Hoàng Xuân Sơn
Đất. Tận cùng
mải miết. một chỗ nằm quen
thức dậy. men trời lảo đảo
đêm qua cắm giấc ngủ quèn
thở tới hết cồn rong tảo
mà đời vẫn cứ liêu xiêu
mùi vị lăm le quyền chức
chiếm lĩnh đất đá cầu kiều
một vầng trăng xô mộng, thực
em cần gì biết. phải không?
tuyến đường phân chia lơi lả
dưới sườn non lội cánh đồng
nước đội bùn. con mắt lá
mù mưa. rền rỉ được gì
sấm vẫn oanh đùng tứ phía
một lần đi một lần đi
chốn bần cùng. hương. trắc địa
oct. 2010
Đêm thu
một.
Tiết tấu thu ngan ngát
ca khúc thổi rượi kèn đồng
đêm thả dài tóc biếng
ôm chân rượu lên đỉnh phong
bầu đêm sao đóm tóe
tĩnh vật trên bàn những nhành hoa trạm khổ đau
nhìn suốt tâm thể vành vạnh
vũ điệu kim châm lướt kề huơng xa một nhúm
thời không việc thả rong
Nấc lên một tấc lòng xa vắng
tay nắm vòng múa quanh đèn giăng
nghiêng tuổi thơ vời vợi
con cá chép lên bờ
những chiếc vảy long lanh óng bạc
me cười ngấn cổ cao che kín khuy hàn ngự
tháng chưa già đã lạnh
mắt nội lim dim hương trà mạn tiết
bé như hạt cườm chuỗi đeo
bé tèo teo con giống
hai.
Tiếng cồng đánh khựng môi hôn
sáng ướt sẫm đáy thủy
cơn mơ nửa đường hoa tán
ngủ mê đồng lúa sạ
cầm tay cánh quạt xòe
bện vào con mắt hóa hiện bù nhìn
láo liêng ngó chiều quang tạnh
thời thượng phiêu diêu mặt nước
mắt ngờ ngợ kéo trăng lên
trắng quê mùa yếm thắm
chen lục hồng nhấp nhô đường trẩy
ca xoang vẳng cuối làng
vụng về giấc chiêm
ôi vụng về không nắm lấy
vết theo xe quỳnh hạnh mơ hồ
hương đãng núng na tiền kiếp
áo thư sinh chùng vạt bướm bay
ba.
Nằm giấc thiếp sâu
ngao du không toan tính
đêm ấy tiếng kèn .
Hoàng Xuân Sơn
tháng ba chín tám
Nguồn: Tác giả gửi



















