Nguyễn Minh Thanh


Chí sĩ Phan Bội Châu (1867 – 1940)

I. Lược sử Phan Bội Châu

Ông là con của ông Phan Văn Phổ và bà Nguyễn Thị Nhàn, người huyện Nam Đàn, Nghệ An. Chính tên là Phan Văn San, song vì phạm húy Vĩnh San (tên của vua Duy Tân) nên đổi là Phan Bội Châu. Ông có nhiều biệt hiệu, Sào Nam là phổ thông nhất. Chữ Sào Nam lấy ý từ câu “Việt điểu sào nam chi”, (Chim Vịêt làm ổ trên cành phía Nam).

Thiên bẩm thông minh đỉnh ngộ, mới 6 tuổi Phan Bội Châu đã học hết Tam Tự kinh. Năm 1900 ông đậu Giải Nguyên (đầu khoa) khoa thi Hương.

Sau khi đổ Giải Nguyên, ông sống bằng nghề dạy học và đi khắp nơi giao du cùng Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp, Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Quyền, Ngô Đức Kế… mưu đại sự cứu nước, giành độc lập từ tay người Pháp.
Đọc tiếp »

Hữu Loan


Tưởng niệm thi sĩ Hữu Loan mất ngày 18/3/2010

Giọng ngâm: Tô Kiều Ngân

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái

Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Thi sĩ Hữu Loan (1916-2010)

Tôi viết bài thơ khóc Hữu Loan.
Ngậm ngùi sim tím… tím đồi hoang.
Núi đá nuôi hồn thơ lồng lộng.
Câu thơ thổn thức dưới trăng ngàn.

Quyến luyến, bâng khuâng tờ lịch cuối.
Tháng 3 mười tám… đất nghẹn ngào.
Đời bạc bẽo mấy ai còn nhớ.
Trời khuya leo lét một vì sao.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Trận bão tuyết âm thầm thổi qua, đổ xuống. Sáng mở mắt ra quang cảnh đã đổi thay. Tuyết chôn vùi hai hàng xe đậu, con đường nhỏ mọc lên những nấm mồ đồng dạng, song song. Và hoạt cảnh quen thuộc hằng năm đang diễn ra, thứ ngụ ngôn mùa đông chẳng nói nên lời. Lịch ghi mùa xuân chính thức cựa mình vào ngày 20 tháng 3. Tuần trước đã chỉnh sửa kim đồng hồ chạy tới một giờ, đã cảm được chút nắng ấm ngại ngần ghé thăm. Vậy mà…

Phu phen lao động dậy sớm hơn thường nhật, trùm kín áo xống ngự hàn tay nắm xẻng ra vật lộn với tuyết, hì hục đào xới khai thông mở cửa mả. Có người chẳng nhớ đêm rồi xe đỗ ở đâu nên toát mồ hôi khi tung được tấm mền ra, nhầm lẫn nàng Corola chứ chẳng phải người tình Acura. Mẹ rượt hay phất cũng một nghĩa như nhau. Ngụ ngôn là vì thế. Chẳng nhìn nhận ra dấu vết dị hình được, xanh đỏ mà kể gì, thảy toàn sắc trắng. Thảy dị dạng như những cái nấm Đông cô hoành tráng.
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh


Tác giả trong đêm thơ “Lửa tìm kiếm”

I
Lửa cháy rồi.
Gọi anh về quê cũ.
Bỏ lại tấm áo rách thi nhân.
Quên nụ cười nửa miệng.

Lửa cháy bốn tỷ năm rồi
Bên kia là cõi bụi.
Thế thái nhân tình.
Rồi mai cũng thành tro, thành khói.
Biết là nơi ấy
Không còn ai thương ai nữa.
Nhưng sao anh run rẩy…
Thấy thiếu một tâm hồn.
Anh ở lại phía bên này của lửa.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Tranh Wayne Thiebaud, 1920-

..
Con đường xưa em đi “ông đừng nghĩ ngợi gì về cái lão già trên đấy.. lên tới được cửa thiên đàng thịt ông tan.. thây ông nát ra rồi !” vừa nói ả vừa trỏ trỏ ngón tay lên trời tôi hỏi “ai giết thơ? ai giết nhạc?” đồng thời lật ngửa mặt lên không cần biết ả tranh thủ dí bức ảnh vào mặt tôi bảo “ông xem.. cửa thiên đàng đấy!” trố mắt nhìn chằm chằm vào bức ảnh tôi thấy toàn cảnh bức ảnh một màu đen láng bóng rồi trong khi tôi vừa nhận thấy ở chính giữa bức ảnh một chấm nhỏ màu hồng hình chữ nhật thì ả xoay ngang dợm bước đi tôi hỏi “kẻ giết thơ lên đấy.. giá cả như nào? kẻ nâng niu thơ lên đấy.. giá cả ra sao?” Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


GS Đàm Quang Hưng (1932-2017)

Ai trong đời cũng có nhiều Thầy học. Có những vị Thầy nhiều ảnh hưởng lên cuộc đời mình vì mình thích, phục vài điều gì đó trong lời giảng khi theo học nhưng sau nầy xa cách trong đời do hoàn cảnh; có những vị Thầy trong khi học mình không thủ đắc được nhiều về cách sống ngoài những kiến thức giáo khoa nhưng sau nầy lại là bạn vong niên vì có hoàn cảnh gần gũi. Đối với tôi, Thầy Nguyễn Văn Phú, Thầy Bạch Văn Ngà, Thầy Roch Cường… là những trường hợp cụ thể thứ nhứt. Thầy Đàm Quang Hưng là trường hợp cụ thể thứ hai. Còn biết bao nhiêu vị khác nữa trong thời gian theo học Trung học và Đại học nhưngkhông thế nào kể ra cho hết.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Hoàng Xuân Sơn
dinhcuong

hành tung

thiệt ra không có gì chắc chắn
như quần boxer bó sát
háng thò khỏi chân
đi và đứng
thậm chí diễu hành
[tất cả bọn mình đều ở tư thế chuồi]
và đút
không có gì chắc chắn, thiệt ra
các thứ đút vào mồm
Đọc tiếp »

Bồ Tùng Linh
Đàm Quang Hưng chuyển ngữ

KÝ SINH

Phụ ký chung tình, tử cánh si
Mộng hồn điên đảo hệ tương tư
Họa bình khai xứ song điêu xạ
Đắc ý ngâm thành khước phiến thi

Huyện Đại Danh, tỉnh Hà Bắc, có nho sinh Vương Ký Sinh, tên chữ Vương Tôn, là con trai Vương Quế Am với Mạnh Vân Nương.

Trước kia, khi Vân Nương hoài thai, ngỡ một câu chuyện chồng đặt ra để nói đùa mình là thực, đã nhảy xuống sông tự tử, nhưng thoát chết vì được ông lão họ Mạc vớt lên, đem về nhà nuôi. Trong khi Quế Am tin là vợ mình đã chết thì Vân Nương sanh con, đặt tên là Ký Sinh.

Năm sau, Quế Am tình cờ gặp Ký Sinh nhưng không biết là con mình. Vì Ký Sinh có linh tính nhận ra cha nên gia đình được đoàn tụ và Ký Sinh được cha mẹ nuông chiều. Càng lớn, Ký Sinh càng đẹp trai, thông tuệ. Được cha cho đi học, Ký Sinh được thầy khen là thông minh xuất chúng. Năm lên 8, Ký Sinh đã biết làm văn. Năm 14 tuổi, Ký Sinh được nhận vào học ở trường huyện, nổi tiếng danh sĩ trong vùng. Tuy nhiên, Ký Sinh lại có tính quá đa nghi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

Ngồi với buổi chiều ở quê nhà

Ngồi nhìn nhau, khôn xiết biệt ly
Lắng nghe gió hát, giọng thầm thì:
Đời chớp tắt, người đi kẻ ở
Mấy mùa ly loạn, đỏ phong thi

Đỏ phong thi, khóc lá chiên đàn
Vườn xưa lót ổ, tiếng chim tràn
Hồn ai đó, sương tan ngoài ngõ
Bông dại ướt chiều, mây tím than
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang


Time is a River without Banks
Marc Chagall

Có lần tình cờ nghe ca sĩ Sơn Tuyền hát bài gì có câu: “Ai, ai bảo thời gian không biến đổi, khi thề nguyền trăm năm mãi yêu tôi hỡi người ơi”. Lúc đầu tôi tưởng tên bài hát là “Ai bảo thời gian không biến đổi “, sau này mới biết đó là bài hát “Sầu lẻ bóng 2” của nhạc sĩ Anh Bằng.

Lâu lâu buồn buồn tôi hay nghe lại bài hát này, thấy hình như ai đó đang trách mình:

“Người ơi mấy ai ngờ, ra đi rồi là hết
Ra đi là vùi chôn tất cả
Chôn vùi đôi hình bóng nhân tình sớm tối bên nhau
Những đêm tâm sự tay gối đầu…”

Từ lâu tôi vẫn nghĩ trong đời có nhiều điều không biến đổi với thời gian. Giờ đây đang ở vào tuổi tóc có nhiều sợi bạc, cuộc đời trải qua không biết bao nhiêu cuộc bể dâu, sao trong lòng lại hoang mang: “Ai, ai bảo thời gian không biến đổi”. Đâu rồi những tin yêu cao đẹp thời trai trẻ?
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Đường xưa

con đường xưa đẹp diệu kỳ
dù ai cấm cản em đi đi hoài
ngồi buồn nghe lại lai rai
thanh tuyền thanh thúy mấy bài nhạc xưa

13.03.2017
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến


Ông Vũ Quang Thuận

“Với tôi, dù Vũ Quang Thuận là ai thì sự lên tiếng của anh có giá trị khai sáng rất cao cho dân trí Việt Nam. Nó đã như một dàn đại bác liên tục nả vào đầu giới chóp bu cộng sản Việt Nam không trừ một ai, kể cả “linh hồn bất khả xâm phạm” Hồ Chí Minh. Với tôi, những gì Vũ Quang Thuận đã “bắn ra” đã đưa anh vào thế anh có thể biến mất bất kỳ lúc nào trước họng súng của chế độ CSVN đã bủa vây anh từ bốn phía.” (Nhà văn Phạm Thành)

“Một đêm Vũ Thư Hiên ngủ ở nhà tôi. Sáng hôm sau, tung chăn dậy, nhìn ra cửa sổ, nghe tiếng loa từ Ngã Sáu vọng vào, Hiên nhíu mày bảo:

– Hình như tao đã gặp buổi sáng như thế này ở đâu rồi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tâm tình se sẻ

nhân đọc bài “sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến – Một Mảnh Đất Lành”

bầy chim se sẻ làng xóm xưa
tạm trú phương nào buổi đổi đời
phần tôi đi biệt còn đâu nữa
chỉ nhắc hồi xưa chút vậy thôi

ai ở quê nhà sao không nhớ
bầy chim se sẻ làng xóm xưa
dáng nhỏ nhưng tình đâu có nhỏ
lớn trùm bứt mấy cũng không tưa
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni TấnTrình bày: Tứ ca Tiếng Quê (Đinh Ngọc Bôi, Tâm Huyền, Diễm Hương và Phan Ni Tấn)

ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Thị Trọng Tuyến

Hỏi thăm những cá cùng chim
Chim bay xa bóng, cá chìm bặt tăm.
(Tản Đà)

Ban đầu, tất cả những hủ, lọ, keo thủy tinh trong nhà bị trưng dụng và được xếp dọc theo hai bệ cửa sổ. Trong mỗi cái là một loại cá. Cá lia thia, cá phướng đen đỏ trắng cam, cá xiêm xanh tía vàng bạc, cá đá vằn vện oai phong. Thỉnh thoảng bọn con nít len lén nhấc tờ giấy chận, những con cá nhìn thấy nhau, đứa phùng mang trợn má húc đầu vào thành lọ, đứa sừng sỏ nghinh lại, đứa chạy loăng quăng cuống quít vòng quanh, cả bọn tôi reo hò ầm ỹ cổ võ. Cậu tôi chạy ù tới ký đầu bọn tôi cốc cốc vừa la oai oái vừa tái lập hoà bình cho bọn cá.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Ngày qua

Bảng pha mầu lấm lem ngày tháng bụi
Tiếng gió ngày xưa thổi ngoài khung tranh
Trời đóng lại. Một đường đêm thăm thẳm

Ánh nhìn lui tàn lụi những hoài mong
Không bước nữa, chân đóng đinh ngày tháng
Rêu trong người mối ẩm rủ nhau xông
Đọc tiếp »

Con nít

Posted: 16/03/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Ấu dâm là gì hở mẹ?
Là ghét lắm trái ấu hình vuông.
Gạc ma là gì hở mẹ?
Là ma quỷ đi gạt con người.
Formosa là gì hở mẹ?
Là cây khế chua mọc bên kia hàng rào.  Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Censorship
Luba Lukova

Tháng 1/1995, khi ông Võ Văn Kiệt ký văn bản số 406-Ttg, ra lệnh không được đốt pháo trên cả nước. Không những pháo trong hiện thực bị săn lùng và hủy diệt, mà ngay cả pháo trong trí tưởng cũng bị ngăn chận. Ít lâu sau đó, trong một lần đưa ca khúc Bài Ca Tết Cho Em (sáng tác: nhạc sĩ Quốc Dũng) vào chương trình sản xuất CD mùa xuân, một biên tập viên đã than thở rằng Sở Văn hóa Thông tin ở Sài Gòn nói phải sửa lại lời, vì có chữ “pháo”, nghe nhạy cảm với một loại hình sản phẩm đã bị cấm.

Những chuyện hài hước như vậy, không bao giờ thiếu trong một nền văn hóa bị kiểm duyệt theo chỉ đạo, và cũng theo tính trung thành đến bại hoại của những nhân viên kiểm duyệt tại Việt Nam, kể từ sau 1975.
Đọc tiếp »

Châu KỳHồ Đình Phương

Nhạc và lời: Châu KỳHồ Đình Phương; Tiếng hát: Như Quỳnh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp âm Việt

Nguyễn Tam Phù Sa

đất nước tôi ngày nào lồng cầu 63 tỉnh thành cũng quay
và phải có một hoặc nhiều người được nhà nước cho trở thành tỷ phú
40 năm nhân số ngày làm phước
sao Mẹ vẫn còn đi chân đất Mẹ ơi!

đất nước tôi tự hào, cái gì cũng nhất toàn cầu
một chiếc đũa dài gấp ba lần trường chinh ông cha đánh giặc
một ụ rơm phát tích hóa tượng đài
sao anh ra đường thấy Mẹ ngã lại làm ngơ!
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Chợt giật bắn mình. Tiếng rên thật ra nhỏ mà, khẽ xuyên tường rũ sà vào lòng tôi. Gợi chút xót lo cho mẹ mèo hoang. Hoàn toàn không có vị hoan lạc. Âm thanh mùi sinh nở có pha chút đớn đau, bấn loạn. Gió hơi lạnh. Nhưng so với cuộc banh da thì gió lạnh chả là gì cả.

Mẹ mèo co ro và rùng mình. Cố chịu đau đớn như bao người mẹ cho một cuộc chờ đợi mang hồng ân của tạo hóa. Tuy cái quyền sinh nở ngự trị cao hơn tất cả các vương quyền trên thế gian nhưng mèo mẹ không tự sướng về nó. Sinh đẻ chỉ đơn giản là một cái kết của quy luật vạn vật hấp dẫn cùng loại, mà loại nào cũng cần duy trì nòi giống. Mèo hoang không ngoại lệ. Tôi se thắt và khó thở chìm sâu trong hồi ức sinh nở như mẹ mèo hoang, khát khô sự ve vuốt trong cơn tái sinh thập tử.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên


Nhà thơ Trần Thoại Nguyên

Đà Lạt anh về hoa phượng tím
Con đường vào chợ tím ban mai
Lòng chợt tím lòng thương dĩ vãng
Ngày xanh mực tím bước cùng ai!

Đà Lạt hoa phượng tím, người ơi!
Rưng rưng sắc tím nhớ chơi vơi
Xưa em mặc áo hoa cà tím*
Cặp ấp thơ anh tim tím lời…
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tiếng nguyệt cầm trên sóng

Bến sông lạnh vi vu ngàn lau trắng
Người lên yên không hẹn buổi tương phùng
Thương tráng sĩ gởi hồn qua sông Dịch
Búp sen non vương vấn kẻ sang Tần.

Áo khinh cừu mịt mù nơi đất trích
Tiếng ngựa Hồ hí vọng mãi mù tăm
Đàn chim Việt thiên di qua biển rộng
Vẫn mơ ngày về lại đậu cành Nam.
Đọc tiếp »

Nguyễn T. Long

Nhiều năm về trước, khi vào các trang mạng Phật giáo, tôi thường xem mục Hỏi-Đáp.

Có một câu hỏi khá lý thú mà tôi gặp lại nhiều lần trên các trang mạng khác nhau, chắc hẳn không phải là do một người hỏi. Lý do là vì cách phát biểu, diễn tả chữ nghiã khác biệt, nhưng tôi cố gắng cô đọng lại thành câu hỏi với các từ ngữ chủ yếu: Làm sao để kiếp sau tôi không phải gặp lại người đó nữa?

Thử tìm hiểu tại sao mà người ta lại phải khắc khoải, nao lòng đến thế trong kiếp nhân sinh?
Đọc tiếp »

Bi phẫn Gạc Ma

Posted: 14/03/2017 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

thắp hương ngày mười bốn tháng ba
lão tiếc thương liệt sĩ Gạc Ma

không nổ súng – tuân theo thượng lệnh (*)
đành hy sinh – giặc chiếm Trường Sa
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Biển nghẹn…

Hổm rày cá chết tràn mặt báo.
Một dải miền trung cá líp bờ.
Mặt trời ôm nắng đi mất biệt.
Sóng dội ngàn năm đứng ngẩn ngơ.

Bờ cát trắng dài tràn xác cá.
Phơi bụng ngửa, nghiêng hỏi đất, trời.
Bàng hoàng Vũng Án cơn mộng dữ.
Nước mắt còn đâu… Biển thở dài.
Đọc tiếp »

Ngự Thuyết

“Kỳ này đi Seattle nghe anh.”

Ông nghĩ bụng cái cô này sẵn tiền muốn quăng qua cửa sổ chắc. Mới đi rất xa về phía Đông Nam của Mễ Tây Cơ, khu du lịch Cancún, nay lại đòi đi Tây Bắc nước Mỹ. Không biết mệt? Chưa đã? Rồi mình lại cũng phải mệt nhọc làm theo, đó là chưa kể phải tung tiền cho tương xứng. Phải tính toán chứ. Mới quen biết nhau, mới tìm hiểu nhau, mà cứ “bắt địa” người ta, sẽ sớm đổ vỡ. Thôi thì cứ bước đầu sòng phẳng thử xem. Ông nhớ câu, Vạn sự khởi đầu nan. Thế nghĩa là thế nào, ông nghĩ tiếp. Nghĩa là khi đã sống với nhau trong một thời gian cần thiết nào đó, thấy cô ta dễ dãi, thì mình sẽ hết sòng phẳng, sẽ xài tiền của người ta một cách vô tư, cô này giàu có mà, còn tiền của mình thì thủ kỹ, như “mọi giữ của”? Ông tự cảm thấy mình quá so đo hơn thiệt. Bần tiện. Lúc còn trẻ đâu có thế. Nay già sinh tật? Hay là vì mình không có con cái, không có người nối dõi, nên nhiều lúc bỗng nhiên lo sợ cho cái tuổi già bơ vơ? Và hình ảnh những người già cả không nơi nương tựa ở quê cũ sống trong khốn khổ, tủi hổ thỉnh thoảng vẫn ám ảnh. Trong những giấc mơ mệt nhọc, ông cũng gặp cái ám ảnh đó. Mệt mỏi, nhọc nhằn, chán nản, ngao ngán, phiền toái, … những chữ tiêu cực đó độ rày hay xuất hiện.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Làm sao giấu được nỗi buồn

Biển chết
người sẽ về đâu
Lên rừng
đụng phải nỗi đau cây rừng
Mất biển cả
mất ruộng nương
Làm sao giấu được nỗi buồn,
tôi ơi!
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

sống ở hằng hà. sa số gọi
trúng tên mình xeo một mũi đinh
bé mọn làm sao ghim vào cuống
thở rướn vi lô hết động đình
Đọc tiếp »