Archive for the ‘Sĩ Liêm’ Category

Sĩ Liêm

Tôi nằm nghiêng mặt vào cửa buồng lắng tai nghe tiếng ngáy của ba tôi. Ông có tật lớn hễ nằm xuống giường chừng mươi phút là cất tiếng ngáy như sấm dậy. Mẹ tôi rất khổ sở vì tật lớn đó của chồng vào những năm đầu sống chung với nhau. Nhưng nghe mãi tiếng ngáy của người đầu ấp tay gối rồi cũng quen đi. Đêm nào không nghe ba tôi ngáy là bà lo ngại cho rằng chồng mình có chuyện buồn phiền hoặc đau ốm khó ngủ ngon giấc.

Mỗi lần nghe mẹ tôi cằn nhằn: “Ngủ cái gì mà ngáy như sấm, nằm gần ông chẳng ai ngủ nghê gì được”. Ba tôi chống chế: “Người ngủ hay ngáy là người vô tâm không để ý tới chuyện vặt vãnh trong cuộc đời, không để tâm ám hại ai. Ngủ mà ngáy là ngủ ngon, có đầy đủ sức khỏe…”
(more…)