoảng đong đưa hương buổi sáng?
(more…)

Trần Thụ Ân

thieu_nu_mac_ao_ba_ba

để thắp nụ cười em nở lại
anh nhờ buổi sáng ngó mông lung
tỏa muôn tia nắng soi mặt đất
tìm bóng thời xưa ép đáy lòng
(more…)

Trần Thụ Ân
Tặng Đỗ Thành & Hạnh

suy_tu_tren_ghenh_da

Tìm bóng của lời hứa
Dấu đằng sau nụ cười
Tiếng người run bối rối
Đẩy thời gian ra khơi

Buổi sáng đã lên tơ
Chờ ngày đan sức sống
Xiêm áo tung gió lộng
Rước mùa về thinh không
(more…)

Trần Thụ Ân

linh_vnch_6

đêm nằm nghe ễnh ương kêu
nhớ nhà đốt thuốc buồn khều khói bay
gật gù bấm đốt ngón tay
hai ba năm nữa biết về được không?
chuyện trò với đống album
với chồng thư cũ những dòng mực phai
lấy đà cho ký ức chai
hâm sake nhấm nháp ngày xa xưa
(more…)

Trần Thụ Ân

suy_tu_4

1.
Một hôm trèo tới lưng đồi
Chân ta đứng sững, chân trời đứng xa
Mặt trời đứng bóng đỏ da
Mặt ta đứng tuổi râu ra đen cằm
(more…)

Trần Thụ Ân

trang_tren_ben_song

đôi khi buổi tối quay lưng lại
nhìn bóng thời gian rớt xuống ngày
mặt trời rảo bước băng ngang núi
sáng, chiều chỉ cách một gang tay
(more…)

Trần Thụ Ân

falling_leaf

Gió bắt đầu thổi mạnh. Nó mừng thầm. Cả tuần nay chờ hoài mà không thấy được một ngọn gió nào đủ mạnh để nó có thể thực hiện ý muốn tầm thường của mình. Gió rung rinh cây lá, những tiếng xào xạc của những chiếc lá chạm vào nhau lúc nào cũng là lời giới thiệu trịnh trọng cho sự xuất hiện của gió. Người ta thường hiểu lầm là tiếng xào xạc này chỉ có một nhịp điệu. Thật ra nếu để ý một chút, người ta có thể nhận ra được rõ ràng bản hoà tấu này có đầy đủ âm điệu, lúc nhanh lúc chậm, lúc trầm lúc bổng. Thỉnh thoảng nó cũng lắng lòng để nghe những bản hòa tấu này và nó khám phá ra một điều lạ: chưa bao giờ nó nghe cùng một bản nhạc hòa tấu tới lần thứ hai. Lúc nào cũng là một bài mới. Sự hòa điệu tinh vi của gió và lá làm nên điều đó, nó tự hào nghĩ vậy.
(more…)