Minxin Pei
Phan Nguyên dịch bài “China’s Risky Endgame in Hong Kong” của Minxin Pei đăng trên Project Syndicate, 13/11/2019.

Dù sự leo thang bạo lực nhanh chóng ở Hồng Kông đã đủ đáng sợ, nhưng mọi thứ có thể vẫn còn trở nên tồi tệ hơn nữa. Thông cáo của Hội nghị Trung ương lần thứ tư vừa kết thúc của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khóa 19 cho thấy Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang có kế hoạch thắt chặt sự kìm kẹp của mình đối với thuộc địa cũ của Anh bằng bất cứ giá nào. Ông Tập nên chuẩn bị để gánh chịu những phí tổn khổng lồ.

Thông cáo bao gồm hai cam kết đáng lo ngại. Đầu tiên, chính quyền trung ương Trung Quốc sẽ “điều khiển và kiểm soát” (guanzhi) Hồng Kông (và Ma Cao) bằng cách “sử dụng tất cả các quyền lực được trao theo hiến pháp và Luật Cơ bản”, bản tiểu hiến pháp xác định tình trạng của Hồng Kông. Thứ hai, Trung Quốc sẽ xây dựng và cải thiện một hệ thống pháp lý và cơ chế thực thi để bảo vệ an ninh quốc gia tại cả hai đặc khu hành chính.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

TÌNH YÊU THỜI ĐẠN KHÓI

Hồng Kông có những tình nhân
tình yêu không chỉ để dành lứa đôi
còn cho lý tưởng cao vời
Hồng Kông mảnh đất con người tự do
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Đập đầu em trai vào giải phân cách.
Dội lên người em gái trận mưa dùi cui.
Xô đẩy thô bạo mặc chị mang thai khản cổ kêu gào
Xịt hơi cay thẳng mặt cụ già.
Như bầy thú dữ say mồi
Lũ hắc cảnh hả hê trên những thân người dúm dó.
Liên hiệp quốc ở đâu?
Loài người có lương tri ở đâu?
Hong Kong cô đơn đang hấp hối.
Tự do đang dãy chết.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Thanh Hoa huyện nổi tiếng hai chàng Trương, Trần chăm học. Thường đóng cửa tạ khách dùi mài kinh sử đến quá nửa đêm hay tới khi trời hừng sáng. Nếu cần tham vấn bậc cao nhân điều chi về học thuật thì dù phải đứng đợi cửa ngoài tuyết rơi ngập chân vẫn chờ. Mùa Xuân năm ấy vua mở khoa thi, cả hai đều danh chiếm bảng vàng. Cờ lộng vinh qui rồi mỗi người một phương trấn nhậm ai lo việc nấy tuy vẫn giao tình bằng hữu qua thư tín.

Sau vài mươi năm cố công ích nước lợi dân, lưu phong vang lừng xa gần đều nghe biết, cả hai về trí sĩ với gia sản khiêm nhường, thậm chí còn thua xa mấy nhà phú hộ vùng quê.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Cho mùa thu đã qua

mùa thu rồi cũng qua
như tình tôi dang dở
nhặt lên từng chiếc lá
người về theo giấc mơ

mùa thu rồi đã xa
như sương mù buổi sớm
giấc mơ kia nhạt nhòa
đau tình tôi vừa chớm
Đọc tiếp »

Tuổi biết mình

Posted: 22/11/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông


Người già ngồi giá băng
dinhcuong

Bây giờ làm thinh và làm thơ,
làm thinh vì già ngó ngu ngơ,
nói nhiều thành ra người lẩm cẩm.
Biết mình, thủ phận, chỉ làm thơ.

Trai trẻ là thời làm đủ thứ :
làm ồn, làm dáng tới làm tàng.
Làm chi cũng giỏi nên làm phách,
bụng run mà ngoài mặt hiên ngang
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

Cảnh sát chống bạo loạn đã vây Đại Học Bách Khoa Hồng Kông (Polytechnic University) từ ngày Chủ Nhật, 17 Tháng Mười Một, bắn lựu đạn hơi ngạt, đạn đầu cao su và vòi rồng phun nước tấn công những toán sinh viên, học sinh tính phá vòng vây thoát ra ngoài. Ai ra trình diện sẽ bị bắt.

Trong đêm tối, mấy sinh viên đã dùng dây thừng tuột từ trên cầu xuống mặt đường, được người chờ sẵn chở đi bằng xe gắn máy chạy trốn. Một người bị cảnh sát bắt được. Mấy bạn khác tính chui đường ống cống ra ngoài, nhưng lính cứu hỏa đã khuyên không nên làm, vì có thể chết ngạt. Có những em học sinh trung học mới 12, 13 tuổi.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Tôi sẵn sàng chết trong đêm nay
Sinh viên Hồng Kông Charlie trả lời với phóng viên tờ Spiegel của Đức
Trong khi ở Việt Nam, những người cùng thế hệ với Chalie không cần biết tự do còn hay mất
39 “thùng nhân” chết trong xe container còn thua một trái bóng tròn
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Tôi từng dạy nhiều lớp, nhiều loại hình đào tạo: phổ thông trung học, đại học tại chức và nhiều lớp luyện thi…nhưng có một lớp học chắc cả đời này tôi không làm sao quên được: Lớp Bình Dân Học Vụ nơi mẹ tôi lần đầu tiên cầm cây bút…

NÉT CHỮ THƯƠNG YÊU

Năm xưa con còn bé
Mẹ dắt con đến trường
Nhớ làm sao buổi đó
Con cứ khóc đòi về

Năm tháng qua thật mau
Làm sao con quên được
Bao nhiêu lần ăn roi
Vì học bài không thuộc
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

Trong năm 2019 này, Văn học Việt mất đi hai nhà thơ tên tuổi, Tô Thùy Yên và Du Tử Lê. Thơ văn của họ đã đi qua nhiều thế hệ người đọc. Đều xuất thân từ người lính Việt Nam Cộng Hòa, tuy nhiên số phận, tính cách, cũng như hồn vía thi ca của hai nhà thơ này, hoàn toàn khác biệt. Viết không nhiều, cho đến cuối đời Tô Thùy Yên chỉ in ấn, xuất bản vài ba tác phẩm, song những thi tập ấy cho người đọc sự đồng cảm, day dứt, kính trọng với sức nặng của một nhà thơ lớn. Cùng đó, Du Tử Lê với 77 năm cuộc đời và 77 tác phẩm, để lại cho đời một nghệ sĩ tài hoa, chứ dường như, không (hay chưa) hiển hiện lên trong tôi, chân dung của một nhà thơ lớn. Có lẽ, người nghệ sĩ lớn, ngoài nhân cách, tài năng, ngòi bút của họ phải chọc thẳng vào hiện thực xã hội, cũng như cuộc sống và con người một cách trung thực nhất chăng?.
Đọc tiếp »

Người về

Posted: 21/11/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

Người về cách một dòng sông
Rẻ đôi con sóng rẻ lòng xót xa
Còn đây còn một mình ta
Ngó theo trăng lặng xuống tà áo ai

Rượu này ta uống cho say
Cho đêm sum họp cho ngày họp tan
Còn đây còn nửa phiếm đàn
Tiếng ngân chưa dứt tiếng than não nề
Đọc tiếp »

Viết Từ Sài Gòn

Trong những năm tháng đất nước đầy chia lìa, người Nam kẻ Bắc gặp nhau nhưng trong nỗi phân li, với phận người chìm nổi, có người lênh đênh trùng dương rồi vĩnh viễn ở lại với sóng gió… Trong cuộc chia lìa ấy, Hồng Kông như một chiếc phao hi vọng, Hồng Kông dang tay, cưu mang và che chở hàng chục ngàn người Việt Nam, Hồng Kông như một bồ tát cứu độ giữa giờ vĩnh quyết. Và hàng triệu người Việt đã qua khỏi cửa tử, đã đặt chân lên những mảnh đất tự do, cũng nhờ vào những bồ tát cứu độ như Hồng Kông.

Bởi không đâu hiểu được giá trị nhân văn, không đâu dễ rủ lòng thương và không đâu dễ sẵn sàng chìa tay chia sẻ khốn khó với đồng loại nhanh hơn những người yêu tự do, yêu hòa bình và đã quen sống với tự do, hòa bình, tôn trọng phẩm hạnh con người. Hồng Kông đã sống như thế, đã hòa quyện màu sắc của mình trên bức tranh nhân bản của thế giới như vậy.
Đọc tiếp »

Kỷ niệm chia nhau

Posted: 20/11/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

tôi bây chừ trổ chát đắng khổ qua
em cũng thày lay da mồi tóc bạc
ngó lại ngó qua thiệt tình có khác
đâu như hồi xưa… thanh xuân thừa mứa

hồi liếc một cái thà nhịn ăn mấy bữa
mím chi cười thao thức nhớ từng đêm
nói một câu nghe quá xá đã thèm
ngưỡng mộ cái hồi mặn ngọt tình mới lớn
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng Trần Huệ Hiền


Cánh đồng lúa chín vàng. Ảnh Trần Huệ Hiền

Cho tôi về lại thời thơ ấu
Lúa đồng vàng bát ngát chiều quê
Cánh diều mộng trời xanh yêu dấu
Và giấc trưa nhịp võng sau hè …

Quê nhà ơi! Bến nước dòng sông
Bóng mẹ mênh mông ngập cánh đồng
Những đêm trăng sáng hàng cau thẳng
Lời ca dao tiếng mẹ bên song…
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa

May muốn gặp anh em chú bác cô dì một lần. Cũng đã hơn bốn mươi lăm năm anh em thất tán, kẻ xiêu lạc ngõ này, người xiêu lạc ngõ kia. Nghĩa là qua cuộc đổi đời. Ngày đó May còn là một cô nữ sinh mười sáu tuổi, tóc thề thả chấm ngang vai, áo dài trắng thướt tha, ôm tập vở đến trường nữ trung học. Bỗng nhiên, như cuốn phim đang chiếu trong rạp, khán giả đang xem ngon lành, hấp dẫn, bị cắt đứt. Khán giả có la ó phản đối bao nhiêu rồi cũng thôi. May nghỉ học. Và từ đó anh em thất tán nhau. Người ta thường truyền miệng, ngày ấy là “ngày đứt phim”.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

New York đầu đông

Mây nở trắng trời Central park *
Lạnh lùng ghế đá xác hoa bay.
Cung, thương một khúc sầu ly biệt.
Dây vũ, dây văn chạm bóng ngày.

Hoàng hôn vỡ toang chiều chạm đáy
Lá úa rung lên dưới gót giày
Cái rét đầu đông về lặng lẽ.
Người về lầm lũi khói sương bay.
Đọc tiếp »

Paul Nguyễn Hoàng Đức

Triết gia Hegel được gọi là “cha đẻ của môn lịch sử hiện đại” vì ông đưa ra khái niệm căn bản “Lịch sử là nhà hát của Đấng Quan Phòng (tức Thiên Chúa)”. Theo đó thì: lịch sử được dẫn dắt và cài đặt những ván bài định mệnh bởi một Đấng Toàn Năng còn được gọi là Đấng mang “ý niệm tuyệt đối”. Người Trung Hoa nói quanh đi quẩn lại qua các thời đại rằng: “Trời không ở mãi với một nhà”, có nghĩa là vào giờ G nào đó, dòng họ vua chúa nào cũng phải bị Trời bỏ rơi để dựng lên một triều đại của dòng họ khác!

Hôm nay với sự kiện Hồng Kông đang nóng hổi ở mức leo thang tột đỉnh, buổi trưa tôi vừa viết xong bài HỒNG KÔNG CÁCH MẠNG CỦA ÔNG CHỦ, CHÍN MÙI TỪ LÝ THUYẾT ĐẾN HIỆN THỰC CHƯA TỪNG CÓ, giờ tôi thấy mình nên viết bài này để có cái nhìn tổng thể về sự kiện Hồng Kông.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Máu từ Hồng Kông không được phép lãng quên
Tôi chọn tựa bài thơ từ đề tài thời sự
Đường đến trường PolyU đã ngập máu sinh viên
Dòng máu bất khuất bới tro tàn quá khứ

Tro tàn ủ trong cánh tay tôi mưng mủ
Năm 1978 đi Hồng binh trích máu ăn thề
Tro tàn ngún từ biên giới phía Tây phía Bắc
Kẻ thù từ hai mặt tuốt dao lê
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Hà Nguyên Du; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Tâm Thư
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Zurab Lezhava
Phạm Đức Thân dịch bản tiếng Anh “Sex for Fridge” do Victoria Field và Natalia Bukia Peters chuyển ngữ từ nguyên tác bằng tiếng Nga của Zurab Lezhava.

Zurab Lezhava (1960 – ) là nhà văn Georgia, viết văn tiếng Nga và tiếng bản xứ. Năm 1982, ông bị tù 16 năm vì chống lại công an Soviet. Thời gian này ông viết được nửa toàn bộ tác phẩm của mình (gồm 2 truyện dài và một số truyện ngắn).

Kinh nghiệm sống, cảm nhận văn chương sắc bén, phong cách tự nhiên ông hấp dẫn độc giả bằng cái khác thường, trộn lẫn thực tế và tưởng tượng, mặt đen tối của con người (nghèo đói, vô luân, tham lam, ghen ghét, thiếu bao dung…)

TÌNH ĐỔI TỦ LẠNH

Cái tủ lạnh Apsheron cũ mèm cục mịch được gia đình để lại như một di sản cùng với chiếc ghế dựa đơn duy nhất là tất cả những gì còn lại trong bếp của Albert Karbelashvili.

Tại sao chiếc ghế? Bởi vì nó trông dị hợm nên người mua chung cả 4 ghế đã không mang nó đi. Albert bị cột chặt với cái tủ lạnh Apsheron cồng kềnh cổ lỗ cũng vì cùng một lý do – không ai mua nó. Giống như một con ác quỷ, cái tủ lạnh cũ theo anh hoài hủy. Nó đã ở trong cái apartment đầu tiên của gia đình – apartment này có 4 phòng. Cách đây lâu rồi bố mẹ Karbelashvili bán nhà và giảm xuống 3 phòng. Rồi họ dọn tới một apartment 3 phòng khác trong một khu nghèo hơn. Sau cùng bố mẹ Karbelashvili dọn xa hơn nữa, và giờ hiện đang ở một xứ hoàn toàn xa lạ không biết ở đâu. Nhưng con cái thì vẫn tiếp tục truyền thống – mua bán phòng ốc, bàn ghế giường tủ và đồ gia dụng.
Đọc tiếp »

Giây phút

Posted: 19/11/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Em bình thản đưa tay cho chúng trói
Khác gì đâu bọn khuyển ưng
Nơi nào cũng thế
Cũng đầu lâu ngạ quỷ
Mặt nạ đen
Vòi rồng xối máu
Đọc tiếp »

Song Anh

“tôi đang ở tuyến đầu
tôi đã sẵn sàng chết trong đêm nay”*
poly university đang gào lên trong tuyệt vọng
tự do hay là chết

máu nhuộm đỏ sân trường đại học
tội ác của bọn tàu khựa-chinazi
hàng triệu trái tim trên khắp thế giới đang ngừng đập
hàng triệu trái tim trên thế giới đang cất lên tiếng hát
vinh quang cho Hong Kong
Đọc tiếp »

Kỹ sư Phạm Phan Long, Quỹ Sinh thái Việt (Viet Ecology Foundation)
Biên dịch: Giải pháp vì Môi trường

Dòng sông Lan Thương–Mekong đang bị tàn phá bởi hàng trăm dự án thủy điện trên dòng chính và các phụ lưu của nó từ cao nguyên Tây Tạng ở Trung Quốc tới hạ lưu sông Sê san ở Campuchia. Riêng trên dòng chính Mekong, Chính phủ Lào đóng vai trò chính trong việc xây dựng những dự án này và thậm chí đang có kế hoạch xây thêm. Nhưng tại sao nước này lại chỉ tập trung vào các nhà máy thủy điện (hydroelectric power plants – HPPs)? Còn những nguồn năng lượng tái tạo khác thì sao? Liệu điện mặt trời Nam Ngum có thể thay thế thủy điện trên dòng Mekong ở đất nước này?
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Bức tường

người ta xây lên bức tường để ngăn cách chia rẽ
(nhưng không ai xây được bức tường ở trong tinh thần của một con người)
người ta canh giữ ngày đêm để không cho bất cứ ai vượt qua bức tường này
và sẽ giết bất cứ ai tìm cách vượt qua
và đến lúc bức tường sụp đổ
những người canh giữ bó tay
không có bức tường nào vĩnh viễn
những bức tường đen đủi
sẽ lần lượt sụp đổ
không ai xây được bức tường nào trong hồn một con người
một dân tộc
và nhân loại

09.11.2019
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Ngọc Ánh

Tôi đi mình ên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này, cách đây 2 năm tôi cũng từng liều mạng mang balô dong ruổi đi Tây mà chữ nghĩa tiếng Tây không rành nửa câu, không cellphone wifi để liên lạc trong trường hợp khẩn cấp, không có quá 200€ trong túi, chỉ theo lời mời thân tình của một gia đình Tây quen biết sơ giao mà hăm hở đi đại với mục đích duy nhất là thăm thằng con tật nguyền đang sống lưu lạc xứ người. Cái đất nước Thụy Sĩ giàu có bậc nhất thế giới này đã cưu mang nuôi dưỡng đứa con trai èo uột tội nghiệp của tôi từ hơn 30 năm nay. Thật lòng tôi nợ những con người ở đây một lời cám ơn vô hạn.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Lục bát rời…

‘Hỏi quê rằng bãi xanh dâu
Hỏi tên rằng mộng ban đầu đã xa’ (*)
Hỏi trời hỏi đất. Bao la
Hỏi sao ta lại chiều tà còn yêu

Thơ tình có được bao nhiêu ?
Mang ra tặng hết – Ít nhiều văn chương
Tin đi. Cõi mộng vô thường
Chữ yêu là cả cung đường. Trần ai
Đọc tiếp »

Thanh Trúc | Ngô Thế Vinh

Hôm 29.10.2019 Lào bắt đầu cho vận hành đập thủy điện Xayaburi và tiếp theo sẽ là con đập Don Sahong. Đây là hai đập thủy điện nằm trên dòng chính sông Mekong, đã và đang gây rất nhiều tranh cãi giữa Lào, Thái Lan, Cambodia cũng như Việt Nam ở hạ nguồn Mekong. Nguồn tin đáng chú ý khác từ MRC Ủy Hội Sông Mekong cho thấy Lào đang chuẩn bị tham vấn dự án thủy điện Luang Prabang có công suất 1410 MW, nằm cách thị trấn Luang Prabang khoảng 30 cây số. Nếu không có gì đột biến, đập Luang Prabang được khởi công xây vào tháng 7/ 2020. Một chuyên gia sông Mekong, bác sĩ Ngô Thế Vinh, tác giả hai cuốn sách ‘Cửu Long Cạn Dòng – Biển Đông Dậy Sóng’ và ‘Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch’, từng có bài tham luận về dự án Luang Prabang liên quan đến Việt Nam, trình bày sự việc qua bài phỏng vấn bằng điện thư do Thanh Trúc thực hiện.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


The mad poet
Hokusai

Bài dưỡng

Tặng Bắc Phong

Một giờ chánh niệm chưa xong
Đã nghe tạp niệm
Chạy vòng tiêu sơ
Tôi là ai? chương. mơ hồ
Nghe đau cánh quyển
Giữa tờ không không
Có phải em
Đuôi. vân mồng
Cơn mưa hút bụi
Đạm hồng phôi pha
Một ngàn hoa một ngàn
hoa
Tiếng than vọng niệm
U oa
Lập
Lờ
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thực ra, ở quê hay thành phố đều không quan trọng, quan trọng là đừng ở… Việt Nam nếu bạn muốn bình yên. (Du Uyên)

Từ Berlin, Hiếu Bá Linh vừa trân trọng cho hay một tin vui … đã cũ: “40 năm trước, tổng thống Ý cử 3 tàu chiến đến Biển Đông cứu vớt thuyền nhân tị nạn Việt Nam … Hoạt động gần 1 tháng, 907 thuyền nhân đã được cứu sống và đưa về Ý. Ngày 21/8/1979, tại lối vào cảng Venice, thủy thủ đoàn và các thuyền nhân được dân chúng hân hoan chào đón.”

Mẩu tin tuy không mới nhưng vẫn khiến cho không ít độc giả (hoá) tâm tư:

Vĩ Cầm: Một cái tát dành cho Lê Duẩn.

Mạc Van Trang: Thế gian nhiều chuyện lạ đời: Người Việt không thương nhau, khiến phải chạy trốn, dẫu bỏ mạng giữa biển khơi; các nước láng giềng cũng chẳng cưu mang nhau; Người ở mãi phương trời xa tít lại động lòng thương, ra tay cứu nhân độ thế… Nên cũng đừng cứ tưởng anh em, xóm giềng là chỗ cậy nhờ lúc khốn khó!
Đọc tiếp »