Song Thao

Bãi sậy nằm bên chân một chiếc cầu đang xây cất ở một tỉnh lẻ. Dân chúng thường hay ra hóng mát. Vợ chồng họa sĩ Tuấn và cô giáo Thủy dọn về ở nơi tương đối yên tĩnh nhưng buồn tẻ này. Họ đang chờ một cặp sanh đôi chào đời. Ca sanh khó đã đưa tới tình huống nguy hiểm cho mẹ hoặc con. Thủy đã chọn sự sống cho hai đứa con. Và nàng đã nhắm mắt bỏ lại Tuấn và đôi trẻ sơ sinh. Tuấn còn chưa biết xoay sở ra sao thì một cặp vợ chồng hàng xóm nhận nuôi giúp. Họ có một cô con gái tên Loan, 6 tuổi. Cả nhà say mê hai đứa trẻ mũm mĩm dễ thương: Tú Anh và Tú Em. Loan quấn quýt với cặp sinh đôi, nhất là Tú Em.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ


Cọc Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Người dân nước Nam

Chẳng dễ cúi đầu nước Việt ơi!
Máu xương đã đổ biết bao đời.
Gươm vàng thuở nọ bêu thây giặc
Súng thép bây giờ giữ biển khơi
Thà chết liệt oanh hồn chẳng tủi
Há thèm sống nhục hận sao vơi?
Tinh thần dũng cảm chưa mòn khuyết
Sự nghiệp anh hùng mãi sáng tươi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 13 tháng 7

Vì đại dịch cúm Tàu, thương mại của Mỹ bị ảnh hưởng nặng nề. Trong lúc nhiều cửa hàng bán lẻ phải “giật gấu vá vai” để tồn tại thì hệ thống chợ Aldi vừa ra thông báo sẽ mở thêm 70 cửa tiệm ở 14 tiểu bang miền Trung Tây (midwest), miền Đông Nam của Hoa kỳ, và lần đầu tiên, tiểu bang miền Tây Arizona sẽ có chợ Aldi năm nay.

Aldi (một Công ty tư nhân của hai gia đình giàu có ở Đức) bắt đầu kinh doanh ở Mỹ từ năm 1976. Với hệ thống chợ “discount supermarket” càng ngày càng ăn nên làm ra, chỉ ba năm sau, Aldi ở Mỹ mở thêm Trader Joe’s vào năm 1979. Đến năm 2020, Aldi đã có cửa hàng khắp 37 tiểu bang của Mỹ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Cánh bướm quên vườn

cứ mỗi mùa thu nghiêng lá rơi
có con bướm trắng đậu bên trời
xỏa cánh dịu dàng như ướp mộng
về ghé vườn xưa thả dáng ngời…

đôi cánh mỏng manh vờn mây xanh
nắng ơi sao mà nắng ngọt lành
sợ đôi cánh nhỏ vương cành lá
nên nắng lang thang mãi không đành
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Bốn ngàn năm trước, nho sĩ Đặng Thiên Nho là bạn ấu thời của Dương Công. Nhưng ngược với Dương Công vạm vỡ, khỏe mạnh, thích võ nghệ, ăn ngay nói thẳng chẳng kiêng nể ai hay nịnh bợ ai, thì Thiên Nho lại gầy guộc, thâm trầm, ưa đọc kinh thư, chọn núi rừng tiêu dao cùng cỏ cây, hoa lá.

Tuy nhiên, năm 40, đất nước Giao Chỉ bị nhà Đông Hán, Trung Hoa cai trị ngày càng hà khắc, bạo ngược khiến dân Nam lầm than, oán thán. Là nho sinh yêu nước họ Đặng xuống núi hợp với Đô Dương, Phùng Thị Chính, Lê Đình Lượng giỏi việc quân, cùng nhân dân theo giúp Lạc tướng Phong Châu Dương Công nổi lên chống giặc ngoại xâm.
Đọc tiếp »

Ngày sinh

Posted: 27/07/2020 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

Trong ánh nắng của bóng chiều sắp tắt
Những cánh hoa bỗng hắt lên màu khuôn mặt tượng đồng
Tôi. tan vỡ tiếng cồng chiêng
Như viên sỏi ném xuống mặt hồ
Chiều loang trước mặt
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Bùi Tiến Lợi

Thượng tá, chủ nhiệm bộ môn Chủ Nghĩa Xã hội khoa học trường sĩ quan Công Binh Bùi Tiến Lợi bị xóa đảng tịch cộng sản, bị đuổi ra khỏi binh đoàn Dư Luận Viên 47 theo công bố chính thức trên truyền thông chính thống là do ”Ông Bùi Tiến Lợi đã có những bài viết, phát ngôn trên mạng xã hội trái với quan điểm, đường lối của Đảng, Nhà nước, suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá”, để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước.”

Bằng chứng “những bài viết, phát ngôn trên mạng xã hội trái với quan điểm, đường lối của đảng, nhà nước… để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước.” là cái clip được đưa lên mạng xã hội có hình ảnh và tiếng nói của ông Lợi: “Ai đó nói rằng Biển Đông là của Việt Nam, Trường Sa là của Việt Nam thì đó là tuyên truyền trái với luật pháp quốc tế, không đúng với Công ước về luật biển năm 1982… Đừng bao giờ nghĩ rằng chúng ta cứ có các dữ liệu lịch sử là chúng ta có thể vơ lãnh hải, thềm lục địa, các hòn đảo vào lòng mình… Tầu nó còn dựng đứng, còn bịa tạc dữ liệu lịch sử thì sao? Tầu khựa nó nói dối một lần thì dân không tin, chứ nói dối một ngàn lần thì cả thế giới tin đấy”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Nỗi lòng tháng Bảy

tưởng nhớ người bạn trẻ Trần Minh Trí (1973-2015)

năm năm rồi đó người bạn trẻ
khói nhang mờ mịt ngó không ra
ai biểu lạc đường đi xa quá
khiến Đồi Xanh đau nhói bao mùa…

năm năm hồn dạng sầu cỏ úa
tàn nhang dỗi gió giận mây trời
chỉ còn riêng lẻ một dáng ngồi
quày ngó tháng ngày xưa thân ái…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Để làm tròn nhiệm vụ lịch sử của giai đoạn thi ca cũng như tản văn ở miền Nam khoảng 1945-1950 đã bắt đầu cựa mình, lớn mạnh và hình thành một khuynh hướng rõ rệt: tranh đấu. Khuynh hướng nầy mới mẻ đối với nền văn chương cận đại miền Bắc, nhưng đối với quá khứ văn nghệ miền Nam, thì thiệt là quá cũ. Khuynh hướng tranh đấu đã bộc phát từ giữa thế kỷ XIX với những nhà thơ tiền phong miền Nam như Nguyễn Đình Chiểu, Huỳnh Mẫn Đạt, Nguyễn Thần Hiến, Phan Văn Trị, Bùi Hữu Nghĩa, Thủ Khoa Huân…

Những nhà thơ miền Nam, giai đoạn 45-50, chỉ đi theo một con đường đã được cha anh vạch sẵn, cùng cố gắng hoàn thành một công trình lịch sử dở dang.

Nói tóm, thi ca tranh đấu miền Nam, có một sắc thái đặc biệt, không phải bộc phát một cách tự nhiên, không phải thừa hưởng di sản tinh thần của nền văn chương cổ điển mà Hà nội được coi như trung tâm sinh hoạt văn nghệ dân tộc mà là tiếp nối một truyền thống đối kháng kiêu hùng đã khai mào tại miền Nam nầy từ giữa thế kỷ XIX.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Em cứ nấp như thế
trong áo váy
trong khăn quàng cổ
nấp trong giày giày rủ đi chơi
trắng tinh cùng gió
em cứ rình rang đây đó
nấp trong cây nắng nhìn mồ hôi trộm
nấp trong cơn khát bia vại um tùm
du theo bạn nói cười hể hả
những viên đá chạm ngày lanh canh
em cứ thế nấp vào tăm bọt
bọt sủi tình thơ
có anh ngồi đợi
buổi chiều
loang dần cuộc phiếm du

(19 tháng bảy 2020)
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Đứng dưới núi tôi nhìn lên núi
Núi trên cao núi rộng bao la
Vất vả lắm tôi leo lên đỉnh núi
Núi dưới kia sao chẳng giống quê nhà

Đã lâu lắm tôi không về thăm núi
Núi ở đâu cũng tưởng núi Bà Đen
Trong giấc ngủ tôi thấy tôi leo núi
Tìm người quen chẳng gặp ai quen
Đọc tiếp »

Túy Hồng


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Anh Đỗ,

Tôi đã ở Huế từ trong bụng mẹ đến cuối năm thứ hai mươi tám của cuộc đời. Huế đã mang thai tôi, đẻ ra tôi cho đến khi tôi đi lạc vào Sài-gòn. Từ hơn hai năm nay tôi ở nhà thuê, nói tiếng Bắc, ăn chả giò, ăn bún riêu, canh chua cá dấm, thịt bò vò viên, mía ghim… Hôm nào anh vào Sài-gòn tôi sẽ đãi anh ăn một bữa thịt bò bảy món (mọi lần gọi là “bò bụng” vì ăn vào đầy một bụng thì thôi). Đàn ông ở Sài-gòn ăn chua dữ lắm anh Đỗ ạ! có nhiều ông vác cả trái cốc dầm cam thảo vừa đi vừa ăn lêu nghêu dọc đường.

Tôi vào Sài-gòn đã hơn hai năm mà vẫn còn hụt chân chưa đứng vững được, nghĩa là: tôi chưa hề viết được một chữ về cái Sài-gòn này. Khiếp quá! một lỗ hổng lớn… Còn nhớ thời gian ở Huế, khi tôi mang ý định bỏ Huế vào Sài-gòn ra nói với anh thì anh đã làm ra như cản như không: Chị chuồn hả? mình ở Huế có ai làm gì mình được?
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Rừng cháy

Đốm Lửa tựa vầng Trăng
Mây lùa bàng bạc Lá
Đất vùng vẫy đập đầu
Vết thương loang, máu tỏa
Rừng ré,
cuộn cơn đau …
Đọc tiếp »

Cứ để

Posted: 24/07/2020 in Cánh Gió, Thơ

Cánh Gió

Cứ để lòng như có vấn vương
Chiều thu biển phố hắt hiu buồn
Santa bạt gió lùa ngọn tóc
Phủ xuống thành thơ điệu nhớ thương

Cứ như nhớ đến một đoạn phim
Ngại ngùng cắn thẹn trái dâu tim
Để đời trôi nổi, rày đây đó
Rồi lại tình yêu ngọt tụ tìm
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Bản chất nó là cuồng bạo
Huênh hoang lấp biển vá trời
“Kiến tạo địa đàng – hạnh phúc”
Khốn nạn thay!

(Phùng Cung)

Tôi có chút giao tình (không đậm đà gì mấy) với nhà văn Vũ Thư Hiên. Chúng tôi không sinh cùng nơi, cũng chả sống cùng thời, tính tình lại hoàn toàn khác biệt nên chuyện trò giữa ông và tôi đôi lúc (nghe) hơi trệu trạo.

Gặp bất cứ ai tôi cũng chỉ thích nói về mình, và “văn mình” thôi. Văn mình vợ người là chuyện thường tình nhưng riêng Vũ Thư Hiên thì bất bình thường thấy rõ. Lúc nào ông cũng say sưa bàn về tác phẩm, hay nhân vật, của… một người cầm bút khác:

– Dứt khoát là phải làm một cuốn phim về cuộc đời của Già Đô thôi.

– Dạ vâng!

– Không làm thì tiếc lắm đấy.

– Dạ đúng!

Tôi cứ “vâng/dạ” đều đều (và nhẹ hều) như vậy vì chả hào hứng chút nào về chuyện của thiên hạ, và cũng vì đã nghe về cái dự tính điện ảnh này gần chục lần rồi.

Già Đô là ai?
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Bất lực

mỗi ngày tôi nhìn chung quanh nhà
chỗ này đầy tàn thuốc lá
chỗ kia giấy vụn nằm vương vãi
chỗ nọ những chiếc bao nylon tanh tưởi mùi cá tôm
tôi bất lực
không biết phải quét dọn từ đâu

hình như khái niệm gọn gàng
sạch sẽ
ngăn nắp
đã bỏ tôi ra đi cùng với em
Đọc tiếp »

Nguyệt Quỳnh


Trận Bạch Đằng Giang
Lê Năng Hiển

Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai.” (Robert A Heinlein)

Là một học sinh từng say mê môn sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử!

Sử bị giết chết không phải vì cái quyết định của Bộ Giáo Dục năm 2013, khi thông báo rằng môn sử sẽ không được đưa vào môn thi tốt nghiệp PTTH. Nó chết qua hình ảnh các em học sinh trường PTTH Nguyễn Hiền (Sài Gòn) đã nhảy cẫng lên, ôm nhau mừng rỡ khi nhận thông báo. Nó chết bởi sự hăm hở, vui sướng, vô tội của các em khi hùa nhau xé đề cương ôn thi môn sử ném xuống sân trường.

Một em sinh viên chia sẻ rằng đa số các học sinh trung học rất chán ghét môn sử. Chỉ nghe tới hai chữ lịch sử thôi là các em đã “rùng mình”. Nghe các chuyện này, tôi thấy đau lòng ghê gớm. Đau lòng vì thấy những gì mình yêu quý bị rẻ rúng, vì niềm tự hào của tôi bị đụng chạm, vì các vị anh hùng của tôi bị xem nhẹ, và sau cùng là ngậm ngùi vì không tìm thấy mình trong các em.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Tóc bạc…

Không phải tại già mà tóc bạc
Nhớ thương thương nhớ tóc phai màu
Hay tại công hầu đời chưa đạt
Thất chí nên làm tóc bạc mau?

Không phải. Nhớ nhau mà tóc bạc
Đêm nằm chợp mắt lại thấy em
Thân ta đã sống đời kiêu bạt
Rượu uống mềm môi vẫn thấy thèm
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh


Young girl in the silvery sea
Joaquin Sorolla

Năm 1973, khi Quân còn đang học lớp 10, mẹ Quân nghe lời cổ xúy của bạn bè đã bỏ vốn mua một miếng đất khá lớn ở bãi sau Vũng Tầu, mục đích là để trồng mãng cầu, nhãn lồng để kiếm thêm lợi nhuận. Vì ông anh và bà chị cả bận lo học hành thi cử, nên Quân nghiễm nhiên trở nên một ông quản lý tí hon. Mỗi cuối tuần, Quân đều phải đi từ Sàigòn ra Vũng Tầu để phụ giúp, đốc thúc, trông coi người làm trồng trọt và, trả lương cho họ.

Những chiều thứ Sáu sau khi tan trường, để dành tiền xe đò cho cà phê, thuốc lá, Quân khoác lên người bộ đồ Hướng đạo, đeo khăn quàng đứng ở xa lộ xin quá giang xe vận tải. Đa số tài xế xe hàng đều có cảm tình với hướng đạo sinh nên khi thấy cậu bé xin quá giang họ đều tấp vào hoan hỉ cho Quân đồng hành. Xe có khi chở rau cải, có khi chở heo, gà, gia súc. Đi nhiều nên quen, Quân leo lên chỗ gần mui xe, mở cánh cửa gỗ cho thoáng gió rồi ngồi ngắm cảnh hay lim dim ngủ gà, ngủ gật cho đến khi xe qua khỏi Rạch Dừa, ngừng ở ngã tư Giếng Nước, từ đó Quân lội bộ vào khu đất nhà.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Thả nước

thả cho giọt nước về sông
trôi nhau từng mái chèo buông ngược dòng
tiếc chi nắng hạn khô đồng
giọt em cũng để cầm lòng đợi mưa
con chim trên ngọn mái chùa
líu lo mừng hót buổi trưa ta về
thương cho một gã nhà quê
trái tim khanh tướng bộn bề ước mơ
sông nào cũng có đôi bờ
song song nên chẳng bao giờ gặp nhau
trả sông giọt nước bạc màu
trôi nhau cho đến bạc đầu vẫn trôi…

(24/06/2020)
Đọc tiếp »

Trịnh Khải Nguyên Chương


Một địa điểm đang xây cất tại khu du lịch Dara Sakor Seashore Resort
do tiền vốn 3,8 tỉ Mỹ kim của Trung Quốc đầu tư.
(Nguồn: Bloomberg)

Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.

Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coates, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Liên hoa mùa nước nổi

Liên hoa liên hoa mùa nước nổi
Đồng bằng sen súng nở trong mưa
Thuyền chở đầy trăng, trăng cố thổ
Ta về thắp nốt nhén nhang xưa.

Đường mưa đường mưa hoa tâm nở
Gió trời lồng lộng tấm cà sa
Xốc áo qua sông lìa ba cõi
Vỗ sóng mà nghe lượng hải hà.
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 6 tháng 7


Courtesy of Mary Daniel

Từ tháng 7 năm ngoái, khi bệnh Alzheimer của ông Steve Daniel trở nặng ở tuổi 66, bà Mary Daniel không còn lựa chọn nào khác hơn là phải đưa chồng vào sống ở Memory Care Center Rosecastle at Deerwood (Assisted Living and Alzheimer) thuộc thành phố Jacksonville, Florida.

Mỗi ngày bà vào thăm ông vào buổi chiều tối. Hai vợ chồng cùng coi TV như những ngày ông còn ở nhà. Rồi bà cho ông uống thuốc an thần, sửa soạn giường ngủ cho ông, giúp ông đi vào giấc ngủ của một người tâm trí đã bị hao mòn nhanh hơn độ tuổi; trước khi trở về nhà.

Cả hai cùng tìm thấy niềm vui như lúc còn ở chung dưới một mái nhà, lúc ông vẫn còn khỏe. Các nhân viên của viện dưỡng lão dành cho những người bị bệnh Alzheimer đều cảm kích trước tình nghĩa vợ chồng của ông bà Daniel.
Đọc tiếp »

Đơn giản

Posted: 20/07/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Đơn giản nàng đi trong nắng Xuân.
Nắng vươn tay ấm vuốt vai trần.
Sớm mai se lạnh, trời bừng sáng,
nắng và nàng xua buốt giá Đông.

Đơn giản nàng nằm trên cỏ xanh,
chân thon dài nối suối tóc mềm.
Cỏ còn sương đọng, nàng mơ mộng,
hong ngọc ngà, mời nắng mới lên.
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Quảng cáo tiếng Anh “Bộ phận Điện toán & Tín dụng Công ty cần tuyển nhân viên tạm thời đứng máy OCR soạn thư. Thời gian 3 tháng, làm đêm, lương $12 – $16/giờ tuỳ kinh nghiệm. Gởi lược sử cá nhân về hộp thư… Sẽ miễn liên lạc với ứng viên không thích hợp”. Quân không biết máy OCR là gì nhưng thấy việc soạn thư mà trả tới 16$ trong khi làm hãng không tới $10; bỏ mấy tiếng soạn giấy tờ, tính sửa lại cho phù hợp, liên quan, nhưng không biết làm sao, để y, gởi đại.

Cầu sao mở được cửa, vô trong rồi thì tuần tự nhi tiến, tạm tuyển thành chính thức mấy hồi. Vô ‘chạy giấy’ vài năm, ghế ‘xúp’ lên ngồi ghế ‘xếp’ cũng từng trải qua rồi. Người ta nói “con nhà lính, tính nhà quan” để chế nhạo. Quân tình cờ biến tấu thành “làm như lính, tính như quan”; cứ cần cù, biểu sao làm vậy để đồng nghiệp không ghét; nhưng con mắt phải nhìn, cái đầu phải suy nghĩ; tự nhiên người ta biết, phải nghĩ đến mình khi cần cất nhắc.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng Nguyễn Huy Tố, một bạn thơ thân thiết của tôi đang thăm con cháu ở xứ sở tuyết lạnh Canada, trong đêm trăng sáng đẹp quá, bạn đã đi lang thang rồi ngồi ghế đá lạnh ngắm trăng.

Trăng vào cửa sổ gọi tôi
Ánh trăng sáng quá hồn tôi tan hòa
Trăng cùng tôi mãi bay xa
Mênh mông đồng cỏ rừng già núi cao
Bao la sông biển hồ ao
Ánh trăng mỏng quá bay vào hư không!
Bỏ tôi giữa khói sương lồng
Hồn tôi phiêu lãng giữa dòng thời gian!  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

When in Rome, do as the Romans do. (St Ambrose)

Phần lớn nhân loại đều chưa đến Rome, và chắc cũng chả mấy ai rành rẽ về phong tục tập quán của xứ sở này. Tuy thế, nếu có dịp bước chân tới đây thì chắc tất cả chúng ta đều sẽ nhớ đến lời dậy của cổ nhân (“nhập gia tùy tục/đáo giang tùy khúc”) để ứng xử thích nghi, và hoà nhã với dân bản xứ.

Tôi cũng chỉ dám đoán (“chắc”) thế thôi, chứ chả có gì hoàn toàn bảo đảm bởi bách nhân, bách tính. Cuộc đời luôn luôn có người nọ/người kia, và không ít kẻ xử sự rất bất cận nhân tình – theo như lời “than phiền” của Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) nghe được vào hôm 11 tháng 7 năm 2020:

“Bệnh nhân người Anh – Rối loạn tâm lý hay một kiểu ‘chảnh’? Trong quá trình điều trị bệnh nhân người Anh nhiều khi thiếu hợp tác với các bác sĩ. Anh cũng không muốn xuất hiện tại lễ xuất viện, nơi các bệnh nhân thường chính thức nói lời cảm ơn các bác sĩ đã cứu sống họ. Có thể anh chỉ nhận hoa chúc mừng của bệnh viện rồi ra thẳng sân bay để về nước.”
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Mây trắng bên trời

Lòng thương hoài những áng mây chiều
Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm

Năm tháng buồn trôi, năm tháng lặng thầm
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà văn Phan Nhật Nam

Nếu buộc phải chọn hai gương mặt tiểu biểu nhất cho thơ văn chiến tranh của nền Văn học miền Nam, thì có lẽ, tôi nghĩ ngay đến nhà thơ Tô Thùy Yên và nhà văn Phan Nhật Nam. Tuy khác nhau về hoàn cảnh, xuất thân, song hai bác này có những nét khá tương đồng, kể từ khi mặc áo lính, cho đến những năm tháng tù đày (dài lê thê) sau chiến tranh. Nhìn lại văn học sử Việt Nam có ba người lính cầm bút tài năng: Cao Xuân Huy, Nguyễn Bắc Sơn, và Phan Nhật Nam đều có người cha ở bên kia của chiến tuyến. Tuy nhiên, cũng như Cao Xuân Huy, nhà văn Phan Nhật Nam đã phân định trách nhiệm rạch ròi của người lính, không hề có sự mâu thuẫn nội tâm, do dự trên đầu súng và cây viết như Nguyễn Bắc Sơn. Có thể nói, nếu không có cuộc chiến này, thì chưa chắc chúng ta đã có một Phan Nhật Nam nhà văn của ngày hôm nay. Thật vậy, chính chiến trường đạn bom, khói lửa, chết chóc và tù đày đã đưa ông đến với những trang văn. Và chỉ có đối diện với những trang giấy, Phan Nhật Nam mới giải tỏa được tâm lý cũng như cứu rỗi linh hồn người lính trận. Món nợ với đồng đội với đất nước, cùng cái trớ trêu của cuộc chiến này, ngay từ những ngày đầu cầm bút cho đến nay luôn ám ảnh và xuyên suốt sự nghiệp sáng tạo của Phan Nhật Nam. Do vậy, nếu đọc một cách có hệ thống, ta có thể nhận thấy những đặc điểm nổi bật trong văn thơ, cũng như con người Phan Nhật Nam: Chiến tranh đưa đến tan vỡ tâm hồn, và lẽ sống của người lính. Sự tàn khốc của cuộc chiến ấy dưới ngòi bút sắc sảo của Phan Nhật Nam hiện lên một cách trung thực, sinh động. Và không chỉ trên chiến trường, mà trong tăm tối ngục tù cũng vậy, ta luôn thấy sự giải thoát. Thật vậy, lời dự báo, hay sự phản kháng là con đường giải thoát của ông đôi khi có tính tiêu cực, nhưng nó bật lên cái chí khí, tính nhân đạo cao cả. Chính bởi những đặc điểm này, đã làm nên tên tuổi nhà văn thật vạm vỡ Phan Nhật Nam.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Quê ta giữa hai mùa mưa nắng
Vẫn còn đây những biến cố không lường
Viên thuốc xanh vỡ hết đường sẽ đắng
Thôi kệ! ngọt đắng gì cũng phá tam …truông

Quê hương giữa những vòng cuốn bụi
Đi nơi nào mà chẳng tha phương
Buổi trưa nắng vỡ thiu rồi cơm nguội
Nhai với mùi nằng nặng xót thương
Đọc tiếp »