Nguyền rủa

Posted: 18/05/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông


The Scream
Edvard Munch

Vì em nhỏ, tôi gọi bằng em.
Vì em ác, tôi nguyền rủa em.
Em đến, Đông tàn bên Vũ Hán,
đầu năm em đã khắp mọi miền.

Từ Úc, Á cho đến Mỹ, Âu.
Em tới đâu nơi đó thương đau.
Em gây ra sinh ly, tử biệt.
Tan nát bao nhà cảnh bể dâu.
Đọc tiếp »

Thaophuong
Nhận định về tác phẩm The Sympathizer của Viet Thanh Nguyen. Ghi dấu tháng 4 đen lần thứ 45.

Trong những ngày nhàn rỗi cuả tháng 4, vô tình được đọc tác phẩm The Sympathizer (Grove Press New York, 2015) của Viet Thanh Nguyen (sinh năm 1971 tại Ban Mê Thuột), với bản dịch Việt Ngữ của Lê Tùng Châu (23 chương 434 trang), tôi hoàn toàn bị cuốn hút và ngỡ ngàng trước một tiểu thuyết lấy bối cảnh về chiến tranh Viet Nam, nhưng toàn truyện như một bản hòa tấu đủ cung bậc thăng trầm, với nhiều đoạn trường canh vừa có triết tính và thơ mộng, vừa có ý nghĩa sâu sắc và mang tính gợi hướng của thời đại. Chính Viet Thanh Nguyen, một nhà văn người Mỹ gốc Việt đã đánh bại bao nhiêu tác phẩm khác trên đấu trường văn chương và được hội đồng chấm giải Pulitzer vinh danh, trao giải năm 2016…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Bỏ lại

mỗi ngày
lặng lẻ con sông Lốt trước nhà
mang theo
nắng. gió. bụi
chảy ra biển

bỏ lại
tiếng cuốc kêu lẻ bạn đêm đêm
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Cái nước mình nó thế. (Hoàng Ngọc Hiến)

Đúng 9 giờ sáng ngày 10 tháng 10 năm 1972, tôi có mặt tại Trung Tâm Xã Hội Sài Gòn để trình diện nhập ngũ. Tới trưa, tôi được đưa vào Nguyễn Tri Phương. Đây là nơi tiếp nhận tân binh để đưa đi huấn luyện. Những thằng trong hạn tuổi quân dịch như tôi, theo luật Tổng Động Viên (sau Mùa Hè Đỏ Lửa) thì nhiều vô số nên cả đống phải nằm chờ khá lâu ở cái trại chuyển tiếp này.

Tôi ghét tất cả các trại lính và mọi thứ quân trường (Quang Trung, Thủ Đức, Lam Sơn …) mà mình đã trải qua nhưng riêng Nguyễn Tri Phương thì có một “điểm son” đáng được ghi nhận: nơi đây có một cửa hàng cho mướn sách truyện, và không thiếu một tác phẩm nào của Erich Maria Remarque. Tất cả đều được những dịch giả tài hoa của miền Nam (Huỳnh Phan Anh, Cô Liêu, Tâm Nguyễn, Vũ Kim Thư…) chuyển sang Việt ngữ:

All Quiet on the Western Front (Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh)
Three Comrades (Chiến Hữu)
Arch of Triumph (Tình Yêu Bên Bờ Vực Thẳm)
Spark of Life (Lửa Thương Yêu Lửa Ngục Tù)
A Time to Love and a Time to Die (Một Thời Để Yêu và Một Thời Để Chết)
The Black Obelisk (Bia Mộ Đen) …
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Chẳng phải hồng thủy không phải hạt nhân cũng chẳng súng đạn chiến trường,
Chúng nhảy nhót trong thinh không
Bầy quỷ nhỏ với mình mẩy đầy gai đỏ
Xuyên qua đoàn người xâu thành sợi xích dài trong điệu luân vũ của thần chết
Ai nghe được gì trong vũ bão của sợ hãi
Ai nghe nhịp tim nào còn được đập trong hạnh phúc của sống sót?

Đã bắt đầu mùa xuân

Mưa đang rơi trên thềm những hạt bong bóng vỡ ra tan vào nhau, chúng âu yếm tan vào nhau, thì thầm mùa xuân đến… Đám lá vàng đã qua “thời cách ly” mùa đông gọi nhau về tụ họp trên cành theo vẫy gọi sum vầy của xuân đâm chồi nẩy lộc. Chim vẫn bầy đàn hót…
Đọc tiếp »

Vương Trùng Dương

Hằng năm vào dịp Hè, trời yên biển lặng, ngư dân Việt Nam có cơ hội đánh bắt cá trên Biển Đông từ xưa đến nay. Đó là sự sống còn của hàng triệu ngư dân và ngành hải sản của Việt Nam. Nhưng hơn một thập niên qua, Trung Cộng đã lộng hành ngăn cấm hoạt động đánh bắt cá trong hải phận quốc tế mà cả lãnh hải của Việt Nam. Điều đáng nói không thuần túy ở lãnh vực nầy mà Trung Cộng thể hiện chủ quyền của họ trên Biển Đông.

Kể từ khi Tập Cận Bình thực hiện “Nhất Đới Nhất Lộ” năm 2013 thì nhất lộ với con đường biển bắt nguồn từ Phúc Châu chạy dài từ Nam Thái Bình dương sang Ấn Độ Dương… nên Trung Cộng âm mưu dốc toàn lực thôn tính Biển Đông.

Nằm trong tầm ngắm trên lộ trình nầy, Trung Cộng coi Việt Nam như là chư hầu nên lần lượt lộng quyền chiếm đảo, xây dựng căn cứ, trấn áp nghề đánh bắt hải sản của ngư dân Việt Nam.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Nhân Ngày Mẹ, viết thay Mẹ tử tù Hồ Duy Hải

Con tôi vô tội
chính các ông có tội
con tôi không giết người
chính các ông muốn giết người
con tôi không cầm dao
chính các ông muốn cầm dao
con tôi kêu oan
chính các ông kết án oan
con tôi đơn độc
chính các ông bầy đàn
con tôi không có tấc thép trong tay
chính các ông quyền hành hung hăng như súng đạn  Đọc tiếp »

Trương Văn Dân

Đã mấy tháng qua chúng ta buộc phải mang chiếc khẩu trang, và cái thế giới nhìn qua chiếc khẩu trang cũng đã thay đổi.

Chiếc khẩu trang xuất hiện như một nốt nhạc lạc điệu trong đời sống bình thường. Nó không những làm ta khó chịu mà còn mang ý nghĩa tiêu cực, sợ hãi và lo lắng. Thế nhưng chúng ta không thể buông bỏ, dù biết nó không ngăn đại dịch, nhưng giúp chúng ta an tâm, giảm đi nỗi sợ.

Nhìn thế giới qua chiếc khẩu trang ít nhiều đều để lại dấu ấn trong tâm trí chúng ta: “Mọi thứ đã thay đổi”. Thế giới như xưa sẽ không trở lại!

Và nhận thức của chúng ta về cuộc sống cũng không còn như cũ.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Không kịp tải thương

Đêm nay ta ngủ với xác người
Trận đánh hôm qua những hôm kia
Lính trận poncho làm da ngựa
Súng nổ rất gần rát đêm khuya

Đời lính nhiều khi chết như giỡn
Mới gặp hôm qua đã mất rồi
Nên chẳng còn chi mà luyến nữa
Xem đời bế mạc nát cuộc chơi
Đọc tiếp »

Cao Hoàng

Biên cương nẻo cũ thôi đành…
Có nghe tê tái khúc hành quân xa

Đi tới đoạn đường này, tôi bắt đầu thấy gió mát, một mùi nồng thoảng rất lạ của thiên nhiên bốc lên từ một giòng nước, tai lại nghe thấy những âm thanh nhỏ rung lên từ những lay động của biết bao nhiêu cành lá xanh tươi. Đương bắt đầu đổ dốc và chẳng bao lâu tôi đã trông thấy mặt nước ở cuối con đường. Chúng tôi đi mau gần như chạy trên đường đá rộng này mà hai bên mọc những cây bã đậu cao lớn mình đầy gai nhọn. Có đứa bạn bảo tôi: cây bã đậu là cây ngô đồng vì “cây ngô đồng không trồng mà mọc”- ai mà trồng cây bã đậu trong vườn đâu! Có đứa bạn lại bảo cây ngô đồng bên Tầu mới có, chứ nước mình chỉ có cây vông để làm guốc hoặc là cây hoa gạo thôi. Tháng ba hoa gạo nở ra đỏ như máu dính trên cây, cũng là lúc khí trời oi bức làm cho những con chó phát điên. Còn cái thằng bạn tên là Điểm đang đi bên cạnh tôi thì cho rằng cây ngô đồng chỉ là cây ngô đồng, không phải cây gì khác. Tốt hơn hết là dẹp cái cây ngô đồng của tôi sang một bên và nó chỉ cho tôi thấy dưới dốc có ba đứa con gái đang ngược chiều đi lên, nói cười ríu rít.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Núi che mặt núi

Núi che mặt núi mưa rền gió
Tấm áo cửu long nước ngả màu
Đêm sâu như mực trăng như máu
Gõ cửa trùng dương sóng nhiễu nhương.

Mùa xuân mùa hạ trôi loang loáng
Người về đâu và ta ở đâu
Dưới chân thành phố không đèn đóm
Kể lể làm gì với mắt nâu.
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư


Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh (Photo: Trịnh Y Thư)

Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước. Nhà thơ Du Tử Lê, khi còn tại thế, đã không ngần ngại nói “Thi Ca và Nguyễn Thị Khánh Minh là một hôn phối lý tưởng.”

Nhân dịp tập thơ Ngôn Ngữ Xanh ra mắt độc giả yêu thơ, tôi hân hạnh được chị dành cho ít phút nói đôi ba chuyện, về thi ca cũng như phi thi ca. Dưới đây là nội dung cuộc nói chuyện.

Trịnh Y Thư (TYT): Bà nhà văn Mỹ Joyce Carol Oates có lần bảo văn chương và mộng mơ có cùng một nguyên do, một động lực thúc đẩy. Thơ chị được nhiều người đánh giá là những giấc mơ, hay giấc chiêm bao. Nhưng không phải những giấc mơ Siêu thực, trôi ra từ tiềm thức hay vô thức, mà từ ý thức, từ một thực tại. Chị nghĩ sao về đánh giá này? Theo chị thì “thơ” và “mơ” có là một không?
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Lê Văn Ngăn; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tác giả trình bày
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 27 tháng 4

Khi con số nhân viên “work from home” càng ngày càng tăng cao. Mặc dù năng suất làm việc của họ tăng cao hơn so với khi làm việc trong văn phòng ở sở, nhưng các công ty vẫn tìm cách biết chắc chắn là nhân viên của mình không làm việc riêng trong giờ làm việc từ nhà của họ.

Số lượng công ty đặt mua “digital surveillance” tăng 40% so với những ngày bình thường.

Rất ít nhân viên làm việc bằng PC hay laptop của Công ty từ nhà biết là computer mà mình đang dùng mới được âm thầm “remote install digital surveillance” để “boss” biết mình đang làm “việc chung” hay “việc riêng” từ nhà. Nếu bạn làm việc riêng dưới 10% tổng số giờ được trả lương, không có gì phải lo ngại. Trên 10%, cũng không thấy “động tĩnh” gì. Nhiều hơn nữa thì dù bạn vẫn thấy “yên ắng”, nhưng người phụ trách human resources đã lưu dữ kiện này vào hồ sơ cá nhân của bạn . Đến thời điểm bạn được tăng lương, điều này sẽ được lôi ra, như một thành ngữ của người Mỹ “bite the bullet”, bạn sẽ thấy hậu quả!
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Mừng sinh nhật 80

Posted: 13/05/2020 in Ngọc Ánh, Thơ

Ngọc Ánh

Tôi viết bài thơ cho người đàn ông không còn trẻ nữa.
Tuổi gần non thế kỷ, tóc bạc trắng như mây
Thời chiến chinh, ba tháng quân trường nhưng chưa một lần ra trận
Thuở trai trẻ vào đời chỉ biết có bảng đen phấn trắng,
cầm cây thước mà đâu nở gõ lũ học trò mặt mũi sáng trưng và trái tim khờ dại
Bạn bè áo thụng vái nhau, ông quan văn, tui quan võ
Sự nghiệp chỉ là người lái đò thầm lặng, mãi miết xuôi dòng lịch sử mấy mươi năm.  Đọc tiếp »

Thủy Như

Thời buổi coronavirus Vũ hán này, vợ chồng con cái mỗi người ôm một cái máyđể học hành và làm việc online. Mỗi ngày tôi nhận không biết bao nhiêu emails, messages, phone calls từ sở làm của xếp lớn, xếp nhỏ, xếp bé…. Nào là cập nhật thông tin về virus, tài liệu huấn luyện để làm việc online, tường trình công việc, vân vân và vân vân. Chưa hết, trường học của hai con cũng gởi emails và tin nhắn không ngừng. Hết học khu, rồi đến trường học, rồi tất cả các thầy cô. Bắt đầu từ sáng sớm là tin nhắn cho những lớp học trong ngày. Tối đến là những thông báo cho ngày mai. Đọc và trả lời emails mờ mắt. Nhưng hai ông con nhỏ của tôi thì mừng hết lớn vì được ôm máy mỗi ngày mà không sợ bị la rầy.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Khi không còn ai qua sông

Người qua sông. Tôi – cũng qua sông
Đôi bờ ngút mắt. Sóng mênh mông
Người nghe tiếng gọi. Chim mùa cưới
Tôi lội ngược dòng. Giữa bão dông.

Gió độc muôn trùng – xoay tâm bão
Gối đầu. Không hẹn – cuộc trăm năm
Ngủ ngoan, sâu nhỏ – xin đừng khóc
Khi nhánh sông dài. Cá biệt tăm.
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm
Thân tặng các bạn HO


Cửa Sổ Nhà Bên
Phạm Bình Chương

Cuộc sống xứ người qua quá nhanh
Hoàng hôn chưa đến tối vây quanh
Tôi ngồi nhìn lá rơi ngoài cửa
Chiếc lá vàng khô khóc lá xanh

Lại một mùa xuân sắp sửa qua
Già hơn một chút chắc chưa già
Một mình thui thủi trong đêm vắng
Đã nhớ nhà thêm lại nhớ nhà
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

CHÍNH QUYỀN VÌ NGƯỜI DÂN VÀ PHÁP LUẬT VÌ CÔNG LÍ LÀ HAI THÀNH TỐ CƠ BẢN NHẤT, QUYẾT ĐỊNH NHẤT TẠO LÊN NỀN TẢNG BỀN VỮNG CỦA MỘT XÃ HỘI, MỘT NHÀ NƯỚC, MỘT THỂ CHẾ .

TUYÊN Y ÁN TỬ HÌNH VỚI HỒ DUY HẢI, PHIÊN TÒA GIÁM ĐỐC THẨM NGÀY 8.5.2020 CHÀ ĐẠP LÊN CÔNG LÍ CŨNG ĐÃ TUYÊN TỬ HÌNH VỚI NHÀ NƯỚC THỐI NÁT ĐÃ DỰNG LÊN PHIÊN TÒA GIÁM ĐỐC THẨM BẤT LƯƠNG, BẤT CÔNG 8.5.2020.

NHÀ NƯỚC THỐI NÁT

1.
Dùng sức mạnh bạo lực nhà nước đàn áp dân. Chính quyền hèn nhát khoanh tay nhìn giặc bắn giết dân, bình thản nhìn giặc làm chủ lãnh thổ của cha ông để lại ngoài biển Đông. Nhà nước bạc nhược với giặc xâm lược nhưng lại hùng hổ động binh xuất tướng, xuất quân đánh dân. Huy động cả bộ công an mở chiến dịch lớn do trung tướng thứ trưởng bộ Công an chỉ huy, điều động cả một trung đoàn cảnh sát cơ động thiện chiến với xe bọc thép, vũ khí điện tử đánh úp thôn xóm nhỏ bé, hiền hòa và người dân lương thiện ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Đang đêm cảnh sát vũ trang phá cửa, xông vào nhà dân, bắn chết cụ Lê Đình Kình 84 tuổi đời, gần 60 tuổi cộng sản ngay trên giường ngủ. Chỉ nhà nước tận cùng thối nát mới hành xử với dân như vậy.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa


Tù nhân Hồ Duy Hải

Nghi án Lệ Chi Viên thời nhà Lê đã được nhà Hậu Lê giải oan
Dù có đến ba đời nhà đại thần Nguyễn Trãi bị xử trảm!
Nghi án Bưu điện Cầu Voi thời Cộng sản chủ nghĩa
Ai sẽ lập tượng đài công lý cho mẹ tử tù Hô Duy Hải?!

Hơn 2000 lá đơn kêu cứu dán khắp cửa quan
Nước mắt 12 năm của mẹ đong đầy 2000 trang giấy
Không ai có thể làm thay việc phi thường của một người mẹ
Không ai có thể kiên trì kêu đòi công lý cho con như bà Nguyễn Thị Loan
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

trời sắp sập xuống
người đàn bà bước ra từ một phiên tòa
với trái tim ngừng đập

thượng đế tạo ra con người biết yêu thương đồng loại
con người tạo ra những con rối
và bắt nó múa may quay cuồng
diễn trò theo ý đồ của mình
những con rối đó rơi vào tay của tên ác ma
cho mặc áo quan tòa
chôn vùi công lý
khi đặt dấu chấm hết cho kiếp người
Đọc tiếp »

Lưu Na

Ngà lật sách, đọc được một đoạn rồi bỏ xuống, không hiểu mình đang đọc cái gì. Không biết chữ vô nghĩa vô cảm hay đầu óc Ngà tê liệt. Ngà tự hỏi điều gì đang xảy ra cho mình. Ngà bắt đầu đếm hơi thở – hít vào 4 nhịp thở ra 7 nhịp, không biết ai chọn ra những con số ấy nhưng mới hít vào chưa kịp đếm đến 4 thì bụng đã căng phồng như cóc, cố thêm e vỡ bụng. Thở ra phì phò hít vào ì ạch. Ngà nằm lâu trên giường, đêm vẫn trắng.

Ra phòng khách tìm một quyển sách cũ chưa bao giờ xem tới mang vào phòng. Nam Hoa Kinh, trang đầu tiên mang chữ ký của anh Lâm, 1987 đọc lần thứ 3. Ngà tần ngần. 1987, anh chỉ độ 40 ngoài, đọc quyển sách ấy lần thứ 3? Ngà nhớ những ngày tháng ấy, những ngày tháng xa lìa đứt đoạn với một kiếp đời. Hóa ra không chỉ mình Ngà thức thâu đêm, không chỉ mình Ngà đi tìm những gì xưa cũ, những bí mật của Sài Gòn đã mất.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

nếu cô Vi qui hồi Hán quận
tôi bao chi phí hết cho cô
bởi vừa mới nhận ngàn-hai đô
ông Trùm gởi “chếch” tới tận nhà

tôi không hào sảng đâu cô ạ
đồng tiền khúc ruột nó liền nhau
cũng tại vì cô ở quá lâu
gieo rắc tang thương nhiều vô kể
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

Có người bạn văn email hỏi tôi: Tản văn, Tùy bút và Ký giống, khác nhau chỗ nào. Câu hỏi khá bất ngờ và, kỳ thực, tôi không biết rõ lắm, bèn tìm kế hoãn binh, bảo chị đợi tôi trả lời trong một bài viết, thay vì vài câu email sơ sài cho qua. Nhận lời xong, tôi mới biết mình dại, vì không dễ dàng trả lời cho thỏa đáng câu hỏi này chút nào. Thôi thì, đành cố tới đâu hay tới đó, có chi bất cập, sai trái, mong các bạn góp ý và chỉnh sửa lại cho đúng.

Giữa ba thể loại, có lẽ Ký dễ phân biệt nhất. Ký cũng là một thể loại văn học phổ biến trong văn học Tây phương, nên tôi có nhiều phương tiện tra cứu hơn. Vì thế, xin nói trước về Ký.
Đọc tiếp »

Marc Fisher, Abigail Hauslohner, Hannah Natanson, Lori Rozsa
T.Vấn dịch bài báo This year, April was… Death, Hope, Cruel đăng trên Washington Post, 02/05/2020

Tháng Tư chết chóc. Thây người xếp lớp. Xác những ông già bà cả (những người cha người mẹ) được bỏ vào từng túi nhựa, rồi chuyển đến thùng lạnh trên những chiếc xe tải đậu ở giữa sân bệnh viện. Những người ấy từ bỏ cõi đời này không kịp (và không được có dịp) nói lời từ giã, không được nhìn thấy lần cuối cùng ánh mắt yêu thương (của người thân), không được một nắm tay quyến luyến.

Tháng Tư hy vọng. Cơn cuồng điên của cuộc tụ hội những năng lực đầy khát vọng của các nhà khoa học, các bác sĩ, các y tá trong nỗ lực đi tìm những ngõ ngách dẫn đến hy vọng. Người không có khả năng chuyên môn thì xắn tay đeo vào đôi găng, cột chặt khẩu trang, lòng thầm khấn nguyện rằng sự giúp đỡ của mình cho một ai đó chưa từng gặp mặt trong đời sẽ không dẫn đến kết cuộc tàn khốc của riêng chính mình.

Tháng Tư độc ác. Đã từng có những năm tháng tệ hơn như thế trong lịch sử nhân lọai, nhưng quả thật không có nhiều. Năm 1942, trung bình có khoảng 446 ngàn người chết mỗi tháng từ tháng 8 cho đến tháng 10 trong cuộc tàn sát hủy diệt người Do Thái của Đức Quốc Xã. Ở Hoa Kỳ, tháng 10 năm 1918 là tháng chết người nhiều nhất, với 200 ngàn nạn nhân của trận cúm thế kỷ.
Đọc tiếp »

Thơ mùa đại dịch

Posted: 08/05/2020 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

ngày xuân đi ngược dấu anh về
khi con dịch tràn qua bốn bể
thương lắm thương mà tình khó thể
níu tay người vui hết trăm năm.

em bên trời xót dạ sầu vay
nắm nhớ đong đưa nụ nửa vành
môi cười như thể không cười được
nhiễu sự làm đau thế sự này!
Đọc tiếp »

Gabriel García Márquez
Trịnh Y Thư chuyển ngữ


Gabriel García Márquez [1927-2014], Nobel Văn chương 1972

Lời mở đầu: Dịch COVID-19, tôi thường xuyên nghĩ đến cái chết, lý do dễ hiểu, có quá nhiều người chết xung quanh. Nhìn bức ảnh chụp những chiếc quan tài màu trắng nằm xếp lớp, chen chúc trong một mồ chôn tập thể, có các nhân viên mặc áo bảo hộ trắng từ đầu đến chân, lấp đất, chắc bạn cũng như tôi, chẳng thể nào che giấu được sự mất mát to lớn trong lòng, sự hoang mang về tương lai loài người, sự mong manh của kiếp người, sự khiếp hãi của đời sống… Tin tức dồn dập từng giờ, từng ngày, bao nhiêu người bị dương tính, bao nhiêu người chết, tất cả như trong ác mộng, không thể nào tin được cái gì đang thật sự xảy ra trên thế giới, đang diễn ra trước mắt mình.

Cái chết sao dễ dàng thế, chết như mơ, chết như đang làm một chuyến du hành. (Thực sự là một chuyến du hành về bên kia thế giới.) Chứng kiến những cái chết như thế, để trấn át nỗi hoang mang ghê rợn, bạn có thể tìm đến đức tin tôn giáo. Tốt thôi. Tôi hiểu sức mạnh tâm linh có thể giúp người ta bước qua cơn hoạn nạn. Hoặc bạn có thể vào phòng làm tình với vợ, hoặc người yêu. Cũng tốt thôi. Tôi hiểu khi bất an, người ta cần đi sâu vào nhau tìm sự vỗ về, an ủi, để khơi dòng nước tắc nghẽn nơi sông cạn cho nó chảy chan hòa ra biển cả mênh mông. Hoặc bạn có thể nốc hết chai Macallan rồi gục xuống sô pha mà ngủ. Vẫn tốt thôi. Tôi biết những biến động kinh hoàng xung quanh tác động sâu sắc lên tâm hồn mẫn cảm, dễ bi lụy của bạn, và bạn đành tìm quên trong men rượu. Bạn có thể làm bất cứ điều gì khả dĩ giúp bạn vượt qua cơn khó này. Riêng tôi, tôi tìm đến văn chương.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử
Kính điếu hương linh Lê Đăng Mành

Sáng nay vừa điểm một cành sương
Liền vội tan theo khúc đoạn trường.
Đâu thuở trăng nghiêng hồn Lãm Thuý,
Bây giờ gót nhẹ bến Liên Hương.
Thi-Đàn một gánh tình muôn dặm,
Câu-Chữ đôi vần bạn bốn phương.
Muôn thuở vẫn còn sông núi cũ,
Mà sao đôi ngã rẽ âm dương!?
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Bữa nhậu trong đám cưới con ông bạn ở Mannheim hơi bị buồn tẻ, có lẽ cũng tại bởi giai Nam lấy gái Bắc. Sự thông gia một cách miễn cưỡng, bắt buộc ấy của ông lính Việt Nam Cộng Hòa với ông bộ đội do sự vô tư, lựa chọn yêu đương (không ai có thể ngăn cản) của đôi con trẻ, cùng sinh trưởng ở mảnh trời Âu này. Tôi ngồi giữa cái lằn ngăn cách vô hình đó. Đang gật gù, nhấc lên, đặt xuống để lấy đà, tạo khí thế cho hai họ, chợt có bàn tay cứng ngắc ở sau gáy, cùng tiếng cười khùng khục: Thằng cu Đỗ Trường! Bao năm mày biệt tích, sao bây giờ lại dám ngật ngưỡng, hò hét ở đây?

Không quay lại, nhưng tôi biết ngay đó là Hùng tà lọt, dù trên hai chục năm không gặp lại gã. Hùng tà lọt người Bà Rịa, nguyên là người lính địa phương quân, cùng trung đội với Sơn Phối, bố của chú rể. Sau 30 tháng 4- 1975, hai gã dắt tay nhau vào trại tập trung cải cạo, rồi vượt biên, cùng định cư ở Maiz. Nghe nói, ngày còn chiến tranh, khói lửa Hùng cũng là tiểu đội trưởng, thượng sĩ hay trung sĩ nhất gì đó, nhưng không hiểu sao cái Spitzname tà lọt vận vào gã từ khi nào. Trước đây, có một lần tôi hỏi về cái biệt danh này, gã cười khì khì không nói.
Đọc tiếp »