Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Viết riêng cho mùa Xuân đầu tiên của Cưng & Cưng
Kết mầm cuối hạ
Khai dạ xuyên thu
Đông ấm duyên cù (*)
Đầu xuân nở nhụy
(*) Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi! (Ca dao Việt Nam)
ươm mầm Xuân
Không phải lúc nào người ta cũng có thể biết chính xác khi nào một hạt giống bắt đầu ươm mầm, cho dù với bao khám phá và phát minh trong khoa học kỹ thuật hiện đại. Có một loại mầm không chỉ ươm từ một hạt giống, mà từ hai mầm phôi kết hợp với nhau để trở nên một mầm sống thật sự.
Nếu xuân-hạ-thu-đông là việc tự nhiên của đất trời, thì việc gì phải mất công đi ‘ươm mầm Xuân’? Và ‘ươm mầm Xuân’ có phải là một điều khả thi không?
Có nhiều mùa Xuân khác nhau. Có mùa Xuân hữu hạn của một đời người. Có mùa Xuân viên mãn của đất trời. Có mùa Xuân thanh tân của mỗi chu kỳ càn khôn vận chuyển. Có mùa Xuân vô tận của tư duy. Có mùa Xuân đa dạng của sáng tạo.
Người phụ nữ, nhất là những phụ nữ đang yêu và đang xây dựng một mái ấm, sẽ đi vào một mùa Xuân nhiều nghĩa khi mở cung lòng mình đón nhận ‘nửa kia’ của mầm Xuân. Mầm Xuân đó chính là hợp tử, cho phép người phụ nữ dự phần vào công trình duy trì nhân loại, tiếp nối giống nòi.
‘dưỡng’ Xuân
Sách vở có thể nhiều, kim chỉ nam có thể lắm, nhưng mỗi quá trình kiến tạo một mùa Xuân là một lộ trình dị biệt, cho dù có một vài điểm chung nào đó. Trong thế giới hôm nay, khi chúng ta đi vào chi tiết của những lộ trình Xuân từ những văn hóa khác nhau, chúng ta mới thấy rằng, tư duy và nếp sống của nhân loại quả thật hết sức phong phú.
Dưỡng Xuân không nhất thiết phải bắt đầu sau khi kết mầm, mà cả một năm trước, nhất là qua việc người phụ nữ uống các vitamins dưỡng thai, và tẩm bổ để cơ thể sẵn sàng và mạnh mẽ để nuôi mầm. Mà cũng không chỉ một năm trước. Tôi thường nói đùa (nhưng muốn thật) là các đức lang quân không cần phải chờ đến khi vợ có mang mới bắt đầu chăm chút đặc biệt cho vợ.
Thật ra, tôi tin rằng việc ‘dọn đất’ cho một mầm Xuân là công trình của hàng bao thế hệ. Đó là vì, dòng sữa mẹ chảy từ đời này qua đời kia, để mầm thai hôm nay không là kết quả của chỉ tinh trùng của cha và trứng của mẹ. Mà mầm thai ấy, từ bao đời, đã được nuôi dưỡng qua tình thương, hồn đất, khí trời, trong huyết quản văn hóa, giữa suối nguồn lịch sử, xuyên suốt tâm mạch cội nguồn.
chờ Xuân
Mùa Xuân thường niên đến rồi đi, dù có khi bị đông già lấn ép, tuy có lúc bị hạ sớm chen vào. Mùa Xuân đất trời là một quy luật bất biến. Trong tình trạng toàn cầu bị hâm nóng, không biết có bao giờ mùa Xuân bị ‘tuyệt chủng’ không? Nếu có đi nữa, thì chắc cũng là chuyện xa xôi lắm đối với thời đại hiện nay.
Mùa Xuân trong cung lòng người phụ nữ có khi không kịp nẩy mầm. Đó là những mầm phôi, vì lý do này hay khác, đã không kịp nếm trọn cái hạnh làm thai nhi. Xin gửi một vành tang đến những mùa Xuân yểu mệnh này, và lời chia buồn đến quý thân mẫu.
May thay, phần lớn các mầm Xuân đều nẩy mầm, đâm chồi, và phát triển. Người mẹ và người cha chờ Xuân, tíu tít mỗi ngày, tâng tiu từng chút. Tuy mầm Xuân một mình một cõi ở bên trong tử cung, đang hình thành dung mạo, chưa chịu tỏ dung nhan, nhưng ở bên ngoài, cả một trời vui đang đợi chờ ngày giao ngộ.
Đôi khi tôi hay thắc mắc, không biết ‘bên trong ấy,’ mầm Xuân đang nghĩ gì? Đang làm gì? Có chịu theo mẹ đi học, đi làm mỗi khi mẹ rủ không, hay một mình tự chơi kéo co, cút bắt, và bao nhiêu trò khác mà chỉ một mình nó biết?
Hình ảnh siêu âm lúc nào cũng mờ mờ tỏ tỏ. Và điều duy nhất mà mầm Xuân ‘nói’ với cha mẹ đang tò mò háo hức bên ngoài là một nhịp điệu chắc nịch, đều đặn: thịch, thịch, thịch. Nhịp tim của thai nhi, rõ như tiếng cồng tiếng trống. Làm trống lòng cha mẹ càng rộn ràng hơn mỗi lần được gặp con qua màn ảnh và máy nghe, cho đến ngày mãn nguyệt khai hoa.
Xuân bốn mùa
Người ta thường nói rằng mùa Xuân không có tuổi, vì Xuân lúc nào cũng mang đến cho nhân loại một sức sống mới, một khởi nguyên mới. Mùa Xuân mà tôi nói đến trong bài này có thể đến bất cứ lúc nào, và chắc chắn là sự khởi đầu đầy hân hoan đối với nhiều người trong dòng tộc.
Trong bài thơ ngỏ, mầm Xuân kết hạt vào cuối hạ, rồi dần dần đi vào cung lòng mẫu từ trong suốt mùa thu. Khi đông sang, mầm Xuân bén hiểu duyên cù – cù lao chín chữ – và nhờ đó, được ấm áp trong tiết giá. Và bừng nở khi trời đất giao mùa.
Bốn ‘mùa’ mà tôi diễn tả ở đây đi theo một chu kỳ bên trong, mà khoa sản phụ học thường chia thành 3 tam cá nguyệt và kinh nghiệm lâm bồn. Trong mỗi ba tháng này, thai nhi hình thành và phát triển song song với những thay đổi tận gốc rễ trong cơ thể người mẹ.
Đối với tôi, những thay đổi thể lý ấy không gột tả được cái tâm tình mẹ con mà có lẽ rất nhiều người phụ nữ đang mang thai cảm nhận. Mỗi nhân linh là một vũ trụ, nên không kinh nghiệm thai nghén nào giống nhau. Tương quan của thai nhi và người mẹ cũng thế – rất riêng tư và rất thiêng liêng, hết sức thể lý mà cũng vô vàn trừu tượng, như một đại dương mênh mông trập trùng.
Khi Xuân nở nhụy, thì mùa Xuân non nớt ấy đi vào bể đời, chầm chậm từ vành nôi, trong mái ấm, đến học đường, rồi đến môi trường xã hội rộng hơn. Sẽ có lúc Xuân làm thắt dạ, đau lòng. Sẽ có khi Xuân dâng sóng yêu thương, ngập tình tri ngộ, vị ân.
Mong rằng khi học làm mẹ, phụ nữ chúng ta sẽ rộng lòng đón Xuân mọi ngày mọi lúc, dù khi Xuân đắng cay, hay lúc Xuân ngọt ngào. Để Xuân, dù đã rời cung lòng thể lý, sẽ vẫn còn trong cung lòng tình thương và quỹ đạo vị tha của chúng ta. Vì cuộc đời không phải ngày nào cũng nắng ấm, và những cơn mưa lạnh vốn luôn hứa hẹn một vầng dương rạng ngời.
Kết mầm cuối hạ
Khai dạ xuyên thu
Đông ấm duyên cù
Đầu xuân nở nhụy
Do đó, tôi xin mượn chính bài thơ ngỏ để kết bài viết này. Kính chúc quý chị em phụ nữ, dù ở giai đoạn nào của mùa Xuân đi nữa, cũng luôn tìm được những ‘tiết Xuân phơi phới, ánh Xuân nhẹ nhàng.’
Để trong cuộc đời chúng ta, dù có khi Xuân bôn ba hay Xuân bất như ý, chúng ta vẫn chọn để mình được sóng sánh ánh Xuân.
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Viết giữa mùa ‘dưỡng’ Xuân
Nguồn: Tác giả gửi



















