Trịnh Y Thư

Có người bạn văn, chủ biên một trang mạng văn chương, một hôm kêu gọi tôi đóng góp vào số chủ đề anh đang thực hiện. Chủ đề tình yêu. Anh nói tôi có toàn quyền làm chủ ngòi bút mình, viết gì cũng được – “bạo liệt” càng tốt – miễn sao có nghệ thuật và tương đối mới mẻ một chút. Tôi ậm ừ trả lời anh, chẳng nhận lời mà cũng không từ chối. Tôi hiểu ý anh nhưng đột nhiên tôi cắc cớ tự đặt ra câu hỏi trong đầu với chính mình: Có gì mới lạ nơi tình yêu không?

Thật ra, làm gì có cái mới lạ dưới ánh mặt trời này. Thánh Kinh phán vậy. Và, quả tình, tôi chẳng biết có cách nào dùng văn chương để “làm mới” tình yêu. Đừng bảo tôi cực đoan nếu – nhìn từ góc độ nào đó – tôi bảo tất cả những bài thơ tình đông tây kim cổ chẳng qua chỉ là biến tấu từ mẫu đề

Quan quan thư cưu,
Tại hà chi châu.
Yểu điệu thục nữ,
Quân tử hảo cầu.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Giáp hạt mùa về
Thơm đất mới,
Mầm tươi một thoáng
Gió lên cao.
Cánh chim chở hạt mù sương đến,
Hương núi rừng
Về mộng dưới chiêm bao.

Giáp hạt mùa về
Nghe lá thức,
Trên cành
Còn trĩu giọt sương khuya.
Thênh thang lối cũ
Tình hoa cỏ,
Hạt bụi nằm nghe mỗi bước về.
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Chân Dung Nhà Văn là một tác phẩm văn học đã gây ra nhiều dư luận không những trong giới cầm bút mà còn trở thành những giai thoại trong dân gian. Trong một xã hội bị bưng bít nghẹt thở về mọi mặt của chế độ xã hội chủ nghĩa, những chân dung nhà văn tượng trưng cho giai cấp kẻ sĩ được nhìn ngắm từ đời thường và tác phẩm đã lột tả được một thế thời điên đảo của một đất nước bị xiết chặt và kiểm soát của một hệ thống thư lại nhiều chất đàn áp con người đến mức vô cảm.

“Chân Dung Nhà Văn” của nhà thơ Xuân Sách viết về 100 khuôn mặt văn chương của văn học trong nước trước 1975 và hiện đại trong nước sau này với sự khắc họa từ tác phẩm và chính cuộc đời họ nhưng không nêu tên tác giả. Nhà văn Nhật Tuấn đã từ những phác họa bằng thơ của Xuân Sách để thành những bài viết nêu đích danh và tiết lộ thêm những chi tiết khá thú vị về những khuôn mặt văn chương ấy?
Đọc tiếp »

Hoa dại

Posted: 12/07/2019 in Nguyễn Văn Gia, Thơ

Nguyễn Văn Gia

Ngơ ngác bên vệ đường
Hoa dại hương rất riêng
Thoảng như không như có
Trong gió sớm chiều sương

Dẫu nắng hạ mưa đông
Đời vui trong gian khó
Chẳng vì này vì nọ
Khơi khơi hoa trổ bông
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nếu nói thời của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã để lại di sản ghê gớm nhất là tham nhũng thì thời của đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là giai đoạn mà sự yếu kém của bộ máy bộc lộ rõ nhất về năng lực quản lý và điều hành đất nước từ trên xuống dưới. (Thiên Điểu, VNTB)

Tôi có chút giao tình (chả đậm đà gì cho lắm) với Người Buôn Gió nên không biết rằng đương sự là một người khó tính. Tuần rồi, trên trang FB của ông có hình ảnh của T.T Nguyễn Xuân Phúc ngồi (rìa) giữa Hội Nghị Thượng Đỉnh G 20, cùng với đôi ba lời bình khe khắt:

Thanh Hieu Bui: Chúng ta nhìn thấy nhiều hình ảnh thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp xúc với các nguyên thủ quốc tế, đặc biệt là bên lề. Vậy thực sự ông ta có khả năng như ghi trong lý lịch là Anh Văn bằng B hay không?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nắng hung huê héo
đó tề
Huế chưa nóng đít
lề mề
khu xa
Ghế mô
mông toạ bàn tra
Đít lạnh hàn khí mà ra
lộn hồn

Hai mui miếng
ngậm cái
lon
Mô tê noái mãi cũng lờn nết na
Mềnh đi ma bắt quỉ tha
Rứa chơ ngoái lại mạ cha cũng ngầy
ngà thêm vận sự bầy hầy
Đã tra có hột
chưa đầy nhân
sâm
Nắng cực chui tìm bóng dâm
Đứng chặp xớ rớ tà tâm chộ
nghèo.
Đọc tiếp »

Đòn thoát hiểm

Posted: 11/07/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

những ngày gây lấy cây
để nhớ màu xanh nguyên thuỷ
một ngày biển chạch vàng
da trời chiếu lệ liễu mây buông rũ
khúc tang thuỷ biền
một ngày tưởng thơ còn dại
đi yêu một tiết độ se buồn
dấu chỉ
rập rình khuôn mặt

bây giờ mỗi bài thơ là một hạt sạn
gieo xuống trường canh của nghi thức
Đọc tiếp »

Hoàng Du Thụy

Chiếc máy bay chạy dài theo phi đạo, ngang qua chỗ đám thân nhân đưa tiễn đang đứng lố nhố, nó cố tình chậm lại cho kẻ ở người đi còn nhìn thấy nhau lần cuối. Tôi đặt bàn tay mình trên khung cửa kính, cổ tay buộc một chiếc khăn mù xoa sậm màu cho chàng dễ nhận ra. Giữa trưa nắng chói chang, bóng Quảng cao gầy, đội chiếc cát két màu đỏ, đứng như pho tượng. Chiếc phi cơ bắt đầu lướt nhanh hơn, lấy đà để vút lên cao. Tôi nhìn xuống, chỉ còn kịp thấy chiếc mũ đỏ như một vết chấm thật nhỏ giữa rừng người. Quảng vẫn đứng im lìm như thế. Dáng cao gầy như đã đứng đó tự trăm năm. Khi chiếc phi cơ mất hút giữa từng không, tôi biết chàng sẽ còn đứng im như thế, có thể là mãi mãi.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Tiền Giang… chiều giãy giụa

Hỏi sông sâu? Hỏi trời cao, đất rộng?
Bèo ta đâu? Trôi dạt tận phương nao?
Bọt chơ vơ nơi xoáy nước… Nghẹn ngào.
Duyên tan hợp đường đời muôn lối rẽ.

Giữa đời vui ta nghe chiều giãy giụa
Ánh tà huy bàng bạc vẻ thê lương.
Ngựa gục đầu… Kị sĩ lỏng dây cương
Mắt tha thiết dùng dằng đi chẳng dứt
Đọc tiếp »

Sao em nỡ quên

Posted: 11/07/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

sớm mai ra vườn
ngắt mớ lá bát, đọt chùm bao
dền đất, rau mương, hột nút áo…
đất quê thơm thảo
sao em nỡ quên ngày nào mặn nồng
tô canh rau tập tàng
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Nhạc sĩ Phạm Duy là một thiên tài. Rất hiếm hoi để có một tài năng như thế. Tôi đã nghe nhạc Phạm Duy từ thời mới lớn, qua nhiều thể loại nhạc, phần lớn thời xa xưa là nghe qua các làn sóng phát thanh tại Sài Gòn, và rồi nghe qua băng Cassette – đó là những năm chưa có máy truyền hình màu, và dĩ nhiên là rất xa với kỷ nguyên Internet bây giờ. Chỉ gần đây, nghe được ca khúc “Xuân Hành” qua CD Phạm Duy Hát Vào Đời trong đó gồm 10 ca khúc do ca sĩ Bích Liên chọn và hát. Tôi không biết rằng việc mưu sinh bằng nghề bác sĩ của chị Bích Liên có ảnh hưởng gì tới việc chọn lựa nhóm ca khúc này từ cả ngàn ca khúc của Phạm Duy hay không, nhưng tự nhiên một bài trong CD lưu mãi một câu hỏi trong tôi, và nhiều ngày đầu mới nghe, tôi cứ nghĩ rằng ca khúc đó có tên là “Người Là Ai” – nhưng đó là nhớ nhầm, nhan đề đúng của ca khúc đó là “Xuân Hành”…

Ngay từ dòng nhạc đầu tiên, sức mạnh của chữ “ai” đã chụp lấy suy nghĩ của tôi:

Người là ai, từ đâu tới
và người ơi, người sẽ bước chân về nơi nao?

Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Tháng Chạp ở vườn rau Lộc Hưng

Tháng Chạp rồi, em có thấy gì không?
Chim én về bay,
Hoa nẩy nở nụ hồng
Phố xá tưng bừng , hân hoan chờ đón Tết
Cả nước đang ru mình trong mộng đẹp

Nhưng em ơi,
Em có biết
Vườn rau Lộc Hưng
Một khoảnh trời đầy màu xanh
Một xóm nhỏ hiền lành
Giữa lòng thành phố văn minh
Thành phố mang tên
Bác Hồ Chí Minh
Đã biến thành gạch vụn
Trăm gia đình điêu linh
Bị đập phá tan hoang nguồn sống!
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Phan Ni Tấn

Nói thiệt nghen. Lần đầu tiên nghe lời bạn bè rủ rê đi du lịch, hình như tui… nhác thấy mình hổng thua gì anh chàng nhà quê mới lên tỉnh. Trước kia tui đâu có dở ẹc vậy. Ngặt một nổi ở các nước văn minh điện tử, thời gian ngựa chạy, luật lệ của mấy chục năm xưa so với ngày nay nó đã khác biền biệt một trời mây. Khác từ cái chuyện mua vé tàu bay thẳng thét trên online on-liếc gì đó, rồi mua bảo hiểm du lịch (chỉ giỏi móc túi thiên hạ, mần ơn đi cha nội). Hành lý thì tui một cái xắc tay nhẹ hều, bả một cái va-ly nhỏ xíu, vậy mà cũng bắt cân đo nặng nhẹ, kích cỡ ra sao, rồi làm sao online check in để chọn số ghế cho mình trước 24 giờ đồng hồ (cái màn này người thiếu chữ nghĩa như tui đành chịu), rồi chọn Uber, Ubét nào, hẹn giờ ra phi trường ra sao vân vân, nhất nhất đều do ông bạn già Đoàn nhắc nhở, chỉ dẫn tận tình. Kẹt một cái, gặp phải anh nhà quê núi vụng về, văn dốt vũ dát như tui, rốt cuộc gần như ổng… mần giùm cho vợ chồng tui ráo trọi.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Thương vô cớ nhớ vô cùng

con tắc kè còn đậu ngọn me
khan cổ gọi bậu từ năm nọ

(Phan Thị Ngôn Ngữ)

chiếc cổng làng 30 năm vẫn rứa
qua vẫn ở không ngóng gió bốn chiều
ngỡ người thân xưa lớp gạch tường xiêu
hương lúa làng quê chiều dông chiều gió
sương muối nhạt nhoà trên từng gốc rạ
mùi đất rải trấu tro mùi khói rơm
cứ ngấm dần chân tơ kẽ tóc trái tim
dù phương người chả thế nào? quên được?
mỗi độ mỗi mùa mồ hôi da thịt
áo mẹ lưng cha mùi tóc chị em
vẫn cứ trời phùn gió bấc liên miên
bên bếp than củi vườn lách tách
mùi khoai lùi gạo rang ngào ngạt
ký ức làng quê nuôi lớn tự bao giờ?
chiếc cổng làng giếng nước cây đa
sân đình gốc gạo già cô độc
qua nơi đây còn đủ hồn đủ phách
mỗi sáng mỗi chiều từng mỗi con trăng
Đọc tiếp »

BBC | Sophie Quinn-Judge

Cuốn “Hồ Chí Minh: Những năm chưa biết đến” (Ho Chi Minh: The Missing Years 1919 – 1941) của tiến sĩ Sophie Quinn-Judge, Đại học LSE, London, chủ yếu dựa trên tư liệu về Quốc tế Cộng sản được giải mật năm 1992 của Trung tâm Lưu trữ Quốc gia Nga – và tư liệu từ kho lưu trữ quốc gia Pháp.

Tập trung vào những năm hoạt động của ông Hồ Chí Minh thời kì trước 1945, cuốn sách cố gắng dựng lại chân dung cũng như vị trí thật sự của ông Hồ trong thời kỳ này.

Hồi tháng 9/2003, khi còn làm việc tại Anh, bà Sophie Quinn-Judge, người Mỹ, đã trả lời phỏng vấn của Ban Tiếng Việt BBC.

BBC: Cuốn sách của bà mở đầu bằng hội nghị tại Paris năm 1919 khi lần đầu tiên ông Hồ Chí Minh – mà lúc này có tên Nguyễn Ái Quốc – được nhiều người biết tới. Vậy trước giai đoạn này chúng ta có biết gì nhiều về hoạt động của ông, đặc biệt là việc người cha của ông có ảnh hưởng thế nào đến ông không?

Sophie Quinn-Judge: Cha của ông Hồ là một nhân vật rất đáng chú ý và tôi hy vọng sẽ có thêm tài liệu nghiên cứu tiếng Việt để hiểu rõ hơn thân thế của người này. Nhưng rõ ràng là việc người cha bị thất sủng, không còn là quan cấp tỉnh trong chế độ Pháp đã có tác động đến cuộc sống ông Hồ.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Những ý nghĩ của ngày bão rớt

những chiếc dù
dù là màu đen hay màu vàng
cũng giá trị gấp triệu lần những cái khẩu hiệu trong mấy trận đá banh
cũng đáng quý gấp tỷ lần những cái múa may ỏng ẹo
của những cậu ấm cô chiêu trong một lần đón một ngôi sao ca nhạc xứ hàn
những bài bolero dù cho sến đến đâu đi nữa
cũng nhân bản gấp triệu lần
so với những gì xúi đi giết chóc
tự dưng độ này tôi lại ưa nghe cô hoàng oanh anh giang tử ca
hơn là cái giọng hát hồi nhỏ mình ghiền
nhưng về già lại muối mặt kiếm tiền
ca những bài làm bộ triết lý không đáng một xu
giống như cái nhân cách cộng bún thiu của người viết ra nó
giờ mới thấy mình có một thời làm dáng và phù phiếm
nhưng là cái hồi trẻ dại
cũng may
trẻ ai không dại
Đọc tiếp »

Of men & men*

Posted: 09/07/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
tặng Hà Nguyên Du**


Which poet
Richard Brautigan

người có tài
hay kiêu ngạo
(tôi không thích những kẻ ta đây)
tự tỏa sáng mình
ốc đảo
vênh vao
tự nhấn chìm
dưới biển cát
không lời
âm hao

tôi thích chơi với
người biết chia
sẻ
chút tâm tư
bé mọn
một chút tình
cỏn con
một đại dương phía trước
bát ngát
cõi
vuông tròn
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Sơn

Đọc xong cuốn sách về một con người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ khi còn đương xuân, đương ở những năm tháng tiềm năng nhất về sức lực và trí lực, tự tôi dằn lòng nở một nụ cười lớn hạnh phúc cho riêng tôi.

Trầm mặc, bùi ngùi, thương xót, đau khổ, nhỏ lệ là một phản xạ nhân bản, hoặc, tệ hơn, một biểu hiện bề ngoài, rất đỗi tự nhiên của con người trước cái chết của con người. Cái tự nhiên đó dường như đã khiến chúng ta quên mất một điều, đối với con người sự hệ trọng nhất không phải sống hay chết mà là đã sống ra sao và được chết như thế nào. “Đã sống ra sao” là sự nỗ lực hay thiếu nỗ lực để sống cho xứng với tên gọi Con Người. “Được chết như thế nào” là “tử bất kỳ”, là điều không phụ thuộc vào ý muốn của chúng ta. Nhưng tư thế của người chết, tinh thần của người chết, bi tráng, lẫm liệt hay vật vã, bi lụy, luôn luôn khiến những kẻ đang sống phải suy nghĩ. Một con người có tầm vóc hiếm có, chỉ được sống một cuộc sống ngắn ngủi so với tha nhân, đã luôn trăn trở, nỗ lực, chịu đựng trong âm thầm cho tới tận lúc chết để bước và vươn cao hơn trên những bậc thang về cả trí tuệ lẫn nhân phẩm, được biết một Con Người như thế trong một cuộc đời còn nhiều ô trọc tại sao ta không hạnh phúc?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Gõ cửa mùa thu Hà Nội

Tìm trong màu mắt em trong
Hương sen Tây Hồ thơm ngát
Tiếng sâm cầm trong sương sớm
Mênh mông bờ bãi sông Hồng.

Qua cầu Long Biên thép gỉ
Thấy một Hà Nội trầm tư
Theo em dịu dàng xuống phố
Mơ gì trên những cửa ô?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Một tháng trôi qua nhanh không ngờ tới. Ba mươi ngày tuần tự lật giở sang trang, cuộc đời cứ thế vẫn lạnh lùng trôi đi, nhưng ở một vài bộ môn, đôi ba xứ sở, ngày 7 tháng 7 vừa qua đã đánh dấu một sự kiện khó quên. Ngày có trận chung kết Women’s World Cup diễn ra ở sân vận động Stade de Lyon, cầu trường chứa hơn 59.000 người. Lyon này chẳng mắc mớ gì tới ga Lyon đèn vàng “lên xe tiễn em đi, chưa bao giờ buồn thế”.

Tôi buồn vì tôi chia tay với môn football (soccer) hết được theo dõi trực tiếp những trận đá banh. Và tôi cũng chia buồn với đội tuyển nữ Hoà Lan (Oranjeleeuwinnen), họ đã bị USA soán đoạt lấy giấc mơ ngàn năm một thuở. Cần nhìn lại sự có mặt của đội bóng màu da cam với các lần thi đấu (toàn thắng) đầy thuyết phục: Thắng New Zealand 1-0. Thắng Cameroon 3-1. Thắng Canada 2-1. Thắng Japan 2-1. Thắng Italy 2-0. Vào bán kết (lần đầu tiên trong lịch sử Dutch) để gặp Sweden và thắng 1-0 ở extra-time; mở toang cánh cửa nhằm đụng đầu địch thủ Mỹ lần cuối cùng.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Mùa thu trăng sử

Ta nhớ ngày xưa chuyện kể ra
Một mùa thu trước buổi lâu xa.
Có vườn hoa nở cành hoa diệu
Lùa ngát hương thơm khắp mọi nhà.

Thuở ấy mênh mông giữa đất trời
Gió vàng hiu hắt, lá vàng rơi.
Lung linh tích trượng ngời sao điểm
Đạo sáng tâm người, trăng sáng soi.
Đọc tiếp »

Phạm Nga

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời

(Tô Thùy Yên)

1.
Qua Úc lần này, tôi trở lại ngay với cái hẹn mỗi sáng với anh Thành sui gia là cùng ra cái công viên không-có-hàng-rào gần nhà để đi bộ thể dục. Từ năm ngoái năm kia, anh Thành từng ân cần dẫn dắt tôi đi bộ buổi sáng bởi anh thuộc hàng “chuyên gia” đi bộ, rất rành rẽ về các công viên lớn/nhỏ ở các vùng Cabramatta và Liverpool. Đáng nể hơn là kỳ này, dù sức khỏe vừa có vấn đề, anh vẫn không gác bỏ cố tật mê đi bộ.

Hơn 10 năm trước, thời anh Thành chưa qua đây định cư, một bệnh viện nhân dân nào đó ở VN đã mỗ cấp cứu ca nghẹt ruột non cho anh. Đến năm ngoái, ở đất Úc này vết mỗ chợt viêm sưng nặng nề, anh bị cứng bụng, bỏ ăn và ngất xỉu vì đau, gia đình lại phải lập tức đưa anh đi cấp cứu. Lần này, bệnh viện công ở Liverpool , với ca mỗ suốt 3 tiếng đồng hồ, đã phải cắt bỏ 8 tấc đoạn ruột có vết mỗ cũ đã biến dạng. Vì trước đây không được may, nối hoàn chỉnh, nay chỗ ruột này hoại tử, đe dọa làm thúi luôn các phần ruột xung quanh.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Còn trong nỗi nhớ

còn trong nỗi nhớ không nguôi
là nghìn giông bão xa xôi ngậm ngùi
khuya nay mưa tạt buốt trời
đâu hay tôi giấu một đời không may

tình là cơn mộng nghin sau
người đi bỏ lại lạc loài một tôi
đêm nằm nghe những chia phôi
gió chan niềm nhớ mưa trôi giọt sầu
Đọc tiếp »

Song Chi

Tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị ở VN – Muôn ngàn cách khủng bố, đày đọa của nhà cầm quyền

Thông tin về các tù nhân chính trị Nguyễn Văn Túc, Trương Minh Đức (nhà báo), Đào Quang Thực (thầy giáo) và Ngô Viết Dũng tại phân Trại 2, trại giam số 6, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, đang tuyệt thực từ ngày 10.6 để phản đối việc giám thị trại giam tháo quạt điện giữa thời tiết nắng nóng lịch sử lên đến 42-43 độ C ở Nghệ An khiến những ai quan tâm đến tình hình chính trị tại VN đều hết sức lo lắng.

Ai đã từng trải qua cái nóng ở miền Trung VN nói chung và Nghệ An nói riêng đều biết nó khó chịu như thế nào, nóng đến phát điên lại còn thêm gió Lào thổi khô rát cả người, cẩy cối cũng phải héo quắt lại. Mà theo báo Thanh Niên số ra ngày 23.6 thì năm nay “…Nghệ An đã phá vỡ nhiều mốc lịch sử nhiệt độ cao nhất từng ghi nhận những năm trước đây. Cụ thể, tại H.Quỳ Hợp, nhiệt độ lên tới 43 độ C, tại H.Con Cuông là 43,3 độ C, cao hơn nhiệt độ cao nhất được ghi nhận ngày 30.5.2015 ở H.Quỳ Hợp là 42,7 độ C và ở H.Con Cuông là 42,5 độ C. Đặc biệt, tại H.Tương Dương, nhiệt độ trong ngày là 42,8 độ C, cũng phá vỡ kỷ lục 53 năm qua, ghi nhận từ ngày 12.5.1966…” (“Nắng nóng ở Nghệ An phá vỡ nhiều mốc lịch sử”)
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Về lại Long Khốt

về lại Vàm Cỏ Tây biên giới
nghe sương đêm rơi ướt hiên chùa
ta hớp lời kinh tan theo khói
lòng chợt quặn lòng nhớ cõi xưa.

ngó trăng vằng vặc làng Long Khốt
thương chiếc xuồng em vội vã bơi
thương cánh dơi đêm bay hoảng hốt
giặc đã qua sông, lửa ngút trời.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Khuyết Danh
Nguyễn Văn Sâm phiên âm và giới thiệu lần đầu tiên

Trong cuốn Vè Nam Bộ của Huỳnh Ngọc Trảng có 4 bài  (các trang 379-389) Vè Bão lụt năm Giáp Thìn do ông Trảng nghe được từ những người dân sống trong vùng quê khác nhau đọc cho, nghĩa là truyền miệngmới được khám phá gần đây thôi. Chỉ riêng bài nầy là chúng tôi  có bản Nôm xưa, rất nhiều xác suất là được viết bởi người sống gần với thời gian sự kiện bão lụt xảy ra. Tài liệu gồm 8 trang chữ Nôm viết tay, khổ lớn, tất cả có 226 câu lục bát nói về hai đề tài  gần như khác biệt:

(1) Giặc Tây tới Việt Nam và những gì họ làm sau đó.

(2) Chuyện bão lụt năm Giáp Thìn 1904.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tâm sự (tự) pháo bông…

1.
bốn tháng bảy chu lai pho
là ngày có xứ cờ hoa tưng bừng
người ta nô nức ăn mừng
tự do dân chủ chưa từng thế gian

2.
nhớ tôi quê cũ kiếp nàn
chạy đôn chạy đáo chạy quàng tới đây
biển Đông phiêu giạt bờ Tây
mấy mươi năm tới tận rày êm ru
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Mỗi lần hẹn hò gặp mặt ở quán ăn, ông Hoan không quên mang bia theo. Bạn già kể cả quý bà khi đưa cay họ thảy đều mặn rượu chát, nhâm nhi, sành điệu. Thứ này “ăn” với hải sản, hiệu nọ hợp với thịt bò và nói chung “uống rượu chát rất tốt”. Vô tình, ông Hoan thành đứa nhà quê, lạc loài và mãi chung tình với anh “Tôn Thất Bia”.

Ông Hoan người Huế, chẳng dân hoàng phái, nghe bạn già đặt cho ngoại hiệu kia cũng nên ngậm cười sương sương chút vui thú. Máu ông Hoan thuộc nhóm gì? A, B hay O? Cái đó Hoan (không có g nằm đằng sau) chẳng bận tâm, chỉ biết là đổ bia vào người thì không răng cả, rứa chơ rượu chảy qua cuống họng, trôi xuống bao tử thì bỗng phừng phừng nóng nảy tợ Trương Phi, mặt đỏ hơn Quan Công và phát ngôn có đôi phần giống Tào Tháo: Phàm muốn tựu thành việc lớn trong thiên hạ trước tiên phải về nhà vấn kế vợ, vợ bảo sao cứ thế mà làm ngược lại, ắt thành công.
Đọc tiếp »