Đôi mắt

Posted: 11/08/2017 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Ngày vẫn lặng lẽ qua đi
trong tiếng gà gáy
tiếng chó sủa
và thỉnh thoảng là tiếng mưa rơi trên mái tôn
lúc nửa đêm
hết
cuộc sống vẫn tiếp diễn
với ăn, uống
đôi lúc xen lẫn tiếng thở dài
khi tôi nghĩ về em
nhớ đến ánh mắt vô hồn bệnh hoạn
lạc lõng
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

Chiếc Mercedes màu đen bóng loáng quẹo phải ở chiếc cổng rộng có ghi hàng chữ “Làng Việt Kiều”. Hắn lái xe từ từ qua cổng. Bên phải là trạm bảo vệ. Hắn nhìn thấy tên Sơn, một trong những nhân viên bảo vệ thường trực của “làng”. Thấy hắn, Sơn vẫy tay, giọng vui vẻ làm quà:

– Chào chú Pi-Tơ (Peter). Chú mới đi chợ Tết về hả?

Hắn dừng xe, cười cười, gật đầu. Rồi với tay cầm cái cặp da, lấy ra bao thuốc lá ba số 5 chưa bóc, thẩy cho gã bảo-vệ:

– Nè, cho chú mày. Hút cho thơm râu mấy ngày Tết.

Tên bảo vệ trẻ tuổi chộp lấy hai bao thuốc chính xác như một thủ môn nhà nghề. Mắt gã sáng chưng, hớn hở nói:

– Cám ơn chú Pi-Tơ nhe. Từ sáng tới giờ chưa có chút khói nào cả. Chú cho thế này là đã quá.
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm
Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 70

Bây giờ tôi định dạng tôi
Bảy mươi năm giữa tình đời đảo điên
Qua hai thế kỷ ưu phiền
Nợ còn đeo đẳng từ tiền kiếp xưa

Đời nay mưa nắng trái mùa
Nên đau khổ cứ cợt đùa cõi mê
Gót chân đau nhói lối về
Dường như bão rớt trên quê hương nhà
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi Bộ Tài Nguyên và Môi Trường Việt Nam
Gửi Nhóm bạn Cửu Long


Hình 1: GWRS, nơi đây mỗi ngày sản xuất và cung cấp 100 triệu gallons (378,000 mét khối) nước tinh khiết cho cư dân Quận Cam, từ phải: Phạm Phan Long, Becky Mudd, Ngô Thế Vinh.

NGÀY NƯỚC THẾ GIỚI 2017

Cách đây 24 năm, kể từ 1993, Liên Hiệp Quốc đã chọn ngày 22 tháng 3 mỗi năm là Ngày Nước Thế Giới / World Water Day, do sáng kiến từ Hội nghị Môi Sinh và Phát Triển/ United Nations Conference on Environment and Development/ UNCED tại Rio de Janeiro, Brazil [1992].


Hình 2a: Logo Ngày Nước Thế giới 2017
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Màu tranh như màu cà phê
dinhcuong

I.
muốn bay về cà phê cùng em
nhà bè xế trưa bên này đêm
bàn trơ ly tách trời hiu gió
sông quạnh cô hồn mưa rụng tim
gửi một vài câu cho đỡ nhớ
nhắc đôi ba chuyện để mong quên
mà quên sao được khi tin nhắn:
mưa mưa mưa cà phê mình em!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Sen hồng Đồng Tháp

mong manh sương trắng nắng tràn
tôi về Đồng Tháp chiều vàng đẫm hương
đường làng ngan ngát tơ vương
sen hồng nở ngập nẻo đường tôi qua

mây trôi và gió la đà
che nghiêng soi bóng quê nhà mông mênh
lững lờ trong khói chiều lên
sương hồng của những mùa sen bạt ngàn
Đọc tiếp »

Ngõ cụt

Posted: 10/08/2017 in Lữ Quỳnh, Truyện Ngắn

Lữ Quỳnh

Nhân vật Thạch Tây lai trong truyện ngắn này, là Jacques Ng. ngoài đời trong bút ký Mùa thu Paris của tôi. Ngày đó Jacques đang bệnh phải lọc máu mỗi tuần ba lần, nhưng vẫn hướng dẫn tôi lên xuống metro thăm Paris, có lẽ vì Jacques linh cảm không có lần thứ hai để gặp tôi nữa. Chúng tôi đã ngậm ngùi chia tay nhau lần đó. Một thời gian sau, rất nhiều email tôi gửi đi không được Jacques trả lời. Tôi lặng người biết em không còn nữa.

Đăng lại truyện ngắn này thay lời tiễn biệt một nhân vật đã sống những ngày không vui, âm thầm bên lề xã hội. Và rồi ra đi cũng lặng lẽ như gió như mây. (Lữ Quỳnh, San Jose, August 2017)

Quán nằm cách đường chính khoảng hai trăm thước, phía trái một con hẽm vừa rộng đủ một chiếc xe lam đi qua. Mùa mưa con hẽm trở nên lầy lội, người ta phải đặt những viên đá viên gạch cách mỗi bước chân để vượt qua, nhưng thỉnh thoảng vẫn không thoát được những mảnh bùn vấy lên lai quần hoặc ngập mũi giày, có khi thấm ướt cả vớ bên trong. Mùa nắng, con hẽm lại phơi rõ sự lồi lõm và bụi bặm. Rác rưởi, lá khô, giấy vụn theo gió từ các nơi khác cuốn đến đọng lại trên con hẽm, làm những người sống quanh đây có lúc cảm thấy không khí bỗng dưng đặc quánh lại làm họ khó thở. Dĩ nhiên quán rất tồi tàn. Những chiếc bàn bằng gỗ tạp, mặt được bọc kẽm sáng, với những chiếc ghế thấp nhỏ vừa đủ đặt đít ngồi. Trên mặt bàn được đặt sẵn mấy chiếc ly thủy tinh nhỏ trong một cái đĩa bằng nhôm, một bình trà bằng đất cũ kỹ với những hình vẽ màu xanh không rõ dáng hình thù được chế sẵn nước, một ống tăm bằng nhựa trong. Nếu về mùa hè, dĩ nhiên không bao giờ thiếu một lớp bụi dày phủ lên mặt bàn và những vật dụng ấy, mặc dù chiếc chổi lông gà thỉnh thoảng vẫn được chủ quán cầm tới.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Xe tôi sắp hết xăng
Tôi quẹo vào cây xăng
Thấy một người đứng đó
Giơ tấm bảng van lơn:

“Gia đình tôi nghèo quá
Mẹ tôi mới qua đời
Tôi van xin mọi người
Giúp tôi lo cho Mẹ”
Đọc tiếp »

Sử Mặc

Lời rủa xả cung cách

dấm dẳng hát. nói thơ
một phản quần không đáy
cáo hồ bay lơ phơ
ô tràng tiền vĩ đại
mẹ họ. chết hồi nào
sao còn trồi đầu thở
saosaosaoở đâu  Đọc tiếp »

Nguyên Cẩn

Lời người viết: Đã có nhiều người viết về tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” (BTNDM) của Trương Văn Dân dưới nhiều góc cạnh: văn chương triết luận, tiểu thuyết và cả dục tính nữa. Bài viết này chỉ có một mục đích khiêm tốn là đặt tác phẩm và hai nhân vật chính dước lăng kính “thân phận”, như một lát cắt ngang qua mạch truyện và những tư duy “nặng lòng” tác giả.


(Tiểu thuyết của Trương Văn Dân, Nxb Hội Nhà văn, 2011)

Thân phận người phụ nữ

Có ai đó đã gọi hạnh phúc là những con chim xấu hổ, khi ta tìm kiếm nó, nó sẽ vụt bay đi. Và suốt đời người ta cứ trăn trở loay hoay với cái bóng hạnh phúc ẩn hiện chập chờn, có đó rồi mất đó. Cô Gấm của BTNDM vào đời với nhiều lo toan, phiền muộn: Ba đi cải tạo hơn mười năm từ miền Bắc trở về, thể xác lẫn tinh thần tan tác. Chẳng bao lâu qua đời. Má bỏ rơi đám con dại, đi lấy chồng giàu để thụ hưởng một mình. Nàng đành phải ăn nhờ ở đậu bà con, chịu bao nhục nhằn cay đắng. Và câu chuyện trong “Bàn tay nhỏ dưới mưa” được viết dưới dạng nhật ký của nàng. Qua những trang đời kể lại ấy, ta thấy Gấm trải qua hai lần yêu, và cả hai lần đều dang dở. Với người chồng đầu tiên, Gấm đã ghi lại những ngày tháng bên nhau như hai dòng sông lờ đờ chảy, chẳng thể nào quyện vào nhau được, dù cùng phải trôi ra biển: “Chúng tôi là hai người gá nghĩa sống với nhau vì bổn phận, vì… vai trò làm chồng của anh sau một thời gian rất ngắn đã nằm ngoài cánh cửa trái tim tôi. Dù có lần tôi tự thuyết phục mình cam chịu, cố gắng yêu thương để cảm nhận được cái cho và cái nhận của một người vợ… nhưng đành bất lực.” Không có gì bi kịch hơn một cuộc hôn nhân không tình yêu !
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

1.
lặng yên ngồi dưới hiên trăng
đêm cô đọng gió thì thầm lá hoa
nhớ người tháng Bảy đi xa
hai năm rồi vẫn chưa qua nỗi buồn

2 .
trầm ngâm ngồi ngắm vô thường
ngó đàn cá lội ngắm đường đời qua
chớp con mắt cõi ta bà
trung niên giờ ghé bến phà lão niên
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Mộng thấy cuối ngày. Mưa

một lần yêu một lần lầm
lạc- giời ạ
vừa lui lại
tôi lui vào giữa cơn mộng bát nháo
bước một bước
tự cào vô bóng một cái

thời gian trong mộng- ở đó
người ta chả khác sói già
bạt nhược
kệ lũ sói con tru cách vô vọng
vào lãnh đạo cực kì thối nát
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Mùa hè năm nay nhà thơ Luân Hoán và bầu đoàn thê tử từ Montreal vừa làm một cuộc du hành xuyên tỉnh bang Ontario. Lúc ngang qua thành phố Toronto tiện đường đại gia đình nhà thơ kéo nhau tới nhà tôi chơi.

Mới đó mà đã 15 năm nước chảy qua cầu. 15 năm trước anh chị Luân Hoán ghé thăm vợ chồng tôi, mang theo sự trẻ trung, hạnh phúc, duyên dáng và lương thiện vào nhà. 15 năm sau, tức là sáng thứ Tư ngày 2 tháng 8-2017 vừa qua, anh chị Luân Hoán lại ghé thăm, lại mang theo hạnh phúc, duyên dáng và lương thiện vào nhà. Lần này, dĩ nhiên nhà thơ đã già hơn xưa, tóc bạc bạc, lưng cong cong nhưng vẫn cười hiền như nước mưa. Chị Lý, vợ anh cũng rứa: cái giọng Quảng Nam trọ trẹ dễ thương không hề phai, con mắt thì lúc nào cũng cười theo môi.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Bên thềm mây trắng khéo xây thành
Xao xác ngoài kia tiếng lợi-danh
Vinh nhục bao phen đời khập khễnh
Đỉnh chung mấy cuộc mộng tan tành.
Xoay chiều ngọn bấc đau lòng vạc
Trở giấc phong hồ lạnh điếm canh.
Ngàn thuở ai hay tuồng thế sự,
Bức tranh vân cẩu vội qua mành.
Đọc tiếp »

Thọ tang

Posted: 09/08/2017 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

đêm dài quấn Tang
phủ vành khăn trắng

biển xanh để Tang
đóng vùng băng lạnh
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng
(Kể chuyện phim)

Bộ phim đang chiếu trên truyền hình kể lại một câu chuyện có thật: Một tên tội phạm chạy trốn và bị bắt. Nhưng để được hội đồng duyệt cho công chiếu rộng rãi, bộ phim đã phải sửa là kẻ tội phạm ra đầu thú. Tên phim Chiếc Smartphone Trên Thảm Cỏ phải đổi thành Đầu Thú và chuyện phim chỉ bắt đầu từ khi tên tội phạm xuất hiện trên truyền hình với bộ mặt trì độn, âm u của một trí não đang còn trong cõi mịt mù tăm tối chưa thoát hẳn ra khỏi giấc ngủ cưỡng bức kéo dài. Với bộ mặt ngây ngô, trì độn, tên tội phạm nói lời ân hận đã chạy trốn tội lỗi do mình gây ra nhưng lương tâm con người xã hội chủ nghĩa đã không buông tha nên đã trở về đầu thú, đối mặt với sự thật.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa
Thư gởi các cháu có người mẹ đang ở trong tù

Chú có một người cha đã chết trong tù
Nên quá sợ bốn bức tường quyền lực
Đêm nghe tiếng vạc sành, tiếng thạch sùng tặc lưỡi
Thấy thương người mẹ trong tù
Thương tới những đứa con

Các cháu có tội gì đâu phải gánh hai đầu thương nhớ
Phải bưng chén cơm chan nước mắt mỗi ngày
Phải vịn thành giường tìm kiếm tiếng ầu ơ
Câu hò Bắc sao mà mặn thế!
Đọc tiếp »

Bến cũ

Posted: 08/08/2017 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

Cây đèn bão treo trước mũi đò
đã tắt từ lâu
buồn tình không thắp lại.
Năm ấy tại bến này
hai ta thắp nhau bao lời hẹn ước
bây chừ gió trăng mây nước
mấy bận dâng trào
lòng non hóa đá.
Sừng sững buồng tim tôi
bóng dáng người diễm mộng.
Chỉ hụt một chuyến đò
nào có ngái xa chi
mà em chẳng thấy
tôi, nửa đời thường trực nhớ mong.
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Lữ Quỳnh, Với tập truyện Cát Vàng, truyện vừa Những Cơn Mưa Mùa Đông, truyện dài Vườn Trái Đắng, ký Đi Để Thương Đất Nước Mình – nhà văn? Với tập thơ Sinh Nhật Của Một Người Không Còn Trẻ, Những Giấc Mơ Tôi, Mây Trong Những Giấc Mơ – nhà thơ? Là nhà sáng lập và công tác thường xuyên qua nhiều giai đoạn của tạp chí Ý Thức? Là tác giả của những con chữ lang thang không ngày tháng?

Với riêng tôi, từ những bài thơ và những truyện ngắn đầu tiên tôi đọc lúc thời còn đi lính ở Pleiku, tôi đã có những ấn tượng về một tác giả mà tôi rất xa lạ và chưa hề gặp mặt. Đó là những cuộc sống mà anh diễn tả gần cận đời thường nhưng có chuyên chở những thông điệp khá nhân bản. Nếu gọi là phản chiến thì có một phần nhưng thiên tả thì không. Đó chỉ là sự thoáng qua và tôi nghĩ lại, cách nay nửa thế kỷ…
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến


Bến sông
Tôn Thất Đào

Phía không em

Em hững hờ thả từng lọn trăng suông
Anh nén thở đè muôn ngàn con sóng
Vòng tay ôm có phần em lơi lỏng
Khẽ co người khi chạm khúc triều dâng

Dẫu biết mình mãi không thuộc về nhau
Dẫu biết sông chỉ một lần thuyền đậu
Vẫn chau chuốt từng cơn anh hổi hả
Mặc thu mình em vời vợi bến bờ xa
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Với tiềm lực kinh tế như vậy, với năng lực quản lý và làm kinh tế như đã thấy suốt nửa thế kỉ qua, Việt Nam chỉ có bán và bán, và khi không còn thứ gì để bán nữa, người ta xoay sang bán nước, đó là hệ quả tất yếu của những kẻ chỉ biết bán để ăn. (VietTuSaigon)

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe bà con hay hay bằng hữu nói (ngay) trước mặt là mình tần tiện quá. Phía sau lưng, miệng lưỡi người đời (chắc) phải khắt khe và khó nghe hơn: “Cái đồ keo kiệt!”

Mà tui kẹo thiệt, và kẹo lắm, từ thuở nào tới giờ lận. Càng già, dường như, tôi càng kẹo dữ nữa khiến rất nhiều người phải phàn nàn.

Thay vì mua vé thẳng từ Bangkok qua Manila, chỉ chừng ba tiếng – tốn cỡ 300 Mỹ Kim – tôi lại bay vòng vèo tuốt sang đến Kuala Lumpur rồi mới đáp xuống phi trường Ninoy Aquino. Tổng cộng mất hơn 7 giờ đồng hồ nhưng tôi … hà tiện được cả trăm (đô la) chớ đâu phải ít.
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

Rêu phong mái ngói ngày tôi trở lại
đốm chiều lập lòe ánh mắt
sâu kí ức mù đồng cỏ nương ngô
âm vang châu thổ
nghe như tiếng thở dài từ nghìn năm
bồi hồi dòng sông cạn.

Sau những bước dài cuộc viễn du
chặng cuối là điểm khởi đầu
nhức nhối những bào ảnh – bóng tối thê lương
ban mai hừng rỡ như mang dấu ấn tội đồ
phát vãng từ thần kì huyền sử.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Nơi bình yên để trái tim quay về

1.
Có một nơi nào bình yên dành cho kẻ yêu nhau
Cất giữ kỷ niệm dấu yêu của những ngày xưa cũ
Tiếng dế ủ sương trong vườn từ lâu mõi mòn mất ngủ
Chỉ còn vài chiếc lá trên mặt đất thắp thỏm nằm yên

Không còn nghe tiếng tanh tách-chú cào cào huyên thuyên
Ngẫu hứng gọi bạn tình trong từng đêm trăng vỡ
Đâu đây có tiếng đàn mơ hồ thoát ra từ khung cửa số
Hình như là giai điệu dịu dàng của khúc hátThiên Thai
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Giữa tháng Tư trời nắng nóng như đổ lửa, trên các con đường thưa thớt dần bóng các gánh hàng rong, các xe hủ tiếu cũng hiếm hoi dần. Các quán cà phê vỉa hè cũng trở nên ế ẩm, chỉ có vài quán lác đác dăm ba người khách thuộc tầng lớp lao động.

Hùng nhìn tôi khẽ thở dài, hỏi:

– Em có nghe tin trên đài phát thanh thành phố chiều qua không?

Tôi gật đầu. Hùng tiếp:

– Em tính thế nào? Giọng anh chợt chùng xuống. Chuyến này quân giải phóng vào anh e là lành ít dữ nhiều, chúng sẽ không tha cho những người tri thức như em hay những người lính quốc gia như anh, và ngay cả những người dân thường vô tội, anh sợ cũng khó mà thoát khỏi bàn tay bạo tàn của những gã lính khát máu, với chúng việc giết người bên kia chiến tuyến như đã thành niềm vui rồi.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ


Dương Nghiễm Mậu
Đinh Trường Chinh

Người thợ sơn mài

Tưởng nhớ nhà văn Dương Nghiễm Mậu

không là thợ sơn mài
không đắp hình sông núi
tôi vun xới đất đai
tháng ngày qua lầm lũi

mùa xuân và tiếng sáo
đám ruộng có người cày
mộ cha chôn ở đấy
lúa vẫn mọc ngày mai

04.08.2017
Đọc tiếp »

Viên Dung


Chim én bay đầy đàn trên trời chiều Sài Gòn
dinhcuong

chẳng may đất ở tôi thua
khó ưa thành phố đeo bùa đổi tên

 

thất vọng ghì tôi sống chung
thoát được áp lực cùng hung
quà tôi gởi về em vùng thất vọng

em, từng thất vọng như tôi
cái khổ đeo đẳng đứng ngồi
cả ngoài thành phố đổi dời khó ưa
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

 

Không ngờ thi tập Vịn Vào Lục Bát từ Hoa Kỳ được gửi đến tôi sớm như vậy, chỉ hơn chục ngày sau in ấn, ra lò. Vâng, chắc chắn đó là sự ưu ái của nhà xuất bản Thư Ấn Quán và nhà văn Trần Hoài Thư đã dành cho tôi. Một chút đó thôi, ấy vậy để lại trong lòng người một ấn tượng, một cảm xúc thật sâu sắc.

Tuy trước đây, rải rác đâu đó đã đọc một số bài, nhưng khi nó được chọn đóng thành thi tập chuyên lục bát một cách có hệ thống, đọc lại cho tôi cảm xúc khác hẳn. Có thể nói, đây là tập thơ quan trọng, và tâm huyết nhất của Trần Hoài Thư. Nó như một điểm tựa sống cuối cùng của ông. Bởi, bệnh tật và thời gian khắc nghiệt đã làm bạn bè, người thân, từng ngày, từng ngày rời bỏ ông. Do vậy, sự biên tập từng phần, từng giai đoạn gắn với thân phận của thi sĩ và xã hội, một chủ ý rõ ràng của tác giả. Có điều đặc biệt, dường như tập sách nào của Trần Hoài Thư dù viết, in ấn ở trong nước (trước 1975), hay nơi hải ngoại đều mang hơi thở của chiến tranh. Và Vịn Vào Lục Bát cũng vậy, tuy là tập thơ với cái tôi riêng tư nhất, nhưng nó vẫn không thoát ra khỏi cái lẽ thường ấy. Ngoài hai phần viết về bản thân, gia đình, và bạn bè thì chiến tranh khói lửa vẫn đậm đặc trong thi tập này.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Muối mặn Sa Huỳnh

vốc tràn muối trắng đầy tay
nhớ câu muối mặn gừng cay thuở nào
trời chiều vàng nắng hanh hao
Sa Huỳnh đầy gió tạt vào câu thơ

cánh đồng trắng đến ngẩn ngơ
bâng khuâng nắng đậu vương bờ ruộng xa
muối như hạt ngọc vỡ òa
tinh tuyền thắm đẫm mặn mà trên môi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Hình như Rilke, một nhà thơ người Tiệp, từng nói lời cực đoan: “Tôi van bạn chớ làm thơ, ngoại trừ trường hợp thiếu nó, bạn sẽ chết”. Cũng chính ông người “lạc hậu” kia viết ra câu: “Ở đâu có nguy hiểm, ở đó có cứu rỗi”.

Trước, tôi có làm dăm ba bài thơ. Nay, tôi bị đẩy lên sống ở vùng kinh tế mới. Tôi van bạn đừng dại lên đây, ngoại trừ ở thành phố người ta sắp giết bạn. Kinh tế mới là gì? Đó là cụm chữ tôi không tài nào hiểu được! Một sườn đồi tiếp giáp với Trường Sơn, bên dưới là bình nguyên lắm cây cỏ hoang dại mọc dài theo con suối thỉnh thoảng có bóng người Thượng chẳng biết từ đâu tới gánh nước, gùi con sau lưng xuống tắm hoặc giặt giũ chăn màn. Với phương tiện thô sơ, hơn hai trăm mạng người sẽ “cải tạo” cái gai góc kia, biến nó thành bình địa để bắt đầu xây nhà dựng cửa khai hoang lập ấp. Tôi là một trong sĩ số hai trăm đứa cần cù lao động, đặt dấu chân người đầu tiên ở chốn đèo heo hút gió, cách thành phố cũ 40 cây số đường chim bay. Mệt chết bỏ, thở không ra hơi. Thơ thẩn cũng bỏ tôi, đi mất biệt. Thật là chim kêu vượn hú biết nhà má đâu!
Đọc tiếp »

Trà luận

Posted: 04/08/2017 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

anh thích trà tàu tôi thích việt
trà tàu uống vào nó chán chết
đời mình bầm dập đã hơi quen
không lẽ uống trà mà thấm mệt

trà tàu thì uống thấy ghê ghê
nhấp một miếng đầu đã thấy tê
phải chi đoàn dự mà còn sống
ngoại luận trà văn cũng rất mê
Đọc tiếp »