Nguyễn Hiền

Tôi vác cuốc ra vườn
Trò chơi mỗi ngày
Dãy sạch trùng trùng lớp lớp cỏ dại
Rậm rạp như đám rừng
Mầm mống của sâu bệnh
Gây hại cho cây trái
Nơi ẩn náu của các loài rắn độc
Chờ hại người

Tôi vừa làm vừa ngó mông lung
Việc nhà
Khỏe làm mệt nghỉ
Việc cả đời
Đâu phải một ngày một bữa
Không có gì phải vội
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Họa sĩ Võ Đình

Trong tương lai gần, nhà thơ Đỗ Quý Toàn sẽ tổ chức một cuộc triển lãm tại hội trường nhật báo Người Việt dài hai ngày – trong đó, sẽ trưng bày là toàn bộ tranh của họa sĩ Võ Đình (1933-2009) để lại và đang được gìn giữ bởi người vợ cuối đời là chị Trần Lai Hồng.

Nhà văn Lê Thị Huệ từ San Jose đã cho biết như trên; khi được tin, tôi đã xin tới thăm chị Trần Lai Hồng tại nhà người anh của chị ở Huntington Beach, California. Chị Trần Lai Hồng nói chuyện và đi đứng còn chậm, vì vừa mới hồi phục từ một trận đột quỵ khi còn ở Florida, và sau đó đã dọn nhà từ Florida về Quận Cam, nơi nhà người anh ruột.

Nơi phòng khách giữa căn nhà Huntington Beach của người anh của họa sĩ vẽ lụa Trần Lai Hồng còn để nguyên kiện nhiều gói hàng gửi qua phi cơ, trong đó là những họa phẩm của họa sĩ Võ Đình, chỉ mới mở ra một vài tấm tranh. Như thế, ước lượng khoảng 30 tác phẩm hội họa của họa sĩ Võ Đình. Chị Trần Lai Hồng cho biết, bản thân chị cũng học vẽ từ họa sĩ Võ Đình, và chị cũng ưa vẽ mặt trăng như anh… Trong dịp này, chị cũng sẽ triển lãm một số tranh chị vẽ, trong đó người xem có thể nhìn thấy ảnh hưởng của phong thái Võ Đình.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Huế ta

Mai ta về Huế… Thương người Huế.
Biết có bao giờ An nhớ ta.
Cố đô đêm trắng sầu nguyệt tận.
Nhặt ánh sao rơi mắt lệ nhoà.

Hoàng hôn nhuốm đỏ thôn An Cựu.
Sông cạn buồn nắng đục mưa trong.
Chia tay đêm muộn trăng Vĩ Dạ.
Bàng bạc hương cau tái tê lòng.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nữ tiếp viên hàng không Air Canada đa số tuổi trên 40. Hết đẹp, tàn phai, tròn người, thôi dịu dàng. Và cho dẫu đấu tranh đòi bình quyền, trong lòng phi cơ, nam nhân cùng job vẫn nhiều hơn nữ giới. Quý bà mặc váy xanh nước biển chỉ chiếm một phần ba, ngực cài cánh chim sắt, cổ quàng chiếc khăn lụa màu đỏ ẩn chìm vô số chiếc lá phong, thứ biểu tượng riêng ngành hàng không Gia Nã Đại cầu chứng. Bây giờ leo vào máy bay, ít khi nhìn thấy một vài đoá hoa xuân thì lướt qua êm ái, dùng dằng sau lưng một mùi hương dịu ngọt bám gót.

Sử dụng phương tiện di chuyển đi mây về gió nhậm lẹ này đâu ai để tâm chiêm ngưỡng dáng ngọc, tôi mọc lên ý nghĩ quàng xiên nọ vì tôi đang nhớ tới Quỳnh Hoa, người bỏ tiền ra mua vé máy bay mời tôi “chịu khó” sang Mỹ chia sẻ niềm vui cùng cô khi vừa tìm ra một bến đậu. Một niềm vui quá đỗi bất ngờ, đáng hoài nghi, đáng nhìn tận mặt, đáng đặt câu hỏi khờ khạo: Tại sao? Quyết định chín chắn chưa? Thân này ví xẻ tới bao nhiêu khúc rồi?
Đọc tiếp »

Locphuc.
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Ghost townButterflies, a fond delusion of happiness

Thị trấn ma

Phố kín bưng
không bóng người
vắng bặt xe cộ
Im hơi
như hồn đã lìa xác
Phố chết

Phố hoang liêu
lặng lờ như nghĩa trang
Quạ kêu oang oác
phá vỡ tĩnh lặng
Trên từng không
trăng vẫn lạnh lùng
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thế sự xác rồi còn đốt pháo (Tú Xương)

Nhà văn Bá Dương có cái tật xấu là hay viết những điều không tốt lành gì mấy về đồng bào mình: “Nói đến ồn ào, cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp.”

Nhận định tiêu cực này được rất nhiều người, nhất là người Việt, nhiệt liệt tán đồng. Tác phẩm Người Trung Quốc Xấu Xí của ông được dịch giả Nguyễn Hồi Thủ chuyển sang Việt ngữ, và bán chạy như tôm tươi.

Trong số độc giả ái mộ Bá Dương, tôi đoán, chắc phải có nhà báo Ngô Nhân Dụng – tác giả của đoạn văn sau:

“Ở Việt Nam bây giờ, trong quán có mấy người cao hứng nói lớn tiếng, tranh nhau nói lấy được, không ai nhường ai, át giọng tất cả mọi người. Lúc đó, chỉ cần một người can ngăn: ‘Ông ơi, đừng nói lớn quá! Người ta tưởng bọn mình người Trung Quốc!’ Nhắc nhở vậy đủ rồi! Người đang cười nói oang oang bỗng đỏ mặt, cái miệng tự đạp thắng, hạ thấp tần số vừa đủ nghe!”
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Tháng một, năm bảy mươi tư (1974) giặc đánh chiếm cả quần đảo Hoàng Sa của tổ tiên ta
Tháng ba, năm tám mươi tám (1988) giặc tung hạm đội mạnh phong tỏa quần đảo Trường Sa
Tàu khu trục tên lửa, tàu pháo ba mươi bảy li, pháo một trăm li
Tàu đổ bộ chở quân rập rình quanh đá Xu Bi, đá Huy Gơ, đá Ga Ven, Chữ Thập, đá Châu Viên, đá Gạc Ma.

Mưu đồ giặc đã phơi bày chẳng cần giấu diếm
Giặc cần có thế đứng cả hai chân Hoàng Sa – Trường Sa để làm chủ biển Đông.
Thời khắc Trường Sa ngày mười bốn tháng ba, năm tám mươi tám
Như thời khắc Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Móng Cái ngày mười bảy tháng hai, năm bảy mươi chín (1979)
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Ôi! Ngày 8 tháng 3

Ngày 8 tháng 3 thế giới ca ngợi và thán phục
Những khổ đau mất mát của đàn bà
Ta cũng xin quỳ gối tôn vinh phụ nữ
Những người đã làm thay đổi cả đời ta

Nhưng xét cho kỹ – đàn bà là bí hiểm
Khi cho không – khi tính toán lỗ lời
Chúa bảo để cân bằng âm dương cuộc sống
Ta lấy xương sườn của đàn ông nặn ra đàn bà – Nhưng
không phải để coi chơi
Đọc tiếp »

Nguyễn Vĩnh Long

1.
Sống chung được hơn một năm thì tôi và Tầm quyết định chia tay. Cũng không có gì hệ trọng hay bi đát đến nổi thù địch. Cả tôi và nàng đều ở tuổi quá ba mươi, đã trưởng thành và ít nhiều dạn dày trong tình trường không ràng buột của trách nhiệm. Tự nguyện và tự do cho mọi lựa chọn của bản thân. Không đổ lỗi cho ai, không oán hờn số phận. Yêu nhau như đang yêu và cho nhau tất cả những xúc cảm, hạnh phúc trong từng giây phút hiện hữu. Ngày mai, như rồi sẽ đến với nhiều hoàn cảnh của chính nó, chứ không phải là những ước hẹn trói buộc đời nhau… Tầm giữ lại căn nhà đang ở, tôi thì dọn ra ngoài. Đơn giản, nhẹ hững và buồn tênh.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
người là ai?
giấc mộng của thần linh
hay
một vai kịch của cõi tạm?

2.
vệt khói của chân như
hay
chỉ là giấc mơ dở dang
của cô gái hát rong?
Đọc tiếp »

Ban mai

Posted: 14/03/2019 in Phạm Hải Âu, Thơ

Phạm Hải Âu

Có một ngày trời xanh như mắt em
Mây đỏng đảnh nói điều diệu vợi
Câu yêu thương anh thốt lời tình tự
Vòng ôm ghì khao khát môi hôn

Qua những ngày nắng gắt bồn chồn
Gió tìm xuống dịu dàng tóc rối
Anh dáng núi ngực trần che nắng
Em nấp mình trong hơi ấm bình yên
Đọc tiếp »

Từ Thức


Nước mắm tại một siêu thị Pháp, Paris

1. Nước mắm, trong bối cảnh một xã hội băng hoại, môt quốc gia không biết còn mất lúc nào, chỉ là một chi tiết, một chuyện vặt. Nhưng nếu coi đó là một vấn đề văn hóa, bởi vì ẩm thực là một khía cạnh của văn hóa, đó là một chuyện quan trọng. Nhất là khi nó liên hệ tới sức khoẻ, tới mạng sống của cả một dân tộc.

2. Nước mắm là một đặc sản VN, ngày nay được cả thế giới biết tới. Ở bên Pháp chẳng hạn, ít có người Pháp nào không biết nước mắm là gì. Hầu hết các siêu thị đều bán nước mắm, cũng như bánh cuốn, chả giò (cho khách người Pháp). Việc người ngoại quốc liên tưởng tới bánh cuốn, chả giò (gọi là nem) mỗi khi nghe nói tới VN đáng hãnh diện, hay ít ra không phải xấu hổ, như khi họ nghĩ tới bạo quyền, bạo hành, tới rác bẩn, tới môi trường ô uế, tới một vùng đất không có quyền làm người ở thế kỷ 21.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Tĩnh vật

trăng sáng trên bầu trơì
người ngôì trên ghế
bóng ngả dài trên sân
ly ấm trà đặt nơi bàn
con chó ngủ dưới chân
chung quanh tiếng dế than khóc
nơi xa tiếng ễnh ương
người không nói gì
thoang thoảng muì dạ lý hương
buổi tối qua bình thường
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Tâm Nhiên


Diêu Linh đứng trong vườn Bách Thảo ở Adelaire, Úc Châu, tháng 2. 2019

Miệt mài thương ghét sớm khuya
Rồi mai cũng vất nơi bia mộ mình

Kinh hồn khiếp vía, chấn động cả tâm can, khi chiều nay nằm võng đong đưa giữa hai đầu biển núi, đọc câu thơ này của Diêu Linh. Diêu Linh, Diêu Linh là ai mà lâu nay thiên hạ ngơ ngác, bàng hoàng tự hỏi, không biết nàng thơ ở đâu, xuất hiện tự bao giờ trên mặt đất? Thật gay cấn, ly kỳ, khi bất ngờ nàng thơ lên tiếng, vào một đêm vàng trăng khuya bữa nọ bên quán gió bờ sương, mộng lữ hư tình:

Hỏi tên rằng vẫn Diêu Linh
Hỏi quê rằng vẫn một mình lang thang
Hỏi nghề mở quán bên đàng
Thả thơ gieo mộng tình tang hồng trần

Đọc tiếp »

Lý chim chiều

Posted: 13/03/2019 in Huỳnh Tâm Hoài, Thơ

Huỳnh Tâm Hoài

“Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bậu chín chiều ruột đau”
Chiều chiều ra đứng vườn sau
Vườn xưa vắng vẻ …bậu đâu mất rồi

Nhớ xưa hai đứa cùng ngồi
Chia nhau trái ngọt …sánh đôi …bậu mình
Chiều nay …tôi đứng lặng thinh
Thấy con chim lẻ trên cành ngẩn ngơ
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Tôi về Đà Lạt còn ai nữa / đón đợi tôi về Đà-Lạt-tôi? Tôi hỏi thăm, và, tôi được biết: Không ai còn nữa đợi chờ tôi…

Khổ thơ chút xíu, hai vần điệp! Mở một bài thơ…thế, thật buồn! Hơn bốn mươi năm đời đổi khác…còn chăng Đà Lạt đất-Quê-Hương!

Những người thương mến, ngay con cháu…nay ở đâu rồi hỡi phấn thông? Tôi hỏi rừng thông thưa thớt núi, tôi quay lui mất những khu rừng…
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà văn Vũ Bằng (1913-1984)

Năm 1957, nhà văn Vũ Bằng in cuốn “Miếng Ngon Hà Nội”. Vài năm sau cuộc di cư, niềm thương nhớ miền Bắc chưa nguội và nỗi hoài niệm vẫn nồng.

Cùng ngâm với những bài thơ, như “Thương về năm cửa ô xưa” hay nghe những bản nhạc như “Nhớ về Hà Nội” hay đọc những tùy bút như “Ðêm giã từ Hà Nội”…, quê Bắc như là một tận cùng của tưởng tượng, nhất là trong tâm tư một cậu bé mới lớn như tôi.

Lúc đó, Hà Nội với tôi thật gần nhưng cũng rất xa. Gần vì sao quen thuộc quá, từ những ngõ đường, từ những con người, thậm chí cả những cơn mưa hay những buổi nắng. Ăn Bắc, mặc Kinh, câu nói ấy hằng nghe sao lúc đó nghe thấm thía. Ðọc Thạch Lam, đọc Vũ Bằng, mới thấy quê hương hiển hiện trong trí tưởng. “Hà Nội Băm Sáu Phố Phường” của Thạch Lam hay “Miếng Ngon Hà Nội”, hay “Thương Nhớ Mười Hai”… đều gợi lại một không gian, thời gian, mà sự phiêu du đã dẫn dắt suy tư mỗi người về những phương trời nào bảng lảng xa vời trong trí nhớ.
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Lovers in moonlight

Ngày Tình Nhân đã trôi qua vài tuần lễ. Ngày Phụ Nữ vừa mới tới hôm kia. Và bây giờ là những dòng thơ trao tặng người. Nơi đây, xin dịch một số bài thơ tình, để tặng những người đang yêu nhau.

Khi em tới

Khi em tới với tôi, không ngờ
Đã mời gọi tôi
Tới những căn phòng xa xưa
Nơi trí nhớ nằm ẩn.

Tặng tôi, như tặng một trẻ nhỏ, căn gác
Nơi chứa đựng những ngày quá ít
Những quả cầu là các nụ hôn trộm
Những đồ chơi là tình yêu vay mượn
Thùng đồ chơi là những chữ bí mật.

Tôi khóc.
(Dịch từ bài “When you come” của Maya Angelou.)
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

em kêu
muốn viết thơ tình cho hay
hãy nhìn lên trời lúc nửa đêm

tôi nghe lời em
nửa đêm thức dậy ra đứng ngoài sân
ngước mặt nhìn lên trời
chỉ thấy một mảnh trăng vàng úa
bệnh hoạn treo lơ lửng  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
Khóm, dứa, thơm. Tuy ba nhưng một. Tuỳ vùng mà quen miệng lựa nhặt gọi riêng tên. Hình thù trái cây này xấu tệ, bộ vó chẳng mượt mà. Chúng trốn biệt, chỉ lộ hàng vào mùa hè và khi trời chan lửa, nó biến thành thức ăn cái uống được lắm kẻ ngợi ca.

Ở chợ Râm mọc lên chiếc xe đẩy bốn bánh tự chế, giữ bản quyền sáng tạo không đụng hàng. Xe thùng đóng bằng bốn năm miếng tôn đập dẹp, rộng tám tấc dài thước hai, chứa đủ máy xay, máy ép, máy nghiền chạy bằng bình ắc-quy. Động cơ gầm rú thì xe lảo đảo run theo. Cũng bình thường thôi, cái bắt mắt hơn cả là chủ nhân đứng sát bên luôn tay gọt vỏ, cắt trên bỏ dưới làm sạch sần sùi gai góc cùi lõm rồi thảy khóm dứa thơm vào một cái xô cao nửa thước. Người đàn ông đen đúa, áo xống không lành lặn nhưng đôi tay và con đao của ông phải nói là thuộc hàng cao thủ thượng thừa. Múa, hoa, xoăn xoắt chẳng ngơi nghỉ. Vung ra, chém gọt chỉ ba mươi giây, gọn gàng thành thục hơn cả một cỗ máy, lột bỏ cái sần sùi bên ngoài loại trái cây ngó mất cảm biến thành một hình thù vàng lườm trông xếch-xi gợi mời. Đều tăm tắp, mười như chục. Nuốt nước miếng.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Mịt mờ

đôi lần nàng đã nói không
gây phức tạp, phiền phức, nhức đầu
dù trí nhớ của nàng mịt mờ
định kỳ hay vĩnh viễn
tôi vẫn nhức đầu khi chăm nàng &
vẫn đương đầu với phiền toái, phức tạp của
y học & kỹ thuật hôm nay
Đọc tiếp »

Phạm Thị Hoài

Cuộc trò chuyện này được thực hiện qua thư điện tử, với nhà bất đồng chính kiến Phạm Hồng Sơn, người từng bị chính quyền Việt Nam kết án 13 năm tù, sau giảm thành 5 năm tù và 3 năm quản thúc, nay sống tại Paris, Pháp.


BS Phạm Hồng Sơn

Phạm Thị Hoài: Thưa anh Phạm Hồng Sơn, anh sống ở Paris vừa tròn một năm. Vì sao có cuộc ra đi này?

Phạm Hồng Sơn: Trước khi vào tù năm 2002 tôi có khoảng gần một tháng cảm nhận gần hơn với nhà tù và có khoảng gần hai năm thích thú làm quen với cảm giác phiêu lưu đi vào một con đường “đặc biệt”. Nhưng với việc rời khỏi Việt Nam vừa rồi, tôi có khoảng một tuần để đi đến quyết định dứt khoát trước một biến cố chưa bao giờ nghĩ tới. Hai con tôi đều được học bổng Excellence-Major của chính phủ Pháp và đã rời Việt Nam đi du học, đây là điều may mắn nhưng phần nào đã được trông đợi. Ít lâu sau vợ tôi lại có quyết định di chuyển từ văn phòng đại diện khu vực tại Hà Nội sang làm việc ngay tại trụ sở chính tại Paris. Sự kiện này quá bất ngờ đối với tôi. Nhưng tôi xét thấy mình không thể không ủng hộ một cơ hội như thế cho sự nghiệp của một người đã hy sinh cho tôi quá nhiều.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đâu còn ai nữa

tôi về ôm hết tàn phai
của ngày mộng mị thở dài riêng tôi
bóng ai đổ dưới chân đồi
mà nghe dâu bể lăn trôi phận người

đâu còn ai nữa bên tôi
giấc mơ xưa cũng rã rời ly chia
một tôi bóng ngã đường khuya
một tôi câm lặng cắt lìa đời tôi
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Về lại sông quê

1.
Chợt nhớ về dòng sông
Thuở chân quê xa lắm
Theo con nước lớn ròng
Bông ô môi hồng thắm.

Hạt phù sa vẫn đỏ
Ngọt hoài bến sông quê
Vốc tay tìm hơi thở
Một thời tôi mải mê.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Nhà thơ Nguyên Sa (1932-1998)

Nguyên Sa (sanh năm 1932) là người trước tôi một thế hệ. Khi thằng bé nhà quê theo học những năm cuối của Trung học, đương bị cuốn hút bởi từng bài trong tạp chí Sáng Tạo với văn phong mới của mấy cây bút di cư vào Nam và với những bài viết về văn học rất đặc biệt… luôn ngóng chờ ngày cuối tháng để tới tòa soạn của tạp chí Sáng Tạo ở một khu xóm bình dân mà đa số là người Tàu tại góc đường Nguyễn Công Trứ và Ký Con gần chợ Cầu Ông Lãnh, Sàigòn. Mua số mới nhất vừa đọc vừa đi bộ về nhà, quên cả trời đất, mê mẩn thưởng thức những bài nóng hổi, còn thơm mùi giấy mực, băng qua đoạn đường đầy người Tàu cho mướn sách hình trên lề đường… thì Trần Bích Lan đã có những bài viết về văn học trong những số đầu của tờ nguyệt San rất được bạn bè cùng lứa chúng tôi ưa thích.
Đọc tiếp »

Thương Tử Tâm

bĩ ngạn một mình mầy qua sớm
ban bè duyên tận chẳng còn nhau
người về không kịp người đi mất
hận quá Bình cơ Đức cống ơi !

bĩ ngạn bây giờ mưa hay nắng
chiều tối đêm tàn hay sớm mai
bạn bè tuổi già như tỉnh vật
rượu không uống nổi lệ cạn khô
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Xin người một tiếng “nam mô”

Xin làm con sóng hoang trùng khơi
Cô đơn, lầm lũi biển quê người
Bờ xưa cát trắng xa xăm quá.
Rung tiếng lòng ta thùy dương ơi!

Trái tim khô héo ngoài Đông hải
Thèm lắm em ơi! Chút cam lồ.
Một mai chim nàng bay biển bắc
Niệm giùm ta một tiếng “Nam mô”.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tuần báo Trẻ – phát hành từ Dallas, Texas – vừa cho đăng một bài phỏng vấn do nhà văn Phạm Thị Hoài thực hiện, với lời mở đầu rất giản dị và ngắn gọn:

“Cuộc trò chuyện này được thực hiện qua thư điện tử, với nhà bất đồng chính kiến Phạm Hồng Sơn, người từng bị chính quyền Việt Nam kết án 13 năm tù, sau giảm thành 5 năm tù và 3 năm quản thúc, nay sống tại Paris, Pháp.”

Chỉ đôi dòng giới thiệu thế thôi thì tôi e hơi bị thiếu. Tưởng cũng nên viết thêm năm bẩy chữ nữa, cho nó rõ ràng, theo như nguyên văn bản tin của TTXVN: “Phạm Hồng Sơn bị kết án 13 năm tù về tội gián điệp.”
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Ngộ thiền

nhắm mắt ngồi thiền
trên mỏm núi
xong rồi mở mắt ra
đảo mắt nhìn bốn phiá
bốn bên
giật mình
phiá nào cũng chỉ đi xuống
chả phiá nào đi lên
Đọc tiếp »