Bắt đầu

Posted: 26/06/2011 in Thơ, Trần Văn Sơn

Trần Văn Sơn
Tặng niên trưởng Nguyễn văn Xa*

Đến tận cùng mới thật sự bắt đầu
Khi bạn ta nằm im trong chòi xác
Ngực còn ấm hy vọng ngày họp mặt
Óc còn tươi mơ hạnh phúc gia đình
Bạn nằm im vĩnh biệt bạn bè thân
Bạn bè một thời nằm gai nếm mật
Bạn bè một thời chung lưng đấu cật
Nay chung tù, chung khổ nhục bên nhau

Đến tận cùng mới thật sự bắt đầu
Khi bạn ta nằm im trong bóng tối
Sự sống bắt đầu bằng bàn tay đồng đội
Bằng tình thương cứu sống Nguyễn Văn Xa
Bằng niềm tin thánh thiện bao la
Từ địa ngục bạn tìm về nguồn cội
Từ địa ngục bạn đến vùng đất mới
Và bắt đầu, thật sự của chúng ta

Đến tận cùng mới thật sự hiểu ra
Sự sống bắt đầu bằng hồi chuông báo tử
Sự sống bắt đầu trong buồng tim máu ứ
Vỡ tung thành đồi núi biển sông
Tim phổi còn tươi mặt đất ấm nồng
Bạn ta bắt đầu cõi về xa lạ

Đến tận cùng mới thật sự hiểu ra
Sự sống bắt đầu gọi tên Nguyễn Văn Xa

Trần Văn Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

[*] Niên trưởng Nguyễn văn Xa chết hai lần tại Trại Tù Yên Bái miền Thượng du Bắc Việt, xác nằm trong chòi lá dưới chân đồi chờ sáng đem chôn. Bạn tù, một Bác Sĩ Quân Y/ QLVNCH, vô tình vào gặp rờ ngực thấy còn ấm làm hô hấp nhân tạo cứu sống ông . Lần thứ hai , xác ông cũng bị vứt trong chòi lá dưới chân đồi, đêm tỉnh lại ông bò lên đồi và được bạn tù khiêng vào trại cứu sống . Ông cùng gia đình qua Mỹ diện HO và hiện sống ở Nam California .

Đã đóng bình luận.