Archive for the ‘Nguyễn Hiền’ Category

Nguyễn Hiền

Con cá sẩy

chiếc cần câu bỏ meo mốc mấy mùa đông
chiều buồn lấy ra câu
sao tôi thẩn thờ ngó ở đâu
mặc kệ chiếc phao động đậy

đoạn sông dài chảy trước nhà
tới 3, 4 vịnh nước sâu
chỗ nào câu chẳng được
mắc mớ gì tôi tìm đến bến xưa
chỗ con cá sẩy
(more…)

Nguyễn Hiền

Đêm giáng sinh và kẻ trồng bưởi

Tôi sợ Chúa biết tôi là kẻ chân lấm tay bùn
nên giấu hai bàn tay của mình
móng tay quên cắt
chứa đầy đất
trong túi quần
khi bước vào nhà thờ đêm Giáng Sinh

tôi quỳ trước tượng Chúa lâm râm khấn nguyện
lạy Chúa trên trời
con chỉ là kẻ trồng bưởi
mảnh đời như mảnh đất
sợ vu vơ đủ điều
(more…)

Nguyễn Hiền

Vì vui quá nên… cởi truồng
Vì mừng quá nên điên cuồng hò hét
Tự hào quá đi thôi Việt Nam
Một màu đỏ rực trời trên các trang báo
Bài tụng ca như có bác hồ trong ngày vui đại thắng
Lại có dịp vang lên

Trái đất đang yên lành bỗng nhiên chao đảo
Quốc lộ 1A vỡ toác những ổ voi ổ gà
Hơn 30 kẻ tâm thần liều thân
Xuống địa ngục tìm ông các-mác báo công
Hơn 200 người hùng vào bệnh viện reo hò thỏa thích
Việt nam tự hào ‘đi bão’
(more…)

Nguyễn Hiền

Lão Tám ‘cô đơn’ ngồi uống trà, ngóng ra cửa có ý đợi ai. Rồi lão nghe có tiếng dép lẹp xẹp dưới bếp. Lão tính đứng dậy đi xuống coi đứa nào cả gan dám lẻn vào nhà nhưng rồi lão sực nhớ.

– Mày rình thứ gì ở sau bếp nhà tao…?, lão lên tiếng đánh động.

– …Rình rinh cái hủ gạo của chú…

– Ờ…ngon ta. Nói cho nhớ đó nghen… con. Vàng tao giấu trong hủ gạo, mai mốt mất… tao báo làng, báo xã là mày lấy, lúc đó đừng có chối nghen…con.

– Báo cho… báo. Sợ gì…Con xám mai ra trường được rồi chớ gì…?

– Tao tính mai…mà mày thấy nó thế nào?
(more…)

Nguyễn Hiền

Nơi này. một ngày em nói
Chiều ở đây sao buồn quá
Đến bếp lửa cũng biết thở dài

Nơi này. một ngày tôi tiễn em
Lặng lẽ
Con chó già ngơ ngác đứng trông theo
(more…)

Nguyễn Hiền

Biển Nha Trang ngủ ngàn năm trong ký ức
Ta về thăm lại mùa thi xưa rất xưa
Con đường Duy Tân đầy phấn trắng học trò
Ngang dọc một thời tự xưng là sĩ tử

Một thời mặt vênh vênh coi trời bằng vung
Học sinh đệ nhứt nhiều em mê như điếu đổ
Bởi đường tương lai rộng mở thênh thang
Rớt tú tài 2 ta vào trường sĩ quan Thủ Đức
(more…)

Mùa đông

Posted: 23/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tiếng gọi mùa đông
đập vô tường
đi qua các cửa sổ
căn nhà run lên bởi những âm thanh của gió
của mưa
và giấc ngủ chập chờn

tiếng gọi mùa đông
xác người vùi trong đất đá
nước bạc màu
cuốn theo những cái chết bất ngờ
được liệt kê bằng những con số
những mảnh khắn trắng quấn lên đầu
trẻ thơ
hai mắt ngơ ngác nhìn lên bàn thờ
con đường mù mịt phía trước
(more…)

Chén muối ớt

Posted: 19/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Có mấy ai trong đời
chưa một lần
bốc một nắm cơm khói còn nghi ngút
chấm chút muối ớt
nuốt những mùa đông giá lạnh vào lòng

có mấy ai trong đời
chưa một lần
dưới gốc xoài, gốc ổi, gốc chùm ruột…
giã cả tuổi học trò
trong chén muối ớt
nghe êm ả tiếng ve kêu mấy tháng hè
(more…)

Tuổi mười sáu

Posted: 14/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Bao lâu rồi em chưa về thăm quê
Thăm lại những vui buồn thời con gái
Giậu mồng tơi che mát buổi trưa hè
Hái trái làm mực. tím loang màu áo trắng

Bao lâu rồi em chưa về thăm quê
Đôi mắt xưa bao lần nhìn qua cửa sổ
Chút mơ thầm. tuổi mười sáu ngây thơ
Thương dáng ai thấp thoáng đợi bên đường
(more…)

Nắng tháng mười

Posted: 12/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

tháng mười. nắng có hột có hạt
nắng bay qua đầu. nắng đậu trên hàng tre
nắng đáp xuống ruộng. nắng lội qua sông
nắng hả họng mong từng hột nước

tháng mười. lắng nghe tiếng reo vui của cá
rô phi, chạch, thác lác, đỏ mang…
mấy chiếc cần câu dựng bên gốc ổi. đứng nhìn
bầy gà tuyệt vọng bới đất tìm trùn. buồn ơi
(more…)

Nguyễn Hiền

Tóc trắng bay lên từng sợi
Không ai nhìn vào cửa sổ buổi trưa đâu
Hãy để anh nói yêu em
Tuổi nào là tuổi hết yêu

Người già nhưng tình yêu không có tuổi
Tóc trắng mượt kệ tóc trắng
Hãy để anh nói yêu em
Đời còn bao nhiêu ngày để sống
(more…)

Sinh nhật

Posted: 30/10/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tôi không chọn tôi hôm nay
khi được sinh ra
tháng 9
cơn mưa dầm mình
trong bầu trời âm u

ai đó nói sự im lặng vừa chết
tôi mãi mê đi tìm tôi
ướt sũng
lạnh cóng
lấp ba lấp bấp nói không nên lời
(more…)

Nguyễn Hiền

Tổ quốc của tôi là mấy bụi tre
mọc bên sông
mùa nam đưa buồn tiếng kẽo kẹt
chờ cơn mưa dông

Tổ quốc của tôi là cây mít đổ bóng sau hè
câu ca dao ngọt thơm mùi trái chín
mẹ ru
những ngày oi bức
(more…)

A-lô 1.2.3

Posted: 06/07/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tôi gõ 1.2.3 trên trang facebook
trước câu hỏi bạn đang nghĩ gì?

a-lô 1.2.3
đó là âm thanh thường được nhiều ngưởi thử micro

a-lô 1.2.3
gần đây trên trang facebook của tôi
lại có thêm câu hỏi
đây có phải là tin spam không?
(more…)

Một ngã rẽ

Posted: 29/05/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tôi đang đứng trước ngã ba đường
và không biết
nên rẽ phía nào

trong đầu tôi không có khái niệm về phương hướng
không biết bên nào trái
bên nào phải
mỗi khi tôi đi lạc
hỏi thăm đường
nghe người này nói rẽ phải
người kia nói rẽ trái
tôi đều nhìn lại hai tay của mình
định hướng
(more…)

Nguyễn Hiền

Một.
Con bìm bịp khoắc khoải
kêu buồn con nước
tháng tư
sấm rền một góc trời
tôi buồn theo
con sông ngơ ngác chờ mưa
(more…)

Tháng tư

Posted: 02/05/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Buồn làm gi. những con đường đã đổi tên
năm nào tháng tư
chẳng rực đỏ búa liềm
băng-rôn. khẩu hiệu
reo hò. nhảy múa
trên bóng ma quá khứ
(more…)

Nguyễn Hiền

Người đàn bà nhổ lông vịt

Người đàn bà nhổ lông vịt mướn ngoài chợ
tay miết trên da
lưng đau
thân xác rã rời
ngồi măng từng sợi lông con

Người đàn bà không nhớ mỗi ngày nhổ bao nhiêu con vịt
đúng hơn là mỗi buổi sáng
nhưng biết số tiền kiếm được
chỉ đủ đắp đổi qua ngày
(more…)

Nguyễn Hiền

Tin hắn bán ớt xuất khẩu đụng ‘la-phông’ làm cái xóm nhỏ chuyên trồng rau màu, quanh năm hết bầu, bí, mướp, đậu que tới dưa leo, khổ qua…cứ gặp nhau là bàn tán chuyện ớt, tiếc hùi hụi, phải biết dzậy mình trồng ớt…trúng mánh rồi.

Còn hắn thì nổ văng miểng tới tận Sài Gòn, đúng ra là mới tới Đồng Nai, nơi đứa con gái đang là công nhân của một công ty Hải Sản rồi vòng xuống Bà Rịa, nơi con trai làm phó Giám Đốc một công ty chuyên lắp đặt camera trầy trật kiếm từng đồng. Hai nơi đều cách Sài Gòn cả trăm cây số nhưng dân ở xóm này hễ ai dạt vào nam kiếm ăn thì đều gọi chung một cái tên là vào Sài Gòn.

Đứa con gái gọi về hỏi mẹ, mình trúng ớt hả má?
(more…)

Gió hú

Posted: 02/03/2018 in Nguyễn Hiền, Truyện Ngắn

Nguyễn Hiền

Gió hú từng cơn.

Mùa đông năm nay lạ lùng và dài hơn mọi năm. Sau bão, sau lũ tới mưa liên miên rồi bấc dồn dập. Thường những năm trước, bấc chỉ thổi trong tháng mười một âm, sang tháng chạp, trời ấm dần rồi hết gió. Nhưng giờ chỉ còn hai ngày nữa là đưa ông Táo về trời vậy mà cứ đến tầm trưa là bấc nổi lên.

Mỗi lần nghe tiếng gió hú ngoài trời, nghe tấm bạt phủ tạm cái mái hiên bên hông nhà kêu lật bật, nghe mấy cánh cửa nhôm trong nhà rung lên, không hiểu sao ông cảm thấy rờn rợn trong người.

Ông sợ gió hay sợ tiếng gió hú?
(more…)

Nguyễn Hiền

Ba coi ông như đứa con nít lên 5 chắc. Nó gọi cho ông than thở, con tía chú cho con đã bị ông anh vợ bắt rồi và hỏi mua con xám mà mấy ngày trước nó ghé nhà chơi và tiện tay dọn lông giùm.

Con xám của ông tai trích chưa đỏ, lông đuôi còn non nhưng đã nhảy thử 2 lần. Nó luồn lách nhưng nhậm như tép, chuyên trị mé, chưn đá reo, nghe răng rắc bắt mê.

Nó là lứa em của con tía mà ông đã cho Ba.

Ông hơi bất ngờ, chưa bao giờ ông nghĩ tới chuyện bán con xám nên ậm ừ một lúc rồi buột miệng nói, 2 triệu mày bắt được không?

Ba chê mắc rồi cúp máy.
(more…)

Nguyễn Hiền

Tiếng gió hú, tiếng va quẹt của những nhánh tre trên mái tôn chuồng gà tạo ra thứ âm thanh lạo xạo nghe rợn người. Rồi gió lùa qua cửa sổ mang theo hơi lạnh. Tôi nghĩ, chắc bấc về. Thường chỗ tôi ở, chừng đầu tháng 11 âm lịch là đón bấc nhưng năm nay có lẽ do mưa nhiều nên đến đầu tháng chạp mới thấy bấc.

Tôi lồm cồm ngồi dậy, đi đóng bớt một cái cửa sổ, rồi nhìn đồng hồ mới 3 giờ khuya, còn quá sớm để ngồi thu lu một mình uống trà chờ sáng, tôi trở lại giường tính ngủ tiếp nhưng đầu óc cứ lang thang trên mảnh vườn vừa bị lũ lụt tàn phá, xác xơ…

Vậy là bung mền, bước ra ngoài, bật đèn, nấu nước pha trà.
(more…)

Cắt. dán

Posted: 16/01/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Cắt. dán.
hình ảnh những gói mì tôm
chai nước mắm
ký đường
từ những tấm lòng thiện nguyện
hiện ra
các con chữ ấm no. hạnh phúc
trên trang chính của hầu hết báo chí cách mạng
sau bão
(more…)

Nguyễn Hiền

Rơi. rơi

Rơi. rơi
âm thanh của mưa
trên khe buồn
nhức nhối
vết thương cũ

rơi. rơi
mòn mỏi tiếng gà gáy sớm
đêm chờ sáng
lặng im trở mình
tức tưởi
(more…)

Nguyễn Hiền

Tôi dậm chân tại chỗ
Thời gian như mũi tên được bắn đi
Bình minh rồi hoàng hôn
Tháng qua năm hết
Tôi ngó mình
Tôi vẫn là mình

Tôi ê chề đóng chặt mọi cánh cửa
Khi năm mới xôn xao ngoài trời
Tàn tích của cơn bão đi qua
Lẻ loi tiếng gà gáy chào đón ngày đầu năm
Mặt trời giấu mình sau những bức tường
(more…)

Cám ơn bão

Posted: 14/12/2017 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Sau bão
bước chân mỏi
nhưng tôi rán đi cho hết cuộc đời
rán. một từ địa phương
tôi không biết nó viết có ‘g’ hay không

ngày tôi gối đầu lên đống gạch ngói tan hoang ngủ
đêm tôi thức nghe mảnh vườn xơ xác than khóc
và hương thơm dịu ngọt của hoa bưởi
điều gì khiến bưởi tức tưởi ra hoa đồng loạt sau bão
tôi không biết
(more…)

Nguyễn Hiền


Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến

1.
Đêm dừng lại trước cửa
Anh lại đốt điếu thuốc
Không nhớ là điếu thuốc thứ bao nhiêu trong ngày
Nhưng nhận ra là điếu thuốc cuối cùng
Nhờ cái bao thuốc trống rỗng
(more…)

Đôi mắt

Posted: 11/08/2017 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Ngày vẫn lặng lẽ qua đi
trong tiếng gà gáy
tiếng chó sủa
và thỉnh thoảng là tiếng mưa rơi trên mái tôn
lúc nửa đêm
hết
cuộc sống vẫn tiếp diễn
với ăn, uống
đôi lúc xen lẫn tiếng thở dài
khi tôi nghĩ về em
nhớ đến ánh mắt vô hồn bệnh hoạn
lạc lõng
(more…)

Nguyễn Hiền

nhói lòng…
đắng lòng…
nát lòng…
đau lòng…
đủ kiểu giật ‘tít’ câu khách
trên các mặt báo lề đảng
của những kẻ có một tấm lòng
cũng đem bán cho quỷ

tôi nói không sai đâu
không tin
tôi đố bạn tìm cho ra một chữ lòng
trong các bản tin viết về người phụ nữ đơn thân
nuôi 2 con dại
bị kết án 10 năm tù về cái tội chống phá nhà nước ảo
xã hội chủ nghĩa
đăng trên các mặt báo lề đảng
trong mấy ngày qua
(more…)

Em đi rồi

Posted: 06/07/2017 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

em đi rồi
anh đâu đến nỗi phải cô đơn
nhà vẫn còn con chó cột dưới gốc cây duối
lâu lâu sủa người lạ
đàn gà thập thò trước hiên
ngóng nhìn mỗi khi anh ăn cơm
và cái TV lúc nào cũng mở
để nghe tiếng người
(more…)