Archive for the ‘Tru Sa’ Category

Luyến

Posted: 07/02/2017 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

thieu_nu_cam_hoa_hong

Chính thế, sau một ánh nhìn và yêu. Yêu tiếng tóe phụt trong đầu tôi, chất thép của mũi tên trẻ nhỏ, thay vì nhắm lồng ngực, đã bắn vào tử huyệt. Yêu, tiếng lòng tôi, bật lên như đóa hồng gai mọc xuyên ngực Chúa. Nàng chỉ một chỗ, sau tấm kính lớn vượt đầu. Có đôi chân khỏe, tôi đi lại khắp nơi, chạy hoặc nhảy cao. Tôi chưa quên mình từng đoạt giải nhất bộ môn điền kinh, luôn là mục tiêu của mọi câu lạc bộ thể thao và suýt chút nữa thì được tuyển thẳng vào đội bóng nếu không vì chỉ biết nhìn trái bóng văng qua lại, còn mình thì cho tay vào túi, huýt sáo. Gái gú tôi đầy ra, ý tôi là người tình, những con nai chưa sừng hoặc góa phụ áo ám. Tôi đãi họ bằng cách họ tìm đến tôi, trái cấm đầy sâu và tôi sẵn sàng nhè, nôn thốc tháo trong một lần vào nhà tắm. (more…)

Kẻ bên ngoài

Posted: 20/10/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

cai_bang

Thế là, hắn đã quay lại.

Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…Bộ dạng hắn vốn nhếch nhác. Bộ đồ xô gai chẳng biết mặc từ bao giờ đã rách tan nát, sánh đặc vì đất và bụi bẩn. Hắn không cao lắm nhưng gầy rộc. Xương nhô hết ra ngoài. Má hắn hóp sâu, cái miệng lúc nào cũng há để lộ ra hàm răng xỉn đen, vàng ố. Hắn chột bên mắt phải. Mắt trái thì lúc nào cũng mở trừng trừng, trắng dã. Hắn đi đất, hai bàn chân phồng rộp to tướng như bánh đa nhưng cũng chai sần và dày như da trâu. Mỗi bước đi của hắn đều để lại những dấu chân đen kịt bùn đất. Đã có lần tôi thấy dòi rơi ta từ người hắn. Những con dòi béo múp, ngoe nguẩy nhằm bò khỏi dấu chân hắn. Nếu không ai dẫm nát hoặc bị kiến ăn thì lũ dòi sẽ trở lại vo ve quanh hắn.
(more…)

Đáy

Posted: 07/10/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

cu_lon_trang

Họ đã như những cái xác còn sống. Tôi than khóc Họ bằng một bên mắt. Tôi không mù hoặc bị tật ở mắt. Như mọi người, tôi đủ cả mắt. Tôi cận, nhưng hai mắt tôi vẫn nhìn được. Mắt tôi loạn thị, nhưng tôi vẫn nhìn được. Con mắt trái của tôi đã rớm máu vì họ. Tiếng khóc này, không hoàn toàn là sự đau đớn, nỗi buồn hay tuyệt vọng. Đấy là sự chảy nước mắt trái. Dòng nước chẳng còn trắng như sương sớm mà nhợt đỏ như máu chảy trong người lúc nào cũng hôi hổi. Lúc thơ bé tôi từng ngã vào chảo sôi và bỏng nửa cánh tay. Một trong số Họ thấy tôi. Một câu hỏi khẽ, và có chút luống cuống. Người đấy nói sẽ đi tìm bác sỹ cho tôi. Từng tíc tắc trôi đi thành nhiều giây, nhiều phút, nhiều giờ. Không có bác sỹ, cũng không nghe thấy còi xe cứu thương. Tôi nằm đó cùng cái chảo sôi. Bởi tôi phải đợi quá lâu nên tôi đã quen với cơn đau từ vết bỏng. Tôi chẳng rõ do vết bỏng đã dịu đau hay vì tay tôi đã bại hết cảm giác. Một người khác trong Họ thấy tôi và đưa tôi lên nhà. Sau khi sát trùng vết thương, ông ấy gọi điện cho bác sỹ đến tận nhà để chữa lành cho tôi. Trong số Họ ông ấy là duy nhất tôi nhận mặt. Ông ấy chết rồi. Cái chết từ rất lâu, hệt như vết bỏng trên tay tôi, có từ rất lâu. Giờ vết bỏng không còn nữa, và không ai trong nhà tôi nhắc về việc tôi từng bị bỏng. Họ, những người tôi muốn quên vẫn ở đây. Đã không ít lần tôi cố trục xuất Họ khỏi đầu, vậy mà Họ vẫn trở lại. Tiếng chân Họ bước gần kề phía tôi và tôi buộc phải đối diện, bằng cả hai mắt. Giọt huyết thống đã trói tôi với Họ. Tôi bị cầm tù và khổ sai trong dòng máu ruột thịt đáng nguyền rủa. Giọt máu đào đã lạnh toát như nước lã và uế tạp trong màu đỏ diệt chủng. Tôi có thể ngồi đây, trong cái lô cốt được xây cất lên từ sách và bản thảo. Trang sách được đánh lửa bởi những linh hồn bất tử cả nghìn năm. Đấy những hiền triết, đấng thượng thần đứng cao hơn vũ trụ. Bên dưới, kẻ tận tụy mài mực bằng ngón tay để thảo lên giấy trắng lá tâm thư của máu và hồn, là tôi đây.
(more…)

Tường sắt

Posted: 13/09/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

captive_mind

Cha tôi mất từ lâu và tôi không mấy quan trọng rằng ông đã từng có mặt trong đời mình. Tôi chưa một ngày sống cùng cha và ông ấy cũng chưa một lần bế ẵm, hay cựng nựng tôi. Như tôi nói, cha tôi mất sớm. Thế nên tôi được phép quên người cha này đi. Tuy nhiên trong lý lịch hoặc một lúc nào đấy, có thể là trong một bài tập làm văn cần đến bóng dáng người cha…Thì tôi có thể họa lại trong đầu gương mặt mà tôi đã từng thấy trong gian nhà thờ họ, rồi sau đó tôi sẽ phết lên lớp màu trầm đục do tôi nghĩ ra. Rằng cha tôi là người nhân hậu, rất hay cười, thường làm ngựa cho tôi ưỡi, dẫn tôi đi mua đồ chơi vào mỗi dịp trung thu…Chẳng khó gì.
(more…)

Hóa trang

Posted: 09/06/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

multiface

Dạo gần đây tay chân tôi đã cử động được, dù chưa thể linh hoạt như trước nhưng ít ra với những động tác đơn giản như cầm đũa, rót nước tôi vẫn có thể tự làm. “Có lẽ một tuần nữa là anh có thể xuất viện. Tôi cảm thấy mừng cho anh. Tôi thật không nghĩ anh có thể hồi phục  nhanh như vậy.” Bác sỹ trưởng khoa mổ cho tôi nói vậy. Không lâu nữa tôi đã có thể xuất viện. Tôi còn nhớ rất rõ, hôm đó khi tôi đưa đối tác rời công ty về khách sạn, một chiếc xe tải không biết từ đâu phóng tới và tôi nằm lịm trong bóng tối. Bác sỹ nói tứ chi tôi đã liệt vĩnh viễn, phải bó bột cả đời. Nhưng giờ đây, một cái tay, rồi một cái chân đã bắt đầu nhấc được lên. Xương tôi còn khỏe chán.

Tôi bắt đầu đi lại được. Dù hơi chậm.
(more…)

Thần

Posted: 17/05/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

phuong_hoang

Ngày xửa ngày xưa…Mọi câu chuyện đều sinh ra từ dòng chữ này.

Ngày xửa ngày xưa…Làng tôi thờ Phượng Hoàng. Ngày nay, làng tôi thờ Phượng Hoàng. Làng tôi là làng Phượng Hoàng.

*

Chuyện kể rằng, làng tôi từ xưa bị bao phủ bởi đám mây nghìn năm tuổi. Ngày cũng như đêm, đều một màu om om. Một ngày, Phượng Hoàng từ phương xa bay tới, kịch chiến và xé tan đám mây ma. Một số người kể rằng nguyên hình của đám mây là một con rắn khổng lồ. Phượng Hoàng đã bắt rắn. Rồi thì, Phượng Hoàng nhổ lông để hóa phép xây nhà, Phượng Hoàng đuổi thổ phỉ hay Phượng Hoàng…Đại loại là làng tôi từng chịu ơn Thần nhiều năm về trước.
(more…)

Nơi sương phủ

Posted: 21/02/2015 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

dem_co_don

Giấc ngủ chập chờn ít lâu thì vỡ tung vì tiếng chuông của đồng hồ báo thức. Bữa tiệc tối qua tôi uống nhiều rượu nên tới giờ vẫn thấy nhức đầu. Đáng ra tôi muốn ngủ thêm một lúc, đợi khi cơn nhức đầu dịu hẳn mới rời khỏi giường nhưng tiếng chuông báo thức vẫn inh ỏi. Sau nhiều hồi báo dù tôi không thể tỉnh táo hơn nhưng cũng ngao ngán dần với cảm giác thèm ngủ.

Tôi lật chăn, ngồi dậy, và tắt đồng hồ.

Nhìn ra ngoài khung cửa, tôi thấy rõ màn sương mờ ảo phủ quanh những mái nhà. Những hàng cây xao xác, lắc lư những tán lá đã bắt đầu úa vàng, phố vắng và ngoài chiếc xe bus quen thuộc ra thì tôi không còn trông rõ thứ gì. Nắng chỉ mới thấp thoáng những vệt nhè nhẹ, nho nhỏ như chiếc lá thông nhưng chỉ với chút sắc nắng đó thôi cũng đủ để tôi nhận biết mặt trời đã bắt đầu lên cao và thay vì đứng đây nghĩ ngợi điều không đâu tôi phải bắt đầu công việc của mình.
(more…)