Sự ra đi của người thi sĩ

Posted: 13/08/2011 in Nguyễn Văn Sâm, Thơ

Nguyễn Văn Sâm
Cho hương hồn Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992)


Chân dung Nguyễn Tất Nhiên – Tranh Đinh Cường

tôi bỏ cuộc – đời này không còn đáng nữa chút bận tâm
người thi sĩ thâm trầm, chuyện nhân sinh xem ra dường ngượng ngập
miền Lá Cỏ thiên nhiên vẫy tay mời gọi gấp
tôi về
ngàn sao lấp lánh hương quê
muôn suối mát, vạn khe lành loài người sợ hãi
cõi Thiên bồng, chốn Niết Bàn, núi Olympus, cảnh Thiên Thai
sao chốn nhỏ nhen khó chịu tôi cứ phải miệt mài
vùng vướng bận nhân sinh, không sai, trước sau gì cũng bỏ
không thể lấy không làm có
tâm hồn bao la sao chui trong mãnh hình hài chật bó

tôi đi
chẳng chút u hoài
đã mấy mươi năm trải hồn thơ trả nợ công đất mẹ hoài thai
xong rồi chuyện áo cơm, nòi giống: cuộc đời vụng dại
các chuyện ngùn ngụt từng cụm mây đen không đáng bỏ vào tai
che mờ hồn thi sĩ
không giống Deucalion coi đời còn giá trị
tôi thư thái bước qua thị như bước khỏi dạ tiệc bĩ bàng,
không cần chìu những kẻ tâm hồn nhỏ mà học làm sang
chẳng động đủa các thức tràn lan nhưng mình không thích
ngọn gió thổi dìu dịu: xa rồi trần gian trích lịch
ngồi xe thênh thang sáu ngựa ô khinh khích tôi cười
giọng pha lê phá vỡ thật vui
cùng ông ta bá vai như đôi bạn tâm tình tươi tương hợp
bên kia tỷ tỷ người của ngàn địa cầu khổ đau lớp lớp
bên này rực rở lê minh trên biên địa mát rợp vũ trụ bao la

tôi vẫy tay từ giã
những con đường Việt Nam trên Garden Grove, trên Santa Anna
cảnh sắc hôm nay cõi ta bà tôi mới thấy
bạn bè vẫn ngồi, đứng trong không gian ngầy ngậy
đặc trưng lòng sằn bậy cõi nhân sinh
kéo lê thêm một ngày thui chột tâm hồn mình
tôi giật cương ra lệnh
ông ta mĩm cười cho ngựa chạy trên đường hào quang ánh sáng
trải thảm thênh thênh
giã từ năm lê đoạn tháng
giã từ nắng mưa tối sáng
giã từ bè bạn quen thói thường bi lụy xót thương
chuyện ở đi tới khoản nào ta sẽ thấy thật quá bình thường
xe vượt về khối đỏ mới sát na trước còn lốp bốp một phương nổ lửa
vũ trụ đã lưa thưa
thòng tay mồi lần cuối trên đám sa thạch bụi mưa
tìm mùi hương thuốc lá
thoáng vụt trôi qua mấy triệu triệu dãi ngân hà
xin từ giã

tôi thung dung bước tới sông Nại hà – Styx – băng qua vùng Erebus
(nhớ ngày nào trên đại lộ liên bang tôi đàng hoàng ngồi trên xe buýt)
vào vùng muôn đời của người thi sĩ – Elysian
mĩm cười bắt tay Charon, lão chèo thuyền
qua bờ bên kia tôi đưa đồng bạc còn sót lại mới nguyên
của mấy mươi năm trải hồn thơ trên giấy
tất cả chuyện đời sẽ được quên hết từ đây
dưới thăm thẳm kia quả địa cầu tội nghiệp đang trùm ngụp trong mây
tôi thung dung hóa thân thành làn ánh sáng
bay vào vùng sán lạng chẳng có thời gian
lẫn không gian.

Nguyễn Văn Sâm
Texas, 30.09.92
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.