Trong cuộc sống này

Posted: 24/09/2011 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm


Silent Watcher by Margareta Jungerth Boo

Trong cuộc sống này (thơ)

Xin được nói
Nói cùng anh lời thân mật
Bởi tôi biết anh thích sự thật
Đã từ lâu, sự thật cứ thổi phồng
Bao giáo điều, đầy sáo rỗng bên trong
Cái tệ hại, chủ quan đầy phi lý …

Anh nghĩ gì
Khi dân mình vẫn áo rách, đói cơm
Đang kêu cứu những giọt thơm mưa mốc
Lãng đãng quá mảng trời hy vọng
Họ được gì
Những tự do, hạnh phúc trong tay
Sống cầm hơi, vất vả từng ngày
Khi nghĩ đến ngày mai, rất ít …

Anh có nghe
Lòng dân đang thổn thức
Vì quê hương luôn trăn trở, tự hào
Lao động nghèo, trí thức thật được bao nhiêu
Rốt cuộc bị bào mòn suy nghĩ
Xã hội ta, còn hoài vị kỷ
Chưa thoát ra những bảo thủ, giả vờ
Cây cuộc đời trong ruột đã héo khô
Những hoa, trái cứ thờ ơ vay mượn …

Anh đã biết
Thế nào lý tưởng
Cho thần dân luôn kính trọng, tôn thờ
Đừng bao giờ thống trị như vua
Rồi sinh sát trong tay không thương tiếc
Chúng ta sống đừng như con vẹt
Cứ thản nhiên trong nhịp sống hô hào
Khi công bằng còn lắm lao đao
Anh có thấy thế gian đang nhiễm độc …

Xin anh hiểu
“Muốn chiến thắng phải dùng bạo lực
Nhưng trị dân không thể thiếu lòng nhân”
Sự thật không xa, đang ở thật gần
Nhưng phải biết trân trọng nguồn chất xám
Hãy ví như món hàng mua, bán
Lành mạnh cạnh tranh, chất lượng biết ai hơn
Xin nhớ cho, chất xám phải có hồn
Biết thắp sáng quê hương bằng nhiệt huyết  !

 

Trong cuộc sống này (phú)

Vốn,
Lời thật mất lòng ;
Trung ngôn nghịch nhĩ !
Mắt quen thấy toàn kẻ a dua ;
Tai thường nghe những lời hoa mỹ …

Bởi vậy cho nên,
Mới vừa khen lỗ mũi nở phồng ;
Khi vỡ lẽ mặt mày bí xị !
Tối ngày ôm đống thành tích ba hoa ;
Năm tháng học mớ giáo điều duy lý
Tưởng vươn vai lột xác thành rồng ;
Nay rụt cổ lộ hình thành quỷ
Đêm chiêm bao thấy bạch mã cao phi ;
Ngày tỉnh mộng nhìn…kim quy trì trệ !
Dân đen vẫn còn khổ cực lầm than ;
Quan lại thường lúc say sưa bí tỉ !
Kêu gọi hy sinh đầy ngõ truyền đơn ;
Hét hò yêu nước trên bàn hội nghị
Lòng chẳng chút vị tha ;
Bụng chỉ toàn ích kỷ .

Mặc cho,
Dân bữa no bữa đói, phận nghèo nay ốm mai đau – lãi ” đít đui ” cầm cửa bán nhà ;
Quan tiệc nhỏ tiệc to, chức trọng tiền hô hậu ủng – của đút lót mua quyền mua ghế !
Dân khóc não lòng ;
Ông cười khoái chí .
Lúc bình yên lớn tiếng khoe danh ;
Khi hữu sự lại lo mất bị !
Núp váy quần bản mặt tham quan ;
Chui xó xĩnh tấm thân ” quyền quý ” ?

Vì thế,
Quốc gia nghèo cứ hoàn nghèo
Quốc tế thị khinh vẫn thị !

Tại sao ư ?
Kiểu làm ăn giật gấu vá vai ;
Hàng buôn bán đầu voi đuôi…tí !
Lừa được ai cứ lừa, đâu từ chiêu tráo đấu tráo cân ;
Nịnh được ai cứ nịnh, chẳng ngượng kiểu nâng bi nâng ” dế ” !

Nay,
Muốn được tự cường ;
Chớ nên tự kỷ .
Dân chúng là giậu phên đất nước, muốn nhiệt tâm phải biết ủi an ;
Hiền tài là nguyên khí quốc gia, coi chất xám ấy điều trọng quý !
Trị dân phải có nhân tâm
Giữ nước cũng cần nghĩa khí .

Đừng để,
Ngọn lửa tàn làm sượng nồi cơm ;
Con sâu đục làm hư đốt mí..a !

Trúc Thanh Tâm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.