Archive for the ‘Trang Châu’ Category

Tình cha

Posted: 14/06/2019 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

Thăm ông cụ xong, rời bệnh viện, Hương buồn rầu nói với tôi:

– Bố không nhận ra anh em mình nữa thì em nghĩ chắc… không còn bao lâu đâu.

Tôi cũng lắc đầu tán đồng:

– Bác sĩ nói thuốc men đến một lúc nào đó không còn hiệu nghiệm nữa dù có tăng liều lên mức tối đa. Anh cũng nghĩ ngày bố… đi chắc không còn xa.

Nói xong, khoác vai cô em gái, tôi từ tốn mời nó:

– Mình ghé vào quán uống nước, anh có chuyện này muốn nói với em.
(more…)

Má tôi

Posted: 10/05/2019 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

Bằng một giọng nhỏ nhẹ tôi hỏi dò chồng tôi:

– Vợ chồng con Tâm chúng nó lỡ mua vé đi đảo nghỉ hè một tuần, còn thằng Tiến đang hướng dẫn phái đoàn đi du lịch hai tuần nữa mới về, chúng nó nhờ mình giữ bà già trong thời gian chúng vắng mặt anh thấy có… được không?

Bình thường Thiện, chồng tôi, chẳng bao giờ có ý kiến gì về những chuyện trao đổi giữa sáu anh chị em chúng tôi. Thường thường thì mình tôi quyết định hết rồi cho anh hay: có hay không, nên hay không nên, nhận lời hay từ chối bất cứ những gì mấy đứa em tôi nhờ vả hay mời mọc. Tôi là chị cả nhưng đứng về mặt cảm tình có lẽ tôi đứng hạng bét đối với má tôi. Má tôi là người thích ai nói nhẹ, thích được vuốt, nói trắng ra là thích được nịnh. Tôi có cái tật thấy ai nói sai là tôi cãi, nói thách là tôi chỉnh, ngay cả với người lớn tuổi hơn mình. Có lẽ vì thế má tôi không ưa tôi. Cho nên sau khi ba tôi mất, má tôi không muốn về ở chung với vợ chồng tôi dù nhà tôi đủ tiện nghi hơn tất cả nhà năm đứa em. Tôi có đề nghị bà về ở chung nhưng với hai điều kiện rõ ràng: thứ nhất bà phải có điện thoại riêng của bà và thứ hai không được nằm dài ở xa lông nói chuyện điện thoại với bạn của bà khi vợ chồng chúng tôi đang có khách. Dĩ nhiên má tôi từ chối. Bà chọn về ở nhà thằng Tiến, em kế tôi, dù biết con vợ nó không mấy hợp với bà.
(more…)

Nếu hôm nay

Posted: 02/07/2018 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Gởi thế hệ trẻ đang đấu tranh tại quê nhà

nếu hôm nay
tôi còn hai mươi tuổi
tôi sẽ về
dù gió sáng mưa đêm
tôi sẽ về
chia sớt với anh chị em
niềm tin cùng hệ lụy
tôi sẽ về
ngày đi đêm nghỉ
tôi sẽ về
bằng khối óc con tim
tôi sẽ về
góp trắng thay đen
nghiêng vai cùng gánh vác.
(more…)

Trang Châu

Vào thập niên 90, thỉnh thoảng tôi đọc được trên các báo văn học vài bài thơ tình ký tên Sương Mai và thích những câu thơ chân thật, dễ thương, đậm đà nhạc tính của tác giả. Không ngờ ngót hai chục năm sau tôi vui gặp tác giả vừa sang định cư ngay tại Montréal, thành phố tôi đang ở kể từ khi bỏ nước ra đi năm 1975. Vui hơn nữa tác giả nhận lời gia nhập Văn Bút nơi Vùng tôi đang trách nhiệm cùng ký tặng tôi tác phẩm thứ 4 của bà: Thi phẩm Yêu Dấu Tan Theo, xuất bản tại Hoa kỳ năm 2003.

Đọc xong tập thơ tôi bàng hoàng, bàng hoàng bởi nhiều lẽ: bề dày của thi phẩm, hơn 400 trăm trang; nội dung đầy ắp thơ tình, khoảng 300 trăm bài mà ba phần tư thơ tình này lại là thơ đau khổ vì tình. Rồi tôi tự hỏi nếu 3 tác phẩm xuất bản trước (Chút Hương Xưa, 1996 – Thơ Tình Sương Mai, 1998 – Trăng Mộng, 2000) cũng toàn là thơ, cũng có bề dày như tập Yêu Dấu Tan Theo, cũng toàn là thơ tình và ba phần tư thơ tình cũng là thơ đau khổ vì tình thì cọng lại tác giả đã sáng tác cả ngàn bài thơ tình trong phải có khoảng 700 bài thơ đau khổ vì tình. Phải nói ra như thế để thấy cái động cơ thúc đẩy sáng tác mạnh như thế nào và mối tình của Sương Mai lớn đến cỡ nào mà nó có thể dằn vặt con tim của tác giả qua bao năm tháng dãi dầu.
(more…)

Trang Châu

Ngày ta đứng dưới mặt trời chói sáng
Trong tay cầm một chiếc gậy quyền năng
Chân bỗng gắn thêm đôi hài bảy dặm
Trên hai vai liền mọc cánh hung thần

Ta xa bay lên đỉnh trời cao vọng
Hồn say sưa ôm cứng mộng hào quang
Trong khoảnh khắc nghe muôn lời chúc tụng
Hơn một lần tưởng nắm cả giang san
(more…)

Trang Châu

Phải thú thật tôi là một người hết sức may mắn. Chừng ba tháng, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, số y sĩ VN tị nạn ở Montréal, thuộc tỉnh bang Québec (Canada), là 80 người. Sau một phiên họp Hội Y Sĩ VN được thành lập và tôi được chọn làm thư ký của hội. Tôi thiết lập danh sách hội viên gởi lên Y Sĩ Đoàn Québec.

Nếu tôi nhớ không lầm thì đầu năm 1976 Y Sĩ Đoàn Québec thông báo sẽ mở một khóa huấn luyện 3 tháng nói là để giúp các y sĩ tị nạn VN thấu hiểu hơn một số bệnh thường thấy ở xứ lạnh mà ở xứ nóng ít khi gặp. Sau khóa học họ thông báo sẽ mở một kỳ thi để chọn một số đi làm nội trú vào tháng 6 cùng năm. Sau khi thi chừng một tháng thì có kết quả: 40 người được chấm đậu.
(more…)

Bên dòng sông Cửu

Posted: 16/03/2018 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

ai đứng bên kia bờ giới tuyến
nghe chiều buông nắng ngậm ngùi đi
trông nhau mấy độ thu rồi nhỉ
hẹn với thuyền em đến bến gì?

mắt lệ năm nào tiễn biệt nhau
trùng trùng con nước cuốn trôi mau
tàu đi, sông biếc đìu hiu lạnh
gió cuốn đời trai theo bể dâu
(more…)

Trang Châu
Diễn văn của tác giả trong Buổi ra mắt sách Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh tại Montreal ngày 17/9/2017.

Kính thưa quí vị quan khách
Thưa quí văn hữu

Hôm nay tôi được hân hạnh giới thiệu đến quí vị, quí văn hữu một tác phẩm song ngữ Anh-Việt: cuốn hồi ký Vượt Tù Vượt Biển của một hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đến từ Hoa Kỳ, tác giả Huỳnh Công Ánh. Xin thưa ngay, Huỳnh Công Ánh là một người đa tài, đa năng, đã thành đạt trên nhiều lãnh vực như âm nhạc, thơ văn cũng như kinh tế. Vì hôm nay là một buổi sinh hoạt ra mắt sách nên tôi xin đặt trọng tâm vào sự nghiệp văn chương của tác giả. Xin giới thiệu Huỳnh Công Ánh: nhà văn viết hồi ký.

Kể từ khi miền Nam VN rơi vào tay cộng sản, 42 năm sau, cuốn hồi ký Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh mới được xuất bản. Sự chậm trễ nầy có nhiều lý do nhưng một trong những lý do chính, như tác giả trình bày trong phần Cảm Nhận của ông, là: “Nói hết sự thật thì có thể tạo liên lụy cho những người ơn của tôi vẫn sống trong gông cùm cộng sản‘’. Nhưng dù là một sự chậm trễ có lý do, tác giả vẫn có phần lo ngại sự sinh sau đẻ muộn của tác phẩm mình sẽ không được nồng nàn đón nhận. Nhưng cá nhân tôi thì tôi nghĩ khi thăng trầm của một đời người gắn liền với thăng trầm đất nước, của lịch sử thì hồi ký xuất hiện ở bất cứ thời điểm nào, cũng không bao giờ chậm, không bao giờ cũ cả.
(more…)

Bộ Tứ

Posted: 04/08/2017 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu
Đây là sản phẩm của tưởng tượng, mọi trùng hợp ngoài đời đều ngoài ý muốn của tác giả.

Tôi không chắc lắm yếu tố nào khiến mấy cụ cho tôi nhập vào bộ ba của các cụ để trở thành bộ tứ dưới mắt của đám “Yamaha” trẻ. Yamaha, cái tên của nhóm thành lập đầu tiên tự phong cho mình, vui vẻ tự gọi mình là “Già mà ham”. Nhưng cái ham này không phải là ham hư mà ham lành mạnh. Ham hư là cuối tuần họp lại sát phạt nhau, không mạt chược cũng xì phé, một số nhỏ lại dính thêm vào casino nên xào xáo gia đình là chuyện không thể không xảy ra. Và từ lúc có phong trào hát “karaoke”, có người bỗng chốc khám phá ra mình có giọng ca thiên phú từ lâu mà không biết; có người thì không ngờ hát dễ đến thế, chỉ cần nhìn chữ và cất tiếng là thành ca sĩ.
(more…)

Trang Châu

Đi làm về ông Kim được vợ cho hay và dặn:

– Con Ly vừa gọi điện thoại, nó nói có thư gởi cho anh về địa cũ, nó đang giữ, nhớ lại lấy.

Địa chỉ cũ là cái nhà vợ chồng ông Kim đã bán lại cho cặp vợ chồng người Do Thái cách đây hai năm. Ly là em gái của vợ ông Kim, ở cạnh nhà cũ của ông. Trong mấy tháng đầu, sau khi bán nhà, chủ mới thỉnh thoảng vẫn đưa cho Ly những thư từ của vợ chồng ông Kim nhờ trao lại. Tròn cả năm nay không còn thư từ nào gởi về địa chỉ cũ nữa. ông Kim ngạc nhiên sao hôm nay lại có thư? Nhưng sau khi nghe vợ nói thêm là Ly cho biết thư gởi từ Việt Nam thì ông Kim không còn thắc mắc sao thư lại gởi về địa chỉ cũ mà thắc mắc ai ở Việt Nam gởi cho ông lá thư đó vì từ lâu ông không còn họ hàng thân thích nào ở Việt Nam để liên lạc.
(more…)

Tấm vé số

Posted: 24/01/2017 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

dau_tim

Không rõ khi Ban gọi điện thoại báo tin nó có ý định lấy con nhỏ hầu bàn ở cái tiệm ăn Nhật mà nó có phần hùn làm vợ có làm ông An bị sốc bằng cái tin nó bỏ học ra đi tìm việc làm cách đây bốn năm không. Chỉ biết sau khi nói chuyện với Ban, gác máy điện thoại xuống, ông An thừ người ngồi im lặng nhìn mình trong tấm gương lớn để cạnh lò sưởi. Nhìn mình trong gương như thể ông cũng muốn dò xét tâm trạng của chính ông trước cái tin bất ngờ con ông muốn lấy vợ. Mái tóc ngã bạc như làm tăng thêm sắc nhạt trên đôi má hóp của ông. Và khi nhìn thấy đôi mắt thẫn thờ của mình trong gương ông An biết lòng ông không chút hân hoan khi nghe con ông báo tin vui. Nhưng mặt khác ông cũng không nhìn thấy vẻ cau có hay giận dữ nào bộc lộ ra. Nhìn mình trong gương ông An thấy mình là một người đang cam chịu số phận khiêm tốn của đứa con trai độc nhất của ông.
(more…)

Trang Châu

bia_phong_vien_chien_truong_tinh_yeu_nguc_tu_va_vuot_bien

Cầm cuốn hồi ký Phóng Viên Chiến Trường Tình Yêu Ngục Tù và Vượt Biển của hai tác giả Dương Phục và Vũ Thanh Thủy trong tay, cảm nghĩ đầu tiên của tôi là thấy nó khá dày, dày ở đây đồng nghĩa với dài, nhưng sau khi biết cuốn sách chứa đựng gì bên trong tôi lại tiếc nó quá ngắn. Quả thật gói trọn, những hình ảnh khốc liệt của 20 năm chiến tranh, nỗi khỗ nhục của tù cải tạo, đời sống khắc nghiệt dưới chế độ Cộng Sản sau 75 và thảm cảnh của những thuyền nhân, trong gần 700 trang, với tôi, tôi thấy chỉ vừa đủ để nói lên những gì cần phải nói về một giai đoạn bi thương nhất của lịch sử dân tộc.
(more…)

Ta về

Posted: 11/03/2016 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

trang_chau

Ta về, giữ một niềm vui
Bỏ ưu tư lại cho người lãng quên
Bỏ băn khoăn, bỏ muộn phiền
Một thời cơm áo bon chen bạc đầu
(more…)

Ly rượu tình

Posted: 17/02/2016 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

woman-glass_of_wine

Em nâng ly rượu mừng xuân
Tay thon năm ngón nghe chừng thanh tân
Nhấp môi, sợ má em hồng
Môi không nhấp, sợ e lòng băn khoăn
(more…)

Xuân cách trở

Posted: 05/02/2016 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

rainy_montreal

Nửa vòng trái đất ta đi
Giáp vòng sinh tử còn gì nữa đây?
Nhớ quê, quê của những ngày
Gấm hoa thưở trước, dạn dày hôm nay
Nhớ người áo trắng thơ ngây
Vướng cơn bụi đỏ héo gầy tâm tư
(more…)

Xuân hồng

Posted: 06/01/2016 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Riêng cho Ngọc Thủy

tinh_gia

Hai mươi xuân thắm vừa trao
Bao xuân, vẫn ngỡ xuân nào mới yêu
Nghiêng vai nắng thắt lưng chiều
Mai thanh dáng trúc, đêm kiều diễm hoa
(more…)

Tình tự đầu Xuân

Posted: 31/12/2015 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

thieu_nu_va_hoa_mimosa-dinh_cuong
Thiếu nữ và hoa mimosa
dinhcuong

đễ mừng em thêm một tuổi
anh sẽ trừ cho em một tuổi
và đời đời em trẻ mãi trong anh

một trăm bàn tay kia
với nghìn đôi mắt nọ
Sao chỉ nụ cười nầy
Xao xuyến trái tim anh?
(more…)

Nghe bình minh

Posted: 30/10/2015 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

binh_minh_tren_canh_dong

Ngồi đây lòng ở muôn trùng
Con trăng Châu Thổ sáng vùng Cao Nguyên
Ta về ngậm nắng trong tim
Hai tay tung gió thổi niềm tin lên  (more…)

Sinh nhật tôi

Posted: 09/06/2015 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

trang_chau_2

Hôm nay tôi thấy tôi vừa
Khởi đầu chặng cuối của mùa yêu đương
Một đời thương, một đời vương
Băng sương cũng lắm, trầm hương cũng nhiều
Hỏi lòng : lòng còn tin yêu ?
Lòng thưa: lòng vẫn sớm chiều sắt son !
(more…)

Bốn mươi năm

Posted: 30/04/2015 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

saint_laurent_river

Từ khoảng đời thơ ấu tôi lớn lên
Đất nước chưa một ngày im tiếng súng
Bom ru tôi ngủ
Sách vở từng trang tôi đọc
Mong tìm ra lấy nghĩa chiến tranh
Đang rỉa mòn quê hương đổ nát.

Tôi lớn lên, hồn già đi trước tuổi
Không nhìn thấy tương lai
Như lòng mình mong ước
Như tất cả tin yêu tôi gởi gắm cuộc đời
(more…)

Trang Châu
Để tưởng nhớ Trần Văn Bá bị xử bắn ngày 08-01-1985.

tran_van_ba
Trần Văn Bá (1945-1985)

Được tin anh gục ngã
Trên đường về quê hương
Tôi ngồi trên đất lạ
Nghe nhói niềm đau thương

Dù chưa quen biết mặt
Chưa sát cánh gian lao
Chúng ta vẫn thương nhau
Trong tình thương dân tộc
(more…)

Trang Châu

Năm nào cũng thế, cứ đến gần Giáng Sinh là vợ chồng chú Chương, chủ tiệm Đông Sơn chuyên bán đồ cổ, bay qua Cali ở với vợ chồng người con trai lớn, ăn lễ Giáng Sinh và Tết Dương Lịch xong mới về. Là cháu ruột, Trọng được chú thím Chương tín cẩn giao trách nhiệm điều hành tiệm trong thời gian ông bà vắng mặt. Điều hành thương nghiệp nầy tương đối nhàn nhã. Khách vào tiệm phần đông là du khách. Xem nhiều, xem lâu mà mua tương đối ít. Đa số mua những thứ đồ cổ nho nhỏ để làm kỷ niệm nhưng thỉnh thoảng tiệm cũng bán được những món đồ cổ lớn như lư đồng, bộ chén xưa, những tượng đúc bằng đồng hay cẩm thạch các loài vật như kỳ lân, ngựa, hổ hoặc tượng Phật. Do đó tiệm vẫn sống được dù không huy hoàng cho lắm. Trọng được vợ chồng chú Chương trọng dụng vì tính tình ngay thẳng và khả năng sinh ngữ Anh, Pháp lưu loát của anh. Sau gần cả năm ôm cái bằng cử nhân về khoa tâm lý đi kiếm việc không được, Trọng tạm an phận làm nghề đứng bán đồ cổ cho vợ chồng ông chú với đồng lương đủ sống.
(more…)

Trang Châu

Dặn con khi khôn lớn

Ngày ra đi cha ẵm trên tay
Con mới khôn ba tháng một ngày
Con không biết nhà tan, nước mất
Không biết mình sao lạc phương Tây

Con lớn lên quê người ấm no
Đất yên vui tươi thắm bốn mùa
Con đâu biết quê mình gấm vóc
Chỉ nghèo hèn từ độ can qua
(more…)

Thầy Trân

Posted: 16/10/2014 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

nu_sinh1

Đến giờ Sử Địa cả lớp học hổi hộp ngồi chờ. Hôm nay ông hiệu trưởng sẽ đưa giáo sư mới đến dạy, thay thế thầy Tuyên vừa về hưu. Con Chín, ngồi cạnh tôi, đoán già đoán non:

– Tao chắc lại một ông giáo sư già lụm khụm. Môn này không mấy hấp dẫn nên không có nhiều thầy trẻ như bên Việt Văn, Toán hay Sinh Ngữ.

Tự nhiên tôi lạc quan một cách vô cớ:

– Biết đâu kỳ này lớp ta sẽ may mắn rước được một thầy Sử Địa trẻ, đẹp trai lại độc thân cho mà xem.

Con Chín nheo mắt nhìn tôi cười:

– Được như mày nói tao sẽ chớp ngay, không để ông độc thân lâu đâu.
(more…)

Trang Châu

co_don

Ngày một mình

Nghe thu vàng lá trên cành
Nghe quanh mình bóng với mình cô đơn
Nghe trưa nắng xế qua hồn
Nghe mây chở nhẹ nỗi buồn lên cao
Nghe em trở gót phương nào
Nghe anh phiền muộn len vào tâm tư
(more…)

Hạnh ngộ

Posted: 07/03/2014 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Riêng gửi các bạn ở Houston, Texas

cung_ly_ruou

Lũ chúng ta, quá nửa đời
Lớn khôn trong, lửa đạn, rời xa quê
Đắng cay, hận tủi ê chề
Trăm muôn bão táp, tứ bề gian nan
Vươn lên từ đống tro tàn
Vun than lịm tắt nên than lửa hồng  (more…)

Gió mới

Posted: 06/05/2013 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Gởi Nguyễn Đan Quế

nguyen_dan_que_3
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Anh nói giùm tôi
Đã đến lúc
Không thể coi bóng đêm
Là mặt trời
Không thể lấy lá úa
Làm mùa xuân
(more…)

Trang Châu
Ðây là sản phẩm của tưởng tượng, mọi trùng hợp ngoài đời đều ngoài ý muốn của tác giả.

linh_nhay_du

– Anh cho xe chạy nhanh lên một chút, qua khu nầy em sợ gặp người quen.

Sự lo lắng của Thùy Linh chạm tự ái Minh.

– Thì em coi như quá giang xe một người bạn, có gì đâu mà em lo dữ vậy?

Thùy Linh như không để ý tới giọng gay gắt của Minh, nàng mãi lo dõi mắt nhìn mấy số nhà sắp tới trên đường Nguyễn văn Thoại, nằm dọc bên kia hông phi trường Tân Sơn Nhất. Ðó là nhà của ba người quen. Vẻ bối rối của Thùy Linh càng làm tự ái Minh bùng lên:

– Ði chơi với anh mà em ngại quá thì thôi. Vậy anh ngừng xe để em xuống.
(more…)

Trang Châu

statue_with_small_penis

Dọn về nhà mới, non một tháng, tôi khám phá ra hàng xóm hai bên hông nhà tôi là hai cặp vợ chồng sống không con. Ấn tượng mạnh mẽ nhất đập vào mắt tôi khi gặp họ lần đầu tiên là tuổi tác chênh lệch giữa hai cặp vợ chồng. Ông Lân bà Điệp, cặp hàng xóm bên hông phải nhà tôi là một cặp chồng già vợ trẻ. Tôi đoán ông Lân phải cỡ 60, còn bà Điệp cái tuổi già nhất tôi có thể gán cho bà cũng không quá 36, 37. Còn với ông Lộc bà Vân, cặp hàng xóm chồng trẻ vợ già bên hông trái nhà tôi, tôi thiếu tự tin hơn một chút trong việc đoán tuổi họ. Tôi cho ông Lộc cỡ 35 đến 37 còn bà Vân chừng 41, 42. Đoán tuổi người khác, theo nhận xét của tôi, là phóng cái nhìn chủ quan về ngoại vật, nó bị chi phối rất nhiều bởi tâm thức của người đoán. Nếu tôi lạc quan tôi sẽ nhìn đời, nhìn người bằng màu hồng, tôi sẽ thấy già thành trẻ, hay gán cho nó trẻ bởi một vài lý do tình cảm nào đó. Nếu tôi thuộc loại khó tính, bị gò bó trong một thứ đạo đức cổ xưa, một khuôn khổ giáo dục bảo thủ, tôi khó chấp nhận những đôi lứa chênh lệch tuổi tác để từ đó tôi thấy người già già thêm, người trẻ quá trẻ để tạo thêm sự bực bội cho chính mình. Nhưng nhận xét chủ quan của tôi may mắn không nằm trong sự quá đà. Tuy biết đó là hai cặp vợ chồng chênh lệc tuổi tác nhưng tôi vẫn thấy tự nhiên khi nhìn họ, vẫn thấy lòng mình bình thản trước cuộc sống có vẽ đầy hạnh phúc của họ. Chưa biết nghề nghiệp họ, chưa có dịp chào hỏi vì chưa có dịp làm quen, mỗi khi tình cờ gặp, chỉ nhìn thấy họ tay trong tay rảo bước, tôi nghe thoảng nhẹ trong không gian một mùi hương hạnh phúc, một mùi hương có đôi mà chỉ người cô độc như tôi mới ngửi thấy.
(more…)

Cuối đời

Posted: 05/12/2012 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

holding_hands

Đôi tai nầy từng nghe bom đạn nổ
Hơn một lần nghe tiếng sét ái tình
Giông bão, phong ba, trời gầm mấy thuở
Giờ mong ai thở nhẹ bên vai mình
(more…)