Huỳnh Minh Lệ

Lỗ rò

một cái đập đã lâu đời cũ kỹ
nước trong đập càng ngày càng nhiều
bờ đập phát sinh nhiều lỗ rò
người ta tìm mọi cách để bịt lại
nhưng bịt chỗ này thì phát sinh chỗ nọ
và càng ngày càng phát sinh nhiều lỗ mới
và hai ba lỗ nhỏ nhập lại với nhau
thành một lỗ lớn
coi như công dã tràng
và việc gì đến tất sẽ đến
những cái lỗ rò
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Thuở nhỏ, tôi yêu thích chuyện cổ tích. Về cái kết “có hậu”. Về một hình ảnh buộc phải xảy đến: Ra vườn sau ngồi ôm mặt khóc than một mình, thình lình có bà tiên vụt hiện ra, dịu dàng bảo: Nín đi con, con muốn gì ta sẽ trao cho con thứ con thiếu.

Một bà tiên. Suốt đời tôi vẫn thiếu bà. Tôi khóc mút mùa lệ thủy nhưng bà bận việc gì mà chẳng đoái hoài trông thấy tôi đang bưng mặt thổn thức với sầu đau?

Nhiều người chê cách dựng chuyện hoang đường kiểu ấy. Nhưng tôi thì không. Tôi vụng nghĩ, bạn nên tìm đến niềm hy vọng cho dù chân bạn không bước tới đường cùng. Đại diện cho nỗi khát khao chẳng có gì dễ thương cho bằng một hôm bạn nhìn thấy một bà tiên. Tiên cũng chẳng ngại ngần kề cận khi tóc bạn đã hai màu. Không phải sao, trong văn chương vẫn mãi tụng chữ thiên thần? Họ viết thêm: Khi em đến, xin hãy đóng cánh cửa sau lưng, khóa lại và ném mất chiếc chìa ấy đi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Để lại cho anh một chút ghiền
Vết chàm trên má bệt người điên
Màu sắc tá lả âm hồn dậy
Cù sáng lung linh một nạm phiền

Cổ áo nâu non mùi đất sét
Xô miết tự thừa một khoảng không
Ví mà con chữ lò dò bước
Sâu bọ tuôn ra ngập cánh đồng
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

Trong bất thường tôi thấy

thị thành mang khuôn mặt của nước
hàng cây thèm ngủ để thở ra bóng đêm hoài nghi dị bản
tất tả tiếng đập cánh chấp chới trong khung trời bão rớt

ý nghĩ đức tin không thể che kín một góc đời mình
tiềm thức toàn nguyên chỉ là khái niệm khi tờ lịch rơi và chúng ta không thấy được sự vỡ vụn
trôi nổi trên lòng bàn tay thứ ngôn ngữ thối rữa lụi tàn
Đọc tiếp »

Lê Xuân Mỹ


Di ảnh Ông Lê Xuân Điềm, Thiếu Tá Cảnh Sát, Bộ tư lệnh Cảnh Sát Sài Gòn.
Ông sinh năm 1924. “Học tập cải tạo” tại K2 trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú.
Mất ngày 10/2/1979 tại trại K2

Vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, thủ tục nhiêu khê cuối cùng chúng tôi mới cầm được tờ giấy ra thăm ba tại trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú.

Tháng 2 năm 1979, hai mẹ con ra Hà nội bằng xe lửa. Sau khi hoàn tất mọi chuẩn bị sau cùng, chúng tôi cùng người gánh hàng thuê lên tàu chợ tuyến Cao Bằng Lạng Sơn để về ga Ấm Thượng. Hành lý mang theo là hai bao tải đồ ăn gồm lương khô, thực phẩm, thuốc men, áo quần…bất kỳ cái gì cũng cần thiết cho người đang “học tập” cải tạo. Năm 1978, tôi đã thăm được ba lần đầu tiên, đã biết trước địa điểm, lại háo hức mong gặp ba, chuyến đi lần này diễn ra suông sẻ nhanh chóng hơn trước rất nhiều.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Tôi đã thấy

Tôi đã thấy đoàn người khốn khổ
Trừng mắt nhìn họng súng, dùi cui
Để bảo vệ ngọn rau, tấc đất
Dù nguy nan vẫn quyết không lùi

Tôi đã thấy những người phụ nữ
Trước đòn thù mà vẫn hiên ngang
Không khóc lóc, van xin tha thứ
Dẫu quanh mình sài, báo, hổ, lang…
Đọc tiếp »

Cù lao tím

Posted: 10/09/2019 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Này em cô bé Cù Lao Hạ.
Bán cá không lo… Bán ánh nhìn.
Trái tim khô rượu thời tuổi trẻ.
Một chiều loạn nhịp mắt môi xinh.

Xóm Bóng là em… Ta nhớ nhung.
Đường về Đồng Đế hoá mông lung.
Bỗng nhiên ta thấy thèm nước mắm.
Qua ngõ nhà em… Có thẹn thùng.
Đọc tiếp »

Edogawa Rampo
Phạm Đức Thân chuyển ngữ từ bản tiếng Anh (The Cliff) của James B. Harris dịch trong tuyển tập Japanese Tales of Mystery and Imagination.


Edogawa Rampo (1894-1965)

Edogawa Rampo (hoặc Ranpo) là bút danh của Hirai Taro, một tác giả Nhật Bản nổi tiếng về truyện trinh thám, kinh dị. Edogawa Rampo là Nhật hóa tên của Edgar Allen Poe, tác giả Mỹ mà ông ái mộ.

Vách Đá (ly kỳ kiểu Hitchcock) là chuyện một nam và một nữ bàn về cái chết của chồng nàng và những bí mật hai người cùng chia sẻ.

Câu chuyện đầy kịch tính và hấp dẫn. Ngắn nhưng tuyệt. (PDT)

VÁCH ĐÁ

Đang là mùa xuân. Tại đỉnh vách đá, cách Suối Nước Khoáng K_ khoảng một dặm hai người đang ngồi trên một phiến đá. Có thể nghe loáng thoáng xa phía dưới, chỗ thung lũng, tiếng nước róc rách của một con sông. Anh chàng khoảng giữa 20 và cô nàng già hơn một chút. Cả hai đang mặc áo kimono choàng của một khách sạn suối nước nóng.

CÔ GÁI: Kể cũng lạ, bấy lâu nay chúng ta chưa bao giờ đề cập đến các chuyện xẩy ra đang không để đầu óc chúng ta yên. Hôm nay nhiều thời giờ rảnh rỗi, chúng ta hãy nói về mấy chuyện quá khứ này một chút. Anh không ngại chứ, anh yêu.

CHÀNG TRAI: Dĩ nhiên không, em yêu. Em nói trước đi, và thỉnh thoảng anh sẽ thêm ý kiến.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Tôi ru em ngủ

tôi ru em ngủ nầy em
ngoài kia nắng đổ hiên thềm xôn xao
ru em đầy giấc mộng nào
sáng phơi áo lụa chiều trao hương tình

ru nầy làn mắt môi xinh
thắp trăm niềm nhớ đợi tình lên ngôi
ru cho những biếng lười tôi
chênh chao mưa nắng ngập trời tương tư
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thế giới luôn tiến theo chiều của văn minh tiến bộ, không một tập đoàn chính trị nào có thể chặn đứng dòng thác phát triển tự nhiên này mãi được, cho nên có thể khẳng định rằng, ĐCSVN chỉ ghìm đất nước trong trật tự “độc tài – ngu dân” như thế này một thời gian nào đó thôi, cũng tới lúc dân phải phá vỡ nó để kết thúc thời kỳ man rợ. (Đỗ Ngà)

Tôi hơi duy tâm nên không có khát vọng, hay tham vọng, gì nhiều về vật chất. Khi còn trẻ, lúc mới (chân ướt chân ráo) bước chân đến Mỹ, tôi chỉ ước mơ mua được một bộ tự điển bách khoa Encyclopedia Britannica. Tất nhiên, đây là thứ mơ ước quá tầm tay với.

Dù có chương trình mua trả góp, cũng chả ai chịu bán một món hàng giá trị bạc ngàn – U.S.A dollar – cho một thằng tị nạn khố rách áo ôm (không tài khoản ngân hàng, nói chi đến thẻ tín dụng) như tôi. Đã thế, một bộ tự điển 30 cuốn cần một cái kệ sách nghiêm trang (đặt trong phòng khách đàng hoàng) mà tôi thì chỉ đủ khả năng thuê thứ phòng trọ tồi tàn và nhỏ hẹp thôi. Bởi thế, thỉnh thoảng, tôi vẫn phải đạp xe cả chục lốc đường – đến cái thư viện gần nhà nhất – chỉ vì cần phải xem qua vài (ba) sự việc.
Đọc tiếp »

Sông lở

Posted: 09/09/2019 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

nó là thằng vô lại
hại nát cả đời em
tóc xưa xõa ngoan hiền
bây chừ trông nham nhở

còng lưng mà ky cóp
phần lở phá phần bồi
thời gian trôi hờ hững
thả tay, đành buông xuôi
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Vũ Thư Hiên


Nhạc sĩ Đoàn Chuẩn (1924-2001)

1.
Thời gian trôi, chớp mắt đã quá nửa thế kỷ. Không thể níu kéo nó, không thể bắt nó dừng. Nó đi rồi là hết, may chăng còn rớt lại cái bóng.

Tôi có giữ lại một cái bóng có thể bổ sung cho tiểu sử một con người đáng nhớ. Người ấy có thể là người quen của bạn, người ấy có thể không xa lạ với bạn, biết đâu đấy.

Chuyện là thế này.

Cuộc kháng chiến đã vào năm thứ tư. Con đường hàng tỉnh từ Tuyên Quang đi Thái Nguyên vốn hẹp không có ô tô qua lại còn trở nên hẹp hơn nữa. Những bụi cây lúp xúp tràn ra mặt đường. Cỏ gà, cỏ mần trầu mọc thành bụi ở những ổ gà. Ở đôi chỗ hoa lau loà xoà quệt vào mặt khách bộ hành.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Cũng chỉ là hoa mưa

Tháng tám lại mưa. Mưa mù trời
Mưa phùn hay mưa bụi chiều nay
Mưa hối hả tràn về ký ức
Mưa cầu vồng ngọt tựa men say.

Hoa mưa – em gọi tên như thế
Hoa của người của tuổi đôi mươi
Hoa của tình yêu thời rất trẻ
Hoa lòng dù giá lạnh vành môi.
Đọc tiếp »

Hoài thu

Posted: 09/09/2019 in Nhật Quang, Thơ

Nhật Quang

Thu về qua ngõ vắng
Rì rào ngọn heo may
Sương chiều rơi thầm lặng
Lác đác lá vàng bay

Liu riu trời tháng Tám
Lớt phớt giọt Thu mưa
Gió lùa nghiêng mái tóc
Mơ màng dáng người xưa
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa


Nhà thơ Thành Tôn

Một lần, ngồi ở quán cà phê, có nhà văn Cung Tích Biền và họa sĩ Trịnh Cung, tôi nhớ, có một người nói:

– Ở đâu có Thành Tôn là có Trần Yên Hòa…

Câu nói xác nhận là tôi và nhà thơ Thành Tôn thân thiết đến độ, đi cà phê hoặc “lai rai rai ba sợi” ở đâu, cũng có nhau.

Câu nói này cũng chỉ đúng một nửa, vì, từ mấy năm nay, tôi sống khép mình, chỉ muốn ở nhà viết lách chút đỉnh, đọc và post bài trên Bạn Văn Nghệ, rồi đi tập thể dục ở gym. Ít đi la cà cà phê với ai, trừ một số bạn văn thân, rất thân. Trong lúc anh Thành Tôn thì bạn bè nhiều, nhất là với các bạn học, bạn văn, xa, gần, trước, sau… Anh đều tiếp đãi cà phê, rất ngọt.
Đọc tiếp »

Thu, mùa thơ

Posted: 06/09/2019 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán


Lá đỏ
dinhcuong

thu, mùa thơ – thơ mùa thu
cần phải chuyên chở phạm trù nào đây
nét chung chung đang phô bày
tương đồng khái niệm liền tay mở lòng

mùa thu đang lót ổ nằm
sau khi vừa tạt qua thăm hiên ngoài
dịu dàng mắt nắng săm soi
tay gió tỉ mỉ sờ coi ngập ngừng
Đọc tiếp »

Viên Dung

đầu tôi hỏng, những ngụm bia
hay giáo dưỡng làm hỏng tôi
này, cạn ly quên tôi mọi
quên đời quăng trói tuổi tôi

cớ sao chiều chiều rủ nhậu bia
ngụm kia ém sự không hài lòng
dợn sóng bia chiều quây tập quán
ngụm nầy quên nghĩ ngợi xa xôi
Đọc tiếp »

Bela Johnson
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Both sides now của Bela Johnson.


Mây trôi từ hai chiều đối nghịch

Hôm nay khi bật radio tôi chợt nghe một bài hát xưa, một giọng hát nào đó, chậm rãi và truyền cảm. Xúc động đến nỗi tôi nghiền ngẫm từng câu hát, từng chữ, từng âm; tôi chưa từng làm như thế bao giờ. Bài hát đó là Hai Phía Từ Đây, sáng tác bởi Joni Mitchell:

Nhìn mây tôi thấy nơ trời
Lâu đài, tơ tóc buông lơi thiên thần
Những bờ vực thẳm mênh mông
Chập chùng lơ lửng từng không xa vời

Mây che chắn ánh mặt trời
Thành mưa và tuyết bời bời không gian
Bao nhiêu thứ để lo toan
Nhưng mây cản lối đường gian trần này
Đọc tiếp »

Thy An

buổi trưa trong công viên Tây Phương
tôi là người da vàng duy nhất dẫn con chó vàng dạo mát
trời nóng bức con chó le lưỡi
le lưỡi là cử chỉ của thú khi khát nước
cũng là cử chỉ khi bị bóp cổ chết ngạt
mặt trời đổ lửa trên những thân người mỏi mệt
mùi hồ nước xông lên khó chịu
ngồi trốn nắng dưới gốc cây sồi
tôi như kẻ ngái ngủ lờ đờ
bên cạnh bầy vịt lặng yên
con chó chạy lăng xăng
đôi nhân tình thiết tha lãng mạn
những dục tính nhẹ nhàng lướt qua những thì thầm và nụ hôn
Đọc tiếp »

Chu Thuỵ Nguyên

xếp lại khuya khoắt
đôi bờ mi cong
có phải đã say sưa
vì hạnh ngộ?

tiếng vọng lại
từ bầy thiên nga trên hồ Champlain
buổi chiều khẽ kéo cao cổ áo
trầm mặc chút quá vãng

tôi là ai
trên hành tinh đang héo úa nầy?
may lắm mới tìm ra một thị trấn bụi đời
để nhắc nhớ chút xíu mùi kênh Nhiêu Lộc
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Khi lên án Phan Khôi, người ta thường dẫn chứng rằng ông đã nói hoặc viết câu này câu kia chống Đảng, chống Bác, là sai cả. Thực ra Phan Khôi chẳng coi cộng sản ra cái gì, ông chống cái dốt, cái độc tài, cái thần tượng hoá, và cái ngu dân, từ trước khi có Bác và Đảng viết hoa. (Thụy Khuê)

Nắng Chiều là một tuyển tập, gồm nhiều bút ký và tạp văn, của Phan Khôi. Tác phẩm này chưa bao giờ được xuất bản và đã bị chìm vào quên lãng. Độc giả chỉ biết được nội dung từng bài qua lời giới thiệu của một ngòi bút khác, Đoàn Giỏi.

“Riêng bài Cây Cộng Sản được giới thiệu khá kỹ … Có một thứ thực vật nữa cũng như sen nhật bản, ở xứ ta trước kia không có mà bây giờ có rất nhiều. Đâu thì tôi chưa thấy chỉ thấy trong mấy tỉnh Việt Bắc không chỗ nào là không có. Đầu tiên Phan Khôi thấy nó rải rác mấy nơi ở tỉnh Phú Thọ, và nhiều nhất là ở Thái Nguyên và Tuyên Quang. Nó mọc trên thị trấn bị ta phá hoại ‘như rừng, ken kít nhau’. Nơi gọi là Cỏ Bù-xít vì nó có mùi hôi như con bọ xít, nơi gọi là Cây Cứt lợn, nơi gọi là Cây chó đẻ. ‘Tên đều không nhã tí nào hết’ thứ cây ấy những người có học không gọi bằng Cây Cứt lợn dại, mà gọi bằng Cây Cộng sản.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

yêu Thơ từ thuở Trăng Rằm
tới nay đã rớt cái rầm lão niên
đọc Thơ từng đọc đâm ghiền
làm Thơ ngại nỗi làm phiền thi ca

vốn ưng câu chữ thiệt thà
gỏ phím một cái kể ra đời thường
văn huê hương khói cúng dường
quạnh Thơ tui chuyện đời thường vậy thôi
từ hồi đau đẻ đổi dời
tui ưng câu chữ nhắn lời bể dâu
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Hương Giang
<ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Khổng thị Thanh-Hương

Cũng thầm nhỏ lệ khóc nàng Mộng Nga.  Mộng Nga là mẹ tôi.  Cụ mới rời cõi tạm đi về miền Viễn Phúc, để tái ngộ với người bạn đời, người đã âu yếm tặng cho cụ biệt hiệu nên thơ này.

oOo

Papaikou ngày 11 tháng 12, 2018

Mẹ vô vàn thương nhớ của con,

Bốn mươi ba ngày trước, mẹ đã chấm dứt chuỗi ngày của mẹ trên trần gian này trong vòng tay thân yêu người con trai thứ.  Mãi đến hôm nay con mới bớt cảm xúc để viết thơ này gửi mẹ, dù giờ này mẹ biết hết rồi, biết từng nỗi thương nỗi nhớ của từng đứa con, đứa cháu.  Mẹ biết rõ cả những gì đã xẩy ra sáng hôm đó.

Sáng hôm 29 tháng Mười, như thường lệ, sau khi đọc các kinh sáng, con bật cell phone lên để đọc  text gửi sang từ các em và mẹ, mặc dù cả tháng trước đó, vì căn bệnh hiểm nghèo đã lấy dần đi sinh lực, mẹ đã không còn tham gia vào những trao đổi hằng ngày của chị em chúng con nữa.  Khi phone của con vừa bật lên thì con nghe những tiếng tít tít liên tục báo có text mới phát ra.  Con đoán có điều gì bất thường.  Vậy mà, khi đọc cả chục text từ các em, con thắc mắc vô cùng, như khi đọc một câu truyện ngắn mà phần mở đầu đã bị ai cắt xén.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử
Đáp hoạ bài Kết tình bạn lữ của thi hữu Lê Đăng Mành

Mắt trừng cuộc lữ, khói sương đùa bóng mộng
Mây nước muôn trùng, cát bụi hẹn hò nhau.
Vẫn biết dòng đời dập dềnh con sóng,
Nổi chìm từ bao thuở bể nương dâu.

Theo dòng chảy, mắt sầu rưng lệ đá
Nước cuồng si trời đất nộ thanh âm.
Để lở lói sắc màu muôn bến lạ
Hoạn lộ tiêu hoang lạnh bước đêm thầm.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Các em
đồng cảnh cùng tôi,
quê nhà
cùng phía chân trời
xa xăm.
Điêu linh,
phiêu bạt
nhiều năm
Chốn nầy dừng lại,
nhận làm quê hương.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

1.
Tán phượng vĩ bên ao cá đã lập lòe đỏ lửa. Tháng năm, tháng có ngày sinh lại đến. Năm sinh nhật có số không (0) ở cuối được coi là năm chẵn, số năm (5) là nửa chẵn. Tháng năm năm nay, 1965, bước vào tuổi bảy nhăm, sinh nhật nửa chẵn. Cũng là một dấu mốc cuộc đời. Dấu mốc của năm sinh nhật nửa chẵn này sẽ được ghi nhận là năm viết di chúc.

Tháng năm, Hà Nội đã vào hè nhưng giữa ngàn xanh Hồ Tây, Bách Thảo, Ba Đình, trong ngôi nhà sàn bốn hướng đều mở đón gió mang hương lúa hương ngô từ bờ bãi sông Hồng, mang hơi nước mát lạnh từ Hồ Tây mênh mang trong lành làm cho gian phòng làm việc trên nhà sàn lúc nào cũng có không khí dịu dàng, mát mẻ của mùa xuân. Dù bề bộn những nghĩ suy nhưng cõi lòng thật yên tĩnh, sáng ngày 15 tháng năm, năm 1965, Hồ Chí Minh ngồi vào bàn làm việc đặt bút viết chữ đầu tiên bản di chúc.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Nguyễn Bắc Sơn và Trương Minh Tuấn

Hai thằng chó chết gặm hàng triệu đô la
Cũng hai thằng đó từng nhát ma nhân dân liên tục
Chúng dọa đảng viên “tự diễn biến, tự chuyển hóa” là tiền đồ chết chắc
Chúng đòi đưa mạng xã hội vào xà lim vì truyền bá nhân quyền

Xin nói trước là hai thằng này không hề có triệu chứng giả điên
Chúng là sản phẩm “made in China” tay sai Tàu cộng
Chỉ có tay sai China mới dám siết cổ con Rồng cháu Tiên vô thòng lọng
Chỉ có tay sai China mới bóp nghẹt tự do tư tưởng loài người
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn


Hue Nostalgia
dinhcuong

Thơ: Phạm Đức Liên; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lan Anh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3