Nguyễn Lương Vỵ


Bìa sách Thơ Trần Nhân Tông
Nguyễn Lương Vỵ phỏng dịch và bình thơ
NXB Q&P – Sống, California,
kết hợp với Amazon phát hành trên mạng toàn cầu, 4.2017

Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.

Tác phẩm thơ của Trần Nhân Tông, trải qua nhiều thời kỳ loạn lạc chiến tranh đã bị thất tán khá nhiều. Đến nay, di sản thơ của Trần Nhân Tông đã được sưu tập và lưu giữ chỉ còn khoảng trên dưới 35 bài và một số câu thơ lẻ nằm rải rác ở các bài giảng, ngữ lục, phú… Tuy số lượng thơ còn lại khá khiêm tốn, nhưng giá trị về nội dung tư tưởng, nghệ thuật trong thơ Trần Nhân Tông được người đương thời, cũng như các thế hệ đời sau rất tâm đắc, ca ngợi và ngưỡng mộ.
Đọc tiếp »

Bài thơ Phục Sinh

Posted: 17/04/2017 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Không có gì ngăn được Chúa Phục Sinh
Sống lại sau 3 ngày hay sau 42 năm cũng không có gì khác biệt
Con người sinh ra để chịu nhục hình
Và Thánh hóa tâm hồn sau cái chết
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

Đã 42 năm sau cuộc Chiến tranh Việt Nam, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chỉ riêng tên tuổi Thích Trí Quang đã gây ra rất nhiều tranh cãi (1). Có nhiều nhãn hiệu gán cho ông: với một số người Việt chống cộng hoặc còn suy tôn ông Diệm thì cả quyết Thích Trí Quang là cộng sản đội lốt tu hành hoạt động với sự chỉ đạo của Hà Nội; nhưng ngay với giới chức cộng sản cũng đã từng coi Trí Quang là một loại CIA chiến lược; còn theo tài liệu giải mật của CIA thì đánh giá Trí Quang không phải cộng sản, mà là một nhà tu hành đấu tranh cho hòa bình và muốn sớm chấm dứt chiến tranh. Thêm nguồn tài liệu còn lưu trữ về những cuộc đàm luận giữa Trí Quang và các giới chức Hoa Kỳ, cho rằng Trí Quang chống cộng mạnh mẽ và hiểu được sự việc xử dụng quân đội Hoa Kỳ để chống lại Cộng sản Bắc Việt và Trung cộng. Và trong phần trả lời phỏng vấn của báo Sinh viên Tình Thương, khi “đề cập tới sự nguy hiểm của Cộng sản, TT Trí Quang đã so sánh họ với những chiếc lá vàng có đóng đinh, phải cần tới một cơn gió lốc cách mạng thổi đúng hướng, không phải làm bay những niềm tin mà là bốc sạch đám lá vàng có đóng đinh là Cộng sản.”
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Tôi và Tịnh sinh ra, lớn lên trong cùng một thành phố. Mặc dù tôi nhỏ hơn Tịnh những 25 tuổi và chỉ cao hơn tầm ngực chú ấy một chút, nhưng tôi vẫn âm thầm yêu kính chú, như thể tôi sinh ra chỉ để quanh quẩn bên chú ấy mà thôi. Sở dĩ tôi dông dài như thế là vì cuộc tình chú cháu chúng tôi ngắn ngủi lắm, nó như cơn gió thoảng qua rồi bay đi mất. Cho nên mỗi khi nhớ đến Tịnh tôi luôn luôn chìm trong đau khổ, ngậm ngùi, khoắc khoải thâu đêm.

Tôi và Tịnh đều là cô nhi. Cả hai không hề biết gốc gác, cha mẹ mình là ai, chỉ biết chúng tôi bị đem bỏ trước cổng tu viện, như sau này các Sơ cho biết. Khi vừa đủ tuổi tự lập, Tịnh bước ra trường đời bỏ lại sau lưng cánh cửa tu viện đứa bé gái là tôi với hai dòng nước mắt không cách nào ngăn được. Hồi đó hàng ngày Tịnh đến lớp tiếp các Sơ dạy học cho những đứa trẻ lên năm lên ba như chúng tôi. Đặc biệt, ngay từ ngày đầu chú đã quan tâm đến tôi, nâng đỡ tôi như ruột thịt. Từ đó, thay vì gọi Tịnh bằng thầy tôi vẫn quen miệng gọi là chú. Tuy xa cách nhưng chú ấy vẫn thường xuyên gởi thư về thăm hỏi tôi qua các Sơ. Bước vào đời với mảnh bằng tú tài II, Tịnh mau chóng trở thành nhà giáo được các đồng nghiệp và học trò đều kính trọng, nhưng không hiểu sao cuối cùng Tịnh lại chọn con đường binh nghiệp.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Luật hè phố

cơn mưa ướt sũng vỉa hè
chẳng còn đâu nữa mái che hôm nào
ngày mai nắng gắt làm sao
âm vang tiếng búa tiếng gào đinh tai
thằng danh thằng lựa chạy dài
quý đen chiểm chệ trên ngai vỉa hè

31.03.2017
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 (1940-2016)

Tiếng dương cầm đã tắt

Anh đi khi tiếng dương cầm tắt.
Thiên hạ ai người say, ngủ quên.
Mênh mông 9 chữ tình nhân ái.
Ghép lại cho đời một cái tên.

Nàng đặt tên anh Nguyễn Ánh 9.
Số 9 hào quang lẽ nhiệm màu.
Đêm đêm nghe tiếng dương cầm khóc.
Buồn lắm cho đời một nỗi đau.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Prisoner of conscience
Pablo Picasso

Trong mùa Chúa bị đóng đinh, người Công Giáo đã dấn thân
Đối đầu với chất thải Formosa tàn bạo
Đã qua rồi thời nhẫn nhục lặng im
Dửng dưng ngó biển miền Trung chảy máu
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Bà con miền Nam mình thiệt nhẹ dạ, chẳng khác gì con thỏ, hồn nhiên và vô tư… (Sơn Diệm Vũ Ngọc Ánh)

Tôi đọc được câu văn dẫn thượng trong cuốn Đường Xưa Lối Cũ, do Millennium xuất bản vào năm 2009. Bìa sau của tác phẩm này có ghi “đôi dòng về tác giả” như sau:

“Sanh năm 1925 tại Phát Diệm, Ninh Bình, cử nhân Văn Khoa, tốt nghiệp CĐSP (Hà Nội 1954). Từ năm 1950, ông đã dạy nhiều trường tại Hà Nội, Đà Lạt và Sài Gòn …

Trước 1975, ông soạn nhiều sách biên khảo và giáo khoa về văn chương và lịch sử Việt Nam. Ông cũng từng là cựu nghị sĩ, thượng viện VNCH. Hiện ông ở tại miền Nam California, vẫn làm thơ và viết văn.”

Té ra ông anh là dân Bắc Kỳ di cư vào Nam, rồi nhận vùng đất mới làm quê hương (chắc) vì nó quá dễ thương và cũng hơi … dễ dụ: “Bà con miền Nam mình thiệt nhẹ dạ, chẳng khác gì con thỏ, hồn nhiên và vô tư…”
Đọc tiếp »


 
Nguồn: Ảnh tải xuống từ các trang mạng trên Internet

Trần Huy Sao

Thiệt nhớ vòng ôm

hiên trăng ngồi ngó mây về núi
ngó tháng ba chờ gặp tháng tư
nỗi đau níu nỗi buồn dan díu
khiến kẻ tha hương nhuốm sật sừ

bốn-mươi-hai năm dài da diết
cứ tới tháng tư trở nhói đau
trái tim nhói buốt thời khánh
nỗi lòng đau thắt thuở bể dâu
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Tiếng hát: Hồng Hạnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trương Đình Phượng

Trời day dứt mưa. Đêm bị bao bọc trong mảng màu trầm buồn, cái thứ màu rất dễ gây cho tâm trí con người sự u uất mệt mỏi. Phố vắng, những ngôi nhà đã đóng cửa, những con đường nhão nhợt gam đèn vàng úa.

Từ nơi ngõ nhỏ bất ngờ một cô gái lao ra, tay ôm mặt chạy dưới màn mưa mỗi lúc một nặng hạt, hình như cô ta khóc. Tiếp theo cũng từ nơi đó một gã đàn ông phóng ra, gã đứng dưới cọc đèn giơ tay chỉ trỏ miệng lảm nhảm:

– Đồ con khốn, đã làm đĩ còn đòi gìn giữ lương thiện, bán trôn nuôi miệng mà muốn trong sạch. Mày tưởng thế gian này là chốn thiên đường đấy hả.

Tuôn một tràng xong gã quay vào con ngõ, lát sau có tiếng rú ga rồi một chiếc xe tay ga lao vào màn đêm thăm thẳm.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

ra về đốt một cọng râu
em trong nhất quán thì thào chuyện xưa
thì ngàn xanh. mấy
cho vừa

trời mưa ướt áo chuyện thường
mưa không uớt đất* con đường mình đi
ban chiều. có
đôi khi
Đọc tiếp »

Trạch An-Trần Hữu Hội

Tôi đã mang cái máy ảnh 26 năm. Làm nghề chụp hình để nuôi bản thân và gia đình. 26 năm, gần nửa đời tôi đã đi qua. Vui có, buồn cũng không ít với những gì mà nghề chụp hình mang lại.

Người ta thường gọi nghề này là nghề Nhiếp ảnh, riêng tôi, tôi cho rằng hai chữ “Nhiếp ảnh” lớn lao quá, nó chỉ dành cho những “Nhiếp ảnh gia”, chuyên chụp những tấm hình nghệ thuật. Còn tôi, từ khi vào nghề, đã xác định là chụp hình kiếm cơm, kiếm cái ăn để sống nên từ ấy cao đẹp quá tôi không dám gán cho mình. Quả thật thế, 26 năm cầm máy ảnh, tôi chưa ghi được một tấm hình nào có đủ yếu tố để gọi là nghệ thuật, nên tôi luôn cho mình chỉ là anh “thợ chụp hình”. Nhờ nghề này, tôi tiếp xúc với nhiều khách hàng, với những hoàn cảnh buồn vui. Của mình và của người…

Nay tôi đã vào tuổi 63, xem như gần cuối đời, nên chăng ghi lại những câu chuyện này như những dòng… tâm sự?!
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn
tặng Sông Hồng và tàu Trường Xuân

Thời gian vẫn bồi hồi suốt một thời của biển
Cái thời xa xăm đến lạc dấu quê nhà
Lạc những con đường kỷ niệm tuổi thơ
Ẩn vào lớp mù sương mà nhớ
Nhớ tiếng dế trưa râm ran gáy vào giấc ngủ
Nhớ chiều Sài Gòn rơi nhỏ một cơn mưa
Làm ướt đôi môi thẹn thùng như trốn nhau vào gió
Làm ríu bước chân nghe Mẹ gọi như hò
Vạt tóc biếc cũng rối theo lối biếc
Áo mùa bay cuốn giữa tiếng trống trường
Rồi mùa hè lạc mất cả người thương
Để miếng cớm xanh ngẩn ngơ trên đôi tay vụng dại
Làm thời gian vẫn bồi hồi suốt một thời con gái
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Về Đất Mũi

Về đây
Cuối đất cùng trời
Nghe rừng đước mặn hát lời phù sa
Rạt rào ngọn sóng khơi xa
Nhìn triều Cái Lớn chan hòa biển khơi.

Anh về
Sông Đốc Đầm Dơi
Thương em nhớ mãi những lời tình ca
Hương tràm theo gió biển xa
Tóc em thơm ngát mùa hoa tự tình.
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Là một người làm thơ không ngừng nghỉ, và cũng vì trong lòng có lời muốn nói, thi sĩ Lê Giang Trần lại vừa ấn hành thi tập Trái Bôm Tình Yêu.

Đây là tập thơ tình, thoạt đọc lướt qua cũng có vẻ như những tập thơ tình trước kia của anh… Nhưng không, tập thơ này đau đớn hơn nhiều. Thi sĩ Lê Giang Trần nhiều lần nói về mối tình 10 năm vừa tan vỡ của anh.

Thi tập này khởi đầu với bài nửa văn xuôi, nửa thơ (có nên gọi theo thể văn xưa là phú?) trong đó minh bạch nói rằng, nơi trang 11:

con đường không thể buồn hơn…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Hôm qua em còn ấp trứng
bữa nay chúng cướp mất rồi
mả cha cái quân tàn bạo
cướp đi nguồn sống em tôi

Nhìn vợ chồng em bay lượn
kêu than thảm thiết giữa trời
ta thấy đau lòng vô hạn
một đời mẹ trẻ mồ côi
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Hằng

sao là tháng tư hỡi em
ngày anh chạm vào những thiên đường mù
không lối thoát
ngày anh đành làm người thua cuộc
đi trong đất nước mình
mà lạ lẫm những bước chân
Đọc tiếp »

VietTuSaiGon

Có thể nói rằng nếu chọn một tính cách nào để xét cho một đặc tính chung của người Việt lúc này, tôi không ngần ngại để chỉ ra ngay: Thờ ơ. Chưa bao giờ người Việt lại thờ ơ với đồng loại như lúc này. Và càng thờ ơ bao nhiêu, chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nhưng cũng thử đặt câu hỏi: Vì sao người Việt thờ ơ? Hậu quả của thờ ơ là gì?

Ở câu hỏi thứ nhất, vì sao người Việt thờ ơ? Xin thưa, sự thờ ơ hôm nay của đại bộ phận người Việt là nhờ hoàn toàn vào công lao của đảng Cộng sản Việt Nam! Nhà nước Cộng sản đã tạo ra một môi trường vô cùng tốt để sự thờ ơ nảy mầm, trong đó gồm cả giáo dục, văn hóa, ứng xử hành chính, ứng xử xã hội, đặc biệt là ứng xử của ngành công lực. Và đương nhiên, quan trọng nhất là những ông Tổng bí thư đảng Cộng sản, những mẫu mực về sự thờ ơ, gần đây nhất là Nguyễn Phú Trọng. Ông không ngần ngại bày tỏ sự thờ ơ mẫu mực của ông trước hàng triệu số phận ngư dân đau khổ.
Đọc tiếp »

Tự do cho Venezuela

Posted: 12/04/2017 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Trong những ngày Tổng thống Trump bắn 59 hỏa tiển hành trình vào pháo đài tội ác vũ khí hóa học Syrie để cảnh cáo Nga, Tàu thì dân tộc Venezuela cũng đứng lên đòi quyền sống. Máu của tự do, dân chủ bắt đầu chảy để làm nên bài thơ này…

Không có dòng tin nào của truyền thông quốc doanh về Venezuela
Nhưng trên mạng bừng bừng sức nóng
Hình ảnh triệu người dân đông như kiến xuống đường
Cả một dân tộc đứng lên đòi quyền sống

Thể chế độc tài toàn trị đẩy đất nước Venezuela vào tuyệt vọng
Khiến con giun bị xéo quá cũng quằn
Cơn đói đến mỗi ngày như ác mộng
Chẳng còn nơi cạp đất để mà ăn
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Bốn mươi năm trước. Bây giờ

nơi tổ quốc thiên đường mọi cái đầu
đều vuông vức
nom khá thân thiện
cũng đầy nghi kị

những lễ hội diễn ra
hàm chứa rõ ta- địch- cựu thù
và giết chóc (giết trâu thứ hủ tục
được ưa chuộng nhất!)

tình yêu ở đó vừa tinh khiết
cổ hủ
vừa dâm dục
Đọc tiếp »

Dáng đi

Posted: 12/04/2017 in Nguyễn Hiền, Truyện Ngắn

Nguyễn Hiền

Mưa từ tầm 2g trưa hôm kia kéo dài cho đến sáng hôm nay chưa thấy có dấu hiệu tạnh. Trời vẫn âm u, mù mịt một màu đen xám. Điệp khúc mưa ngày mưa đêm lại xảy ra trong những ngày đầu tháng 3 âm lịch làm ông có cảm tưởng như mùa đông năm nay đến sớm, quá sớm.

Ngồi bó chân, bó tay uống trà bên cái bàn tròn ở trước hiên, ông nghĩ đến mấy chục cây xoài Úc đang rộ bông gặp mưa kiểu này chắc là tiêu tán đường.

Đương lúc mưa buồn, cần người nói chuyện, ông thấy thằng Út đang đứng trước cổng, ngó trời ngó đất trước nhà. Ông kêu:

– Út…mày làm gì đó, dzô đây uống trà…

– Dạ…
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

tưởng như tiếng đập cánh từ trực giác
thời khắc liên kết cùng vòng đêm mang mùa xuân ra đi
những ngón tay đang cắn nát dự cảm màu nhiệt đới mưu toan xám lạnh
tôi trong gương nghiến răng như loài thú hoang
phà ra hằng số nốt lặng đen hiện thể sự giam cầm ý thức
Đọc tiếp »

La Hai

Posted: 12/04/2017 in Phan Minh An, Thơ

Phan Minh An

Nẫu con gái La Hai
Tui là trai Đồng Cọ
Nẫu vườn xuân kín ngõ
Tui học trò lông bông
Nẫu da trắng má hồng
Mắt sông Cô nắng đọng
Mày xanh núi La Hiêng
Tóc bồng mây Kỳ Lộ
Môi màu sim Chư Hrem
Nẫu hớp hồn Đệ Tứ  Đọc tiếp »

Trương Duy Nhất


Tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức

Nhân chuyện Trần Huỳnh Duy Thức đang bị đối xử khắc nghiệt tại Trại 6 Nghệ An, cùng tình trạng bệnh tật, sức khoẻ báo động của anh (RFA, Tù nhân Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục bị đối xử khắc nghiệt). Xin giới thiệu lại với bạn đọc bài viết này.

Trong đó, tôi có nói việc Trại 6 ứng xử tàn độc với tù nhân khi lâm bệnh ra sao. Với trường hợp tôi, khi bị cột sống, thoát vị đĩa đệm, nằm liệt một chỗ không đứng ngồi được, loét một bên đùi, ăn cũng phải nằm nghiêng người múc cơm đút, vệ sinh phải bò lết đi. Nhưng trại giam đã không chịu đưa đi viện chữa. Đấu tranh quyết liệt suốt 25 ngày. Đến chiều tối ngày thứ 25, tôi phải bò ra nằm chắn ngang sửa sắt không cho quản giáo khoá. Thêm Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) phòng bên la hét đấu tranh cùng, sáng hôm sau trại mới chịu đưa tôi đi viện.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
tặng Nguyễn Quang Chơn
gởi Lữ Quỳnh

dễ

sống được bao lăm
khó làm chi
cho mệt người

qua lại

mình khó người
người khó mình
rốt cục
thời gian trục lợi
Đọc tiếp »

Hoài Yên

hoang_lan

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Hoài Yên; Tiếng hát: Khánh Duy
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Trang Châu

Đi làm về ông Kim được vợ cho hay và dặn:

– Con Ly vừa gọi điện thoại, nó nói có thư gởi cho anh về địa cũ, nó đang giữ, nhớ lại lấy.

Địa chỉ cũ là cái nhà vợ chồng ông Kim đã bán lại cho cặp vợ chồng người Do Thái cách đây hai năm. Ly là em gái của vợ ông Kim, ở cạnh nhà cũ của ông. Trong mấy tháng đầu, sau khi bán nhà, chủ mới thỉnh thoảng vẫn đưa cho Ly những thư từ của vợ chồng ông Kim nhờ trao lại. Tròn cả năm nay không còn thư từ nào gởi về địa chỉ cũ nữa. ông Kim ngạc nhiên sao hôm nay lại có thư? Nhưng sau khi nghe vợ nói thêm là Ly cho biết thư gởi từ Việt Nam thì ông Kim không còn thắc mắc sao thư lại gởi về địa chỉ cũ mà thắc mắc ai ở Việt Nam gởi cho ông lá thư đó vì từ lâu ông không còn họ hàng thân thích nào ở Việt Nam để liên lạc.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Nỗi lòng người đi

Mắt mẹ nhin theo quá nỗi niềm.
Sân ga héo hắt lặng trong đêm
Vút tiếng còi tàu đau tim mẹ
Sình… sịch… lao nhanh vào bóng đêm.

Những hàng cột điện trôi vun vút.
Những làng quê loang loáng, nhợt nhờ.
Quê hương bỏ lại theo ánh mắt
bát ngát tình thương chẳng bến bờ.
Đọc tiếp »