Nguyễn An Bình
Chuyện của mười năm
Mười năm nở đóa vô thường
Tôi đi tìm lại con đường đã qua
Ngày nắng dội – Tối mưa sa
Chiều dông bão tới phong ba kiếp người.
Mười năm gió dập sóng nhồi
Lô nhô ghềnh đá bãi bồi chân mây
Góc rừng chim vụt cánh bay
Ngày sau còn nhớ tóc mai – rất buồn.
Mười năm tìm một dòng sông
Trôi mang ký ức neo lòng bến quê
Ai đi thuở ấy chưa về
Để tôi đứng đợi bốn bề cỏ lau.
Mười năm mộng cũ đã nhàu
Bánh xe thổ mộ lăn đau vết đường
Tìm đâu lạc ngựa chiều sương
Nhịp đời quạnh quẽ cố hương trùng trùng.
Mười năm dị mộng lạ thường
Biết đâu duyên khởi mà mừng gặp nhau
Cỏ rong rêu – úa bạc đầu
Trông theo cánh hạc gọi sầu núi xa.
Mười năm sóng cuộn giang hà
Nông sâu em có bước qua – chuyện mình
Con tằm nhả sợi hồi sinh
Tàn tro còn ấm mối tình phù dung.
Mười năm rũ cánh thiên đường
Mười của mười – chỉ trăm năm thôi mà
Sao lòng còn đắm phù hoa
Thả trôi đâu bể mặc tà huy bay.
6/8/2019
Viết dưới trăng Đà Lạt
Leo những bậc thang đầy phế tích
Người xuống đồi trăng đã lên cao
Đem dòng suối nhỏ tràn xuống phố
Bé có cùng tôi đuổi bóng nhau.
Nằm yên trên cỏ êm hơn gối
Nép tựa vào tôi đi bé ngoan
Ngỡ gái liêu trai từ kiếp trước
Gương hồ trắng quá sợ trăng tan.
Hãy giữ lòng mình – trăng mười sáu
Thuở tình đầu đẹp tựa chiêm bao
Đứng giữa đồi thông nghêu ngao hát
Bé thả tình tôi cuối dốc sầu.
Phải vầng trăng lạnh ngàn năm trước
Phố núi còn nghe chuyện Bích Câu
Xin liễu hồ xanh phơi sóng nước
Người đừng hóa bướm đợi ngàn sau.
Mái vòm cổ viện chơ vơ quá
Một tiếng chim đêm ẩm ướt buồn
Nghiêng bóng trăng soi đầy khung cửa
Bé có chờ nhau ở cuối đường?
Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi