Trịnh Y Thư

1.
Văn học Việt Nam truyền thống không có bộ môn tiểu sử. Hay nói cho rõ hơn, không có những công trình dài hơi, thấu đáo, viết về chẳng những sự nghiệp mà cả thân thế đời sống riêng tư của các văn nghệ sĩ làm nên văn học sử nước nhà. Bên trời Tây, họ có truyền thồng này ngay từ thời Trung đại. Nhờ thế, qua Thayer, chúng ta biết những “Người tình bất tử” của Beethoven chẳng qua chỉ là sản phẩm tưởng tượng nằm bên trong khối óc âm nhạc kì vĩ nhất của nhân loại; và nhờ nữ sĩ Elizabeth Gaskell viết cuốn tiểu sử Charlotte Brontë chúng ta biết nhân vật Rochester trong cuốn tiểu thuyết kiệt tác Jane Eyre được xây dựng từ một hình tượng có thật, đó chính là ông thầy dạy học Charlotte thời bà còn là cô gái trẻ du học bên xứ Bỉ và cô nữ sinh trong trắng đem lòng yêu thầy mình, một người đàn ông đã có vợ. Hiểu biết tường tận hơn về con người cá thể của tác giả, các nhà nghiên cứu hai ba trăm năm sau có thêm trong tay cơ sở quy chiếu để đọc văn bản từ một góc độ độc lập nào đó, tâm lí học chẳng hạn, và rất có thể có cái nhìn phân tích thú vị và trung thực hơn về tác phẩm.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


The Poet
Marc Chagall

Chuyện.

thử
ngồi kể “cổ tích chữ”
bằng chất giọng cực ngưỡng vọng
quái- tôi
lại nghe ra tuyền tiếng chó sủa

sao thế? càng kể
cái chất giọng cực ngưỡng vọng
càng
khiến có cảm giác
thơ như bọt xà phòng đang trơn tuột trên da
Đọc tiếp »

Viên Dung

đập tay vào đêm, gọi
“thức dậy ban mai”, tay đập vào đêm
nhọc nhằn mênh mông đợi khúc êm đềm
thức dậy đi, cho mọi người thấy
ồ! dòng chảy bình minh

giá mà có bình minh rồi
đâu ai gọi, mặt trời tự thắp lên
giữa thanh thiên chính sử phơi bày
soi tận chỗ công minh lỗi phải
chỗ thống nhất sao mà bẻ phận tứ phương
Đọc tiếp »

Seicho Matsumoto
Ngọc Hoán dịch từ bản Anh ngữ “The Woman Who Took The Local Paper”

Yoshiko Shioda gửi một số tiền tới báo Koshin. Toà soạn của báo này nằm tại thị trấn Kofu, cách Tokyo hơn hai giờ xe lửa tốc hành. Mặc dù là một nhật báo tên tuổi của Kofu, song tờ Koshin không được bày bán tại Tokyo. Muốn đọc, độc giả phải mua dài hạn, để toà soạn gửi báo tới nhà qua đường bưu điện.

Nàng gửi tiền bằng thư bảo đảm đề ngày 21 tháng 2, trong đó có kèm mấy hàng chữ: “Tôi muốn mua một tháng báo Koshin. Tôi gửi kèm theo đây tiền mua báo. Truyện dài “Lũ côn đồ” đăng từng kỳ trên báo của quý vị rất hấp dẫn, và tôi muốn theo dõi truyện đó. Xin quý vị gửi cho tôi bắt đầu từ báo đề ngày 19 tháng hai.”.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ, trăng và hoa
Đặng Thông Tuyến

Mùa trăng thiếu phụ

Chìm đáy cốc em về trong sương khói
Tiếng cười trong xanh thuở tuổi hai mươi
Đôi mắt ướt ươm mùa thu cổ tích
Gió heo may vừa chớm nụ vàng rơi.

Em từ độ chim quyên rời bỏ núi
Bước thiên di trên cánh mỏng ngang trời
Mưa cõng nắng qua mùa thu trống trải
Bỏ sau lưng cây vắng một đời thôi.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Đêm độc hành…

Xa thật xa – quá một tầm tay với
Em trôi theo con nước đỏ phù sa
Ta mây trắng bay bay chiều dịu vợi
Cách nhau xa qua mấy dặm quan hà

Trăng bến cũ ngây ngô chiều lữ thứ
Tóc phai màu qua mấy trận phong ba
Ai biết được cánh bườm dong sóng dữ
Sẽ ra sao khi bóng đã xế tà..?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Dân chủ không phải là sản phẩm độc quyền của phương Tây dù nó bắt đầu ở phương Tây. Cũng như internet – không phải được phát minh ở phương Đông nhưng vẫn rất được chúng ta hoan nghênh và đang làm thay đổi xã hội phương Đông. (Trương Huy San)

Sáng ngày 3 tháng 10 năm 2017, ông Lê Tấn Thịnh (trưởng công an xã Quảng Điền, huyện Krông Na, tỉnh Đắk Lắk) đã làm náo loạn một khu chợ chồm hổm bằng nhiều cú đá hung bạo vào thúng mẹt rau cải, tôm cá … của bạn hàng ở địa phương này.

Những ông quan be bé “múa gậy vườn hoang” là chuyện thường ngày xẩy ra ở xã nên những sự kiện tương tự không mấy khi khiến cho bất cứ ai phải bận tâm:

Trưởng công an xã dở trò côn đồ ném đá vào dân
Đọc tiếp »

Huy Uyên


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Huế thả buồn vào trái tim em

Đã về lâu rồi mùa trở gió
Quán cà-phê từng giọt mưa buồn
Vườn ai lao xao từng cánh lá
Hình như trời đất Huế xa hơn.

Bây giờ em có nhớ Huế hay không?
Đã lâu rồi đền đài rêu mọc
Lối chợ Đông-Ba nép bóng sông Hương
Về cồn Hến sao sầu muốn khóc.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Bạc Liêu ơi

mây bay trắng cả trời chiều
tôi về cùng với Bạc Liêu nắng tràn
nghe mùa thu hát mơ màng
ai rao vọng cổ theo đàn sáu câu

Gành Hào nước chảy về đâu
mà mênh mông sóng mà sâu giọng hò
bến kia em đứng đợi đò
để chiều ngơ ngẩn ai chờ buông câu
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Sợi dây căng thẳng có khi chùng. Con chó như dẫn người đàn bà đi không giới hạn vào buồn vui vận tốc. Nó thích gầm đầu hôn hít bậy bạ, bờ hoa bụi cỏ rồi tìm gốc cây như thể ưa chơi trò trốn tìm. Ồ, hoá ra là chó mà cũng biết cả thẹn. Nghe nói ở bên mình, người ta bú mồm nhau thì lôi vào chỗ um tùm kín đáo còn thường khi việc tiểu tiện thì cứ vạch quần chu mõ huýt sáo mà đái giữa chốn thông thoáng thanh thiên bạch nhật. Sảng khoái cầm vòi vẽ rồng vẽ rắn vào tường vôi chưa đủ đậm mùi hôi khai.
Đọc tiếp »

Võ Định Hình

Cục tẩy

cho mượn cục tẩy tui gôm bà nó hết đất đai sông núi
cái diện mục nhờ nhờ có cũng như không
bây giờ sách địa lý vẫn la toáng lên non sông gấm vóc núi vàng biển bạc
ngó đường chỉ tay mường tượng cảnh thổ lơ phơ tàu lá
tàu là tàu vị yểu bọn thổ phỉ
lá là lon lá lũ bợ đỡ tâng công kiếm chác
bọn điểm nhỡn rồng rắn xúm vào cắn càn nhơn trạch
cái gì liền môi liền răng ị ra chữ vàng
có mà hẩu xực hết đời ông sơ ông cố
các em đừng cố vọc đất ra bùn
tụi lớn đầu đã lồ gồ lên biểu ngữ
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
với nhà thơ Phạm Hồng Ân


Từ trái: Trần Huy Sao & Phạm Hồng Ân

từ Hiên Thư Các tới Hiên Trăng
cứ nghĩ xa xôi lại hóa gần
tiếp chữ nối câu là gặp bạn
từ bấy lâu nay vẫn vậy thôi

sáng nay nắng ấm mùa Thu tới
bạn rủ ta cùng chuyến rong chơi
nhân tiện tìm Xuân Lác Đác Rơi
cười bạn dạo này ưa nói giởn
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp

Noam Chomsky (sinh năm 1928 tại Philadelphia) là một trong những tư tưởng gia có nhiều ảnh hưởng nhất trong thời đại chúng ta. Ông cũng là một trong số rất ít các khoa học gia mà công trình nghiên cứu được quần chúng lưu ý. Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ ngữ học tại Đại Học Pennsylvania, ông bắt đầu dạy học tại Viện Kỹ Thuật Massachusetts (MIT). Ông được thăng giáo sư thực thụ năm 1961, và năm 1976 được nhận tước vị “Institute Professor” tức là được gia nhập một hàng ngũ chọn lọc các đồng nghiệp mà đa số đã lãnh giải Nobel về các bộ môn khác nhau. Rất nhiều chuyên viên ngữ học thời danh khắp năm châu từng là học trò cũ của ông hoặc từng chịu ảnh hưởng sâu đậm của ông nên vẫn một lòng tiếp tục ngưỡng mộ và quảng bá những lý thuyết cũ cũng như mới của Chomsky.
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư


Tranh Bùi Xuân Phái

Thôn đông mỏ quạ ra rì
ủ ê chẳng đặng bỏ đi không đành
tóm con chi chi chành chành
đem về lột xác cái đanh rầu rầu.

Hạn là tháng hạn mưa ngâu
đành hanh bổ củi xỏ xâu thằn lằn
xương xa mát lạnh tiền căn
ngày nhằn hột lựu đêm nhằn hột le.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Cảm tác nữ quan Thanh Hóa thị sát lũ

Bí thư phường Đông Thọ
thăm lũ mặc váy đầm
đừng trên bè dân kéo
sợ nước thấm vào lông

Mới cấp phường thôi nhé
mà đã biết hành dân
ít nữa lên quận, tỉnh
vênh váo gấp bao lần
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

Từ mấy tháng nay vài con mèo không biết từ đâu tới, tự nhiên chiếm cứ những gầm xe ngoài bãi đậu xe trong dãy chung cư gồm 10 căn, nơi tôi đang ở. Thấy tội nghiệp mấy chị Việt Nam thay phiên nhau cho ăn, kết cục mấy tháng sau tự nhiên thấy lòi ra thêm mấy trự nữa dáng vóc nhỏ hơn nhiều, chắc là con của tụi nó. Với màu lông giống hẳn nhau, vài đóm vàng cam rãi rát trên đám lông trắng ngần là một thứ DNA rõ ràng nhất . Chính màu lông này tạo nên vẻ sang trọng cho gia đình mèo này, một loại áo choàng lông mặc cả bốn mùa. Có lẽ đây cũng là điểm son để thu hút mấy chị.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Lục bát Già

Về già nằm nhớ lai rai
Nhớ bông vạn thọ nở hoài tháng giêng
Nhớ qua nhớ lại đâm phiền
Nửa đêm mất ngủ ngoài hiên gió lùa

Về già nằm nhớ búa xua
Nhớ ai ngày ấy lên chùa bẻ hoa
Nhớ qua nhớ lại rườm rà
Cả đêm mất ngủ sáng ra lừ đừ

09.10.2017
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Cánh cò trắng
Điểm đồng xanh
Hiu hiu con gió, mong manh nắng vàng
Chiều xa
Xóm nhỏ
Thu sang
Mây về dệt mộng trên ngàn khói sương.

“Thu không”
Nào thuở quê hương
Cảnh thanh bình
Vẫn chiều buông cuối ngày
Hữu cơ, từng nấm trong tay
Em tung rải
Hạt ngọc đầy ruộng xa.
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn
Thân kính gởi anh Trần Duy Phô cùng các đạo hữu và thân hữu.


Từ trái: Trần Duy Phô và Trần Kiêm Đoàn (10-2017)

Tôi vừa hoan hỷ, vừa xúc động khi nhận được thư thông báo về đại nguyện xuất gia của anh Trần Duy Phô.

Hoan hỷ là vì sinh ra kiếp làm người đã khó; lại được nhìn thấy ánh sáng Phật pháp lại càng khó hơn. Một bước cuối đời là được xuất gia Phật đạo để tìm con đường giải thoát là một hồng ân mà trong cuộc sống của một xã hội vừa thực dụng vừa năng động như Hoa Kỳ thì mộng ước xuất gia đi tu, trong anh em chúng ta, mấy người có được.

Tuy nhiên, bên cạnh đó tôi vẫn cảm thấy một nguồn xúc động miên man rất khó bàn, khó nói. Từ trong sâu thẳm của lòng mình, chắc chắn tôi cũng như hầu hết các đạo hữu và các bạn, là hết lòng tán thán và khuyến khích chí hướng cao đẹp của một người có tâm tu như anh Phô. Vậy mà khi đối mặt với thực tế đời thường, như nhìn khung cảnh gia đình đầm ấm của anh Phô, chúng tôi lại thấy cảm xúc của mình chùng lại. Chị Phô cũng đang bước lên hàng cao niên và hai cháu con anh Phô đang còn là sinh viên đại học, liệu nỗ lực chạy đuổi với vô thường bằng chí nguyện xuất gia của anh Phô có tạo ra một “ngả rẽ” nào nghiêm trọng cho gia đình không và câu hỏi lan ra xa dần với bao nhiêu sự “cộng hưởng ước định” về mặt từ thiện, đạo tràng, cộng đồng, xã hội mà anh Phô đang là một thành viên năng nỗ.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Khúc bi hoa

Thì cứ rót vòng quanh màu trà đậm
Chuyện muôn đời tiếng sấm nổ bâng quơ
Em có thấy đất trời kia thăm thẳm
Giữa đôi bờ nhật nguyệt cháy vu vơ.

Cây phượng vĩ già nua màu son nhạt
Người qua sông mưa nắng cũng qua sông
Trời hôm đó đỏ một màu nắng lạ
Những con chim không hót buổi theo chồng.
Đọc tiếp »

Pha màu

Posted: 11/10/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
nhớ những thân tình đã khuất

nằm gối lên tê dại
cánh tay
lưng
phảng
tuổi hương trầm nghi ngút. đêm
bưng vào sương ký chuyện dập bầm
đồi mây
lập bóng
Đọc tiếp »

Võ Kỳ Điền

Tôi có ông bạn già thân tình. Mỗi lần gặp nhau là vui lắm vì có nhiều chuyện để nói. Bạn có một quá khứ đầy ắp, nói hoài cũng không hết. May là bạn không bị đi học tập, nếu mà vào trại cải tạo thì lý lịch của bạn khai báo, phải dầy như cuốn tự điển. Mà chuyện mới thì không nói gì, có nhiều chuyện cũ xì, được bạn kể đi kể lại, không biết bao nhiêu lần, mà mỗi lần kể, như là câu chuyện chưa bao giờ được nói ra. Thiệt là ngộ. Mỗi lần nghe bạn kể tôi thấy như là câu chuyện mới tinh khôi, sôi nổi, hào hứng. Nghe hoài, không chán. Rõ ràng là ông lẩm cẩm nầy kể chuyện cho ông lẩm cẩm kia nghe. Hổng vui sao được.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

miền Nam giết chợ xó đường
đầu ngày vào Tạ ông ruồng ngã ba
ở tôi Gòn Sài tư quận
không thể trở về bất luận tất nhiên

đấy người thân (thích)
xác kẻ nào nằm (hổng ham)
dù được ai đứng ai đi
kẹt giữa hai lằn đạn thi nhau nổ
Đọc tiếp »

Miếu âm hồn

Posted: 11/10/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Chiều đi qua sông muộn
Lá như nghìn mắt xưa
Xanh xao hồn tử sĩ
Chiến chinh buồn ngày xưa

Có người không áo trận
Chết gục vào bát cơm
Hồn bay theo đạn lạc
Mộ phần xanh hố bom
Đọc tiếp »

Phan An Sa
Kỷ niệm 130 năm ngày sinh Phan Khôi (6/10/1887 – 6/10/2017)


Phan Khôi (1887-1959)

Năm 1918, ra Hà Nội viết cho Nam Phong tạp chí, nửa chừng, Phan Khôi xin thôi việc, về nhà. Năm 1919 anh vào Sài Gòn, trước viết cho tờ Quốc dân diễn đàn của ông Chủ nhiệm Nguyễn Phú Khai, về sau viết cho tờ Lục tỉnh tân văn, chưa được bao lâu thì bị giải chức. Thấy con tay trắng trở về, cụ Phan Trân cha anh rất phiền lòng. Cụ đã khuyên anh không biết bao nhiều lần, rằng anh là con độc đinh, như hũ mắm treo đầu giàn, lại đã có vợ có con, ở nhà lo chí thú làm ăn, thờ phượng ông bà tổ tiên, mới là phải đạo. Đời người như bóng câu qua cửa sổ, loáng một cái là hết, nào có lâu la gì. Thấy cha phiền trách, Phan Khôi nghĩ về bản thân mà ân hận: té ra anh chẳng những là thằng người không biết chiều theo đời, mà còn là đứa con không biết chiều bụng cha!
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân
(với nhà thơ Trần Huy Sao).


Từ trái: Trần Huy Sao & Phạm Hồng Ân

Lác đác xuân rơi. lác đác rơi.
ngồi đây. hồn bỗng giạt cuối trời.
buổi sáng. đường rừng. treo. chân núi.
nhắc tôi đi. chở bạn. rong chơi.

ừ thì nhấn ga. cũng tới thôi.
hiên trăng. đằng trước mặt ta rồi.
những con cá. lội. trong hồ nước.
ngó dáng tôi vui. chợt. gượng cười.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tiếng chim trên dòng Sê-rê-pốk

Có tiếng chim lạ quá
Hót vang cả đôi bờ
Trên dòng Sê-rê-pốk [1]
Khúc tình ca trong mơ.

Gọi em về bên suối
Ché rượu cần say nồng
Bếp lửa hồng mở hội
Tiếng cồng chiêng mênh mông.
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

Thỉnh thoảng nhớ lại những kỷ niệm lúc về thăm Việt Nam, chợt biết là “có những điều nếu không hiểu ngọn ngành thì khó mà chấp nhận được.” Một buổi sáng sớm, tôi đi về phía công viên Lê Nin, ngồi ngắm những đứa bé được ba mẹ dắt đi chơi. Ngày chủ nhật được nghỉ nên bọn trẻ tập trung ở đây rất đông. Đúng như tên gọi, giữa công viên có một bức tượng Lê Nin đứng hiên ngang và vững vàng, tuy rằng vào năm ấy không còn tượng Lenin nào ở những nơi công cộng trên khắp nước Nga nữa. Có một nhóm trẻ ra dáng như đang múa, miệng nghêu ngao hát “Bác Lê Nin ở nước Nga, tại sao lại đứng vườn hoa nước mình?” Rồi chợt một đứa trẻ ngồi gần đó lập lại câu hát và hỏi mẹ tại sao. Người mẹ hơi bối rối chút ít rồi nhìn xung quanh như thể dò xem có ai nghe thấy con mình vừa hỏi không, rồi vội kéo con đi xa khỏi tượng Lê Nin và trả lời với cô bé rằng: “Do vườn hoa nước mình có nhiều loại hoa đẹp nên bác Lê Nin thích con ạ.” Vô tình nghe mà phải cố lắm mới tôi nhịn được cười.
Đọc tiếp »

Dạ khúc mùa thu

Posted: 10/10/2017 in Phạm Hải Âu, Thơ

Phạm Hải Âu

Tháng mười đến gọi thu đi
Hạt nắng vàng cũng thầm thì thổn thức
Em mang vần thơ thủa trước
Tặng cho người, tình khúc cuối mênh mông

Anh trở về thì cải nở ven sông
Tháng năm trôi theo chiều dài con nước
Ta xa nhau mái chèo khua sóng ngược
Để triều cường con thuyền nhỏ lênh đênh
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

Tình về với Huế

Vẫn là Huế của ngày xưa
Cớ sao mắt Huế buồn mưa nội thành
Đông Ba, Gia Hội, Bao Vinh
Nét duyên gái Huế nặng tình cố đô

Hoàng hôn trên sóng nhấp nhô
Hương giang ai đợi… bên bờ trúc xinh
Thuyền trôi, bóng núi Ngự Bình
Nghe câu hò Huế, nỗi mình ngẩn ngơ
Đọc tiếp »