Trần Huy Sao

Khi tôi học lớp Nhì trường Tiểu học Bạch Đằng, tôi phải cám ơn chị Hương. Bởi vì, chính chị đã đưa tôi lên… đài danh vọng. Đã cho tôi ngây ngất hưởng cái phút giây được đứng trên bục giảng, được phép thay vào chỗ đứng của thầy giáo Ngữ dù chỉ là một vài phút phù du, để đọc to bài luận văn của mình cho cả lớp cùng nghe. Thầy Ngữ, thường ngày, rất là vui tính. Buổi sáng hôm ấy, khi vào lớp trả bài Luận văn của tuần trước, gương mặt Thầy trở nên nghiêm trang. Thầy kêu đúng tên tôi lên đứng trước bàn. Như thường lệ, tôi vòng tay đứng khép nép trước vẻ mặt nghiêm nghị và ánh nhìn xoi bói của Thầy. Cả lớp im lặng như nín thở, theo dõi từng cử động của Thầy. Phút yên lặng trải dài làm tôi chịu đựng hết muốn nổi. Thầy từ tốn sửa lại gọng kính, vuốt lại thẳng thớm chồng giấy Luận văn của lớp và lấy riêng ra một bài để riêng bên trái. Thiệt tình lúc đó tôi muốn vụt chạy ra khỏi lớp rồi đến đâu thì đến. Tôi chịu không nổi cái không khí ngột ngạt và dáng điệu khác lạ của Thầy. May là lúc đó Thầy tằng hắng lấy giọng, sửa lại dáng ngồi ngay thẳng rồi hỏi tôi:

– Bài Luận văn tuần rồi là của em làm?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Sơn Trà mùa hoa nở

Cùng em lên núi Tiên Sa*
Đường quanh uốn lượn la đà trong sương
Dốc cao vực thẳm lạ thường
Quanh năm tiếng sóng vỗ cồn khơi xa.

Suối trong róc rách lời ca
Chim hòa nhịp hót tình tha thiết mừng
Mùa hoa sim nở tím rừng
Có nghe trong gió thơm lừng không em?
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng


Nguyễn Phú Trọng

Quên và nhớ

Chỉ có thể là thâm ý của Nguyễn Phú Trọng – một ‘người Bắc, có lý luận’ và không thiếu chất thâm nho. Trừ ra những phát ngôn trên trời về ‘đất nước ta có bao giờ được như thế này không’ mà hầu như chẳng đoái hoài gì đến ngày càng nhiều người dân bị bần cùng hóa như thời thực dân – một sự thật chứng minh rằng ông ta đã quên hẳn dân chúng, Trọng lại chẳng hề bỏ ngoài trí nhớ những chuyện vặt vãnh, tiểu xảo và lục đục quyền lực trong nội bộ đảng của mình.

Ngày 28 tháng 12 năm 2018, người vừa trở thành ‘tổng chủ’ đã nghiễm nhiên dự hội nghị của chính phủ với các địa phương và lãnh luôn trách nhiệm ‘phát biểu chỉ đạo’, mà không phải là vai trò của Thủ tướng Phúc được nói lời cuối cùng. Đó là cách mà Nguyễn Phú Trọng đã kỷ niệm tròn một năm kể từ lần đầu tiên ‘dự họp và chỉ đạo chính phủ’ vào cuối năm 2017.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Con cá sẩy

chiếc cần câu bỏ meo mốc mấy mùa đông
chiều buồn lấy ra câu
sao tôi thẩn thờ ngó ở đâu
mặc kệ chiếc phao động đậy

đoạn sông dài chảy trước nhà
tới 3, 4 vịnh nước sâu
chỗ nào câu chẳng được
mắc mớ gì tôi tìm đến bến xưa
chỗ con cá sẩy
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong
Mến tặng anh Phú Bronx


Chân dung nhà thơ
Đỗ Duy Ngọc

Anh 65! Rửa tay gác kiếm.
Em tuổi 60… Mới bắt đầu.
Hỡi ơi! Trâu chậm uống nước đục.
Huống hồ em là kẻ đến sau.

Cầm tinh con rắn, thiên cang Quý
Con rắn là anh rắn hổ mang.
Định mệnh đem anh đi ngâm rượu
Một xị bán ra mấy trăm ngàn.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Ông nội em tuy con nhà võ nhưng không biết món Cửu Chỉ Thần Công. Bà nội em cho hay: Sở dĩ đếm lui đếm tới trên hai bàn tay của ông chỉ có chín ngón là tại vì thời trai trẻ ông mắc phải lỗi lầm với đại ca, tự cắt rời ngón út gói vuông vắn trong khăn trắng để thế một lá thư ăn năn, xin tha thứ, xin xoá bỏ giùm những vụng dại nhỡ mang.

Họ ngồi trong một quán ăn. Họ tính đi lên chùa nhờ vị sư già thông hiểu thuật tử vi tướng số định giúp cho họ ngày lành tháng tốt để an tâm in thiệp cưới tựu thành cơn mộng uyên ương liền cánh. Chỉ ngốn mới một phần ba đoạn đường thì trời đổ mưa, thứ mưa giông tuỳ tiện rơi mà chẳng cần đưa biểu hiện nhằm thông báo trước. Mây đen vụt qua, thoáng chốc trên cao biết bao thùng nước đồng loạt dội xuống, thịnh nộ, hung hãn, vuốt mặt không kịp.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông
(Tuần nắng gay gắt ở Frankfurt, Đức cuối tháng 7.2018)

Răng nắng bửa ni như nắng Huế
Cho lòng rộn ràng như thuở mới yêu.
Thiếu cành phượng đỏ, thiếu tiếng ve kêu…
Nhưng dư dả một tình già, rất đậm.

Hãy thong thả đi từng bước chậm:
Nhớ những đêm qua hàng Đoát, ra Văn khoa,
rồi ngược đường Lê Lợi lên Ga.
Không biết chuyện chi nói hoài không hết.
Đọc tiếp »

Hiến

Posted: 11/01/2019 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

đất nước mươi năm hiến máu
còi cọc một bộ xương

mưa gió lũ …quét xuống
băng huyết – cuốn vỡ bờ

nghèo khó đi bán thận
đong hộc lúa vại dưa
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nhiều người cho rằng, Cambodia đã đi trước Việt Nam một bậc về mặt dân chủ, rằng xã hội dân sự đã nở hoa, rằng quốc gia này sẽ là người tiên phong của vùng Đông Dương về tự do, dân chủ và sự phát triển kinh tế – kinh trị. Vài năm sau, chúng ta bắt đầu khóc than về một nền dân chủ kiệt sức và hấp hối. Điều gì đã xảy ra? (Nguyễn Quốc Tấn Trung)

Bởi tính hà tiện (và cũng vì thói quen luôn thức sớm) tôi hay rời Bangkok lúc trời còn tối, và đến Phnom Penh khi vừa sáng bạch. Chuyến bay đầu ngày bao giờ cũng rẻ, ít ra thì cũng rẻ hơn được năm/bẩy Mỹ Kim. Đỡ được đồng nào hay đồng đó.

Phi đạo vắng ngắt nhưng phi trường thì ồn ào hơn thường lệ vì có nguyên cả một đoàn du khách Trung Hoa (gần cả trăm người) đang lào xào trò chuyện hơi lớn tiếng. Tôi gặp họ hoài, ở khắp mọi nơi, nghe riết cũng quen nên không có gì để phàn nàn cả. Hơn nữa – tự thâm tâm – tôi tận tình chia sẻ với nỗi “hạnh phúc vỡ oà thành tiếng” của hằng tỉ con người (vừa được xổ lồng) sau hơn nửa thế kỷ bị giam cầm, trong bức màn sắt

Khác với Lào hay Thái, tuk tuk ở xứ Cao Miên nhiều quá – tá lả khắp nơi – nên tiếng mời chào (khẩn thiết) nghe mà thương cảm. Tôi phóc đại lên cái xe gần nhất, nói nhỏ:

River side! Ra mé sông!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Trong muôn trùng nhớ

trong muôn trùng nỗi nhớ
tôi gọi khẽ tên người
nghe chút gì vụn vỡ
mưa giăng đầy hồn tôi

người về chưa buổi ấy
theo dấu mù chim bay
mà tôi còn đứng đợi
ướt một trời thu phai
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Trầm hương và những tình bạn. khuất lấp

mùi nhang hủy thể như tuồng
thắp trên đồi nắng
đi luồn dưới cây
lửa nào
đốt một trần mây
con mắt còn dụi
xốn
ngày âm hao
bạn ơi. xót. mộng ảnh bào
tim trong thớ gỗ
tình cào xước gai
áo sô ngược tuyết. chăm
cài
đặt phiên rơi rụng ngoài vai
tửu trần
nước về xô một hồng ân
Đọc tiếp »

Chiều hoang

Posted: 10/01/2019 in Thu Phong, Truyện Ngắn

Thu Phong

Đôi tay người nữ y tá giơ đứa trẻ sơ sinh lên cao, gương mặt hớn hở của người đàn ông, nụ cười rạng rỡ mệt nhọc của người đàn bà, bé gái xinh xắn tóc cột nơ áo đầm lưng mang cặp sách vẫy tay chào từ giã mẹ để đến trường, đôi thanh niên nam nữ đứng trên cầu cảng quăng những mẩu bánh mì vụn cho lũ hải âu, cái nhìn đầy yêu thương và tuyệt vọng của đôi tình nhân đang ôm nhau chờ chết. Dòng chảy cuộc đời được lưu giữ trong ký ức, giờ bỗng hiện ra những lát cắt không liên tục, không theo thứ tự, không màu, xen kẻ sự trống rỗng, những hình ảnh dấu hiệu của sự sống trở lại.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Đôi khi

đôi lần tôi vung vẩy chân tay
đinh ninh tim mình là quả lắc đồng hồ
(chắc chắn không cần máy trợ tim)
tích tắc, tích tắc ̶ nhịp sống còn đây
tích tắc, tích tắc ̶ còn đây mây ngàn muôn thưở

có khi tôi nằm liệt giường năm ba bữa
lắng nghe tiếng chân qua đường phố lạ
mà đã rất quen trong tuối học trò
nghe tiếng ai cười nói huyên thuyên
và vẫn chờ nghe ai gọi tên mình trong gió
Đọc tiếp »

Giáp tết

Posted: 10/01/2019 in Chu Nguyên Thảo, Thơ

Chu Nguyên Thảo

1.
Còn mấy ngày nữa đây
Mình còn thở !?
Thèm
Phố nhà quen khung trời hoài niệm
Hít hà hương xưa thoảng bay góc phố
Năm ba thằng ly tách chuyện ta Tây
Đọc tiếp »

Nguyễn Vĩnh Long

1.
Tôi bồn chồn liếc mắt nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn chừng về phía hội trường đầy ấp hơi người và ồn ào tiếng cười nói. Đã hơn tám giờ mà chương trình vẫn chưa bắt đầu. Chưa bao giờ tôi thấy khó chịu về chuyện giờ giấc như lúc nầy. Thấp thoáng trong đám đông, tôi thấy Khánh đang chạy đôn đáo chừng như kiểm điểm sự có mặt của một số khách “nồng cốt”, để bắt đầu chương trình. Mà bao giờ cũng vậy, các vị khách “nồng cốt” cho các buổi sinh hoạt thính phòng nầy luôn luôn xữ dụng giờ “dây thun” phơi nhiều nắng. Hơn nữa, Khánh sắp tôi hát mở đầu chương trình, nên tôi sẽ có dịp chuồn êm sau phần trình diễn… Từng động tác nhỏ, mỗi ánh mắt vô tình của tôi cũng đã và đang là đề tài thì thào, bàn tán của đám người chung quanh. Tôi nhột nhạt đến khó chịu vì những cặp mắt tà tâm của đám đàn ông cùng với những cái nhìn soi mói của mấy bà trên khuôn mặt đẹp của tôi. Tất cả dù quá quen thuộc, đến không còn cảm giác, nhưng lần nào tôi cũng thấy nhân phẩm bị xúc phạm nặng nề. Ly nước lạnh xoay tròn trên tay tôi, chừng như đang bao quanh với những lờI tán tụng của ngườI đàn ông nào đó trong bàn. Không hiểu sao, những người đàn ông trí thức, lịch sự và sang trọng trước mặt không đem lại một mảy may nào chú ý của tôi. Họ trao đổi, bàn luận những vấn đề chính trị, xã hội và nghề nghiệp trọng đại thật say sưa, rộn rã cố chừng khoe khoang sự thành công để chinh phục sự chú ý của tôi. Thật ra đối với tôi, tất cả điều đó thật buồn chán và nhạt nhẽo. Nhưng họ lại là khách của Khánh, khán giả “chọn lọc” với món tiền thù lao béo bở cho tiếng hát của tôi. Vậy thôi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Mở màn đầu năm mới

Dì Mười Hai ngúng nguẩy đi rồi
Cậu Một tới đầu năm đạp đất
cũ mèm đi nhường cho mới tới
có gì thêm cho một năm đầy

người đời vốn bao thời vẫn vậy
cứ chằm hăm cái mới ra lò
ta bốn mắt nhíu mày nhấp nháy
gương soi ai mà thiệt bất ngờ
Đọc tiếp »

Đêm mùa đông khó ngủ

Posted: 09/01/2019 in Thy An, Thơ

Thy An


Mùa Đông
dinhcuong

trên những trăn trở của đêm khó ngủ
ý tưởng âm binh hiện nguyên hình như những con cờ
có đủ tướng sĩ và quân thí
dàn trên tâm thức chênh vênh
như một trận chiến giả
chẳng biết ai là bạn, là thù
tiến, lùi, đi, ở
như người và em cũng tiến, lùi, đi, ở, trong ta
Đọc tiếp »

N. Nguyễn

“Ước mơ vươn tới một vì sao” là nhan đề một bộ phim rất ăn khách của Nam Hàn trước đây, tôi không có xem qua nên không biết bộ phim đó nói về cái gì, chỉ thấy thích cái nhan đề bởi vì tôi cũng từng mơ có ngày mình sẽ chạm tới một vì sao… mặc dù cũng biết cái ngôi sao lấp lánh kia nó ở xa lắm, nhưng mơ thì cứ việc mơ, mơ đâu tốn tiền, có người còn mơ giữa ban ngày nữa kìa. Tôi mơ được làm nhà văn.

Từ nhỏ tôi đã thích viết… thường là viết tuỳ bút cho dễ, nghĩ sao viết vậy, không cố gắng đặt câu sao cho “hoa lá cành” như các bạn văn đồng trang lứa. Lớn lên ra hải ngoại tôi có viết truyện ngắn đăng báo lai rai. Chỉ viết lai rai thôi nên mãi… vẫn chưa là nhà văn. Mà cái sự viết lách của tôi cũng không đều tay, có khi năm bảy tháng không có được một truyện ngắn nào. Rồi tôi lặn mất tăm mất tích một thời gian dài đằng đẳng, rồi bây giờ bước vào tuổi xưa nay hiếm, lại viết… (viết như vậy biết tới bao giờ mới được kết nạp vào hội nhà văn đây ông?). Tôi tự nhủ: “có hề chi! Nếu không được cấp thẻ nhà văn, thì mình tự phong cái mác nhà văn cho mình cũng được vậy”.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Khóc trong mưa

Thôi em đừng khóc nắng mênh mang
Lệ ướt hoen mi sầu chứa chan
Đợi lúc mưa về em hãy khóc
Long lanh ngấn lệ buồn dâng tràn
Mặt trời vắng bóng tim băng giá
Hư ảo chập chờn giấc mộng vàng
Giữ kẽ nhé em cho phải phép
Để mưa và lệ sẽ hòa tan
Đọc tiếp »

Khaly Chàm
tặng anh Hà Nguyên Du

mùi mùa đông gỉ sét
gió lạnh trắng hình dung tro bụi thất thần trên đỉnh tóc
những hồn linh háo hức chỉnh chu áo khói
tha phương cầu thực bóng tối
đoàn viên thể phách thương hận kiếp người
em ơi, lũ ma ru ta ngủ mê run rẩy cội nguồn!
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên
Trích lại bài viết trên Thư Quán Bản Thảo số 18 tháng 2 năm 2005


Bàn thờ Y Uyên với bức tượng do điêu khắc gia Phạm Văn Hạng phục chế, bên cạnh là tạp chí TQBT số 18 chủ đề Tưởng nhớ Y Uyên và tập truyện Tuyển truyện thời chiến của Y Uyên.

Như vậy cuối cùng thì bức tượng đồng Y Uyên cũng được phục chế hoàn chỉnh.

Bao nhiêu những lo lắng phập phồng của anh em đã được điêu khắc gia PVH và các môn sinh của anh đêm ngày đúc khuôn. Đúc và xoá và đúc chỉ với hai lỗ tai thôi (đã bị kẻ trộm cưa mất cách đây hơn ba mươi năm ở nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây) nhưng quả thực là khó tạo được vẻ thật của nó lúc ban đầu mà điêu khắc gia Đỗ Toàn cùng anh em văn nghệ ở Tuy Hoà đã bỏ khá nhiều công sức như một tấm lòng với người bạn văn quá cố.
Đọc tiếp »

Mời Đại Bàng

Posted: 08/01/2019 in Thơ, Trần Hoài Thư

Trần Hoài Thư

Mời đại bàng, một trăm phần trăm
Lâu lắm đàn em xin mời một cốc
Ở Mỹ lâu rồi miệng rêu lưỡi mốc
Hôm nay thả dàn cho chúng được tự do

Qua Mỹ này, tự nhiên ai cũng quan to
Ai cũng áo hoa dù, thiên thần trận mạc
Đàn em chỉ là tên nhà thơ đánh giặc
Áo lính đã vá chùm vá đụp tang thương
Nên khó lòng được vinh dự ngồi chung
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Ở trong nước, mỗi năm, bộ hành, người dùng xe đạp, người cỡi xe gắn máy từ chết đến bị thương đếm không xuể, nguyên nhân do đang lưu thông chẳng may có ô tô điên từ đâu láng cháng rồ tới, tông, đụng, húc, cán không khoan nhượng. Thường dân than: Khi khổng khi không cái phủi chân lên bàn thờ đi gặp mặt ông bà; mà đảng viên thì báo cáo: nó vừa đi thăm Các-mác Lê-nin.

Chết, có trăm phương nghìn cách, kể cả khi nghĩ là an toàn leo được, ngồi vào lòng ô tô, mua vé xe đò có giường nằm bon bon trên quốc lộ Một. Xe đổ đèo xe đứt thắng, bác tài ngủ gật lạc tay lái. Đại lộ không chạy lại nhắm tiểu lộ mà cày xới bao vật ngáng đường, trầy trụa khi rơi “êm” xuống vực, “một bộ phận không nhỏ” liền khuất núi, hồn du địa phủ.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


The poet
Marc Chagall

Ào

nằm (lạo) xạo một lúc chơi
bỗng nghe diện mạo
lào xào
trăng
hoa
em ơi chiều nhọc nắng lòa
cái sân muốn trợt
cái tòa muốn xiêu
mình thì cứ đứng phiêu phiêu
nghe gió máy
thổi ít nhiều lân la
một là giáp mặt người ta
hai là lẳng lặng
tà tà rút
lui
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

“Đoạn viết về sự khác biệt giữa chim én và chim yến dưới đây là do một người bạn sành sõi nghề săn bắt tổ yến kể ra, tôi căn cứ vào lời kể đó viết ra truyện này”.

Cứ mỗi độ xuân về chim én lại xuất hiện bay rợp trời trên cao nguyên quê tôi. Chim én là biểu tượng của mùa xuân, và là hình ảnh rất quen thuộc với người Việt mình. Hồi nhỏ tôi tưởng chim én là chim yến, nhưng lớn lên tìm hiểu mới biết không phải. Chim én là chim én, cũng không phải là chim nhạn như nhiều người ngộ nhận, còn chim yến gọi là yến biển. Hai loài chim này mới nhìn thấy giống nhau, có cùng sở thích bay lượn và săn mồi trên không, còn thì khác nhau ở nhiều điểm.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Lâu lắm,
Không làm bài thơ cúng Phật
Những câu chú,
Vẫn còn nằm yên trong trang kinh cũ
Chỉ nghe hạt bụi thời gian lần theo hương cỏ bên trời.
Sỏi đá tâm tình ở mãi tấm lòng tôi.

Chúng ta,
Là những người hiện thân vào thế kỷ
Đã khoát lên chiếc áo đời rất thật
Màu lá đương xanh mang đầy nghĩa Phật
Mỗi ý niệm an lành, lòng Phật vẫn mênh mông.
Đọc tiếp »

Hoàng Kim Oanh

Cuộc gặp gỡ đầu năm 2019, cũng là lần đâu tiên tôi gặp nhà văn Nguyễn Lệ Uyên, tác giả gần 50 truyện ngắn ấn tượng cũng như nhiều bài nghiên cứu phê bình sâu sắc về các cây bút miền Nam mà tôi thường xuyên tham khảo từ gần 10 năm nay trên trang vanchuongviet và tìm được nhiều thông tin, nhận định vô cùng đúng đắn, giá trị trong cái thời buổi ”văn chương đồng phục”, “văn chương khẩu hiệu”, “văn chương phải đạo” này. Một số bài viết của tôi cũng từng trích dẫn tài liệu tham khảo/ý kiến nhà phê bình Nguyễn Lệ Uyên…

Sau này, đều đặn… mỗi tháng 2 kỳ, một đàn anh ở nửa vòng trái đất bên kia Thái Bình Dương, phụ trách trang T.Vấn và bạn hữu, gửi vào inbox cho tôi… tác phẩm Nguyễn Lệ Uyên gần như đầy đủ…
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong
Cảm thán từ “Mùa Hạn” thơ Tô Thùy Yên


Nhà thơ Tô Thùy Yên
dinhcuong

Thơ ông viết đọc sởn gai ốc.
“Mùa Hạn” xưa về động bóng đêm.
Từng đoàn những linh hồn vất vưởng
dắt díu nhau thất thểu bên thềm.

Nghe như muối sát lòng xa xót.
Lưng có muôn lằn roi quất ngang.
Bốn phương, tám hướng hồn cô lạnh.
Hư giả về nương chốn vĩnh hằng.
Đọc tiếp »

Phạm Quốc Bảo

“Kìa xem mọi thứ đều thay đổi
Còn lại nhân gian một chút tình”

Hôm nọ, sẵn dịp sọan từ 8 tủ sách trong nhà để lựa ra một số dự định sẽ tặng lại cho thư viện của Viện Việt Học hay thư viện của Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (VHM Our Pride), tôi tình cờ nhìn thấy cuốn CHỚP BIỂN, Thơ Bùi Giáng, gia đình ông đã in vào năm 1996 để kỷ niệm 70 năm sinh của tác giả này và do anh Bùi Vịnh tặng cho tôi. Ngay ở trang mở đầu đã đề:

“Em đi từ tỉnh mộng đầu
Một mình anh ở mang sầu trăm năm”

Hai câu thơ này của Bùi Giáng chợt khiến tôi liên tưởng nhớ ra quãng đời mà ông đưa vợ con vào sống ở vùng núi đồi hẻo lánh Trung Phước (Quảng Nam), rồi vợ con của ông mất tại đấy và ông đã bỏ về xuôi [1] … Tự nhiên tôi cảm thấy trong lòng một nỗi bi thiết bung ra lan tràn và trùm lấp không gian, khiến tôi cảm thấy khó thở, tôi tần ngần bỏ tập thơ xuống, không còn muốn đọc tiếp nữa …
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi