Trang Y Hạ
ta trở về thăm lại kontum
nơi gửi lại một thời trai trẻ
nơi ấp ủ một tình yêu nhỏ bé
dòng Dakbla cuồn cuộn khói sương mờ.
ngang qua đồi Chư pao
nghe đâu đây văng vẳng tiếng khóc trẻ thơ;
vành khăn tang trên đầu người thiếu phụ.
cơn mưa mấy mùa chưa xóa đi dấu cũ,
chiến trường xưa còn âm ỉ vết thương đau!
Marylou, ngày đó tìm nhau
khu định cư một thời ly loạn
thương quê hương tháng năm chìm trong lửa đạn.
mà tình em cũng lạc nẻo tình anh !
nắng đổ vàng trên đồng lúa xanh
đôi bờ sông Phương hòa – Phương qúy
đêm Cao nguyên
đêm rừng huyền bí
tay súng lăm lăm thức trắng đợi giặc về.
chuông giáo đường thánh thót tỉnh cơn mê;
tòa giám mục gìa nua hơn thế kỷ.
trường Teresa hai bên đường giao cành phượng vỹ.
em co ro trong sương gío trời chiều.
theo em về phương nghĩa thương yêu,
ngôi nhà nhỏ giữa vườn cây xanh tứ quí…
em có bao giờ em thầm nghĩ
chiến tranh qua để lại cảnh tang thương?
mùa hè đỏ lửa em ơi,
máu – nước mắt – đoạn trường !
đêm chuyển dân di tản
đạn pháo “Một trăm hai mươi hai ly” !
chúng nã vào sân bay hung hãn…
tiễn em đi trong tầm lửa đạn;
hỏa châu mờ soi rõ lòng nhau.
ta về đây hơn ba mươi năm sau
chiếc nón sắt đã nhạt màu hoen rỉ;
đồng đội cùng thời lưu lạc về đâu nhỉ?!
ta thẩn thờ đếm bước giữa trời khuya.
canh cánh tình em trong nỗi cách chia
nước mất nhà tan – bóng chim tăm cá
cảnh tù đày xóa nhòa đi tất cả,
sự nghiệp, ân tình còn có gì đâu?
trời quê hương chở trăm vạn nỗi sầu – uất hận!
ta – con chim bị thương
trú thân nơi xứ người lận đận,
ôm ấp trong lòng những hình ảnh thân yêu.
ta về đây- đi thăm lại thật nhiều
những địa danh một thời còn đó:
căn cứ Charlie – anh hùng mũ đỏ
từng lời ca nức nở gọi anh Đương
ta cũng đi lên:
Konhring – Diên bình – Tân cảnh – thân thương
vào ben hét thăm tiền đồn Bạch hổ.
trở lại Dakto
chinh chiến điêu tàn,
máu xương gian khổ…
chiến trường xưa Dakpet – Toumơrong.
mưa rừng – gío núi : ve, vắt, muỗi, mòng…!
đêm tỉnh lặng: vọng tiếng chày giã gạo.
người con gái Rơ ngao;
em Sê-đăng lưng gùi nắng xôn xao.
ché rượu cần bập bùng lửa ấm.
đêm lễ hội điệu cồng chiên lạ lẫm.
đường qua Mang Đen dốc đứng cao thăm thẳm.
ngước mặt nuốt mây trời!
ghé Võ định – Tri đạo – nhớ thương ơi !
tô mì quảng đậm tình xứ Quảng.
kẻ tha phương ôm nỗi sầu năm tháng.
nghe giọng quen tay bắt mặt mừng…
thương người mẹ già nước mắt rưng rưng
đứa con trai đã ra người thiên cổ!
nén nhang thơm, tấm ảnh thờ: mờ, ố !
bóng thời gian oằn xuống mái tranh.
đứng ở nơi đây nhìn đồi Charlie;
đỉnh cao “ngàn lẻ một”
nuối tiếc tuổi xanh,
thương cha bỏ mình trong nắng hạ !
ta về đây cũng như người xa lạ
nhớ mùa hè đỏ lửa cháy khung trời.
quay lại dòng Dakbla
đi trên cầu bồi hồi ngắm mây trôi.
ngó xuống sông – nước sông cạn kiệt
xơ xác rừng hoang lòng buồn da diết
ta lại ra đi không một ai tiễn biệt !
Trang Y Hạ
Kontum 2007
Nguồn: Tác giả gửi



















