Archive for the ‘Nguyễn An Bình’ Category

Nguyễn An Bình

Mùa thu, về trường cũ

Gởi những ai đã từng học hai ngôi trường Phan Thanh Giản, Đoàn Thị Điểm – Cần Thơ

Tháng tám, lá vàng – em còn nhớ
Tôi về trường cũ một chiều mưa
Ve ngủ từ lâu trong lòng đất
Đâu đợi em về đón thu xưa.

Áo trắng em bay ngoài cửa lớp
Một góc Ngô Quyền tôi ngẩn ngơ
Cầu gỗ bắc ngang – ngôi trường nữ
Nhìn sang – ai đó lại làm thơ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Cũng chỉ là hoa mưa

Tháng tám lại mưa. Mưa mù trời
Mưa phùn hay mưa bụi chiều nay
Mưa hối hả tràn về ký ức
Mưa cầu vồng ngọt tựa men say.

Hoa mưa – em gọi tên như thế
Hoa của người của tuổi đôi mươi
Hoa của tình yêu thời rất trẻ
Hoa lòng dù giá lạnh vành môi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Lại nhớ về phố núi

Đà Lạt lại mưa dông
Phố chìm trong biển nước
Con đường đã thành sông
Cuốn phăng đi phía trước.

Đà Lạt đâu trăng mờ
Trong thơ Hàn Mặc Tử
Chỉ thấy phố vật vờ
Đắm mình trong mưa lũ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Chuyện của mười năm

Mười năm nở đóa vô thường
Tôi đi tìm lại con đường đã qua
Ngày nắng dội – Tối mưa sa
Chiều dông bão tới phong ba kiếp người.

Mười năm gió dập sóng nhồi
Lô nhô ghềnh đá bãi bồi chân mây
Góc rừng chim vụt cánh bay
Ngày sau còn nhớ tóc mai – rất buồn.
(more…)

Nguyễn An Bình

Gởi lại nơi nầy

Giữ lại giùm tôi cơn mưa Đà Lạt
Có cơn mưa phùn líu ríu lay phay
Có đợt mưa dầm ngút ngàn gió hú
Có chút mưa lòng thấm ướt hồn ai.

Gởi lại nơi nầy đèo cao hun hút
Những vạt dã quỳ lỡ hẹn vàng hoa
Những nhánh anh đào nụ chưa kịp búp
Tiễn tôi về chỉ bụi đỏ đường xa.
(more…)

Nguyễn An Bình

Chim trên tường tu viện cũ

Tiếng chim hót trên tường tu viện cũ
Trơ tháp chuông hoang phế tự bao giờ
Màu mây xám một ngày mưa tháng bảy
Ngơ ngác nhìn sóc gậm hạt thông khô.

Cây thập giá chơ vơ cùng rêu mốc
Gánh lên mình bao phế tích trầm luân
Mái vòm cong chứa bao điều bí mật
Đưa tôi về bao thế kỷ hồng hoang.
(more…)

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Cám ơn. Người Đà Lạt

Lại nhớ rồi. Em, một sớm mai
Tóc người – ngái ngủ ở trên vai
Mấy chiếc lá. Bay, tràn qua ngõ
Chắc tím sương hồ – vào tối nay.

Đường nào đưa đến nhà em nhỉ
Tôi mơ thấy cả – một rừng hoa
Tôi mơ thấy cả – tà áo mỏng
Bay giữa trời. Đà Lạt mộng mơ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Nhớ cơn mưa phùn Đà Lạt

Bay đi những sợi mưa phùn
Em se se lạnh… đã từng yêu chưa?
Người không ướt áo vì mưa
Mà khăn quàng cổ ấm vừa môi ngoan.

Đi trong nỗi nhớ dịu dàng
Đi trong ngan ngát muôn ngàn cỏ hoa
Bước người lên mãi dốc mơ
Chỉ nghe tiếng lá hẹn hò bên tai.
(more…)

Lên Tây Bắc

Posted: 16/07/2019 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
(Tây Tiến – Quang Dũng)

Đường lên tây bắc đèo thăm thẳm
Qua Lương Sơn xanh biếc núi rừng
Leo Dốc Cun triền cao vực hiểm
Đèo Thung Khe mấy chặng mù sương.

Em thấy gì trên đồi đá trắng
Thơm mùi ngô nướng quán ven đường
Phong lan ngóng núi không buồn nở
Mai xuôi theo người nỗi nhớ thương?
(more…)

Nguyễn An Bình

Gõ cửa mùa thu Hà Nội

Tìm trong màu mắt em trong
Hương sen Tây Hồ thơm ngát
Tiếng sâm cầm trong sương sớm
Mênh mông bờ bãi sông Hồng.

Qua cầu Long Biên thép gỉ
Thấy một Hà Nội trầm tư
Theo em dịu dàng xuống phố
Mơ gì trên những cửa ô?
(more…)

Nguyễn An Bình

Bên bờ kênh Vĩnh Tế

Về bên bờ kênh Vĩnh Tế
Chiều lên nước bạc đồng chua
Lênh đênh bao mùa nước nổi
Biết đâu là bến hay bờ?

Nhớ tiền nhân thời mở cõi
Máu còn đẩm gót lưu dân
Lúa thơm tình người tình đất
Thuyền xuôi về tận Giang Thành.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về lại sông quê

Tôi về bên sông nằm nghe tiếng sóng
Uống cho thỏa lòng ngụm nước trên tay
Mây trắng chao ôi qua thời khát vọng
Nỗi nhớ chùng chình theo cánh chim bay.

Sông Hậu của tôi những ngày gió chướng
Đất lở bên nầy tội quá triền sông
Tiếng gà gáy trưa đâu tà áo mỏng
Trôi biệt bông bần tím cả mênh mông.
(more…)

Nguyễn An Bình

Mùa sim trên đảo

Gió từ biển thổi về
Ngang qua vườn sim chín
Một trời hoa sắc tím
Nở rộ giữa hồn ta.

Ngỡ lạc giữa đồi hoa
Tím một chiều hoang lạ
Giấu sau từng cánh lá
Mắt môi người đắm say.
(more…)

Nguyễn An Bình

Cần Thơ ngày về

Ngày về phượng đỏ bên sông
Nở trong tôi ký ức buồn miên man
Tháng năm, ve – nắng rộn ràng
Hoàng kim thuở ấy muộn màng tóc phai.

Ngày về ngọn nước chia hai
Chuyến phà lỗi hẹn – cuối ngày chiều lên
Sông hồ đánh mất tuổi tên
Hàng cây nghiêng nhớ mắt huyền ngày mưa.
(more…)

Nguyễn An Bình

Chiều ở làng chài Hàm Ninh*

Em gái ơi sao nhìn ta tha thiết
Chắc em trông thuyền cá vẫn chưa về
Đời hạ bạc lênh đênh cùng sóng nước
Kể chuyện nhà nào biết kể ai nghe.

Gặp bạn cũ giữa xứ người xa lạ
Chén rượu mừng chưa cạn đã chân bon
Lòng chợt cay theo chập chùng khói núi
Khói lam chiều hay khói sóng chiều hôm?
(more…)

Nguyễn An Bình

Đêm Dương Đông

Sóng thì thầm ngỡ lời em hát
Bản tình ca muôn thuở không lìa
Em có thấy hai vì sao lạc
Biết ai còn thao thức đêm khuya.

Đêm phố biển ngọn đèn vẫn đợi
Soi lòng mình tấm tấm giọt mưa
Đường uốn quanh em về Nam Đảo
Nghiêng bóng dừa nghe kể chuyện xưa.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hồn phượng

Hồn phượng nằm trong thơ
Đỏ dòng sông lưu bút
Ủ tháng năm học trò
Còn tinh khôi nét mực.

Người con gái dễ thương
Tiếng cười như ngọc vỡ
Làn môi hồng yêu đương
Chìm bụi lầm cát lở.
(more…)

Nguyễn An Bình

Tam Giang ngày về

Chiều trên sóng nước Tam Giang
Thuyền trôi lấp lánh trăng vàng nghiêng vai
Ngược dòng ngọn tóc em bay
Thủy triều lên xuống từng ngày nhớ không?

Chim về cuối bãi mênh mông
Lao xao tiếng sóng nặng dòng Ô Lâu
Bến đò Ca Cút tìm đâu
Một thời xuôi ngược đầm sâu cũng buồn.
(more…)

Nguyễn An Bình

Tiếng chim trong thành nội

Hình như có tiếng chim trong tàng lá
Ríu rít điều gì làm nắng xôn xao
Giọt nắng vàng ngập ngừng lòng tôn nữ
Ánh mắt lá râm lẩn trốn nơi nào.

Mái ngói âm dương nhuốm màu cổ tích
Nước hồ thơm từng cánh lá gương sen
Mắt rưng rưng trước mái vòm u tịch
Giấc mơ trôi hồn thiên cổ trước đèn.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về lại sông quê

1.
Chợt nhớ về dòng sông
Thuở chân quê xa lắm
Theo con nước lớn ròng
Bông ô môi hồng thắm.

Hạt phù sa vẫn đỏ
Ngọt hoài bến sông quê
Vốc tay tìm hơi thở
Một thời tôi mải mê.
(more…)

Nguyễn An Bình

Có kịp theo về một tháng giêng?

Nhẹ hơn làn khói mỏng hơn tơ
Tháng chạp mùa đi có đợi chờ
Thuở tóc em xanh thời đi học
Đường về tôi giấu mãi bài thơ.

Run rẩy đầu cành mấy giọt sương
Còn nghe tiếng dế trốn đêm buồn
Đời trôi chở nặng tình dâu bể
Chẳng biết môi trầm còn ngát hương.
(more…)

Nguyễn Văn Thuấn

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Nguyễn Văn Thuấn; Tiếng hát: Thu Hà
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Huy Đạt


Thiếu nữ áo vàng
dinhcuong

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Huy Đạt; Tiếng hát: Trần Ngọc Hòa
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn An Bình

Sơn Trà mùa hoa nở

Cùng em lên núi Tiên Sa*
Đường quanh uốn lượn la đà trong sương
Dốc cao vực thẳm lạ thường
Quanh năm tiếng sóng vỗ cồn khơi xa.

Suối trong róc rách lời ca
Chim hòa nhịp hót tình tha thiết mừng
Mùa hoa sim nở tím rừng
Có nghe trong gió thơm lừng không em?
(more…)

Nguyễn An Bình

Đồi hoa

Đêm qua thấy mình – hóa bướm
Bay về tìm lại đồi hoa
Tình yêu tôi thời mới lớn
Còn treo một phiến trăng ngà.

Áo người phơi trong sương sớm
Chờ tia nắng ấm ban mai
Vàng trên từng bông hoa cúc
Lung linh mảnh lụa vừa bay.
(more…)

Nguyễn An Bình

Tháng mười hai, những cơn mưa muộn

Chào tháng mười hai những ngày nắng rớt
Thả xuống đời người từng ngọn gió bay
Em có cùng ta tìm trong bất chợt
Một chút yên bình sương khói trên tay.

Chào tháng mười hai những cơn mưa muộn
Lất phất bên trời – triền dốc xanh rêu
Nhặt đóa phù dung vừa phai cánh mỏng
Rớt xuống muôn trùng – gõ nhịp thương yêu.
(more…)

Nguyễn An Bình

Một chút xuân

Em treo gì trên ô cửa sổ nhỏ
Để tiếng leng keng của chùm phong linh
Gõ nhịp không ngừng
Làm rộn ràng trái tim tôi
Trong veo màu nắng thủy tinh
Cuối năm vừa đậu xuống thềm nhà
Chùm hoa giấy đỏ bỗng trở nên rực rỡ
Đong đưa đùa trong gió sớm
Ngọn gió chuyển mùa
Từ lúc nào tôi không hay, không biết.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hương quỳnh

Đem hương đời tinh khiết
Đi qua cõi đá vàng
Giấu tiếng cười khúc khích
Dâng hiến tình trăm năm.

Cánh mềm như lụa bạch
Yêu trên từng ngón tay
Thu mình trong búp nỏn
Đóa quỳnh nở – hương bay.
(more…)

Nguyễn An Bình

Bài ca dao cho mẹ

Ca dao nào đưa con vào giấc ngủ
Mẹ qua cánh đồng vàng rạ rơm phơi
Mùa giáp hạt vẫn sờn manh áo cũ
Gánh hàng rong thơm bếp lửa bên trời.

Mẹ suốt đời như sông trôi lặng lẽ
Vun hạt phù sa bồi đắp cho người
Lên thác xuống ghềnh thân cò không kể
Những phiên chợ chiều bóng đổ đơn côi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi

Lâu lắm mới về ngang Vàm Cống
Mười năm ờ nhỉ chắc lâu hơn
Mười năm đời chỉ là giấc mộng
Mười năm sông cạn – núi cũng mòn.

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi
Ai còn bủa lưới cá linh non
Chợt thèm lẩu mắm – bông điên điển
Một thời tuổi trẻ – dấu chân son.
(more…)