Phan Đắc Lữ
Bốn mùa tôi
Tôi cũng có bốn mùa như trời đất
Cả tin tôi đánh mất tuổi mùa Xuân
Còn lại ba mùa rơi vào ngõ cụt
Đằng sau lưng là quá khứ trầm luân
Mùa Hè tôi không hoa thơm trái ngọt
Chỉ giọng khàn ra rả tiếng ve ngân
Tiếng quốc lẻ gọi đêm trường khắc khoải
Trong chiêm bao quờ quạng níu mùa xuân
Chút ảo tưởng mùa Thu tôi đã tắt
Tóc trên đầu phơ phất dải phù vân
Ai lá rụng sẽ quay về nguồn cội?
Tôi lìa quê thành chiếc lá phong trần
Chỉ còn lại mùa Đông là hiện thực
Cõi hư vô từng bước xích lại gần
Tôi nhóm lửa bằng thơ tôi làm đuốc
Soi tương lai tìm lại tuổi mùa xuân.
Đêm hè 2003
Cơn say độc ẩm
Không em rượu vẫn rót tràn
Say sưa cùng với gió ngàn trăng suông
Gió trăng chia sớt nỗi buồn
Tiễn ta đi tiếp cuối đường ảo sinh
Chén này cụng với Lưu Linh
Cùng đau thế thái nhân tình cổ kim
Ta từ bảy nổi ba chìm
Tấm thân phiêu bạt cánh chim giang hồ.
Chén này cụng với Hư Vô
Gọi hồn Thục Đế bên mồ Đỗ Quyên
Từ em quên hết lời nguyền
Rượu bầu thơ túi lạc miền phù vân.
Chén này cụng với phàm trần
Gẫm xem thế sự xoay vần đến đâu?
Trăm năm tiếp cuộc bể dâu
Tang bồng hổ thỉ bạc đầu chưa xong!
Chén này cụng hết một vòng
Đông – Tây – Nam – Bắc tạ lòng cố tri
Thưa rằng: Tại buổi ra đi
Mất quê vỡ mộng lấy gì nương thân!
Rượu còn… hắt xuống sông Ngân
Trăng tà gió lộng mây lần khân trôi
Ngàn năm Non Nước lở bồi
Cơn say chợt tỉnh bồi hồi Nước Non.
Nửa đêm 20.7.2007
Phan Đắc Lữ
Nguồn: Tiêu Dao Bảo Cự gửi bài



















