Archive for the ‘Trần Thoại Nguyên’ Category

Trần Thoại Nguyên
Tặng Uyên Hà Lê Đình Ba


Từ trái: Uyên Hà, Trần Thoại Nguyên và Nguyễn Nhã Tiến
Quán cafe Cố Quận TP Đà Nẵng

Đêm uống rượu chia tay nơi Cố Quận
Uyên Hà ơi và Đà Nẵng yêu ơi !
Thơ mỏng mảnh cùng nổi trôi thân phận
Chén rượu suông ngó đất mẹ ngậm ngùi!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ
Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên
Con tu huýt thổi chiều xưa trong gió
Lũ trẻ trâu giờ phiêu lãng bao miền.

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ
Cánh đồng buồn nằm xơ xác tuổi thơ
Dòng Sông Vệ cạn khô trăng huyết dụ
Tôi vốc cát tung… bay trắng giấc mơ !
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Anh vẫn biết yêu em là khổ lụy
Trái Tim hồng lò lửa cháy cuồng điên
Hồn thơ thẩn như tâm thần mộng mị
Suốt sáng chiều lãng đãng nhớ…suốt đêm!

Anh vẫn biết Tình Yêu không có tuổi
Cây khổ đau xanh cành lá duyên tình
Mầm Hạnh Phúc ra chồi hoa Lễ Hội
Ly rượu mừng hương ngát ngọt môi Em
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Đời chảy về đâu sông tháng năm
Mùa xưa con nước đẹp trăng rằm
Ngày xanh hoa nắng xanh màu tóc
Em liếc nhìn tôi mắt lá răm.

Tôi vẽ trái tim xuyên mũi tên
Em thêu áo gối phượng vầy uyên
Hồn tôi mơ mộng trăng sao thức
Lưu bút ngày xanh thắp mộng huyền
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Phượng hoàng lửa mộng siêu trăng giữa trời mưa sao băng

Tặng thi sĩ Hàn Mặc Tử

Phượng hoàng! phượng hoàng! chim thiên sứ
Cánh mộng nghìn thu rực lửa bay
Phép tắc nhiệm mầu Hàn Mặc Tử
Về trời Đâu Suất, thoát Đao Ly!

Hỡi mây gió muôn đời sầu thảm
Cõi nhân gian ảo hóa phù sinh
Trang thơ thi sĩ đầy hơi hám
Cánh phượng hoàng bay… huyết lệ tình!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Mùa đông nhớ Mẹ

Mùa đông về, lòng con nhớ Mẹ!
Bàn tay thèm hơi ấm bếp xưa.
Giữa trời đất mênh mông đông lạnh thế
Cuộc đời con chao đảo cánh nôi đưa!

Khắp thế gian không nơi đâu ấm bằng lòng Mẹ
Dẫu mùa đông băng giá bốn bề
Dẫu máng cỏ hài đồng trong đêm đen cõi thế
Trong lòng Mẹ đời đời vẫn ấm sáng rực sao Khuê!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!

Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Giã từ Hà Nội chiều nay
Biết bao tâm sự vơi đầy người ơi!

Biết bao thắm thiết đất trời
Mùa thu Hà Nội của thời vàng son

Nhớ ba mươi sáu phố phường
Hồ Hoàn Kiếm mộng liễu buồn gương soi

Thăng Long xưa vọng tim người
Hồn sông núi tụ bao đời oai linh!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

Kỷ Niệm Hoa Vàng xưa
Thơ bay lừng quán trưa
Bướm tiền duyên về đậu
Cành em bướm vàng tơ.
(more…)

Trần Thoại Nguyên
Tặng Bùi Giáng


Bùi Giáng và dê tím hoa cà
dinhcuong

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội, đoàn, băng, nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!
(more…)

Trần Thoại Nguyên


Tác giả

Tôi về đứng ngó trời mây
Biển xanh núi thẳm hồn ngây ngất hồn
Giữa nghìn thu sóng đẹp buồn
Trăng sao bất tuyệt ru hồn thế nhân
Tạ ơn khoảnh khắc vô ngần
Tôi về tôi hiện giữa trần gian vui
Biết bao kỷ niệm chôn vùi
Mùa Xuân Tinh Thể ngậm ngùi bay đi!  (more…)

Trần Thoại Nguyên


Nhà thơ Trần Thoại Nguyên

Đà Lạt anh về hoa phượng tím
Con đường vào chợ tím ban mai
Lòng chợt tím lòng thương dĩ vãng
Ngày xanh mực tím bước cùng ai!

Đà Lạt hoa phượng tím, người ơi!
Rưng rưng sắc tím nhớ chơi vơi
Xưa em mặc áo hoa cà tím*
Cặp ấp thơ anh tim tím lời…
(more…)

Đêm trắng

Posted: 07/03/2017 in Thơ, Trần Thoại Nguyên

Trần Thoại Nguyên

starry_night-van_gogh
Starry night
Van Gogh

Tàn khuya gió gọi ngoài hiên vắng
Tôi thức mình tôi. Gió cứ vào!
Cửa khép hờ, bàn trang giấy trắng
Gió cùng tôi vẽ mộng chiêm bao!
(more…)

Trần Thoại Nguyên
Tặng Nguyễn Tam Phù Sa

nguyen_tam_phu_sa
Nhà thơ Nguyễn Tam Phù Sa

Mừng sinh nhật bạn ta giữa chợ
“Cổ lai hy”, Nguyễn Tam Phù Sa! [1]
“Hành phương Nam” quán đời mọi rợ
Trăm năm cuộc lữ biết đâu nhà!

Thôi cứ uống tràn dăm bảy chén
Cùng em cát bụi gọi tri âm!
Ô hô! Trời đất đau như thiến
Ta vẫn cười vang! Lệ chẳng cầm!
(more…)

Tắm biển

Posted: 18/11/2016 in Thơ, Trần Thoại Nguyên

Trần Thoại Nguyên

tam_bien

Những thân hình reo trong nắng
Những thân hình là người tình của biển
Một hai ba
Biển ngân nga
Vũ trụ ca
Những tâm hồn muốn thoát khỏi làn da!

Tôi thấy một cô gái ôm ghì lấy biển
Như một bình tích điện
Nước rên siết những tia phóng cực nhanh
Lòng tôi treo lắp lẻo ở cây cành.
(more…)

Trần Thoại Nguyên
Tặng Lê Quốc Ân

quang_ngai

Tôi về Quảng Ngãi đầu không mũ
Bạn chở tôi ôm cả phố phường.
Dế gọi vang lừng trời bạn cũ
Gặp nhau cười nói đụng tim luôn!

Đây góc quê hương trưa Phú Thọ
Thu Xà ơi! Hỡi Cổ Lũy Cô Thôn!
Đường về quê rưng rưng tiếc nhớ
Tóc xanh ơi! Mắt biếc với má hồng!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

tay_lan_trang_hat

Tôi chết từng khoảnh khắc
Từng sát-na hồi sinh.
Tôi xác thân tứ đại
Tôi linh hồn điêu linh!

Ngôi-nhà-tôi bốc cháy
Lửa đốt tự bao giờ
Tôi ném ra cửa sổ
Từng chùm từng chùm thơ.
(more…)

Trần Thoại Nguyên

dao_binh_ba

Núi vây quanh ôm lòng biển xanh
Bình Ba ơi! Phong cảnh hữu tình
Thiên nhiên đẹp vô cùng ẩn mật
Thế quân phòng vịnh cảng Cam Ranh!
(more…)

Trần Thoại Nguyên
Tặng Hà Hùng

man_mountain

Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời
Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi
Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến
Như khói sương bay mù tăm hơi.
(more…)

Trần Thoại Nguyên

khoi_song_hoang_hon
Ảnh khói sóng hoàng hôn trên trang Facebook của Nguyet Pham
đầy ám ảnh, gợi cảm xúc tạo cảm hứng cho sự ra đời của bài thơ

Em về khoác áo hoàng hôn
Lặng nhìn biển sóng khói sương xa mờ
Hồn buồn đứng vịn câu thơ
Quê xưa khuất bóng giấc mơ tan rồi!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

tran_thoai_nguyen_uong_ruou

Những ngày qua hồn tôi thất thơ
Mượn rượu tiêu sầu,hồn vẫn bơ phờ!
Tôi đi mênh mang như thần tửu
Lang thang trên những bãi biển một chiếc bóng dật dờ
Ôi biển khóc gào mùa cá chết phơi tròng mắt trắng
Ôi gió oi nồng một mùi tanh dơ!
Còn đâu nữa! Hỡi Thần hỡi Thánh!
Còn đâu nữa! Những bãi biển đẹp thơ!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

sea_night

Mây chết đuối giữa dòng sông vắng lặng
Trôi thây về xa tận cõi vô biên.

(Hàn Mặc Tử)

Nằm phơi trên đỉnh linh hồn
Trùng mây trắng tụ dựng cồn hoang liêu
Ngày tàn máu nhuộm đỏ chiều
Biển đêm thăm thẳm sóng triều cuộn dâng
(more…)

Trần Thoại Nguyên

tran_thoai_nguyen-trong_nang_chieu_phai

Nắng chiều nghiêng bãi vàng thoi thóp
Tôi một mình tôi bóng đổ dài.
Thương nhớ người ơi thương nhớ hão,
Đời buồn theo những nhánh thu phai!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

to_chim_yen

Trong thế giới muôn loài của thiên nhiên cẩm tú nầy, chắc chỉ có loài chim yến trong vòng sống cuộc đời ngắn ngủi với tình yêu chung thủy đẹp đẽ nhất, xứng đáng là biểu tượng của tình yêu hạnh phúc mùa xuân! Và loài chim yến của Mẹ Thiên Nhiên cũng được thiên mệnh gắn kết thành vợ chồng bên nhau cùng “rút ruột cho con”, từ đặc tính thiên phú là cùng nhả nước giải để làm chất kết dính làm tổ cũng như tự rứt từng chiếc lông của chính mình để làm nên chiếc tổ kỳ diệu, cho đến quá trình yến chồng yến vợ đồng cam cộng khổ để sinh nở, nuôi nấng cho đàn chim yến con đủ đầy lông cánh tung bay với trời xanh!

Thi sĩ xúc động quá, xin có mấy vần thơ:

Chuyện tình yêu loài chim yến

Tôi có biết đâu loài chim báo hiệu mùa xuân
Loài chim yến có vòng sống đẹp nghĩa tình đến thế!
Tôi bật khóc khi nghĩ về chim yến mẹ
Lao thẳng từ trời cao vào vách đá núi, đầu nát tan tành
Vệt máu đỏ tươi oan uất tận trời xanh,
Chim yến trống, tiếng kêu của chồng xé lòng thảm thiết
Bay điên loạn rồi gieo đầu, hòa máu vợ cùng chết!
Có loài nào sống đẹp tình chung thủy thế chăng?!
Ôi! Tình yêu của chim yến rực rỡ mùa xuân!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

dem_sai_gon-khanh_tuan
Đêm Sài Gòn (Ảnh: Khanh Tuấn)

Đêm Sài Gòn một mình anh
Mặc phố người đèn sáng lung linh.
Không có em phố buồn hoang vắng,
Đêm Sài Gòn. Ôi! Quá mông mênh!

Anh nghe gió nói thì thầm
Màu cô đơn sương trắng lặng câm.
Tay gầy guộc vàng theo khói thuốc
Đêm Sài Gòn mắt ngó xa xăm…
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Sông nước tình em

Tặng Trần Xuân Tứ – Kiều Phan

thieu_nu_mac_ao_ba_ba

Ba mươi năm rồi! Đất Vũng Liêm!
Mang Thít ơi! Sông nước tình em.
Buổi ấy tóc xanh anh lớ ngớ
Về đây xứ lạ có ai quen!

Biết nói gì cùng cây lá ven sông,
Anh mở lòng anh với gió.
Gió phương Nam ngọt ngào duyên số
Anh có em màu nắng thêm hồng.
(more…)

Trần Thoại Nguyên

suy_tu_7

Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết
Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây
Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt
Biển thiên thu lảo đảo con tàu say!

Thuở dương gian đọa đày người thi sĩ
Kiếp tài hoa sầu lụy nẻo vô thường
Đem xương máu đùa chơi cùng mộng mị
Lối bay về bướm giẫy giụa giữa tai ương!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

hoa_muong_bien

Mai anh về với đảo non tiên
Cây lá xanh in nước biếc êm đềm
Mặt trời mai sớm chiều vui ghé
Đêm tịnh trăng sao sáng rực thềm!

Em có về sống với anh không?
Em cứ hồn nhiên lòng đối lòng
Trăm năm một thoáng vèo sương trắng
Cõi tam xin đừng tính toán thiệt hơn!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

doi_ban

Huyền ngôn thơ

Tặng Bùi Giáng

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội đoàn băng nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!
(more…)

Trần Thoại Nguyên

thieu_nu_cam_hoa_thach_thao

Em trao cho anh
Nhành hoa thạch thảo
Cánh tím mong manh
Hồn anh điên đảo!

Ôi ! Thuở ban đầu
Ngày ta gặp nhau
Trái tim rạng rỡ
Nụ cười mắt trao…
(more…)