Nguyễn An Bình

Mùa điên điển trên sông

Khi về mới biết
Nước đã tràn đồng
Trên từng nhánh biếc
Hoa vàng trổ bông.

Mùa bông điên điển
Theo con nước về
Nhớ người con gái
Xưa buông tóc thề.
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

Một ông hàng xóm của tôi làm nghề sửa mái nhà. Chiếc xe “van” của ông đậu ngoài đường viết, “Chúng ta thay đổi thế giới: Mỗi lần một cái mái nhà!” (We are changing the world. One roof of a time). Năm Covid 2020 ông rất bận rộn. Nhiều người không được đi đâu, bèn lo sửa chữa căn nhà mình ở. Các cửa hàng bán sơn, bán gỗ, bán những món để tu sửa nhà cửa, khách lái xe tới tấp nập.

Tất nhiên, năm Covid là một năm đau buồn cho tất cả mọi người, tội nghiệp hơn 300 ngàn người đã chết vì bệnh dịch. Nhưng trong lúc dân Mỹ phải ở nhà, họ cũng thay đổi, chăm chỉ lo cho gia đình hơn. Đó là một hệ quả đáng mừng. Không những nhiều cá nhân thay đổi, cả xã hội cũng thay đổi, có vẻ tốt hơn.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Những trận bão dữ đã đi qua
Dấu vết tang thương vẫn chưa xóa nhòa.
Con người hằng sống và mơ mộng
Mặt đất lại đâm chồi cây lại cho hoa.

Tôi về Quảng Ngãi sau mùa bão dữ
Mẹ tôi nằm bệnh viện giữa bão dữ cũng đã xuât viện về
Nay tôi lại về đưa mẹ đi cấp cứu nhập bệnh viện
Mẹ già ơi! Mẹ đã chìm trong hôn mê!
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Mai Hương
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Dị tật

Posted: 08/01/2021 in Truyện Ngắn, Đỗ Trường

Đỗ Trường

Đã gần chín giờ, vậy mà trời vẫn còn mù sương. Cái rét kéo dài từ lễ Giáng sinh vắt qua tháng ba, vẫn như những mũi kim chích vào da thịt người. Lác đác vẫn còn những chiếc xe hàng đến muộn bật cả đèn gầm, lẫn pha vén màn sương lầm lũi vào sân. Chợ trời tuần họp một buổi bắt đầu nhộn nhịp, làm cái thị trấn miền núi này chợt tỉnh giấc. Tôi dựng ô, và bày hàng xong, vừa hơ hai bàn tay lạnh cứng vào cái lò sưởi Gas, chợt có tiếng chân người rượt đuổi nhau vòng sau lưng. Tôi ngơ ngác đứng dậy, thì nghe tiếng chửi:

– Đ.m, cái thằng tinh trùng dị tật.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Chợt viết, đầu ngày 1.1 năm 21

Tự nhiên tràn ngập yêu thương
ngày sinh của một cõi thường tự nhiên
mình là xuân. hát. nỗi ghiền
mình là ngựa gõ huyên thiên mộng kề
là hồng của một mân mê
là xám rũ rượi bóng về xanh hư
một ngày diện kiến thanh thư
là ngày đã biết dự trù âm hao
tự nhiên tự nhiên dâng trào
hồi sinh cũ kỹ bỗng chao nghiêng mừng
Đọc tiếp »

Nếu

Posted: 08/01/2021 in Ian Bùi, Rudyard Kipling, Thơ

Rudyard Kipling (1865-1936)
Ian Bùi chuyển ngữ từ nguyên tác If của Rudyard Kipling


Poet Rubyard Kipling (1865-1936)

Nếu anh giữ được cái đầu thật tỉnh
khi xung quanh bá tánh thảy rồ điên;
vẫn tự tin, mặc chúng nói quàng xiên
gieo ngờ vực, đổ cho anh tội lỗi;

Nếu anh biết đợi chờ không mệt mỏi,
biết người lừa nhưng từ chối lừa người,
bị ghét thù nhưng chẳng ghét thù ai,
không bẹo mình, chẳng chê bai tự phụ;
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 7 tháng 12


Jennifer Martin và thân phụ trong “thư viện garage” nhà Cô
Courtesy of Jennifer & GMA

Là người yêu sách, cô Jennifer Martin có một thư viện nhỏ của riêng mình với hơn một ngàn năm trăm quyển.

Khi đại dịch hoành hành ở Hoa kỳ, các thư viện có lúc đóng, lúc mở cửa. Các em sinh viên hay học sinh Trung học biết cách “search online” để tìm tài liệu giúp cho việc học. Nhưng các em Tiểu học thì vẫn theo cách truyền thống, đến thư viện mượn sách.

Dạy Tiểu học đã hai mươi năm, Jennifer hiểu thư viện đã giúp các em mở mang trí óc rất nhiều, ngoài kiến thức học được từ cha mẹ, và thầy cô.
Đọc tiếp »

Trang Châu

Đôi tai này, từng nghe bom đạn nổ
hơn một lần nghe tiếng sét ái tình
giông bão, phong ba, trời gầm mấy thưở
giờ, xin ai thở nhẹ bên vai mình.

Bàn tay này, kéo giây dù ngược gió
dìu thương binh qua mấy bãi đầm lầy
đỡ đần ai rời mảng thuyền sắp vỡ
giờ, tay cần hơi ấm một bàn tay.
Đọc tiếp »

Trần Mộng Tú

Đêm hôm qua, đêm cuối năm Dương Lịch, ngày 31 tháng 12 năm 2020. Tôi thỉnh thoảng chạy ra trước cửa nhìn sang phía bên kia hồ xem có ai đốt pháo bông, cố nghiêng tai lắng nghe xem có tiếng súng bắn lẻ của ai đón mừng Năm Mới không. Đốt pháo bông và bắn súng lẻ là hai điều vẫn xảy ra đêm giao thừa Dương Lịch ở khu Eastside của thành phố Seattle, nơi chúng tôi cư ngụ. Không nhiều lắm, nhưng hàng năm vẫn có, một vài bông hoa pháo và tiếng súng bắn lẻ như một dấu hiệu, một tiếng cười bật lên chào năm mới.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Khổ qua

(ngẫu hứng khi đọc ca dao)

bìm bịp kêu nước lớn vô mương
con cò trắng đậu trên hòn đá
qua nằm ngó trăng xuyên kẻ lá
nhớ bậu đi biền biệt phương xa.

thắt thẻo buồn như trái khổ qua
bên đất bậu nằm treo lủng lẳng
khổ qua đèo khổ qua mắc nắng
qua cũng đèo bởi ốm tương tư.
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi


Cup of Coffee
Lutz Baar

Thể chất không xếp loại “ĐSK” (hồi trước Trung tâm nhập ngũ khám xong mà đóng dấu này là Đời Sẽ Khổ, nghĩa tếu của Đủ Sức Khỏe), nhưng bù lại tôi được ba cái tốt: không biết nhức đầu, đau lưng, đái đêm là gì. Thiên hạ ganh tỵ hết biết…Còn ngủ thì một giấc tới sáng, đã không?

Người trong nhà mới biết cái ngủ suốt đó đầy mộng mị, vì mớ, la, thậm chí khóc và xoay trở quằn quại; nhìn mền gối buổi sáng như một bãi chiến trường, ai sống sót là may.
Đọc tiếp »

Từ mắt em nhìn

Posted: 06/01/2021 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

…hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly,
Ôi mắt xa khơi ! ôi mắt dị kỳ !
Ta trông đó thấy trời ta mơ ước…

(Kỳ nữ, Đinh Hùng)

Một ngày, nhiều năm trước,
đắm đuối nhìn, tìm ngay.
Mười tháng Giêng mãi mãi,
khơi nguồn tình đắm say.

Cũng sẽ như mọi ngày,
nếu chiều không ngất ngây,
mắt em nhìn trưa đó,
mắt gọi tình bày tỏ…
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

FB Phi Long Nguyễn vừa kể lại một chuyện có thật (ở xóm Bầu) toàn văn như sau:

Thằng Tí, học lớp 4 trường làng, người đã nhỏ con lại ốm yếu xanh xao. Cha mẹ nó tuy nghèo thật, nhưng không đến nỗi bỏ bê con cái, cũng ráng chăm sóc cho nó hết mức. Ăn uống không đến nỗi tệ, nhưng thằng bé cứ ngày một gầy rộc đi, thấy bắt thảm.

Vì đặc thù công việc, mỗi sáng mẹ nó cho hai ngàn đi học sớm mua đồ ăn. Riêng hôm nay, mẹ nó không đi làm, nên nấu cho nó một bữa sáng thật ngon. Nhưng kìa, sao nó ăn mà mắt cứ nhìn ngó đâu đâu vậy. “Không ngon hả con?”, mẹ nó hỏi. “Dạ không”, nó trả lời mà mẹ nó không biết phải hiểu thế nào, là không ngon hay không phải không ngon. Thôi kệ, ăn nhanh rồi đi học kẻo trễ.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Đồng chí hoa hậu

báo cáo đồng chí hoa hậu
trường ta rất đỗi tự hào
hồng nhan không còn bạc phận
hồng quần phải ngự trên cao

hồng nhan bây giờ bạc tỉ
chúng ta nghiêm chỉnh đứng chào
nhằm nhò giáo sư tiến sĩ
chân dài mút chỉ tri lao
Đọc tiếp »

Liễu Vĩnh (khoảng 987 – 1053)
Yên Nhiên chuyển ngữ

Chiều thu

Rắc loạn lên cây sen tàn
Những hạt mưa như ngọc
Mưa tạnh, đóa trăng tỏa ngời
Bến uyên ương lạnh buốt

Trên hồ vò võ tựa lan can
Lồng vàng chim vẹt hót lừng vang
Tình cô liêu biết làm sao được
Chim cứ miên man nhắc lời chàng
Đọc tiếp »

Trần Quang Thiệu

Chiều thứ Hai đi làm về Bill nhận được lá thư của gia-đình từ Việt-Nam. Vừa bóc thư Bill vừa lầm bầm:

– Không biết kỳ này ông già lại ca bản gì nữa đây.

Những hàng chữ viết nắn nót trên tờ giấy mỏng như đập vào mắt Bill:

Bân con,

Bố suy nghĩ mãi rồi mới viết lá thư này trong lúc buồn buồn nhớ tới các con. Bố đặt tên con là ‘Bân’, chữ ‘Bân’ (斌) có nghĩa là ‘lịch thiệp’ và có chữ ‘Văn’ đứng cạnh vì bố hằng mong mai sau lớn lên con sẽ theo con đường văn chương, làm rạng danh dòng họ Nguyễn Hữu, một giấc mơ mà bố ôm ấp nhưng biết đời mình không thể đạt thành.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Có những buổi sáng

có những buổi sáng chớm lạnh
nắng nhạt xóa nhòa màu mây ửng hồng
tôi lang thang trôi theo cơn gió
bồng bềnh trên vòm cây xanh tịch lặng

có những buổi sáng mây mù
trời nồng hương hoa cam hoa bưởi
ngọt mùi đất đá ủ sương sau đêm dài
tâm thức bốc hơi tan loãng vào hư không
Đọc tiếp »

Trần Thị Nguyệt Mai


Nhà văn Nguyên Minh
Ảnh: Thu Nguyệt

Anh Nguyên Minh viết thư cho hay
Đang thực hiện một cuốn sách do nhiều người viết
Chân dung văn học tác giả và tác phẩm: Nguyên Minh
Và nhắc tôi viết bài đóng góp.

Tôi quen anh Nguyên Minh từ anh Trần Hoài Thư
Khi ấy tôi đang giúp sửa morasse cho tạp chí Thư Quán Bản Thảo
Có một bài Sống và Viết: Đêm Noël trong đời tôi*
rất dễ thương của anh Nguyên Minh
Nên cuối năm 2011, nhân chuyến về Sài Gòn thăm gia đình
Anh Trần Hoài Thư nhắc, “Nhớ đến thăm anh Nguyên Minh.
Nhân thể ủng hộ Quán Văn mới phát hành.”
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

Khi Đại dịch Covid-19 bắt phải ngồi ở nhà suốt ngày, tôi nghĩ mình nên đọc tiếp những cuốn tiểu thuyết đang đọc giở dang. Cuốn đầu tiên là “Núi Huyền Ảo,” The Magic Mountain của Thomas Mann (do John E. Woods dịch). Tôi đã đọc câu chuyện trong Bệnh viện trị lao phổi Berghof này từ hồi ở Montréal. Đã ngừng đọc, vài chục năm trước, sau đoạn chàng Hans Castorp tỏ tình (bằng tiếng Pháp) với Madame Clawdia Chauchat. Ngày hôm sau thì nàng trở về Nga, dù chưa khỏi bệnh. Tháng Hai năm nay, tôi nghĩ mình có thể đọc tiếp, vì sống cấm cung cũng chẳng khác gì Hans Castorp, từ Hamburg tính lên thăm bạn vài tuần lễ, rồi nhiễm bịnh và phải ở lại bảy năm trời giữa rặng núi Alpes huyền ảo.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
ghi vội cuối năm…

lốc lịch xé dần riết hồi mỏng nhánh
còn mấy tờ rơi (rớt) rụng một năm
xuân-hạ-thu-đông trăng-khuyết trăng-rằm
nắng-dọi mưa-đằm bầm dập tả tơi

mới sớm dậy chưa kịp cười đã tối
vừa đắp chăn chưa ấm đã xếp mền
bài Thơ đón mừng Xuân vui Tết đến
giờ lại thêm bài Xuân mới nữa rồi!…
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh
Kính dâng hương hồn Bố và những người Việt Nam yêu nước!


Nhà văn Khổng Trung Linh (1957-2020)

Nhà văn Khổng Trung Linh, một người cộng tác thân thiết với Sáng Tạo, mới vừa vĩnh biệt chúng ta ngày 22 tháng 12 năm 2020 tại California, Hoa Kỳ. Xin mời quý bạn đọc một bài viết của ông đăng trên trang mạng Tiếng Quê Hương để cùng tưởng tiếc. (Bắc Phong)

Tôi được sinh ra vào mùa Thu năm 1957 tại Phú Nhuận, Sàigòn, ba năm sau khi Hiệp Định Genève chia đôi đất nước. Nhạc sĩ Cung Tiến sáng tác nhạc phẩm “Hương Xưa” cũng vào thời gian này. Khôn lớn ở miền Nam, tôi hoàn toàn không có một ý niệm gì về quê quán vùng Việt Bắc, nhưng lúc nào cũng mơ tưởng về quê nội mến yêu qua những hình ảnh nhạc sĩ Cung Tiến diễn đạt trong nhạc phẩm đầy ắp tình tự dân tộc của ông, và phần lớn, qua những câu chuyện bố tôi kể lại. Về những chiều vàng thơm thơm hương cốm, về những cánh diều căng gió, về những con đê, tiếng địch thanh bình, lũy tre làng, tổ đình và ao hồ miền Hải Dương, Bắc Việt.
Đọc tiếp »

Trống trải

Posted: 01/01/2021 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


Tranh minh họa của Ann Phong

là sự vắng mặt của thứ từng hiện diện
sự im lặng sau tiếng nói hằng thân thiết
là khoảng trống đã một lần tràn đầy
là máu trong tim – ngưng chảy

là bầu trời vắng sao
đêm hoang vu không đèn
con đường vô minh, vô định
giấc mơ chưa thức – đã quên
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

“Hữu thì trực thượng cô phong đỉnh
Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”.

“Trên đầu đỉnh núi hoang liêu
Âm vang một tiếng hú kêu lạnh trời”

(Ngôn hoài – Không Lộ Thiền sư; Nguyễn Hàn Chung dịch)

Đột nhiên nghe hú lên một tiếng
Thất thanh muốn chạm hàn thái hư

Ta biết nữ hoàng cung có biến
Chỉ sợ hú hoài nương tắt tiếng
Dùng ngay phương thức loài lưỡng cư
Sáng náu sông sâu chiều lánh biển
Nhốt tạm nương vào bộ tứ thư
Đọc tiếp »

Phạm Đức Thân

Một hiện tượng phổ biến đang diễn ra hàng ngày trên thế giới là truyền thông (sách báo, phim ảnh, tv, youtube…) luôn luôn có đề cập đến tình yêu, tình dục, thực phẩm, gia chánh. Ngay cả kỹ nghệ du lịch được phát triển một phần cũng nhờ vào tính thích “món ngon, của lạ” của du khách, chứ không phải chỉ là thuần túy viếng danh lam thắng cảnh, thăm bảo tàng viện…Điều này cũng dễ hiểu, vì ăn uống để sống còn và làm tình để truyền giống là 2 nhu cầu sinh lý cơ bản của con người. Như Thánh Kinh (Sáng Thế Ký 1:28-29) đã viết:

“…Hãy sinh con đẻ cái thật nhiều cho chật đất và hãy quản trị đất. Hãy cai quản loài cá trong biển, chim trên trời và các động vật trên đất….Này, ta đã cho các con mọi thứ cây sinh hạt giống, và các thứ cây ra trái có hột. Dùng những thứ đó mà làm thức ăn.”
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


New York
dinhcuong

Vùn vụt vó câu lạnh xứ người.
Lao đao ly khách mộng bên trời.
Gặp bữa chân chim hằn khoé mắt.
Một đời bận bịu mấy lần vui?

Giờ đây ký ức mờ bụi phủ
Cát bụi trần thân gánh miệt mài.
Ta đi chẳng biết về đâu nữa?
Trời của ai và đất của ai?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Chào đất Mũi

Chào Cà Mau – Chào bình minh đất Mũi
Chào rừng tràm chào rừng đước xôn xao
Chào biển xanh chào ngọn sóng bạc đầu
Ta lại về vùng cực nam đất nước.

Đất phương Nam dấu chân người đi trước
Còn đâu đây theo ngọn gió triều lên
Chạm tay vào cột mốc quá thiêng liêng
Mới thấy hết mùi bùn non dậy đất.
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Nhà nghiên cứu Phan Thuận An

Lần đến gặp nhà nghiên cứu Phan Thuận An ở Huế, ông giới thiệu cho thấy một văn bản thú vị có từ thời vua Bảo Đại – rất quan trọng – để chứng minh rằng Hoàng Sa thuộc về Việt Nam.

Bản gốc tấu chương năm 1939, của học giả Phạm Quỳnh, bấy giờ có chức Tổng lý đại thần, gửi cho vua Bảo Đại để xin ủy lạo cho binh sĩ đồn trú ở Hoàng Sa, nơi thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam.

Vào thời ấy việc di chuyển ra Hoàng Sa bằng thuyền, đồn trú luân phiên của binh sĩ rất khó khăn. Không chỉ là trấn giữ phần đảo chủ quyền, mà đôi khi phải đánh nhau với hải tặc và cứu hộ cho ngư dân Việt.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
(24 khúc Thiền ca, tặng một Thiền sinh lữ hành vào 6 cửa)

Từng sát na vô nhiễm
Bỗng rực rỡ trang nghiêm
Thân tâm cõi vô lượng
Thoát bến bờ khói sương

Từng lệ hồng hạnh ngộ
Thanh thoát giọt giọt hương
Rơi nhẹ nhàng vai áo
Hành giả, khách lưu phương
Đọc tiếp »

Lê Chiều Giang

“…Trẻ thơ ơi, xin đến cùng tôi
…Chia hạt cơm rơi, hay bát nước đầy
Cùng ngủ ven sông, hay gối bụi cây…”
[Tâm Ca – Phạm Duy]

Tôi gặp em một sáng mùa đông, khi tuyết mơ màng rơi và gió hắt hiu lạnh của một ngày lễ trang trọng: Giáng Sinh.

Em chen lấn trong đoàn hướng dẫn du lịch. Tôi không để ý, cho đến khi em nắm tay tôi lay lay, ngước đôi mắt ấu thơ nhìn, như quen biết nhau đã từ lâu lắm.

Tôi nhận ra mặt em sáng rỡ dù lem luốc với mái tóc bù rối, không lược và chắc là cũng chẳng có gương soi.
Đọc tiếp »