Trần Vấn Lệ
Hai bài tứ tuyệt
1.
Tôi đi nhặt một vài lá rụng,
Xếp và nhìn, chợt thấy mùa Thu.
Chợt thấy em cái hình, cái bóng
Áo vàng mơ ngày xưa, ngày xưa…
2.
Con quạ trên nóc nhà mới gọi,
Đã chiều rồi. Lại sắp hoàng hôn.
Quạ nhắc tôi thêm một ngày buồn.
Tôi nhắc tôi: không còn em nữa!
Tùy bút trưa
Trưa Thứ Bảy bồng bềnh mây trắng. Trời xanh cao, cao vút ngọn dừa. Dừa của Mỹ chỉ thấy ra hoa, vì cao quá không nghe hương ngào ngạt. Trưa Thứ Bảy có con chim đứng hót trên ngọn dừa không có bạn, lại bay; và bóng chim nhòa trong bóng mây. Trưa Thứ Bảy bồng bềnh mây trắng…
Cà Phê Hiên, thường trưa nào cũng vắng. Vắng và buồn là những trưa mưa. Cô chủ quán đi ra rồi đi vô, nụ cười nở trên môi nàng rất đỏ. Một buổi trưa, hiên nắng và gió, tôi gọi ly cà phê ngồi khuấy đá lanh canh. Mây trắng bay trên ngọn dừa xanh. Con chim sẻ mới đến, đậu giật mình lá rụng…
Tôi khuấy ly cà phê. Cà phê nổi sóng. Sóng trong ly mà cũng thấy dạt dào. Tôi ngừng tay để xem sóng làm sao? Trưa lẵng lặng. Một mình tôi lặng lẻ…
Tôi nghĩ tới một con thuyền không bến ghé, bây giờ còn trôi giống như tảng băng? Tự dưng nghe lòng lạnh ngàn năm. Hai chữ Thiên Thu muốn nhòe nước mắt…Trưa Thứ Bảy, tháng Năm, trời Cali trong vắt, mây bềnh bồng như ai bồng ai bay…
Mơ hồ trăng nay muôn năm xưa
Mơ hồ trăng soi khung sân vuông. Trăng bơi trong ao hoa sen tròn. Trăng là trời đất mơ hồ thấy như Mẹ lâm bồn sinh đứa con.
Trời đất từ xưa được hiểu là Vuông Tròn bao bọc cõi người ta. Tình Cha nghĩa Mẹ như Sông Núi. Sông núi đâu rồi? Trăng xót xa!
Mơ hồ trăng bay theo mây bay. Mặt sân vuông vức tôi vòng tay, trăng nằm trong ngực tôi trăng đập, trăng của tôi và tất cả ai!
Mơ hồ trăng bơi trong ao sen, nước xanh óng ánh ánh trăng huyền. Trăng tròn, trăng khuyết bao nhiêu thuở, tình nghĩa vuông tròn không ai quên!
Mơ hồ trăng ơi trong tim tôi. Tuổi thơ tôi rộn tiếng trăng cười. Tuổi làm trai đứng trên đầu núi, tôi tưởng mình s6ng cho trăng trôi…
Từ rất lâu rồi trăng nhớ tưởng, bốn bề vách lạnh bão bùng mưa. Trăng trong lòng vẫn trăng thao thức. Thấy lại đêm này trăng vẫn xưa…
Phải chi tôi hóa ra hoa cỏ tôi quyện lòng tôi tơ sương khuya, thấy ai bất chợt trên đường cũ rồi khuất hành lang cái bóng về…
Trăng ơi nước mắt tôi từng giọt là mỗi hoa sen một cánh tàn, là mỗi nhánh sông nằm ngửa mặt cho từng ngọn núi ngã nằm ngang!
Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi



















