Bài thơ cho thế hệ mai sau

Posted: 23/06/2011 in Liêu Tiên Sinh, Thơ

Liêu Tiên Sinh

Ta, vốn giống nòi Âu Lạc.
Sống trên dãy sơn hà, nằm dọc biển Đông.
Xuôi nguồn từ Bắc chí Nam.
Sóng khua biển cả, núi lồng chân mây.

Đất rộng,
Sông dài.
Đèo cao uốn khúc vây quanh núi,
Thác đổ, suối tuôn, nước ngọt mùi.

Có những cánh đồng phơi lúa mạ,
Dưới trăng, dưới nắng, dưới cơn mưa,
Đến khi mùa chín hương theo gió.
Vàng khắp thôn trang, lúa ngập bồ…

Cuộc sống thanh bình.
Bỗng cơn giông bão.
Giặc từ phương Bắc.
Xâm lấn biên cương.
Như sóng gào, thác lũ…

Khói lửa ngập tràn thôn xóm nhỏ,
Thây phơi, máu nhuộm đỏ non sông.
Chúng quyết triệt tiêu dòng tộc Việt.
Ngờ đâu linh khí nước non nầy:
Nước Nam đã có vua Nam ngự,
Kẻ nào xâm lấn máu xương bày!
”*

Ải Chi Lăng phơi thây lũ giặc.
Bạch Đằng Giang trôi giạt xác thù.
Đống Đa còn đó,
Hạ Hồi bền vững thiên thu.

Tinh thần uy vũ,
Đỉnh Hoàng Liên Sơn chất ngất.
Dân tộc kết đoàn,
Dãy Trường Sơn nghìn năm siết chặt.

Giống nòi Việt, bốn ngàn năm kiêu hãnh.
Về cội nguồn lịch sử oai phong.
Chống ngoại xâm khí hùng luôn dũng mãnh.
Chưa một lần thẹn mặt với non sông!

Thế mà,
Giờ đây!
Bản Giốc, Trường Sa lọt vào tay giặc dữ.
Nỗi căm hờn –
Sôi sục Cửu Long Giang.

Nầy Bản Giốc,
Nầy Ải Nam Quan,
Nầy Trường Sa,
Nầy Hoàng Sa, Trung Đảo,…
Hơn bốn ngàn năm của giống nòi Âu Lạc,
Giờ trở đi, thuộc lãnh thổ quân Tàu.

Uất hận dâng trào cơn sóng bủa.
Chí căm thù tỏa ngợp trời mây.
Bức hoành tráng cha ông lưu lại.
Để lọt tay thù trong phút giây!

Nhục mất nước xéo dày dân Việt.
Mối thù chung đến chết không nguôi.
Công lao tiên tổ bao đời,
Chỉ trong phút chốc tả tơi cơ đồ.

Nhớ thuở trước Bình Ngô Đại Cáo.
Hịch ba quân xông xáo núi rừng.
Hội Nghị Diên Hồng khí thế bừng lên.
Khiến giặc thù vỡ mật,
Quân xâm loàn tái mặt hồn kinh.

Non sông đứng dậy chuyển mình,
“Diệt thù!” – Tiếng thét vang rền núi sông!

Quay ngoảnh lại,
Mấy mươi năm biệt xứ.
Mượn quê người làm chỗ dung thân.
Xét phận mình – Những kẻ lưu vong.
Soi rọi khắp – Nơi nào cũng thấy:
Tình dân tộc, chia năm xẻ bảy,
Chia rẽ nhóm bầy, phe phái địa phương…
Tấm thân lạc xứ khôn lường,
Chỉ trong khoảnh khắc, hóa phường vong thân.

Nay đất nước bị Bắc Kinh cướp giật.
Còn mấy ai nghĩ đến nỗi đau nầy?
Khi những kẻ bắt đầu quên Tổ Quốc,
Bỏ gốc nguồn, tự tại ở nơi đây!

Liêu Tiên Sinh [lieutiensinh.org]
Nguồn: Tác giả gửi

[*] Dịch tóm lược thơ Lý Thường Kiệt

Đã đóng bình luận.