Archive for the ‘Nguyễn An Bình’ Category

Nguyễn An Bình

Sân ga tiễn người

Chia tay ở Tháp Chàm
Tiễn người lên phía Bắc
Ta xuôi về phương Nam
Cuộc hành trình xa lắc.

Biết ai còn đợi ai
Sân ga đầy nắng gió
Đâu phải là bụi bay
Sao lòng ta mắt đỏ?
(more…)

Nguyễn An Bình

Tiếng ve ở ngôi chùa cổ

Có tiếng ve trên hàng cây xanh lá
Những gốc dầu cổ thụ mấy trăm năm
Khúc nhạc hè có làm em rộn rã
Trước sân chùa lòng bỗng thấy tĩnh tâm.

Em có gởi niềm vui cùng tia nắng
Cổ tháp cao sừng sững dáng mây trời
Bò cạp vàng hương trêu đàn bướm trắng
Lên dốc cao nhìn lá nhẹ nhàng rơi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Sương hồ

Chiều buông cơn mưa phùn
Trôi qua hồ tĩnh lặng
Mây núi giăng chập chùng
Thuyền neo bờ sông vắng.

Thương ngọn gió mồ côi
Rừng lá phong trở lạnh
Thắp lên ngọn lửa trời
Sưởi lòng ai cô quạnh.
(more…)

Nguyễn An Bình

Ngày của mẹ

Ai cũng có một tình yêu của mẹ
Tiếng ru hời đẹp tựa cỏi thần tiên
Con bướm trắng mộng mơ thời thơ trẻ
Bay chập chờn trong giấc ngủ bình yên.

Mẹ ươm nắng sớm đồng xanh chim hót
Mẹ che mưa chiều mỗi bước con qua
Lòng của mẹ lục bình theo con nước
Tím suốt mùa dâng hiến cả đời hoa.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về thăm biển Trần Đề

Có cửa biển nào sống mãi trong anh
Một rừng bần xanh bao mùa đơm trái
Đỏ dòng phù sa đắp bồi sông cái
Tấm lòng chia bùi sẻ ngọt gừng cay.

Có cánh đồng năng phèn nặng bao ngày
Nuôi lớn con người tháng năm chinh chiến
Một đời cha ông lấn rừng bám biển
Cho cá đầy thuyền mỗi chuyến ra khơi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Viết ở cửa Trần Đề

Qua cửa Trần Đề mây trắng nõn
Đầu Giồng nước cuộn đỏ mênh mông
Rừng bần trải một màu xanh ngút
Cuối nguồn chia nhánh chín dòng sông.

Một cánh chim non vừa soải cánh
Về đâu phiêu dạt giữa biển trời
Ra khơi chếnh choáng tàu nghiêng sóng
Có cùng tôi bạt gió trùng khơi?
(more…)

Nguyễn An Bình

Cơn mưa bất chợt

Khi cơn mưa bất chợt trôi qua thành phố cũ
Một tháng tư về làm thảng thốt con tim
Có góc phố xưa sao tôi mãi đi tìm
Để ký ức ăn luồn treo trên từng sợi tóc.

Đi chưa hết đêm nên sao mai chẳng mọc
Chẳng biết có ai chờ vệt nắng bình minh
Mơ hồ nghe giấc mơ khuya tiếng lá trở mình
Lặng lẽ trôi nghiêng mang theo mối tình thầm lặng.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về đâu những mùa hạ xưa

Mùa hè của tôi ơi
Về đâu sao vội vã
Giọt mưa bay qua đời
Ủ tình tôi xanh lá?

Phượng hồng còn thắp lửa
Đỏ một trời tương tư
Tiếng ve rền khung cửa
Gõ từng nhịp thiên thu.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hồn Đá

Về Mỹ Sơn ngắm vũ điệu Apsara
Tình Chiêm nữ
Ngủ say trong vách đá
Màu khói sương
Chập chùng giữa núi rừng xanh lá
Đền tháp trăm năm
Bạc thếch dấu thăng trầm.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hương đồng

Chiều bên sông
Em có còn thả tóc
Thả hồn theo đám lục bình
Chùm hoa tím mỏng manh
Chập chờn trên sóng
Nghe hương đồng gió nội
Trôi đi trôi đi trên những cánh đồng
Còn vàng rơm rạ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Tháng ba Côn Đảo

Anh đưa em qua hết một cung đường
Tháng ba rồi hoa anh đảo vẫn nở
Đường ven biển nghe thì thầm sóng vỗ
Một bên rừng một bên biển khơi xa.

Phải áo em làm trắng một mùa hoa
Mang hơi thở nồng nàn hương dã thảo
Vạt nắng vàng cùng sắc xuân biển đảo
Để tình anh vương sắc thắm mây trời.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về phương nam tìm một cánh cò

Có một cánh cò bay trong giấc mơ
Nghiêng cánh võng có đời tôi trong đó
Lời ca dao ngọt phù sa thắm đỏ
Theo cá về đồng lúa tẻ nhánh non.

Điên điển vàng áo em mới tươi hơn
Tuổi mười sáu môi hồng thơm mận đỏ
Hương bồ kết nồng nàn mùi tóc nhớ
Lục bình trôi tim tím một triền sông.
(more…)

Nguyễn An Bình
Cảm nhận tập thơ Phù Sa của Lê Phương Nguyên

Lần thứ hai được ngồi trò chuyện với nhà thơ Lê Phương Nguyên ở một quán cà phê khá sang trọng ở khu Phú Mỹ Hưng quận 7, gần nơi con trai anh đang cư trú và làm việc mỗi khi có việc vào thành phố anh đều về đó nghỉ ngơi, tôi mới có dịp trao đổi với anh nhiều hơn về cuộc đời và tác phẩm thơ của anh. Quen anh cũng thật tình cờ, trong một lần các anh chị trong ban biên tập tập san Quán Văn mời tham gia một chuyến đi Long Khánh – Đồng Nai để kết nối một nhà thơ mới tham gia viết bài cho tập san. Trên đường đi tôi nghe anh Nguyên Minh kể một cách đại khái về nhà thơ Lê Phương Nguyên mà sau này thân tình chúng tôi thường gọi anh là Lộc Xuân (tên điền trang nơi anh gắn bó sau khi xảy ra một biến cố lớn trong cuộc đời của anh).
(more…)

Nguyễn An Bình

Có một mùa hoa cải

Ngày về qua bến sông
Rợp vàng mùa hoa cải
Sóng mang theo nỗi lòng
Triền đê chiều tê tái.

Mẹ có còn ngồi trông
Con đành xa ngàn dặm
Cây mai già trổ bông
Thèm đưa tay mẹ nắm.
(more…)

Nguyễn An Bình


Lovers
Ernst Ludwig Kirchner

Xin em nán lại cùng anh

Em nằm nán lại bên anh chút nữa
Ngực trầm hương thơm thời thiếu nữ
Phập phồng theo từng hơi thở
Biết bao lần làm tim anh ngất ngây
Hương hoàng lan trên tay
Gió xuân như mới vừa đi qua ngõ
Làm anh nhớ
Chàng Thôi Hộ đề thơ
Vào mùa hoa đào nở ngày xưa biết bao.
(more…)

Nguyễn An Bình

Cuối năm trên dòng sông ấu thơ

Về đây dọc nước giởn trăng
Dòng sông thơ ấu lăn tăn ngọn nguồn
Bóng người phiêu dạt muôn phương
Đâu hay mẹ – tóc ngã sương nẻo về.

Về nghe sóng vỗ tứ bề
Cồn xưa đâu mất lời thề cũng rơi
Ngàn năm bông tím vẫn trôi
Lời xa xứ – hát ngọt bùi chợt đau.
(more…)

Nguyễn An Bình

Bay theo mùa chim viễn xứ

Về đâu đàn chim viễn xứ
Chân trời chưa hết bão giông
Bên tai còn nghe đập cánh
Tiếng chim lẻ bạn nao lòng.

Về đâu đàn chim viễn xứ
Quê nhà cách một đại dương
Dòng sông chìm trong sương khói
Bóng trăng lạc dấu thiên đường.
(more…)

Nguyễn An Bình

Chiều cuối năm

Chiều cuối năm trôi qua dòng Kênh Tẻ
Có gì vui sao tím cả mây trời
Xe nối xe người nối người hối hả
Phơi chút nắng vàng cho bớt lẻ loi.

Chiều cuối năm thèm ngồi trong quán cóc
Rượu tràn ly không vơi bớt u trầm
Con nước chảy đâu hiểu lòng khách trọ
Giữa quê người nào thấy kẻ tri âm.
(more…)

Nguyễn An Bình

Giáng Sinh

Một ngày trước giáng sinh
Con sẻ nâu từ đâu bay đến
Đậu trên nóc thánh đường ngói xám
Bay từ khung cửa sổ nầy sang khung cửa sổ khác
Nghiêng tai ngơ ngác
Tiếng đồng ca vang lên trong nhà nguyện
Chợt thấy lẻ loi trước không khí rộn ràng
Chuẩn bị cho ngày lễ lớn
Chẳng có con sẻ nào làm bạn đồng hành cùng nó
Trước khi bay về phương trời xa lắc.
(more…)

Nguyễn An Bình


Mùa hoa quỳ rừng
dinhcuong

Lại nhớ một mùa hoa

Anh về tìm lại trong gió sớm
Một đóa quỳ thơm rực nắng vàng
Ô hay cánh mỏng hương hoa dại
Giữ mãi chân người bước lang thang.

Đường lên phố núi chiều sương lạnh
Bên cầu thoáng thấy bóng ai quen
Chợt nghe tiếng suối reo trong đá
Người đến rồi xa để nhớ thêm.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về trong sương sớm Mai Châu

Đường lên sương sớm Mai Châu
Đèo cao tây bắc hoa lau trắng rừng
Suối len lỏi xuống đồi thung
Em ngồi dệt vải thoắt từng tay đan.

Luồn go bắt sợi chỉ vàng
Tươi màu thổ cẩm chéo khăn dịu dàng
Má hồng đượm bếp lửa than
Khói nhà ai tỏa mênh mang chân đồi.
(more…)

Nguyễn An Bình

Lên Tây Bắc

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
(Tây Tiến-Quang Dũng)

Đường lên tây bắc đèo thăm thẳm
Qua Lương Sơn xanh biếc núi rừng
Leo Dốc Cun triền cao vực hiểm
Đèo Thung Khe mấy chặng mù sương.

Em thấy gì trên đồi đá trắng
Thơm mùi ngô nướng quán ven đường
Phong lan ngóng núi không buồn nở
Mai xuôi theo người nỗi nhớ thương?
(more…)

Nguyễn An Bình

Tìm nhau mùa hoa cải

Những ngày đầu đông, mùa hoa cải ngoại thành Hà Nội
lại bắt đầu khoe một màu vàng rực rỡ.

Tôi tìm em giữa mùa hoa cải nở
Ngỡ ngàng thôi – chia cái rét đầu đông
Màu vàng rộm rực bờ đê sông Đuống
Chạy dài theo dốc Phù Đổng, Gia Lâm.

Bay ngơ ngác đàn bướm ong tìm mật
Cũng như em tôi tìm suốt mùa hoa
Mùi thơm ngái loang trong chiều hoang nắng
Tiếng cười ai bay mất tận trời xa.
(more…)

Nguyễn An Bình


Thi sĩ Hoàng Cầm

Về Kinh Bắc uống rượu nhớ Hoàng Cầm

Chiều Bút Tháp nghe lời ca quan họ
Chợt ngậm ngùi màu tóc điểm hoàng hôn
Đền Kinh Dương Vương soi nghiêng bóng nước
Chim trầm tư vang lời vọng cổ nhân.

Nhìn sông Đuống lững lờ trôi vô định
Bãi phù sa xanh ruộng mía ngàn dâu
Lịch sử một thời thanh gươm treo cổ
Đọc câu thơ lòng ứa lệ nghẹn ngào.
(more…)

Nguyễn An Bình

Sương hồ

Bóng in trầm mặc
Tháp rùa trong sương
Chìm trong cổ tích
Biết đâu hoang đường?

Cây đa ven hồ
Trải bao mưa nắng
Bốn mùa tương tư
Soi cùng năm tháng.

Nhện buồn giăng tơ
Lưng chừng sợi nhớ
Tìm người trong mơ
Giọt tình ai nhỏ?
(more…)

Nguyễn An Bình

Đi tìm mùa đông Hà Nội

Tìm em mùa đông Hà Nội
Thèm nghe tàu điện leng keng
Ấp lên môi người thiếu nữ
Thơm hoài hương cốm lá sen.

Cầu Rồng* đắm mình trong sương
Tháng mười sông Hồng lộng gió
Tàu đi mang bao nhớ thương
Run run rét tràn phố cổ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Gõ cửa mùa thu Hà Nội

Tìm trong màu mắt em trong
Hương sen Tây Hồ thơm ngát
Tiếng sâm cầm trong sương sớm
Mênh mông bờ bãi sông Hồng.

Qua cầu Long Biên thép gỉ
Thấy một Hà Nội trầm tư
Theo em dịu dàng xuống phố
Mơ gì trên những cửa ô?
(more…)

Nguyễn An Bình

Hoa lộc vừng

Lộc vừng nở tháng ba
Như có lời hẹn trước
Chim đậu xuống hiên nhà
Thả chùm hoa đính ước.

Gió từ sông thổi lại
Hồn nhiên cất tiếng chào
Mắt lá răm lúng liếng
Sóng tình đánh lao đao.
(more…)

Nguyễn An Bình

Người nhặt chiều trên sóng

Em có ngồi nhặt nắng
Chờ bóng hoàng hôn rơi
Màu chiều buông thầm lặng
Biết đợi ai – một đời.

Tìm trong trang thư cũ
Mùa hoa vàng trổ bông
Sóng bồng bềnh sắp ngửa
Đón thu về bến sông.
(more…)

Nguyễn An Bình

Đôi mắt plei-ku

Anh đi tìm tiếng hát
Ngọt nước nguồn Đắk Bla
Áo phơi màu thổ cẩm
Hương rừng bay rất xa.

Đàn ong đi tìm mật
Xanh ngút ngàn đồi thông
Lang thang miền sơn cước
Huyền thoại hồ T’Nưng.
(more…)