Nguyễn Văn Sâm

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày Hòa Thượng Thích Quảng Đức tự thiêu. Ý nghĩa của hành động bi hùng nầy có nhiều nhưng ngay lúc đó không ngoài việc Ngài đã dùng chính thân xác mình để đốt đuốc soi đường cho những ai dính dáng xa gần đến cuộc đàn áp và tranh đấu của Phật giáo dưới thời Tổng Thống VNCH, Ngô Đình Diệm. Hơn 50 năm qua, thời gian đủ để chúng ta bình tâm nhìn lại sự kiện lịch sử nầy không phải như một kỷ niệm đau buồn, hay bi hùng, cũng không phải như một kiến thức lịch sử cần phải biết mà là để rút ra bài học cho những bước tiến tương lai của dân tộc và cho chính mỗi con người nhỏ bé chúng ta trong cõi ta bà mê muội này.
Đọc tiếp »

Vũ Hoàng Chương

kinh_kha

Giọng ngâm: Tôn Nữ Lệ Ba

Đời lắng nghe đây trầm tư hồn bể dâu
Bàng bạc trường giang lạnh khói
Đìu hiu điệp khúc ly sầu
Đã mấy thời gian nằm u hoài sông Dịch
Tiễn kẻ một đi nguời kiếm khách Đông Châu
Ôi sông ngát dư linh! trải bao đời có biết
Hào khí ai xưa giờ vang bóng nơi đâu
Phải chăng ngươi! phải chăng kìa dấu vết
Tinh anh rờ rỡ ngàn sau
Nước trôi đây nước trôi bờ cõi Việt
Âm u gợn tiếng ghê màu
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa


Poet in construction
Jose manuel Merello

1.
“Sống theo thế, ở theo thời”
Câu ca trật búa trúng tôi, giật mình!
42 năm nghĩ mà kinh!
Lưỡng long hóa rắn miếu đình hết thiêng.

2.
Không có gì khiến ta ghê tởm và khinh bỉ
Bằng phải nghe những cái miệng không biết ngượng
Cứ ra rả phun ra những lời giả dối
Lâu và nhiều tới mức không biết đâu mới là sự thật!
Đọc tiếp »

Trần Diệu Hằng

Rồi thì tuần lễ thi cuối khoá cũng xong. Hai con đã khỏi cúm nhưng bài thi của mẹ thì chắc “cúm” nặng; kết quả của mấy đêm liền không chợp mắt trằn trọc nghe hơi thở khò khè của các con. Sức cố gắng tiêu tan, mẹ cho phép mình rũ xuống như kẻ chạy đua đã về đến lằn ranh cuối cùng. Sáng nay thức dậy, mũi mẹ cay xè, cổ họng đau buốt. Mẹ chập choạng ra khỏi giường trong lúc các con còn say ngủ. Mẹ vào phòng vệ sinh rửa mặt, thay quần áo, tô qua một lớp phấn mỏng, quệt sơ chút má hồng. Mẹ đi làm vì muốn để dành ngày nghỉ cho những kỳ thi tới, cho những lần khác, lỡ các con ốm đau.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Quảng-Trị, em về cho kịp giêng hai

Em thả tóc bay bên sông
Đứng bạc lòng theo từng cơn gió
Chuyến đò xưa giờ đã ngủ quên
Giêng hai về em còn cầm giữ.

Quảng-Trị và những chiều tháng chạp
Mắt ai chiều buốt lạnh đìu hiu
Gởi theo hàng cây đường tiếc nhớ
Bước chân xưa quạnh quẽ cuối ngày.
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến
Yêu mến tặng Huyền Thương

– Đừng mà.
Ở lại đi em
Ngoài kia
Trời đã buông rèm từ lâu.

– Chúng mình đến chẳng được đâu
Anh còn khuấy sóng bể dâu làm gì
Thôi thì cứ để em đi
Mười lăm năm nữa còn gì nét xuân
Anh dù vì nghĩa, chả cần
ngó ngơ chi lũ dở đần dở khôn
Trái tim
sợ lắm bước dồn
Thôi.
Em về.
Kẻo lời đồn
khổ anh Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Không biết tự bao giờ, người ta nghĩ ra được những món quà khốn nạn đến thế? (Trương Duy Nhất)

Đời về chiều, tôi mới (chợt) để ý tới ca dao:

Buồn vì một nỗi tháng Giêng
Con chim cái cú nằm nghiêng thở dài
Buồn vì một nỗi tháng Hai
Đêm ngắn ngày dài thua thiệt người ta
Buồn vì một nỗi tháng Ba
Mưa dầu nắng lửa người ta lừ đừ
Buồn vì một nỗi tháng Tư
Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn
Buồn vì một nỗi tháng Năm …

Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Trọng Thủy Mỵ Châu

Một đao đưa rớt đầu con gái.
Tim cha tan vỡ tự lâu rồi.
Lông ngỗng xác xơ đường bôn tẩu.
Tan nát cơ đồ vận nước trôi.

Một thoáng lơ là thiên cổ hận.
Nuôi ong tay áo mắc mưu người.
Má hồng trúng phải nam nhân kế.
Thổn thức trăng mờ tóe máu tươi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Hue nostalgia
dinhcuong

Còn đây chút Huế

gửi Th.

rồi em cũng bỏ theo chồng
nghe buồn con nước ngập dòng Hương Giang
bóng Trường Tiền đổ đò ngang
tôi ngồi ngơ ngác chiều vàng bến sông

đò qua An Cựu ngược dòng
em đi còn lại mênh mông tình sầu
thương chiều Đập Đá mưa mau
chút gì man mác chìm sâu đáy lòng
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi về thăm lại cố đô. Gạch đá, rêu phong, đền đài, miếu mạo… câm tiếng thế cô. Đọng im giữa thành quách trồi lên từ tốn câu thơ truyện Kiều: tưởng bây giờ là bao giờ, rõ ràng mở mắt còn ngờ chiêm bao.

Đi qua cổng Hiển Nhơn hơn trăm thước, phía bên tay phải là ngôi trường tôi theo học hồi đó. Hồi có cây bàng bông sứ gió rụng hương bay, lẩn trốn tà áo dài thiên thanh nhạt dấu khuất vào trường Âm nhạc láng giềng váng vất tiếng đàn piano nghẹn phím.

Có người trao thông tin, trường nớ đã đổi tên, đã di dời về nằm sau hồ Tịnh Tâm cô quạnh. Tôi cũng tự nhủ lòng chắc số mạng cây ngô đồng e không khỏi bị hạ đốn. Như vị quan lớn của triều đình đương đại đã sai thuộc hạ bứng cây sứ hơn trăm tuổi mang về trồng sau vườn nhà. Cây quýt đi xa, lạ đất nên hết ngọt, ắt bông sứ nọ nở hoa làm người hít phải bần thần, mơ mòng mùi thơm cổ xưa héo tàn.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

như hình nộm. mang nhãn hiệu thánh thần
được cầu chứng bởi thứ ánh sáng nhiễu loạn thần kinh
chẳng biết xấu hổ là gì khi cơn khát thèm nhạy cảm
mùi đàn bà thuần tính tạo ngữ âm rạo rực trong thanh quản
leo lên mặt tôi cấy trồng loài thưc vật thẫm đen cảm xúc
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm
(cho Nhung)

vói tay, chụp bắt, ngày hối hả
ơ hờ năm tháng ngẩn ngơ qua
vần xoay cát bụi không bờ bến
nghe thoáng, nhìn nhau, giữa bao la

thấy người chải tóc, thơm bồ kết
da trần điên dại, ngực xa hoa
về, đi, vương vấn hương trái lạ
trao, đổi, không lời, mắt thiết tha
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa


Nhà cách mạng Trần Cao Vân (1866-1916)

Trong số “Danh nhân đất Quảng”thời chống Pháp, có một tiên liệt nổi bật về số lần vào tù – 2 lần bị tuyên án tử hình, 3 lần bị tù từ 1 đến 3 năm, một lần lãnh cái chết bất tử. Chuỗi lao lý kết nối suốt quá trình đấu tranh chống Pháp không chỉ với cụ Trần Cao Vân mà còn có cụ bà Võ Thị Quyền – cánh tay phải đắc lực, người vợ trung kiên, mẫu mực xứ Ðại Lộc.

Vợ chồng đồng lòng lo đi giúp nước

Cụ Trần Cao Vân sinh năm Bính Dần (1866) tại làng Tư Phú, Gò Nổi (xã Ðiện Quang, Ðiện Bàn, Quảng Nam). Năm 8 tuổi mồ côi mẹ. Thân phụ là nhà nho yêu nước, chuộng chữ nghĩa. Trần Cao Vân vốn rất thông minh, học tập xuất sắc, nhân cách rất mực, có tài đối đáp linh hoạt, uyên bác. Khoa thi Nhâm Ngọ (1882), cụ ra Huế dự thi nhưng bệnh đột xuất nên đành bỏ dở. Khoa Mậu Tý (1888), trúng tuyển trường nhất, nhì, nhưng hỏng trường ba. Trần Cao Vân lui về Cổ Lâm tự (Ðại Lộc) chuyên tâm khảo cứu Kinh dịch – Tiên thiên và Hậu thiên bát quái của vua Phục Hy và Chu Văn Vương (Trung Quốc) để biên soạn Trung thiên đạo bắt nguồn từ Trung thiên dịch. Con đường khoa bảng của cụ lận đận, thế nhưng qua thơ văn, câu đối còn để lại cho thấy cụ là bậc triết gia, khảo học uyên thâm, văn chương lỗi lạc.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Ngón tay ta không phải là trăng.
(Cồ-đàm)


Phật chỉ trăng
dinhcuong

Cũng là qui y

Lên chùa
với nén tâm nhang
Tam quan mách bảo
Phật đang vắng nhà
Trở về
phụng dưỡng mẹ cha
Dẫu không thờ Phật
cũng là qui y.
Đọc tiếp »

Trăng xa

Posted: 15/05/2017 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Ta đứng ở bên này đất nước
Nhìn con trăng sáng chợt nao lòng
Chẳng hay người ở bên trời ấy
Có ngước nhìn chung trăng sáng không?

Trăng mới trăng vui trăng rộng quá
Lòng ta đầy rượu mắt đầy trăng
Người xa đang thức hay đang mộng
Có ủ trăng đầy trong gối chăn?
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh

Một ngày cuối tháng 4, tôi nhận được cú điện thoại từ gia đình của anh Trần Huỳnh Duy Thức, kể tình hình của anh Thức trong trại giam lúc này. Câu chuyện kèm theo một món quà bất ngờ: một bài hát mà anh Thức sáng tác nhân ngày của mẹ, vào tháng 5/2017.

Nhiều ngày, tôi không có lòng nào mà nghe nổi bài hát, bởi chỉ loay hoay nghĩ về tình trạng của anh Thức trong nhà tù số 6, một nơi nằm sâu ở phía tây Nghệ An. Từ tháng 8/2016, trong phòng giam nóng bức và tăm tối cả ngày lẫn đêm, những người quản lý trại tù số 6 đã quyết định cắt điện phòng giam của anh Thức. Mọi sinh hoạt của anh đều phải diễn ra trong một khung cảnh nhờ nhờ, suốt trong nhiều tháng, đã khiến thị lực của anh bị sút giảm trầm trọng.
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam


Góc đường Phạm Ngũ Lão và Đề Thám
(Photo ngày 24/10/2016)

Cây bàng lâu đời lắm
Đường Phạm Ngũ Lão xưa
Nay không còn nơi đó
Như đời người đẩy đưa.

Khu Hỏa Xa cư xá
Mặt hậu: phố Lê Lai
Bãi rộng, ga xe lửa
Bây giờ dấu vết phai.
Đọc tiếp »

Tìm em…

Posted: 15/05/2017 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Vầng Trăng chen mây hỏi gió
Anh còn đó hay sang sông
Tiếng ai thì thầm trên cỏ
Rì rào mờ ảo… hư không?

Tình em buồn trôi mênh mông
Lòng anh cánh đồng nằm khát…
Trăng treo lung linh đồi cát
Gió gọi tình nước …hợp – tan!
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng


Đinh La Thăng

Rất nhiều khả năng ông Đinh La Thăng bị đảng kỷ luật và còn có thể phải ra tòa là do cuộc xung đột quyền lực và lợi ích. Nhưng bài viết này chỉ đề cập một khía cạnh giấu kín của Đinh La Thăng: vi phạm nhân quyền.

Cũng là lời cảnh báo cho đời bí thư sắp tới ở Sài Gòn…

Hai thái cực trong “tâm lý học Đinh La Thăng”

Mùa xuân năm 2016 khi mới chân ướt chân ráo lên mặt báo “từ nay tôi sẽ dành toàn tâm toàn ý cho TP.HCM”, có lẽ tân ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng chỉ muốn tìm một “bãi đáp” an dưỡng sau thời quẫy vùng các dự án béo bở ở Tập đoàn Dầu khí quốc gia và các gói thầu béo bở không kém thời làm bộ trưởng giao thông vận tải sau đó.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Tác giả

I.
cổ lục trúc tre xanh
tri ân chào ngày sanh
ban sơ còn lẫy nhịp
ngây dại vẫn hòa thanh
duyên nợ trong tâm tưởng
trước sau trọn nghĩa tình
trần gian man mác nhớ
thương mắt lá long lanh…
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Tiếng hát: Hồng Hạnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Người cô mềm rũ, mặt mày xanh mướt. Tôi không có mặt khi người nhà đưa cô vào bệnh viện. Không có gì tàn nhẫn hơn khi nhìn người ta, đúng hơn, bác sĩ, rửa ruột cho cô gái. Tôi đến đúng lúc bác sĩ Đặng đang rửa ruột cho người tự tử. Tôi phụ với bác sĩ cho nhanh rồi đẩy cô gái ra phòng hồi sinh. Ở đó đã có đầy người đang nằm chờ chết hơn là chờ hồi sinh. Tôi xếp cô nằm gần người thanh niên bàn tay dập nát bởi máy ép nước mía. Chỉ có anh ta là có đường sống trở lại cuộc đời tồi tệ ở cái thành phố trơ xương này. Cô gái còn mê man. Tôi sửa lại tấm mền thủng lổ trên ngực cô.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Sorrow old man
Van Gogh

Thất

cứ tới số 7 là vấp ngã

lăn chiên[g] đổ đèn
lồm cồm. dậy
ngã sao dậy
tối không ra sáng
bồn cầu dzích dzắc
ống tiền liệt
nhỏ
giọt
khắc tinh tồ tồ
cười tồ tồ
ăn tồ tồ
đi đứng tồ tồ  Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Về đâu?

Đất nghiêng bờ ngực chảy dài
đôi chân bám đất
lung lay
mơ hồ…
Đất nhàu
thân mẹ đen gầy
nằm bên non
trái tim đầy
hỏa dâng.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chính quyền nên biết xấu hổ khi có loại người du côn vô học hành xử lưu manh vi phạm luật pháp để ra vẻ bảo vệ chính quyền! (Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu)

Trong tác phẩm Đèn Cù, tập II, Trần Đĩnh nhắc đi nhắc lại đôi ba lần đến mối âu lo ra mặt (và ra miệng) của Nguyễn Văn Linh: “Có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi.”

Có lẽ cũng vì nỗi lo sợ này nên ông TBT bèn dẫn đầu phái đoàn VN đi dự Hội Nghị Thành Đô, rồi hớn hở mang về Mười Sáu Chữ Vàng (“ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện”) và soạn lại hiến pháp để … biến thù thành bạn!
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Tình hận thiên thu

Rực rỡ hoa đào ghẹo gió xuân.
Trùng trùng kiếm ảnh mắt giai nhân.
Giang hồ tuý luý ma vờn nguyệt
Một ánh đao bay biệt hồng trần.

Kiếm là ta… Đao cũng là ta.
Sinh tử đo bằng một sát na.
Tình hận thiên thu… Anh hùng khóc
Giai nhân xương trắng cõi ta bà
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Nude in Yellow
Pierre Bonnard

Em yêu đừng băng qua sông

khi đàn bà nỉ non (vần vè
sẽ kéo dài bất tận!)
mỗi ngày đàn bà sập cửa sổ
(phấn
Son- rớt hết cả!)

đời tôi
từ biết đàn bà
thì lại hay nhìn lên bầu trời- lúc chờ đợi
lúc không
(tôi cho- làm thơ
làm- một hành động chờ
khác!)
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Năm 1960, giữa niên khóa lớp đệ nhị trường trung học Pleiku tôi bắt đầu học võ Bình Định. Tôi không học trường lớp võ nghệ nào ngoài ông thầy võ bất đắc dĩ của tôi là anh Bốn. Vậy thôi. Mà cũng tại cái giọng Bình Định nghe “nẫu nẹt” lạ tai nên người ta gọi anh là Bốn Nẫu. Anh là lính trơn, từ tiểu khu Bình Định chuyển về phố bụi Pleiku ở trọ cạnh nhà cô Tư tôi trên đường Tăng Bạt Hổ thuộc khu chợ mới.

Hằng ngày Bốn Nẫu thấy tôi hay tập tạ có vẻ có “căn cơ con nhà võ” nên chiều chiều ở đơn vị về anh hay lôi tôi ra sau hè dạy võ. Nẫu nẹt vậy nhưng võ nghệ rất cao cường và là đệ tử của Lưu Linh, cái thùng rượu không đáy.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Một ngày ở điền trang Lộc Xuân

Viết tặng nhà thơ Lê Phương Nguyên và thân hữu tập san Quán Văn.

Đi qua vùng đất đỏ
Về điền trang Lộc Xuân
Sương còn thơm hương cỏ
Nắng một ngày tháng năm.

Mây giăng mờ bóng núi
Ôm trọn ngọn Chứa Chan
Thi gan cùng nhật nguyệt
Ẩn sĩ giữa hồng trần.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên


Tác giả

Tôi về đứng ngó trời mây
Biển xanh núi thẳm hồn ngây ngất hồn
Giữa nghìn thu sóng đẹp buồn
Trăng sao bất tuyệt ru hồn thế nhân
Tạ ơn khoảnh khắc vô ngần
Tôi về tôi hiện giữa trần gian vui
Biết bao kỷ niệm chôn vùi
Mùa Xuân Tinh Thể ngậm ngùi bay đi!  Đọc tiếp »