Archive for the ‘Nguyễn An Bình’ Category

Nguyễn An Bình

Lại về bảy núi

Thiên Cẩm Sơn

Lòng ôm đầy mây trắng
Vồ cao đá chập chùng
Phật cười rung ánh nắng
Chứa một trời bao dung.

Ngũ Đài Sơn

Đi không hết Nhà Bàng
Giếng khơi trong lòng núi
Có phải bàn chân tiên
Đã hóa thành cổ tích.
(more…)

Nguyễn An Bình

Nhánh sông ngậm ngùi

Rồi như nước đưa sông về với biển
Chỉ còn trơ đá sỏi lạnh vô hồn
Chia tay nhau một ngày mưa tháng chín
Ngậm ngùi trôi biền biệt nhánh rong buồn.

Từng chiếc lá rời cành về dưới cội
Lời thở than nấn níu mãi chưa lìa
Bay đi nhé cánh chim trời mê mỏi
Đọng chút tình vàng từng giọt nắng khuya.
(more…)

Nguyễn An Bình

Đời biển cạn

Có từng đêm giữa những cơn biển động
Tôi nằm mơ nghe sóng đánh dội lòng
Con còng gió trốn mình trong bão cát
Kiếp dã tràng thương số phận long đong.

Lòng biển rộng không dung đời hai đứa
Đôi tình nhân trong thân xác tội đồ
Cơn hồng thủy đem người xa đất hứa
nhấn chìm theo lời thú tội ngu ngơ.
(more…)

Tuyền Linh

Thơ: Nguyễn An Bình: Nhạc: Tuyền Linh; Tiếng hát: Mạnh Hùng

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn Anh Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn An Bình

Tháng chín

Tháng chín – mưa rây từng hạt bụi
Có tiếng ai cười sau bóng mây
Mùa thu lá đỏ hơn hoa chuối
Áo người phơi thành trận gió bay.

Tháng chín – đời trôi quanh quán trọ
Chén rượu nào tôi chuốc đêm nay
Triền sông lòng dợn màu cỏ úa
Sóng cuộn tình tôi nước vơi đầy.
(more…)

Nguyễn An Bình


Nhà văn Sơn Nam (1926-2008)

Bên dòng sông Bảo Định

Kỷ niệm mười năm ngày mất của nhà văn Sơn Nam

Lại về bên bờ sông Bảo Định
Lặng lẽ nhìn cái nắng
Cái nắng rất vàng của một ngày tháng tám
Cái vàng rực rỡ của hoa sơn nhái
Cái vàng lịm ngọt ngào quả khế ngọt đong đưa
Và màu trắng hoa rau mác
Nở rộ ven hồ
Bên thảm cỏ xanh
Tôi đọc lại Hương Rừng Cà Mau
Khắc trên đá
Bài thơ ông viết của từ thế kỷ trước
Sao vẫn đau nhói lòng người
Hình ảnh dân nghèo đi khẩn đất
Lại hiện ra trước mắt
Tay khua mái chèo nhảy sóng vượt sông Tiền sông Hậu
Vọc nước giởn trăng
Mang theo chiếc đàn kìm
Và lòng nhân nghĩa của Lục Vân Tiên
Không thể nào quên.
(more…)

Nguyễn An Bình

Theo sóng Đồng Nai

Đưa ta qua sông Đồng Nai
Chuyến phà chồng chành sóng dữ
Thượng nguồn một đám mưa dầy
Rừng vừa quét ngang cơn lũ.

Ầm ào nước đổ về xuôi
Cuốn dòng phù sa ngầu đỏ
Nhìn theo củi dập dềnh trôi
Mênh mông lòng chừng bạt gió.
(more…)

Mộc Thiêng

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Mộc Thiêng; Tiếng hát: Duy Linh
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn An Bình

Lời hẹn chân mây

Ừ tháng tám phượng tàn như đóm lửa
Màu lá xanh ngai ngái buổi xa trường
Tường vôi mới hẹn nhau về trước cửa
Em không về tôi cũng bỏ đi luôn.

Cánh dầu xưa bay theo mùa mưa cũ
Tháng năm buồn nào gợn chút mây xa
Từng sợi tóc hoàng kim thời mộng mị
Có ngậm ngùi treo sợi nhớ phôi pha.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hư ảo người

Hư ảo người hay hư ảo tôi
Nạ đeo sao kín được mặt người
Dòng trôi mất dấu sông không đáy
Mộ địa đầy những bóng ma trơi.

Hư ảo người hay hư ảo mưa
Li ti hạt nhớ gọi âm thừa
Cây cao ngút gió đành phơi mỏng
Rêu ngói đình chùa phủ phố xưa.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hương quỳnh

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm
Áp tai nghe từng cành hoa khẻ hát
Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát
Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Đêm chờ ai sương lãng đãng đôi bờ
Vai em run nép vào anh lặng lẽ
Những âm vực dịu êm dù rất nhẹ
Đủ vang lên thành nỗi nhớ ngọt ngào.
(more…)

Nguyễn An Bình

Khi qua đồi Charlie

Tôi nghe lá trên rừng đang chuyển cơn mưa
Khi xe qua đồi Charlie Đắc Tô Tân Cảnh
Màu xanh ngút không giấu đi niềm cô quạnh
Vẫn rợn người hồn tử sĩ lạnh quanh đây.

Súng bên trời có tiếng hát tiễn đưa ai
Người ở lại Charlie trong cơn bão lửa
Pháo tầm nhiệt chớp lòe qua từng khe cửa
Cày xới tung từng thớ đất đỏ máu người.
(more…)

Nguyễn An Bình

Lời hẹn cỏ may

Em về nghiêng nón
Mây nhẹ nương vai
Nắng tròn xoe bóng
Ngóng người qua đây.

Ta thành khách lạ
Về ngang chốn nầy
Nhấp nhô sóng lá
Hỏi tình đã phai.

Tìm trong hạt bụi
Lời hát sương mai
Rơi trong phút cuối
Chìm đắm cơn say.
(more…)

Nguyễn An Bình

Lang Biang ngày trở lại

Không thấy núi lại chẳng tìm thấy mây
Núi ở dưới chân núi sầu vô lượng
Mây che trên đầu mây chia tám hướng
Phương nào mặt trời chìm mất bể dâu?

Lên đỉnh Lang Biang chim hót nơi nào
Mười mấy năm xa không còn thấy bóng
Bước chân giang hồ trôi vào cõi mộng
Người mãi đi tìm mòn dấu liêu trai.
(more…)

Nguyễn An Bình

Sân ga tiễn người

Chia tay ở Tháp Chàm
Tiễn người lên phía Bắc
Ta xuôi về phương Nam
Cuộc hành trình xa lắc.

Biết ai còn đợi ai
Sân ga đầy nắng gió
Đâu phải là bụi bay
Sao lòng ta mắt đỏ?
(more…)

Nguyễn An Bình

Tiếng ve ở ngôi chùa cổ

Có tiếng ve trên hàng cây xanh lá
Những gốc dầu cổ thụ mấy trăm năm
Khúc nhạc hè có làm em rộn rã
Trước sân chùa lòng bỗng thấy tĩnh tâm.

Em có gởi niềm vui cùng tia nắng
Cổ tháp cao sừng sững dáng mây trời
Bò cạp vàng hương trêu đàn bướm trắng
Lên dốc cao nhìn lá nhẹ nhàng rơi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Sương hồ

Chiều buông cơn mưa phùn
Trôi qua hồ tĩnh lặng
Mây núi giăng chập chùng
Thuyền neo bờ sông vắng.

Thương ngọn gió mồ côi
Rừng lá phong trở lạnh
Thắp lên ngọn lửa trời
Sưởi lòng ai cô quạnh.
(more…)

Nguyễn An Bình

Ngày của mẹ

Ai cũng có một tình yêu của mẹ
Tiếng ru hời đẹp tựa cỏi thần tiên
Con bướm trắng mộng mơ thời thơ trẻ
Bay chập chờn trong giấc ngủ bình yên.

Mẹ ươm nắng sớm đồng xanh chim hót
Mẹ che mưa chiều mỗi bước con qua
Lòng của mẹ lục bình theo con nước
Tím suốt mùa dâng hiến cả đời hoa.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về thăm biển Trần Đề

Có cửa biển nào sống mãi trong anh
Một rừng bần xanh bao mùa đơm trái
Đỏ dòng phù sa đắp bồi sông cái
Tấm lòng chia bùi sẻ ngọt gừng cay.

Có cánh đồng năng phèn nặng bao ngày
Nuôi lớn con người tháng năm chinh chiến
Một đời cha ông lấn rừng bám biển
Cho cá đầy thuyền mỗi chuyến ra khơi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Viết ở cửa Trần Đề

Qua cửa Trần Đề mây trắng nõn
Đầu Giồng nước cuộn đỏ mênh mông
Rừng bần trải một màu xanh ngút
Cuối nguồn chia nhánh chín dòng sông.

Một cánh chim non vừa soải cánh
Về đâu phiêu dạt giữa biển trời
Ra khơi chếnh choáng tàu nghiêng sóng
Có cùng tôi bạt gió trùng khơi?
(more…)

Nguyễn An Bình

Cơn mưa bất chợt

Khi cơn mưa bất chợt trôi qua thành phố cũ
Một tháng tư về làm thảng thốt con tim
Có góc phố xưa sao tôi mãi đi tìm
Để ký ức ăn luồn treo trên từng sợi tóc.

Đi chưa hết đêm nên sao mai chẳng mọc
Chẳng biết có ai chờ vệt nắng bình minh
Mơ hồ nghe giấc mơ khuya tiếng lá trở mình
Lặng lẽ trôi nghiêng mang theo mối tình thầm lặng.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về đâu những mùa hạ xưa

Mùa hè của tôi ơi
Về đâu sao vội vã
Giọt mưa bay qua đời
Ủ tình tôi xanh lá?

Phượng hồng còn thắp lửa
Đỏ một trời tương tư
Tiếng ve rền khung cửa
Gõ từng nhịp thiên thu.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hồn Đá

Về Mỹ Sơn ngắm vũ điệu Apsara
Tình Chiêm nữ
Ngủ say trong vách đá
Màu khói sương
Chập chùng giữa núi rừng xanh lá
Đền tháp trăm năm
Bạc thếch dấu thăng trầm.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hương đồng

Chiều bên sông
Em có còn thả tóc
Thả hồn theo đám lục bình
Chùm hoa tím mỏng manh
Chập chờn trên sóng
Nghe hương đồng gió nội
Trôi đi trôi đi trên những cánh đồng
Còn vàng rơm rạ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Tháng ba Côn Đảo

Anh đưa em qua hết một cung đường
Tháng ba rồi hoa anh đảo vẫn nở
Đường ven biển nghe thì thầm sóng vỗ
Một bên rừng một bên biển khơi xa.

Phải áo em làm trắng một mùa hoa
Mang hơi thở nồng nàn hương dã thảo
Vạt nắng vàng cùng sắc xuân biển đảo
Để tình anh vương sắc thắm mây trời.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về phương nam tìm một cánh cò

Có một cánh cò bay trong giấc mơ
Nghiêng cánh võng có đời tôi trong đó
Lời ca dao ngọt phù sa thắm đỏ
Theo cá về đồng lúa tẻ nhánh non.

Điên điển vàng áo em mới tươi hơn
Tuổi mười sáu môi hồng thơm mận đỏ
Hương bồ kết nồng nàn mùi tóc nhớ
Lục bình trôi tim tím một triền sông.
(more…)

Nguyễn An Bình
Cảm nhận tập thơ Phù Sa của Lê Phương Nguyên

Lần thứ hai được ngồi trò chuyện với nhà thơ Lê Phương Nguyên ở một quán cà phê khá sang trọng ở khu Phú Mỹ Hưng quận 7, gần nơi con trai anh đang cư trú và làm việc mỗi khi có việc vào thành phố anh đều về đó nghỉ ngơi, tôi mới có dịp trao đổi với anh nhiều hơn về cuộc đời và tác phẩm thơ của anh. Quen anh cũng thật tình cờ, trong một lần các anh chị trong ban biên tập tập san Quán Văn mời tham gia một chuyến đi Long Khánh – Đồng Nai để kết nối một nhà thơ mới tham gia viết bài cho tập san. Trên đường đi tôi nghe anh Nguyên Minh kể một cách đại khái về nhà thơ Lê Phương Nguyên mà sau này thân tình chúng tôi thường gọi anh là Lộc Xuân (tên điền trang nơi anh gắn bó sau khi xảy ra một biến cố lớn trong cuộc đời của anh).
(more…)

Nguyễn An Bình

Có một mùa hoa cải

Ngày về qua bến sông
Rợp vàng mùa hoa cải
Sóng mang theo nỗi lòng
Triền đê chiều tê tái.

Mẹ có còn ngồi trông
Con đành xa ngàn dặm
Cây mai già trổ bông
Thèm đưa tay mẹ nắm.
(more…)

Nguyễn An Bình


Lovers
Ernst Ludwig Kirchner

Xin em nán lại cùng anh

Em nằm nán lại bên anh chút nữa
Ngực trầm hương thơm thời thiếu nữ
Phập phồng theo từng hơi thở
Biết bao lần làm tim anh ngất ngây
Hương hoàng lan trên tay
Gió xuân như mới vừa đi qua ngõ
Làm anh nhớ
Chàng Thôi Hộ đề thơ
Vào mùa hoa đào nở ngày xưa biết bao.
(more…)

Nguyễn An Bình

Cuối năm trên dòng sông ấu thơ

Về đây dọc nước giởn trăng
Dòng sông thơ ấu lăn tăn ngọn nguồn
Bóng người phiêu dạt muôn phương
Đâu hay mẹ – tóc ngã sương nẻo về.

Về nghe sóng vỗ tứ bề
Cồn xưa đâu mất lời thề cũng rơi
Ngàn năm bông tím vẫn trôi
Lời xa xứ – hát ngọt bùi chợt đau.
(more…)