Luân Hoán
1. Nhành Hoa Súng Ái Nghĩa
ta chẳng có tài gì hay ho cả
ngoài ngón nghề tán gái rất nên thơ
em khuê các, ta như chàng bán dạo
nhưng đã yêu, chưa biết ngại bao giờ
lần thứ nhất tình cờ em qua ngõ
quá bất ngờ, đành ngẩn mặt trông theo
ánh mắt ta, điện dưới tần cao thế
chỉ đủ giúp em biểu diễn vòng eo
sau mánh lới điều tra vội vàng hiệu quả
ta mở ngay chiến dịch trông vời
phải nắm chắc từng phân nhan sắc
để mở tình đón nhận cánh chim rơi
em mới đến trọ, sau nhà ta mấy bữa
có nghĩa là em thường phải về ngang
chẳng có thể bắt ghế ngồi ngoài cửa
để hồ đồ thưởng thức nét dung nhan
ta lập tức xoay lại chiều bàn học
mặt hướng ra đường nay thay lại tấm lưng
một chiếc gương đủ to để thu đời phản chiếu
có cả em trong dáng bước ngập ngừng
rất nhiều bữa, em liếc vào kín đáo
rất nhiều lần, em ngoái lại bâng khuâng
đôi mắt to hàng chân mày khá đậm
cánh mũi thon giúp đỉnh ngực phập phồng
ta quả thật rất vụng về mô tả
chân dung em không thuộc dạng Thúy Kiều
cũng chẳng giống Kiều Nguyệt Nga của Lục
giản dị, nhưng mà đúng dạng ta yêu
sẽ rất nhãm, nếu vẽ em bằng chữ
hay bằng thơ bằng nhạc ba hoa
xin nói gọn: em là tuyệt sắc
đệ nhất giai nhân trong cõi người ta
ta thú thật chưa làm thơ tán gái
ngộ em rồi cũng muốn thử tài chơi
ngồi một chặp thơ tình ra cả đống
chỉ hình như chưa đúng độ tuyệt vời
thơ viết nhiều, làm sao cho em đọc
gởi báo đăng là chuyện đương nhiên
báo chạy đủ cả tên người được tặng
mà xem chừng rất đổi vô duyên
tìm mọi cách quen cậu em sau xóm
và trời xanh không phụ kẻ có lòng
ta đã được theo em về Ái Nghĩa
đã được nhìn thật rõ nét mi cong
chỉ vậy thôi, rồi từ từ phai nhạt
cũng sau khi thăm chị ở Hội An
em hiền hậu đã trở thành y tá
còn ta đây là thương binh tan hàng
đời chẳng như sông chỉ vài ba nhánh
ta trôi xa thật quá đỗi tứ tung
mỗi một chặng lượn một nhành hoa súng
em cũng là… đóa hoa lạc trôi song
2. Nhớ Tiểu Thư Đại Lộc
một thời em gọi ta là “ông”
ta vẫn tin em đã phải lòng
ta ngây thơ lắm, lạc quan quá ?
không phải vậy đâu, tình rất nồng
chữ “ông” của em rất dễ thương
không hề bám víu bụi cải lương
cũng không kiểu cách tình tứ quá
giản dị y như chuyện ngày thường
nhớ chưa bao giờ dám nắm tay
ngồi gần lắm, cách một cánh tay
thường thì hai đứa bên bàn học
cuốn vở chuyền hơi nhau tối ngày
cũng lắm khi ngồi cùng ăn cơm
ta thường ăn chực, biết sao không ?
lỡ ghiền ngón biếc em đưa chén
quên cả ngại ngùng nhiều lần đơm
cũng đã đôi lần nằm chung giường
nhìn trăng rằm sáng mát quanh vườn
giữa hai ta có đôi cô bạn
mà ngấm hương em, thật bất thường
từng đã theo về tận quê em
vẩn vơ đứng ngó cái bậc thềm
mái nhà rường lớn như đình vậy
em ở đây và em lớn lên
ngớ ngấn chỉ vì rất ngẩn ngơ
nghĩ em chạy tắm mưa hàng giờ
những ai đã thấy em rồi nhỉ
ta dễ gì đâu một tình cờ
cũng đã đưa em về quê ta
còn khoe chi nữa gốc cay đa
nhà ngang dãy dọc cùng cây mít
cũng đã vì em mà thở ra
cũng đã từng đi du ngoạn chơi
tuy chưa chạm mặt được chân trời
nhưng bên em đã vô cùng tận
tưởng sống bình an đến cuối đời
ta đã làm thơ chép tặng em
nhiều bài ngớ ngẩn chẳng đáng xem
nên ta đòi lại và ta mất…
dù chưa bao giờ ta có em
ta vẫn chưa già, sắp bảy mươi
và em vẫn vậy, tuổi hai mươi
cho dù chỉ kém ta con giáp
vẫn nhớ y nguyên giọng nói cười
thơ viết linh tinh chẳng làm gì
nhưng mà ai biết một đôi khi
em vui vẻ nhé, đọc thơ nhé
em với ta đâu dễ lỡ thì
em ở Cali, gần lắm mà
khi nào ta nhớ sẽ bay qua
hay thôi, em gọi qua điện thoại
để “ông” xưa, vẫn ba hoa
3a. Chân Dung Một Người
người xưa, không hẳn người xưa
anh cũ – không cũ, như vừa gặp nhau
người chợt trở lại trong đầu
và trong tí tắc rơi sâu xuống lòng
cái lòng nhỏ nhỏ cong cong
lâu năm đều nhịp vẫn không biết già
người tìm lại gót chân hoa ?
một thời người đã tà tà ghé chơi
hương thơm vẫn ấm ghế ngồi
dù trong khoảnh khắc thả đời xuống thơ
tôi hôm xưa, tôi bây giờ
và trăm năm vẫn gã khờ vô duyên
nhìn hình người, bị thôi miên
cái hồn cái vía đảo điên phương nào
mượt mà vài phút chiêm bao
nhớ người nhớ cả ngôi sao cuối trời
loay hoay nhớ cả cái tôi
nhớ luôn cái chỗ thường ngồi làm thơ
người ngày xưa, vẫn bây giờ
da nâu mắt ướt môi chờ bâng quơ
ngắm hình đâu dám làm thơ
chỉ là nỗi nhớ vẩn vơ làm phiền
trông thẳng rồi liếc nhìn nghiêng
làm sao từ chối cái quyền được yêu
thời son trẻ nhờ biết liều
nên người cho phép con diều có dây
diều nào mà chẳng biết bay
gió nào đỡ nổi diều bay cả đời
lý cùn, sự cạn mua vui
ước gì lấp nỗi ngậm ngùi thoáng qua
nhìn người, nhân ảnh hôm qua
mà sao thấy trái tim ta, lạ kỳ
cảm ơn nhan sắc xuân thì
cảm ơn chữ nghĩa nhiều khi mơ hồ
cảm ơn kẻ chuyển ảnh vào
hộp thư điện tử bất ngờ, tuyệt thay
3b. Chợt Thấy Nụ Tình Xưa
tưởng rằng lòng rất bình an
hóa ra có chút bàng hoàng, bâng khuâng
nghìn trùng xa chợt hoá gần
như hơi thở chạm tay chân ngày nào
vẫn còn đây cái hàng rào
nằm trong hẻm nhỏ mở vào lòng ta
lẫy hờn tưởng chỉ thoảng qua
sao trong đuôi mắt mở ra ngàn trùng
vẫn còn nguyên nỗi ngại ngùng
buổi chiều gót biếc ghé chùng tiếng thơ
những con cá nhỏ trong hồ
thong dong hay chỉ giả vờ lắng nghe
cái gì như chút sắt se
ngày xa xưa ấy thoáng đè nội tâm
mảnh dằm yên ngủ bao năm
chợt ngo ngoe thở, hương trầm xót xa
hoá ra là vậy, hoá ra
nụ tình khác với nụ hoa rất nhiều
4. Một Thoáng Thơ Lê Quyên Châu
tình cờ mở đường táo bạo
em cho ta những bất ngờ
cũng may ta nhát như thỏ
kịp làm một gã ngây ngô
cũng như nhiều lần trước đó
đưa em thăm chị Hội An
chẳng có mưu toan gì cả
chỉ làm giàu chuyện lang thang
đường đi không xa gì mấy
xe đò rồi đến xích lô
ta ngồi ôm em thật chặc
mà sao rơi mất bao giờ
phải xin công bằng xác nhận
em là một đại mỹ nhân
trong đám nụ tình ta có
đứng đầu nhan sắc tuyệt trần
ta được có em quá dễ
để rồi vụt mất liền tay
sau vài bài thơ đăng báo
sót cái tên ghép vơi đầy
ngày sau mấy ai còn nhớ
thơ tình của Lê Quyên Châu
cả em, hình như cũng vậy
dù em mới yêu lần đầu
riêng ta không nhiều nuối tiếc
cầm vàng không chắc để rơi
em chừ ra sao không biết
nhớ em như nhớ mây trôi
biển Thanh Bình chừ đã khác
dương liễu xanh đã mất rồi
sóng hình như không gọi cát
ta, em đã lạc cuộc chơi
viết vội vài câu thật vụng
như là dấu chấm tròn vo
kỷ niệm vốn đầy một bụng
đôi khi còn phải giả đò
5. Nước Mắt Đức Hải
bốn mươi hai năm, chưa một lần nhắc đến
em vẫn còn hít thở rất gần ta
ơi cô gái tuổi bẻ sừng trâu-mộng
tuổi núm cau nâng vải-mộc thành hoa
chẳng ai nhắc, ta vẫn còn nhớ rõ
xóm-biển-mồ-côi Đức Hải năm nào
dừa cụt đầu cát không dung cây cỏ
vài mái nhà nằm phơi nắng hanh hao
ta một thuở đã chấm nhầm tọa độ
may pháo binh đã bắn chệch nhà em
để sau đó khi nằm làm chốt chận
ta vô tình lượm được một trái tim
em hẳn nhớ mặt trời còn ngủ nướng
đã có ta thấp thoáng quẩn bên nhà
áo giáp, bản đồ hình như sáng tướng
làm lòng em sớm nhận diện ra ta
dưới nắng nóng tưởng chừng như thường trực
của cát nồng vị gió biển bao vây
ta chợt có một mái hiên tĩnh lặng
hạnh phúc tuyệt vời em ngã vào tay
chỉ vuốt tóc, chỉ ngồi nghe em thở
hương trinh nguyên con gái quả nhiệm mầu
ta vốn dĩ từng hư thân xấu nết
nhưng giữ lòng thánh thiện được nhờ đâu
mắt sáng quá và môi hồng thơm quá
làm sao nhai, sao nở cắn cho đành
chẳng lật áo đề thơ, chẳng tằng mằn ra chữ
tình như dòng nước đọng giữa mây xanh
lời thủ thỉ như ngón tay cù léc
trái tim nghe nhột nhột chợt hiền lành
em trong tay ngỡ như hoa đang nở
ta lắng nghe tình lấp lánh mong manh
cứ thỏ thẻ ngày này qua ngày khác
ba tuần dài cho mỗi bận thay quân
ta được lệnh rời chỗ nằm dã chiến
nghĩa là rời em, rời Đức Hải mông lung
tình đến đi thật tình cờ, vội vã
không chia tay, không đậu nổi dòng thơ
em của biển của đất trời Đức Hải
và bây giờ đã thật sự của thơ
ngày tháng cũ không có hoa để tặng
hoa hôm nay cũng nở vụng, bất ngờ
trong mớ chữ ta vừa xào nấu lại
có nước mắt em ta cảm nhận mơ hồ
6. Chút Tình Sông Vệ
danh Sông Vệ nghe từ thời thơ ấu
mãi tới thanh xuân mới chạm đất hiền
chưa kịp thấy dòng sông Nghiêu Đề kể
đã được gặp em lộng lẫy giáng tiên
với đôi mắt Điêu Thuyền thời Tam Quốc
với cánh môi thơm ngát Vương Chiêu Quân
với bàn tay Tây Thi mềm tơ lụa
với Quý Phi hơi thở ngấm ngàn trùng
em gom đủ tứ mỹ nhân cổ sử
để làm nên một nhan sắc chân quê
trăng lặn, chim sa, cá chìm, nhạn lạc
lãng tử chưa đi lòng đã quay về
ta gặp nhau khi em đang hạnh phúc
với bạn tình trăng gió rất nên thơ
ta ngấm nghé nhưng cam đành chép miệng
gió theo mây thầm lặng… có ai ngờ
em không ngại dĩ nhiên ta chẳng sợ
vun cuộc tình cho xanh gốc thi ca
tháng mấy bận sau hành quân ghé lại
ngồi ngắm em và vui miệng ba hoa
tưởng nói dốc nói đùa cho có chuyện
đâu có ngờ đôi lúc cũng nhớ nhung
em tô vẽ nụ tình cao mấy bậc
chắc chỉ đùa nhưng ta nghĩ lung tung
cũng từ đấy trong ta trời Sông Vệ
chợt bỗng thành mái ngói với tàng cây
và ta đã như chú chim se sẻ
lúc thúc nhởn nhơ bay lượn cả ngày
ta đã thuộc từng lối đi lòng chợ
nhà của em cũng là một cửa hàng
ta thuộc mặt những gì me em bán
còn lạ gì mắt liếc ngọt hành lang
ta nhớ cả ngón chân em kiều diễm
hột nút-ruồi-kín mọc sát chân lông
em chẳng tỏ nhưng ta thường đọc rõ
giấc mơ đêm em khép mở nỗi lòng
ta cũng biết em hai tay bắt cá
nhưng chẳng sao khi ta cũng linh tinh
cái gợi nhớ cái vòi tình vội vã
chẳng vì ai ngoài thủ lợi riêng mình
ta thành thật tưởng chừng như giả dối
ta mê em như làn khói thơm môi
em lãng mạn muốn sưu tầm nhân ái
sắc nhan em mỗi khắc một tuyệt vời
cầu Sông Vệ, ta không còn xa lạ
dù chưa một lần nhảy xuống tắm sông
nước mơn ngọt thân thể ta từ độ
em vui chân vào lô cốt ngồi mong
nhắc không hết, kể không tròn câu chuyện
chẳng vì đâu, đâu biết bởi vì đâu
em chẳng trách ta chẳng hờn chi cả
thế nghĩa là ngầm thông cảm cho nhau
chắc chẳng phải mượn cớ em để viết
về bãi dưa bãi cát trắng gì đâu
cũng không phải viết về những tiếng súng
nổ cầm chừng khi ta trấn giữ cầu
đã xa lắm, đã xa rồi Sông Vệ
em hồng nhan giờ đã biệt thanh xuân
nhưng chắc chắn tình yêu xưa còn đó
cũng như ta tim vẫn đỏ thắm màu
gởi tặng em bài thơ này đây nhé
hơi lắm lời, lủng củng lẫn ba hoa
nhưng có thể em đang nhớ, gặp
một chút gì còn đẹp giữa chúng ta
một chút gì coi bộ rất bao la
7a. Đôi Mắt Xứ Ngọc Điền
đã đến phiên trở về trấn giữ
cửa đông sư đoàn vài tuần lễ, dưỡng quân
bố trí xong chiều ngã màu tím sẫm
phố gọi lòng đành phiền đến đôi chân
lững thững về ngang bến buồn xe ngựa
gió bụi nhặng ruồi theo gót ngu ngơ
bóng áo trắng ai lênh đênh xe đạp
mắt chạm tình cờ rung động bâng quơ
vẫn bước đều chân sao cùng ngoái lại
một kẻ cúi đầu, một kẻ nghiêng vai
hai ánh mắt nhìn như nguồn điện chạm
trời chẳng mưa dông, sấm chớp đường dài
sao lại nhớ nhung hàng mi lạ quá
ai uốn cong vòng từng cọng chỉ đen
những nguồn nước nào chứa đầy đôi mắt
ta chợt thấy mình bơi giữa lá sen
gần hai giờ sau ta quay trở lại
nhìn đám anh em bố trí quanh nhà
vườn giàu cây xanh, lá thơm mùi nước
lòng dạ sông Trà đang độ nở hoa
đệ tử đã xin hiên người mắc võng
cho chỗ ta nằm bớt chút hắt hiu
định mở giày sault thả chân thư giãn
thân võng chao nghiêng lòng tựa cánh diều
thấy ánh đèn soi lọt ra cửa sổ
tiếng gọi không lời chợt thấy nao nao
gõ cửa bước vào chân tay khựng lại
cặp mắt đôi môi… từng chẳng kịp chào
và những ngày sau chuyện gì không nhớ
ngoài nỗi lâng lâng ta đã của nhau
phố gọi không về, bạn kêu không ghé
ta khờ dại như thuở mới lần đầu
tay ở trong tay mà lòng vẫn sợ
bởi vẫn nhớ yêu cô vợ ngoan hiền
bởi vẫn giấu em điều quan trọng đó
trái tim không hề nặng nhẹ ưu tiên
khi ở bên em lòng thương bà xã
vuốt tóc vợ hiền lòng lạc về em
nhiều bận ra đường chợt quay hướng khác
đi quẩn đi quanh lạng quạng một mình
từng ghé trường em, từng vào tận lớp
từng đón giữa đường tặng mấy bài thơ
báo chưa kịp đăng em cầm đọc trước
khoe với bạn bè cả nỗi ước mơ
chiếc ảnh em cho nghiêng nghiêng mái tóc
dãi bâng đô vàng như một đường hoa
ta giấu ngay sau ảnh bà xã đẹp
lòng vẫn hân hoan như có hai bà
tình chẳng thong dong như dòng mây trắng
bà xã ta hay, và em cũng ngộ ra
từng lá thư buồn nhạt nhòa dấu lệ
vợ cũng quay lưng về lại quê nhà
ta bỗng hiện nguyên một thằng thua cuộc
ngồi mé ngã tư, đứng dựa ngã ba
thơ thẩn bỗng không hơn gì giấy lộn
đắp mặt không xong, phủ lòng xót xa
định mệnh bất ngờ giúp nhau mở lối
trái mìn oan khiên như vị cứu tinh
em chợt vội vàng làm cô dâu mới
vợ đã yên lòng nuôi gã thương binh
mấy chục năm qua tình thành cổ tích
nhắc lại nao nao nhức nhối như là
tội nghiệp chồng thư ta không giữ nổi
để vắt tình cho chữ thêm thiết tha
vẫn thấy như in ta đang nằm võng
em nhìn trước sau rồi ghé vụt qua
một tờ lịch ngày chữ em viết vội
anh nhớ nghe không… đừng phỉnh người ta
ta phỉnh ai đâu, phỉnh ta đấy chứ
cho đến bây giờ ta vẫn phỉnh ta
nhớ nước sông Trà quay bờ xe nước
lòng đậu hay trôi ngã tư Ba La ?
7b. Hương Bài Thơ Cũ
bốn mốt năm xa chợt sáng nay
hương bài thơ cũ gợn chân mày
tiếng vàng thỏ thẻ reo hồn nhạc
đánh thức tình vui mở cánh bay
đứng lại trên hè ngã tư xưa
một thời chờ đợi run tay đưa
đôi câu viết vội trên bao thuốc
tim đập liên hồi quên gởi thưa
kịp nhớ bàn tay rất thẹn thùng
giấu ngay vào vạt áo rung rung
quay mình thả bước nhanh theo bạn
nhưng gót chừng như vướng nhớ nhung
em khuất dần trong đám bạn bè
ta vào trở lại quán cà phê
trái tim rộn rã chưa kịp tĩnh
và suốt cả ngày như vẫn mê
ta vậy, còn em… đến bây giờ
mới hay em vẫn đợi chờ thơ
những hôm qua ngã tư quen ấy
ta vắng, em buồn lo ngẩn ngơ
tội nghiệp cho em đã hết lòng
vì thơ, đã vội vã qua sông
mang theo tất cả bao câu chữ
truy niệm cuộc tình chẳng trổ bông
cảm tạ tình em nuôi dưỡng thơ
ươm thơm thương nhớ đến bây giờ
cũng may thơ chính là em đấy
ta với em là… cũng chính thơ
vốn hiểu lòng nhau đã quá lâu
từ hôm mắt chạm mắt lần đầu
bài thơ không chở nguồn ngôn ngữ
chỉ đựng tình yêu trao gởi nhau
vẫn nhớ đêm trong cánh võng xanh
đêm trên nền phản ván yên lành
mắt tình quấn quít tay không chạm
hạnh phúc reo theo gió lướt mành
sẽ nhắc nhiều hơn kể nhiều hơn
cửa đông mãi ngát những hương thơm
hương bài thơ cũ chưa hề cũ
vẫn mới tinh khôi ở trong lòng
7c. Thơ Dành Riêng
em nhắc những bài thơ
một thời ta đã viết
đóng tập tặng riêng em
không hề khoe đời biết
đến cả chính ta đây
cũng đã không giữ lại
những dòng thơ tràn đầy
tình yêu em thuở ấy
thật ra những thơ kia
không hẳn mình ta viết
mà từ em khơi nguồn
ta gom vào chữ viết
em giữ mãi bên mình
sau chia lìa chua xót
bảy-mươi-lăm, vô tình
lạc theo dòng vong quốc
em nói mất một phần
đời em từ ngày đó
ta nghe lòng bần thần
thương ai cũng không rõ
ôi yêu là thế nào
tại sao phải từng cặp
trái tim rộng biết bao
sao qui định hạn hẹp
ta thiếu em lúc nào ?
nhưng chưa hề đánh mất
vẫn còn em sờ sờ
trong lòng ta chất ngất
em lạc thơ cũ rồi
em chưa lạc em được
những bài thơ một thời
vẫn bên em từng bước
ta có thể viết thêm
thật ra không cần thiết
bởi vẫn yêu nhớ em
và em tin, em biết
những bài thơ dành riêng
đa phần đều tối nghĩa
chỉ riêng ta và em
thì đâu cần rõ nghĩa
8a. Thêm Một Bài Cho Lý Phước Ninh
“gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”
ta được gần em kể đã rất lâu
sáng không sáng, mà đen hơi có chút
chẳng phải vì em, tại cái… chi đâu
đôi không đẹp và thường hay khắc khẩu
chuyện tầm phào, gân cổ cãi văng răng
em bảo thủ trong khi ta hủ lậu
năm mươi năm chăn chiếu vẫn thăng bằng
thua một giáp nhưng em thường chứng tỏ
trứng khôn hơn vịt đạp mái ngon lành
ta cầm lái em ngồi bên điều khiển
lối đi gần em dẫn đến trời xanh
ta làm thơ, được kể như nghề ruột
em ngon hơn Nguyễn Hưng Quốc rất nhiều
câu ưng ý em phán rằng tối nghĩa
rồi em xì, em háy rất… tự kiêu
chẳng những thế em còn thò tay sửa
hoặc làm thơ… may, cũng rất ra trò
tả tình yêu, em rất là tinh tế:
anh yêu em vì những thứ trời cho !
những thứ ấy chắc không là mái tóc
hoặc mi xanh, mày liễu, mắt rau răm…
thứ phòng vệ, loại tấn công mới chuẩn
hợp cùng thơ, em đánh giá: ba lăm
ngày tiếp tháng ta và em hục hặc
chuyện trời ơi đất hỡi của người ta
chuyện hai đứa thì không cần chăn đắp
ngày bảy đêm ba chừ đến lúc tà tà…
01-8-2010
8b. Tình Cho Một Nửa Của Nhau
chỉ vừa tròn bốn mươi năm
“người dưng khác họ” ăn nằm với nhau
nắng mưa nhuộm tóc thay màu
ta chưa dám phỉnh em sầu chia đôi
tình trồng nở đỏ cánh môi
câu thơ ăn cắp của đời nở hoa
ngấm từng cái véo thiết tha
ghiền từng cái ngắt mặn mà yêu thương
trải trăng vừa kín góc vườn
xuân phong nhất độ chung giường thủy chung
nguồn tình bất tận xổ tung
kể từ nồi đậy khíp vung vơi đầy
hú hồn, thuở ấy… hôm nay
chắc ta đã phải đưa tay vào còng
cảm ơn chiều tặng cơn dông
giọt mưa tiếp tục trổ bông đến giờ
Luân Hoán
Nguồn: Tác giả gửi



















