Trangđài Glassey-Trầnguyễn
(Một thành viên của Văn Phòng Giới Trẻ và Sinh Viên Công Giáo)

Mỗi lần tôi tới thăm, Dì hay kể chuyện Dì vui đùa bên con cái. Chuyện các con hay chọc Dì khi Dì nói giỡn. Các con hay kêu, “Mẹ à!” Cái chữ à, Dì kéo thật dài.

Những ai gặp Dì lần đầu sẽ không biết những ngổn ngang niềm riêng Dì chôn chặt trong lòng. Dì hay nói, “Sao bây giờ Dì quên nhiều lắm.” Ai lớn tuổi mà lại không hay quên. Tôi chưa lớn tuổi mà cũng hay quên nè. Dì không hẳn bị lẩn. Phần nhiều là bị mất thăng bằng về tình cảm. Dì hay nhắc chuyện cũ với người thân, nhất là Bà Ngoại và con trưởng của Dì. Rồi có lúc, Dì nói chuyện như thể người Mẹ đã đi xa mười mấy năm của Dì vẫn còn sống.

Qua những tâm sự của Dì, tôi chứng kiến những khoảnh khắc thương tâm của quá khứ như những trận mưa trút trời rơi xuống trên Dì. Dì xoè đôi tay đã khẳng khiu vì tân toan cuộc đời và sự hao mòn của năm tháng ra để hứng. Nước mưa cứ tuôn qua kẽ tay, đi hết. Còn nỗi đau cứ bám lại trên tim. Nên khi kể lại lúc xa Bà Ngoại để đi định cư ở Mỹ, Dì nghẹn lời. “Bà Ngoại đưa Dì ra phi trường. Dì thấy Bà Ngoại chảy nước mắt.” Và khi xa con gái duy nhất, Dì cũng chảy nước mắt. Ký ức lặng lẽ cuộn lấy Dì. Như nắng hè cuộn lấy con đường quê. Dài hun hút.
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Chiều quê …

Nắng đẩy mây dồn phía đằng tây
Mưa bụi lạnh thêm những gót giày
Ngõ nhỏ gió về luồn run rẩy
Nhao nhác lưng chiều cánh vạc bay.

Làng Đá, chiều 19.08.2018

 

Tím

Mưa bụi giăng đầy trong mắt em
Hoa Xoan rơi kín tím góc thềm
Lời yêu bỏ lửng từ đêm ấy
Xao xác đến giờ hương tím say.

Định Công, trưa 13.05.2019
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thây xác trưng ra đó
Còn chưa đủ thối inh?
Mua chi thêm bầy ngựa
Cứt vung cả Ba Đình!
(Trần Bang)

Ngày 8 tháng 6 năm 2020, báo chí Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở đi trên trang nhất một tin vui lớn: “Cảnh Sát Cơ Động Kỵ Binh Lần Đầu Ra Mắt.” Nhân dịp này C.T.Q.H Nguyễn Thị Kim Ngân long trọng phát biểu: “Với sự quyết tâm của Bộ Công an, của Bộ Tư lệnh cảnh sát cơ động, sự nỗ lực phấn đấu, rèn luyện, không ngại khó, ngại khổ của các cán bộ, chiến sĩ, đoàn Cảnh sát cơ động kỵ binh đã đạt được những kết quả ban đầu đáng ghi nhận.”
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Cần vắc-xin cho bệnh mù quáng

có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm
nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp

đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶
of the people by the people for the people

mà sao lãnh đạo coi người dân như kẻ thù
và thách thức chế ngự người dân bằng vũ lực quân sự

cầm quyển thánh kinh trong tay không làm mình
thánh thiện hơn người khác ̶ ̶ ̶ chỉ biểu hiện sự yếu đuối
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh

Chốn nắng

Gởi nhau vạt nắng thơm ngày mới
Giữ ấm khi hồn dậy bão khơi
Dĩ vãng có nhàu trăng thuở nọ
Ta vẫn cần nhau suốt cuộc đời

Gởi nhau bờ bến quê quán xưa
Hình dung mầu nắng bước chân đưa
Lời ru chất ngất hồn tre lũy
Thắm mãi trong nhau dấu bụi mờ
Đọc tiếp »

Ý Ngôn

Chú Năm cùng cô Sáu mở cửa bước vô tay xách bịch đồ ăn mới mua ở chợ về, bữa nay thằng con đi công tác xa, chú Năm tự nhiên dẫn “người yêu” về nhà nấu nướng mà không sợ nó dòm ngó. Thật ra hai đứa con của chú không hề phản đối việc chú có bồ, nó nói “ba còn yêu thì cứ việc yêu”.

Chú Năm goá vợ một hôm đi chợ quen cô Sáu là gái “lỡ thì”. Chú mới có sáu mươi chín tuổi chớ mấy, còn cô mới có sáu mươi ngoài. Anh em cô khen hai người xứng đôi vừa lứa (và cứ mong chú Năm nếu thấy được thì rước cô về để cô có dịp cơm nước săn sóc hầu hạ chú).

Cô Sáu là người thích nấu nướng, món chay món mặn gì cô cũng biết làm, chưa kể các món chè xôi bánh ngọt các thứ. Cô ở Việt Nam mới qua nên thịt mỡ, thịt ba rọi, lòng heo huyết heo giò heo cô làm láng. Cô nói ăn thịt có chút mỡ mới ngon. Chú Năm thì sức khỏe tốt, chưa uống thuốc như mấy ông bạn già nên chú ăn uống thoải mái, thịt bò thịt mỡ tôm cua thích thì cứ việc ăn khỏi cần kiêng cử. Từ ngày quen cô Sáu chú mập ra thấy rõ, mặt mày hồng hào tươi tắn. Thằng con trai chú lâu lâu chọc quê ông già: người đang yêu có khác!
Đọc tiếp »

Giọt đêm

Posted: 17/06/2020 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Thân tặng những mảnh trăng trôi)

Giọt đêm vừa ngưng chảy
ngày mới gội mặt trời
râm rang tiếng dế gáy
gọi thu còn ngủ say…

Mây về đâu nhẹ bay
mộng dài đan sóng cuộn
nguồn đau nào cô đọng
nỗi buồn nào long đong!?
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Viết cho em qua mùa Cô vid

Em và giọt nắng tung tăng
Trong chiều gió lộng mềm giăng lụa là
Thơm hàng lá nhỏ chân qua
Trời cao và gió la đà vướng vai

Ngập ngừng từng áng mây phai
Cho em thả tóc lộng bay trong chiều
Dịu dàng giọt nắng trong veo
Trên hơi em thở lạc chiều tương tư
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 1 tháng 6

Qua màn ảnh truyền hình, Antonio Gwynn Jr., một học sinh lớp 12 thấy đường Bailey của thành phố Buffalo đầy rác và mảnh kính vụn bỏ lại sau một cuộc tuần hành đòi công lý cho ông George Floyd, dẫn đến bạo động đập phá, và hôi của. Là dân địa phương, Antonio biết sáng sớm mai sẽ có nhiều người đi làm qua con đường đó. Cậu cầm cái chổi dài, mang theo vài chiếc bao nylon đen khổ lớn đựng rác, và miệt mài quét dọn đường phố từ 2 giờ sáng đến 12 giờ trưa hôm sau.

Sáng nay, khi mọi người bắt tay vào chuẩn bị dọn dẹp “aftermath” của cuộc tuần hành đêm Chủ nhật ở Buffalo, New York thì Antonio đã dọn dẹp gần xong.

Câu chuyện cậu bé người Mỹ gốc Phi Châu có tấm lòng nhân hậu được loan truyền trên hệ thống truyền thông như một giọt nước mát làm dịu lòng New Yorkers sau những mất mát vì đại dịch, vì phân cách.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Tôi vàng không trắng được đâu
cha con cháu chắt cũng màu đó thôi
trắng làm sao được hỡi ơi
vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh

Gái tôi vàng thiệt là xinh
cũng tài giỏi cũng minh tinh hơn người
phát minh sáng chế truyền đời
giống nào thượng đẳng tuyệt vời, nói nghe?
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Tưởng nhớ anh Trần Phan Hàm

Sau thời gian khá dài lâu bấu-rào-kẽm-gai trở về, tôi và anh mất liên lạc. Thời may, chị Thương có ghé về thăm, nhân tiện anh có gởi cho tôi hai tấm hình và mấy lời thăm hỏi.

Tấm hình một chụp khoảng thời gian anh đi vùng kinh tế mới, đứng trước ngôi nhà tranh vách đất. Mảnh ruộng trước sân nhà vừa nhú mạ non. Mấy cây bơ, chùm ruột, xoài, mít Tố Nữ trồng quanh sân chỉ vừa mới bám rễ. Anh mơ ước mai này tụi nó lớn khôn cho anh trái ngọt lại còn chia cho cả gia đình bóng mát. Chiều chiều ra ngồi dưới gốc nhâm nhi xị rượu, rít mấy hơi thuốc lào, nhìn ngắm cơ ngơi của mình mà say! Không phải cái say của rượu, của thuốc lào!. Cái say của khát vọng khởi lên từ cuộc sống trên vùng đất kinh tế mới còn hoang sơ chưa đậm dấu chân người. Cái say này mới thiệt là hung bạo. Nó làm cho anh râu tóc dã nhân, hình hài khô cá mắm. Sức trai bỏ xuống ruộng nương cho mầm xanh vươn lên lớn mạnh. Bắt anh tráo trở hình hài lọc lừa sức lực để già trước tuổi. Khi trái gió trở trời thường hay rêm nhức và khó tìm giấc ngủ. Vợ con anh cũng nhập vòng xoay đến mắt mờ da xanh tái. Đời sống nghiêng chéo những lo toan tính toán.
Đọc tiếp »

Vũ Thế Dũng


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Vũ Thế Dũng; Tiếng hát: Thu Hương
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Kha Tiệm Ly

Lư sinh người Hồ Nam, cha mẹ mất sớm, chỉ để lại mảnh đất bạc màu, trồng cây chẳng ra trái, trồng lúa chẳng trỗ bông. Học hành không tới nơi tới chốn nên lỡ sĩ lỡ nông. Được có bộ dạng khá khôi ngô, lại được tài ăn nói, bèn ra chợ viết mướn, “kiêm” coi tướng độ nhật. Dù vậy, ngày thăng ngày giáng, kiếm ăn vất vả.

Mé tây có cô gái họ Cù, cha mẹ cũng đã qua đời, thương cùng cảnh ngộ nên thường qua nhà Lư quét dọn, nấu giùm ấm nước nồi cơm, hoặc có món nào ngon đều đem qua biếu Lư rồi cùng ăn, cùng chuyện trò vui vẻ.

Cù nhan sắc đã tầm thường, mà má phải lại có một bớt đen lớn nên càng khó nhìn. Do đó, dù đã hai mươi tuổi mà chưa có trai nào ngó tới. Dù vậy, Cù lại là cô gái rất hiền lành, nói năng khuôn phép, giỏi việc nấu nướng, đảm đang việc nhà, nên mọi người đều thương mến, kính nể.
Đọc tiếp »

Mượn

Posted: 15/06/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

tôi cõng buổi chiều nắng rát trên lưng
hỏi mượn ông trời một cơn mưa
không ai cho một kẻ nghèo kiết xác mượn bất cứ thứ gì
đời vốn dĩ là vậy
tôi dám trách ai?

tôi cõng buổi chiều nắng rát trên lưng
hỏi mượn gió
một làn hơi mát
trời tháng 6 gió hạ lào
xa quá
không chở nổi tình người trong cơn nắng hạn
tôi dám trách ai?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Đụ mẹ cây bông/ Hắn không lao động/Ai trồng chật chỗ/Mày nhổ xem sao/ Máu trào thiên cổ (Nguyễn Đức Sơn)

Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ.

Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!

Xế chiều, đôi khi, tôi lại (loay hoay) định xoay ra cầm phấn. Lại cũng chỉ “định” thế thôi, chớ rồi (ngó bộ) thấy cũng phiền. Tiếng Anh của tôi để đi chợ thì dư nhưng đi dậy thì chắc thiếu, thiếu chắc. Cứ dậy (ráng) cũng tội cho đám học trò. Thôi thì lại ngồi chơi (không) nữa đi cho nó khoẻ, bạn bè ai cũng khuyên như thế: bon chen danh lợi làm chi, cho má nó khi.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

C. lý xưa chừ

Thời thuộc địa
Nạn nhân bị cột hai cánh khủyu
“trói ké ra đằng sau lưng”
Trực chỉ nhà giam
Hôm sau đưa lên deuxième bureau
Tra tấn mềm xương
Mặc may còn sống
Lại tra điện matrak
Xin âm dương
Nạn nhân té đái vãi cứt
Bao giờ đau quá chịu không thấu
Đành nhận tội “chống phá chính quyền bảo hộ”
Tù mọt gông chung thân khổ sai biệt xứ
Tử hình
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Ngó theo

Ông Sơn Núi
là Sao Trên Rừng
Đụng ông
mọi thứ hóa hư không
Sáng nay
ông giã từ Phương Bối
Có một đồi thông
ngó theo ông…
Đọc tiếp »

Trịnh Thanh Thủy

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn vừa vĩnh viễn ra đi. Trước đây chúng tôi dự định tổ chức một buổi ra mắt sách cho tập thơ mới của ông nhưng vì đại dịch đã phải hoãn lại. Nay ông đã ra đi, tôi xin chia sẻ cùng các bạn bài viết khi ấy về tập thơ như một nén hương lòng gởi đến nhà thơ tài hoa của đồi Phương Bối. (TTT)

Tôi được quen biết nhà thơ Nguyễn Đức Sơn tức Sơn Núi hay Sao Trên Rừng qua bạn tôi, họa sĩ Đào Nguyên Dạ Thảo. Tuy nhiên tôi chưa từng gặp ông dù có thư từ qua lại, dù rất mến thơ của ông vì mỗi người một phương. Mới đây Dạ Thảo cho tôi biết hiện bệnh của ông đang trở nặng, tôi cảm thấy lo lắng nhiều đến sức khoẻ của ông. Tôi chỉ sợ không may thì ….

Nếu đồi Phương Bối vắng bước chân ông, trăng Phương bối tìm đâu ra cái bóng đồng hành để cùng say khướt đổ nghiêng bên những gốc tùng xanh ngắt. Cây ổi đồi cao tìm đâu ra tên đạo chích ăn trộm nửa quả ổi rụng đã bị dòi ăn nửa kia?

Trưa đứng một mình đợi ai lên
Đất trời đâu có dưới và trên
Đồi cao ổi sót rụng một trái
Dòi ăn một bên ta một bên.
(Rụng một trái)
Đọc tiếp »

Nguyễn Đức Sơn


Thi sĩ Nguyễn Đức Sơn (1937-2020)
Tranh Trần Thế Vĩnh

Sắp đẻ ở Di Linh cây cối chào chị
Sắp đẻ ở hư không
rừng và chị ôm nhau hát

Tôi giấu mặt đi ven hồ lạnh giá
Căn nhà gỗ phần mộ thanh xuân
Những ván thông dày đặc gỗ quan tài
Của tóc của chị của tình nhân
Của dương cầm bỏ phế đúng một năm
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Người hàng xóm mới dọn tới Á đông, có hai con gái thiếu niên. Mẹ nhỏ con, đứa lớn trắng cao tóc nâu mắt xanh, đứa nhỏ y chang mẹ. Mấy người đàn ông tây tàu chỉ thấy ngày dọn nhà.

Thường tình cũng cần biết về người sẽ chung một ngõ ra hai cửa vườn sau hai nhà, một sân cỏ phía trước và một cây lớn thành phố trồng gần đường, mùa đổ lá vàng quét hốt mấy bận, mua cả tá bao giấy dồn bỏ xe rác; tò mò chính đáng (và không).

Bước ra thấy, tính “chào cô, nhà cô mới dọn tới”, nhưng phản xạ chắc ăn bằng tiếng Anh:

– Oh, hi! Welcome! Welcome to the neighbourhood!

Cô ta chững lại, vẫn hướng bước vô nhà:

– Oh hi!

Chưa kịp tự giới thiệu tên tiếng Anh hoặc Việt thì cô đã bước quá tầm. “Ah, người khó chịu đây”. “Đi làm đã, hơi đâu thắc mắc”.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Từ một áng mây ngừng trôi

tôi đi khi áng mây gần
tôi về khi áng mây vần vũ xa
rét em đong giọt lệ nhòa
trên ô kính cửa căn nhà tầng cao
từ trong khoảng lặng không màu
tôi chân dung ố đen sâu thẳm trời
áng mây gần cũng ngừng trôi
áng mây xa vẫn một đời vẫn xa
phố em chẳng bóng người qua
lối quanh co chỉ la đà thơ tôi
tôi đi mây có ngậm ngùi
tôi về mây có bồi hồi nhớ thương?
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Thành phố không người..

Đường phố vắng – thành phố đêm – lạnh lẽo
Hàng điện đường lặng lẽ đứng bơ vơ
Có một gã và bóng ma lẽo đẽo
Cúi đầu buồn đi hết một cơn mơ

Ta vẫn sống thản nhiên mà câm nín
Tuổi hoàng hôn ửng đỏ phía chân trời
Bỏ lại cả một hào quang chói lọi
Thuyền đâu còn đủ gió để ra khơi
Đọc tiếp »

Đinh Từ Thức


Giáo Hoàng Francis giảng trong thánh lễ truyền hình trực tiếp cuối cùng tại chung cư Santa Marta, sáng Chủ Nhật 17 tháng Năm, 2020 (Hình VaticanNews)

Từ hàng ngàn năm, mỗi khi trong tình trạng nguy hiểm tới tính mạng tập thể, như ôn dịch, chiến tranh, người ta thường tìm tới nương náu nơi những cơ sở tín ngưỡng, như nhà thờ, để được Ơn Trên che chở, và được giúp đỡ về cả phần hồn, lẫn phần xác. Trận đại dịch Covid-19 khiến mọi sự thay đổi: muốn được an toàn cần tránh đến nhà thờ, và giúp nhau bằng cách tránh gặp nhau. Vì tình trạng đặc biệt này, các tín hữu Công Giáo nói riêng, thay vì đến nhà thờ, được phép ngồi nhà xem lễ hàng ngày, Chủ Nhật, và ngay cả các ngày lễ trọng trong Mùa Phục Sinh, năm 2020.

Nhờ tình trạng hiếm có này, thay vì xem lễ trực tuyến từ các nhà thờ gần, người viết đã có cơ hội theo dõi thánh lễ do chính Giáo Hoàng Francis cử hành từ Roma, hoặc từ nhà nguyện ở chung cư Santa Marta, nơi Ngài cư ngụ, hay từ Đền Thánh Phê Rô. Nhờ vậy, học được nhiều điều hữu ích qua lời giảng của Ngài. Suốt thời gian theo dõi thánh lễ do Giáo Hoàng cử hành, có thể nói, đáng nhớ nhất, là lễ ngày Chủ Nhật thứ Tư Mùa Chay, 22 tháng 03, 2020. Theo thứ tự thời gian, bài này đáng lẽ đăng trước bài “Suy nghĩ thời Covid (1)”, nhưng vì Tin Mừng trong thánh lễ này khó hiểu, phải đọc đi đọc lại, nên viết trước mà xong sau.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Ngả mình trên bóng nhung tơ
Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời.

(Trưa vắng, Hồ Dzếnh)


Nhà thơ Hồ Dzếnh (1916-1991)

Lòng không lập thệ như Hồ Dzếnh.
Dù đã mê thơ thuở lớn lên.
Lãng tử nhiều lần quăng sách vở.
Đam mê che dưới vẻ ngoan hiền.

Ham danh học giỏi nên lơ đãng.
Yêu thơ nhưng nhạt với tình thơ.
Lớn lên xuôi ngược đời cơm áo.
Thơ đến rồi đi mãi hững hờ.
Đọc tiếp »

Lương Nguyên Hiền


Coronavirus (Ảnh WDR)

Những ngày tháng cách ly

Nếu tính tới đầu tháng 5, nước Đức đã bị cách ly xã hội hơn 6 tuần lễ. 6 tuần lễ là thời gian khá dài cho những ngày tháng “nội bất xuất mà ngoại cũng bất nhập”, bó gối nằm nhà chịu trận chờ cho cơn đại dịch Vũ Hán đi qua. Luật cách ly nơi chúng tôi ở, tương đối dễ thở, không bị cảnh “ngăn “đường”, cấm chợ”, không khắt khe như ở một số các quốc gia khác, mới bước ra ngoài đã bị cảnh sát thổi còi đuổi về nhà. Các cửa hàng, trường học, công sở, hãng xưởng tuy đóng cửa nhưng người dân vẫn có quyền ra ngoài thở không khí trong lành với điều kiện đứng cách nhau 2 m và vẫn được đi chợ để mua những món đồ cần thiết. Chính phủ Đức cũng chỉ nhẹ nhàng ân cần khuyến cáo mọi người nên ở nhà để tránh lây nhiễm. Họ cũng sợ người dân bị tù túng trong 4 bức tường lâu ngày, nếu không bị virus Corona tới thăm thì cũng ngã bệnh vì trầm cảm. Mà không biết căn bệnh nào trầm kha hơn.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Thơ: Anton Đặng Thanh Trung; Nhạc: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Phan Ni Tấn

Mùa có bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông thì thời cũng có Sáng Trưa Chiều Tối. Người ta chọn mùa thu là mùa hiu hắt, nhớ nhung thì buổi chiều là buổi biệt ly, sầu nhớ.

Xưa nay hễ thấy cái gì gai gai, lành lạnh, buồn buồn trong bóng chiều thường gợi tôi nhớ tới Huế. Nhất là phong thổ Huế, vốn cổ kính, trầm mặc, chiều xuống càng gợi biết bao niềm thương nỗi nhớ trông vời.

Huế là kinh đô của nước Việt, là miền đất phong sương, thơ mộng, giàu truyền thống văn hóa với các đền đài, lăng tẩm, nhã nhạc cung đình, chầu văn, ca dao, dân ca và các món ăn đặc sản Huế.
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 25 tháng 5

Memorial Day năm 2020 ở Mỹ rất khác thường do đại dịch COVID-19. Phần lớn những con chim sắt vẫn nằm xếp cánh buồn thiu ở các phi trường thay vì xếp hàng chờ vào gates thả hành khách xuống, nghỉ nửa giờ, rồi lại bay về đường cũ với một phi hành đoàn mới, hành khách mới đầy kín máy bay.

Theo số liệu chính thức của TSA (Transportation Security Administration), vào ngày thứ sáu mở đầu long weekend của Memorial Day năm 2019 có 2,792,670 người Mỹ đi chơi xa bằng máy bay, con số này năm 2020 chỉ còn 348,673 người.

Ngày hôm sau, thứ bảy trước lễ Chiến sĩ trận vong năm ngoái có 2,124,825 người lên máy bay đi chơi, năm nay chỉ còn 253,190 người.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Mưa về

mưa về rơi tới cửa mình
hoa bằng lăng nở làm tình tội chưa
mưa về từng hạt lưa thưa
hạt khoan hạt nhặt là mưa cửa mình
Đọc tiếp »