Lữ Quỳnh
Trái của đời dù đắng
Cơn gió xóay vào tim buốt máu
Chân lang thang theo chiếc lá vô hồn
Nghĩa địa mùa này trơ mộ chí
Xe tang nào lặng lẽ chở hòang hôn
Thèm rượu mà ta không uống được
Bạn thì xa tri kỷ cũng đi rồi
Tay với trời cao không thấu nỗi
Tuổi già mất bạn cũng mồ côi
Đứa trẻ nhớ nhà không nước mắt
Là ta phơi ước hẹn mai về
Đất có giữ chân lòng vẫn quyết
Ngại đời lắt léo quá u mê
Ngồi tưởng quê nhà đang có bạn
Đứa nằm hiu hắt chốn trăng sao
Đứa đang chiếc bóng đêm mờ tỏ
Thì cuộc sum vầy nay chốn nao?
Nghĩa địa mùa này trơ mộ chí
Và lòng ta cũng mộ chí gập ghềnh
Tuổi đã đủ cho tay dài hái quả
Trái của đời dù đắng….Vẫn xin!
Đường vạn dặm
Biết một ngày kia sẽ rất buồn
Ngồi xếp lại từng trang giấy cũ
Thư bạn bè nhập nhòa bóng chữ
Không chữ nào báo trước chia xa.
Thế mà chừ chỉ một mình ta
Nhân thế hẹp vòng tay định mệnh
Lòng có trải ra trăm nghìn bến
Thì đìu hiu buốt giá thêm thôi.
Đường địa cầu thấp thóang vành nôi
Vạn dặm không dài hơn tiếng khóc
Quê hương nay trái tim đơn độc
Từng đêm sâu ứa máu gọi về.
Nghìn trùng còn níu bước ta đi
Ký ức sá gì mây trắng nữa
Cứ mặc đời bềnh bồng gió lửa
Bi thương rồi thế kỷ cũng qua.
Lữ Quỳnh
Nguồn: Tác giả gửi



















