Archive for the ‘Nguyễn Hiền’ Category

Nguyễn Hiền

Vì em anh đã thay đổi

căn nhà hôm nay sạch hơn
gọn gàng hơn
không phải do phép lạ
em nói em yêu anh
em nói mai mốt em về
tuổi nào không có tình yêu
tuổi nào không có những ước mơ
anh tin em thật lòng
anh tin em
và anh thay đổi
(more…)

Nguyễn Hiền

Bỏ lại

mỗi ngày
lặng lẻ con sông Lốt trước nhà
mang theo
nắng. gió. bụi
chảy ra biển

bỏ lại
tiếng cuốc kêu lẻ bạn đêm đêm
(more…)

Nguyễn Hiền

trời sắp sập xuống
người đàn bà bước ra từ một phiên tòa
với trái tim ngừng đập

thượng đế tạo ra con người biết yêu thương đồng loại
con người tạo ra những con rối
và bắt nó múa may quay cuồng
diễn trò theo ý đồ của mình
những con rối đó rơi vào tay của tên ác ma
cho mặc áo quan tòa
chôn vùi công lý
khi đặt dấu chấm hết cho kiếp người
(more…)

Nguyễn Hiền

chỉ sau một đêm
không ai có thể đếm được
có bao nhiêu nấm mồ mọc lên
bao nhiêu con số có bước nhảy như con kangoro
và những giọt nước mắt chưa kịp chảy
trước cái chết của người thân
đã vội quay mặt bước đi
(more…)

Nguyễn Hiền

Em ra đường làm gì sáng nay
chim đâu còn hót
phố xá vắng hoe
lũ chó nhà giàu thèm khoe bộ lông mới được chải chốt
chắc là đang bực mình sủa ầm ỉ trong nhà
vậy đó
một buổi sáng không ra buổi sáng
(more…)

Nguyễn Hiền

Lạy trời mưa mau

(viết cho mùa hạn mặn 2020)

1.
bóng người nông dân đổ dài
trên cánh đồng
trông giống như chiếc dĩa men rạn

người nông dân mơ giữa ban ngày
thấy mình gieo từng hạt lúa vào những đường răng cưa
chân đi
buồn ngoảnh nhìn
nắng bám sau lưng
(more…)

Nguyễn Hiền

Hỏi gì

năm lần bảy lượt
tôi chạy đi tìm những con số vô hồn
đang quỳ xưng tội trong nhà thờ
hỏi. hỏi gì
tôi không nhớ
chỉ thấy nước mắt của Đức Mẹ
rơi trên những hàng ghế trống trơn
(more…)

Nhớ cái thuở

Posted: 20/02/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

nhớ cái thuở lượm cục đất vo tròn tuổi thơ
thấy thằng nhóc con mình trần
xà lỏn
đầu không nón mũ
trưa hè
ngồi rình dưới gốc ổi
giương chiếc ná cao su chờ con chốc quạch bay tới
kiếm ăn
bắn chơi
(more…)

Nguyễn Hiền

Thêm một ngày tuổi

giữa vòng vây đại dịch corona
nghe từ tứ phía tiếng gà gáy sáng
tiếng chó sủa hụt hơi
mới biết đêm đã đi qua

mới biết tuổi mình vừa cộng thêm một ngày
(more…)

Nguyễn Hiền

3 ngày tết
tôi đi ra rồi đi vào
căn nhà không một bóng người

căn nhà đó là của tôi
cổng đóng chặt
cửa chính mở một cánh
trên bàn thờ 3 cây nhang đang cháy dở
thắp mời tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh em
những người đã mất
về ăn tết
(more…)

Nhớ Tết

Posted: 22/01/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

một.
bếp chiều 30 không khói
sao tôi nghe hơi thở
nồi bánh tét đang sôi
(more…)

Nguyễn Hiền

uống thêm ly này nữa
năm sắp tàn
đời người còn lại bao nhiêu ngày
mấy khi anh em con cháu có dịp gặp nhau
sao không say một bữa

nào nâng ly
nào cười cho gió thổi bồng bềnh những sợi tóc bạc
cho gió lọt qua hai hàm răng chiếc còn chiếc mất
cho đuôi mắt in đậm dấu chân chim
già hết một bọn
ghen ghét
giận hờn
sao không buông bỏ
giữ mãi trong lòng làm gì cho mệt
(more…)

Đôi mắt ấy

Posted: 23/12/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc…

(thơ Quang Dũng)

tôi nhớ đôi mắt ấy
đôi mắt hờn dỗi trách móc
đôi mắt em nhìn tôi ngày nào
nói và không nói

ngày đó xa thật xa
em mười tám
còn tôi gã thầy giáo khờ dại
vỡ lòng chưa học chữ yêu
nên đời bắt học chữ nhớ từ đây
(more…)

Nguyễn Hiền

con bưng chén cơm nguội
chờ hâm nồi cá kho
bếp chiều rưng rưng khói
tự dưng con nhớ má

nhớ hồi nào cá nục
má kho qua hai lửa
sao thơm ngon lạ lùng
ăn cứ muốn ăn nữa
(more…)

Sao em lại chết?

Posted: 29/10/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền


Phạm Thị Trà My (1993-2019)

tôi để nước mắt mình chảy
sao em phải ra đi?
sao em lại chết?
tôi hỏi tôi
trong đau đớn

đóa Trà My vừa nở
đã vội ‘con xin lỗi bố mẹ
con chết vì không thở được
con thương bố mẹ nhiều’
những giòng chữ trối trăn tuyệt vọng
em gửi lại cho đời
(more…)

Câu con cá sẩy

Posted: 24/10/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

em biết không mùa mưa làm khổ anh
làm anh giống như kẻ xin ăn
lúc nào quần áo cũng tơi tả
bê bết bùn đất
ngồi hàng giờ ở bến sông với mấy chiếc cần câu
thấp thỏm nhìn những chiếc phao nổi bồng bềnh trên mặt nước
chờ cá đớp mồi
như ngày nào anh đứng đợi em dưới mưa
(more…)

Nguyễn Hiền

Yêu

yêu một người điên
những lúc ngồi bên nhau
chỉ có tiếng thở dài là tỉnh táo

 

Phải chi

nỗi bất hạnh vẽ những đường cong ngoằn nghoèo màu trắng
như loài sâu vẽ bùa trên những chiếc lá bưởi non
những chiếc lá đó không úa vàng. chết yểu
mà dị hình dị dạng
sống hết một đời trong bệnh tật
(more…)

Nguyễn Hiền


Đốm nắng chiều thu vườn sau nhà
dinhcuong

Cuối chiều thu

cuối chiều thu
nắng lặng thinh bỏ đi
tôi gọi tôi vào nhà
bàn ăn lạnh ngắt
ai bày chi chuyện chia lìa
để bây giờ một cái chén, một đôi đũa
chẳng còn chuyện gì để nói
(more…)

Quên được không

Posted: 12/09/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền


Which poet
Richard Brautigan

lúc này tôi thường tỏ ra bận rộn tối ngày
trời mới tờ mờ đất
đã kiếm chuyện làm
để quên một thời mình
hay lo chuyện bao đồng

một thời
chẳng hay ho gì
cứ sáng la cà cà phê
hóng chuyện ông này
xắn tay áo
chơi đồng hồ patek phillipe
đạp đổ gánh hàng rong
bà nọ xênh xang
áo dài hàng trăm bộ
khoe đồng hồ hublot chính hãng
mặc kệ bãi tư chính rơi vào tay nước lạ
ông kia lên giọng dạy đời
hốt hụi chót trước khi về vườn
tiền vào túi quan
đâu dễ gì trả lại
(more…)

Nguyễn Hiền

chúng ta sẽ làm gì
bản tin dự báo thời tiết liên tục
cảnh báo, miền trung tiếp tục nắng nóng
sông hồ trơ đáy

và đâu đó người ta dùng xe cứu hỏa tiếp nước
cho dân vùng bị hạn

chúng ta sẽ làm gì
miền tây lũ vẫn chưa về (hay không về)
cửu long cạn dòng
cạn lòng phù sa
con cua, con cá, con tôm
còn mãi rong chơi ở đầu nguồn phương bắc
(more…)

Nguyễn Hiền

1.
tháng 8
bản tin dự báo thời tiết trưa nay nói
nắng nóng còn kéo dài hơn 10 ngày nữa
lũ cỏ dại nghe xong rã rời
chúng chửi gã nông dân ngu đần
chửi thói ích kỷ của con người
như cây trái trong vườn
chúng cũng cần nước để sống
để giữ ẩm cho đất
một chút nước thôi
sao lại tiếc
sao bỏ rơi chúng tôi?
(more…)

Nguyễn Hiền

Nhớ hồi nào ta cũng biết say
Cũng nhậu nhẹt tưng bừng khói lửa
Bạn bè đàn đúm. Rượu xây tua
Uống đã rủ nhau đi kiếm gái

Cái máu anh hùng ai thua ai
Rượu rót, mắt nhìn ly chầm chập
Chửi thằng uống để lại long đền
Chửi cái thằng ngăn sông đắp đập
(more…)

Nghĩ về cái lu

Posted: 24/07/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

xưa thời mù
ti-vi, tủ lạnh chạy đầy đường
biết cũng giả câm, giả điêc
giờ quá độ
facebook, twitter…
cả tỉ người dùng
3, 4 triệu cái lu
chống ngập
nên cười hay khóc?
(more…)

Sao em nỡ quên

Posted: 11/07/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

sớm mai ra vườn
ngắt mớ lá bát, đọt chùm bao
dền đất, rau mương, hột nút áo…
đất quê thơm thảo
sao em nỡ quên ngày nào mặn nồng
tô canh rau tập tàng
(more…)

Nguyễn Hiền

Mở “lon” Việt Nam
Giỡn chút cho vui
Giang hồ dậy sóng
Chính tà choảng nhau
Tờ tuổi trẻ giựt tít ‘thắng rồi’
Thắng gì?
Coca cola rút slogan quảng cáo
Dân mạng nổi nóng
Cần loại bỏ những cái đầu không trong sáng
Liên tưởng bậy bạ
(more…)

Nguyễn Hiền

Một thằng đàn ông

ngủ dậy
tôi không bao giờ cuốn mùng xếp mền
còn gối thì mặc cái nằm ngang cái nằm dọc

nhiều người nói, hay thiệt
không biết mắt nó để đâu
để vậy mà coi được

sao lại coi không được, tôi lẩm bẩm
một thằng đàn ông bê bối
luộm thuộm
ở dơ
là chuyện bình thường
(more…)

Mẹ và bốn mùa

Posted: 04/06/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền


Mẹ Con
Điềm Phùng Thị

cầm trên tay những ngày tháng xiêu vẹo
tôi đi tìm mùa xuân
bên bếp lửa run rẩy đôi mắt má
đêm cắt vào da thịt
sợi dây cổ tích níu giấc ngủ
mười ngón tay lạnh ầu ơi
câu ca dao má ru
thiếu dáng cha
nồi bánh tét chưa chịu sôi
(more…)

Nguyễn Hiền

Hôm qua chim khách kêu đầu ngõ
Ý báo hôm nay có khách đến nhà
Tin. Ta mới bày ra chút rượu
Nhâm nhi. Đợi người ngàn dặm xa

Người quê chỉ có một tấm lòng
Trời quê lặng lẽ mình ta ngóng
Từ sáng mơ đến tối mịt mùng
Người đâu. Người đâu sao không thấy?
(more…)

Nguyễn Hiền


Dalat Nostalgia
dinhcuong

Đà Lạt của tôi đâu?
những sớm mai lạnh run hai lớp áo len
thường ghé vào quán cà phê ở bến xe lam
sau lưng khu hòa bình
ngồi chồm hổm
trên băng ghế dài
ăn mấy miếng bánh mì nướng bơ
uống ly cà phê sữa
nợ mới chồng nợ cũ
lão chủ quán nhắc khéo
bữa nào có tiền nhớ trả tao
(more…)

Nghe

Posted: 16/05/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Nghe tắc kè kêu

Đêm nghe con tắc kè kêu phận người
Tiếng may tiếng rủi rơi trúng ai nấy chịu
Chợt mắc cười nghĩ mình già còn dại
Tin cái trò con nít để buồn chơi

 
Nghe chuột kêu

Ai mà biết bọn mày trốn ở đâu
Gầm giường, nóc tủ hay xó bếp
Nếu bọn mày không cắn nhau kêu chí chóe
Chỉ vì miếng ăn để rồi rơi vào bẫy
(more…)