Archive for the ‘Đoàn Nhã Văn’ Category

Đoàn Nhã Văn


Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có những tác phẩm xuất bản trước 1975. Ở ngoài nước, ông viết thêm bốn tác phẩm khác, gồm bộ Người Đi Trên Mây, hai tập: tập I – Người Đi Trên Mây, tập II – Bụi và Rác, cùng tiểu thuyết Sa Mạc và tập truyện Căn Nhà Ngói Đỏ. Trong những tác phẩm viết sau 1975, theo tôi, bộ Người Đi Trên Mây có thể xem là tác phẩm tiêu biểu của ông. Vì thế bài viết này phần lớn sẽ dựa vào đó để rọi sáng phần nào văn chương của Nguyễn Xuân Hoàng trong giai đoạn ở ngoài nước, dù rằng tài liệu trong những tác phẩm khác có được đề cập đến, nhưng mục đích cũng chỉ nhằm làm sáng tỏ những vấn đề thuộc về văn chương trong tiểu thuyết của Nguyễn Xuân Hoàng.
(more…)

Đoàn Nhã Văn

Buổi sáng, trời mát dịu, rừng núi đẫm hơi sương. Từ lưng chừng núi trở xuống , từng màn sương đục bay là là như muôn ngàn dãi lụa trắng nối kết nhau, phủ cả một vùng thung lũng rộng lớn. Nhìn xuống đường 14, con sông Pô-Kơ ngoằn ngoèo như một con rắn, mà khúc đuôi ở tận ngã ba Đông Dương, với cái đầu đang chồm tới, lao về hướng biển. Một màu xanh ngút ngàn, tít tắp, trải dài đến tận chân trời. Những áng mây hồng đang từ từ trôi giữa một không gian lồng lộng.
(more…)

Đoàn Nhã Văn

Tôi khom người xuống. Chiếc xe đạp đổ đèo mỗi lúc một nhanh. Đường vắng. Đến gần khúc quẹo đầu tiên, tôi đạp nhẹ chân thắng phía sau, vừa đủ để bẻ một vòng cua thật hách. Xe tiếp tục đổ nhanh, đợi gần đến miếu, tay bóp thắng trước, chân đạp thắng sau, nghe phựt, rồi phựt, bóp mạnh thắng tay, gót chân phải đè xuống thắng chân phía sau. Tất cả đều nhẹ hều, chiếc xe như một mũi tên bắn, cứ lao nhanh về phía trước, tôi gập người xuống đến mức tối đa, lạng xe qua khúc quành, chiếc xe vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi, lao thẳng giữa hai bệ chắn, mũi tên đã đạt tốc độ tối đa, vút về phía trước. Bên dưới là thung lũng đen ngòm. Tôi bay, bay, bay … từ trên cao độ gần 50 mét, so với mặt đường bên dưới chân đèo. Tôi nhắm mắt, hét lớn. Vùng dậy… Cả người vã mồ hôi.
(more…)