Những cánh chim thiên đường | Chỉ còn một ngày thôi… | Con là quê hương của mẹ

Posted: 01/10/2011 in Thơ, Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Bird Paradise by Margaret Banson

Những cánh chim thiên đường

sáng.
mẹ hái hoa để riêng kính con yêu
lòng vẫn ước trao tận tay ái nữ
khoảng tử-sinh có cây cầu vô ngõ
mẹ cố sang, tìm chẳng thấu nhịp đầu

chim thiên đường, những cánh hoa cuốn nắng
tung hư không vào giữa ngực thời gian
tóm trời đất, từng cánh xòe kiêu hãnh
mãi vươn ban, dẫu năm nắng, hoa tàn

sáng.
mẹ hái hoa để riêng kính con yêu
lòng đứng lặng bên giàn hoa leo trắng
mẹ tìm gì trên thời gian phẳng lặng?
phản khăn tang trãi một nỗi yêu dài

sáng.
mẹ hái hoa để riêng kính con yêu
hồn giúi mặt vào tương lai, nấc nghẹn
con tung cánh thiên đường, xui nắng ngọc
rót từng chùm dưới cánh sáng con bay

 

Chỉ còn một ngày thôi…

chỉ còn một ngày thôi
con chỉ còn ở nhà một ngày thôi
mẹ muốn cho con tất cả
mà chẳng cho được gì
mẹ muốn giữ con lại mãi
mà cứ phải phân ly

chỉ còn một ngày thôi
tro của con chỉ còn ở nhà một ngày thôi
ngày mai, cả nhà sẽ đưa con ra nghĩa trang
và sẽ đến thăm mộ con một lần ba tháng

chỉ còn một ngày thôi
mẹ phải cắt đứt cái sợi dây hữu thể cuối cùng
để đưa con về nơi yên nghỉ
chỉ còn một ngày thôi
chỉ còn một ngày thôi

chỉ còn một ngày thôi
mẹ không còn tro con để bấu víu
không còn được mang hoa ngoài vườn để cắm bên cạnh lư tro
để kính con
không còn được nghĩ
con ở ngay đây, trong phòng khách

chỉ còn một ngày thôi…

con ơi,
chỉ còn một ngày thôi…

 

Con là quê hương của mẹ

Dấu Yêu ơi,
Con yêu dấu yêu ơi!

mỗi bập bẹ
khuyến thiện vách tường
mân mê ngày tháng cũ
con ô a
đàn trẻ lớp vỡ lòng
lay trường làng thức dậy trước hừng đông

mắt nheo nheo, nháy nháy, gieo tình
thắt thỏm sông rạch
xao xuyến gió hè
ruộng xa

bàn tay mềm như gió trời mới nở
xoa vào nghìn giấc ngủ của hôm qua
bùn non
mẫn mịn
tan giòn

tiếng cười thấm vào không gian
xe chỉ vấn vương
luồn tơ lưu luyến
mẹ nhớ mình cười vài thập niên trước
và một quê hương lẽo đẽo đi cày1

ôi, Dấu Yêu, con hít vào khoảng trống2
xả hồng trần, muôn lượng kiếp trước, sau
trống như nắng, như đêm chưa kịp ngủ
rỗng như trời, như ống trúc, mo cau

ôi, Yêu Dấu, con thở ra trăm cõi
xõa quê hương trên vũng nhớ đơn côi
mùi mía thơm trong nắng Tết trắng vôi3
mùa tảo mộ nửa con trăng Nguyên Đán

con đã đến, quê hương thôi lẻ bóng
quê-hương-con4 bòng bọng nước tao phùng

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Nguồn: Tác giả gửi

[1] Tôi sinh sau cuộc chiến Việt Nam. Khi tôi còn ấu thơ, thì tiếng cười vô tư của tôi quấn quýt bên những chiếc cày gỗ do trâu kéo trên những thửa ruộng loáng phèn. Cả quê hương tôi lẽo đẽo đi cày trong giai đoạn đó và về sau.

[2] Triết gia Kim Định cho rằng cái khoảng trống trong trống đồng chính là cốt lõi của triết Việt: “…triết lý tâm linh lấy việc xả làm bước nhập môn… Riêng Việt thì xây trên chữ Trống… nhấn mạnh đến sự trống rỗng của tâm hồn làm nền móng” (tr. 42, Phong Thái Anh Vi, tác giả Kim Định, An Việt Houston xuất bản). Con hít vào khoảng trống, là hít vào cái tinh hoa cốt lõi của an vi.

[3] Ở miền quê Tây Nam Bộ vào các thập niên sau 1975, người dân làng nghèo, chỉ dùng vôi trắng để sơn phết lại mộ bia, đa số là mộ đất, hay nhà cửa, trong dịp cuối năm, vừa tảo mộ, vừa chuẩn bị đón Tết. Có lẽ gần bốn thập niên sau, vẫn còn người chỉ có đủ tiền để mua vôi phết trên những nấm mộ nghèo.

[4] Con và quê hương, đối với một người mẹ Việt Nam xa quê, đã nên một. Con là tất cả những hy vọng và tình thương mà mẹ muốn trao cho quê hương, và chính quê hương lại là di sản thiêng liêng nhất mẹ muốn trao cho con. Chính trong con, mẹ đã tìm lại quê hương khi mẹ trao quê hương cho con mỗi ngày trong cúc cục cù lao. Con, quê hương, và mẹ cùng lớn lên trong một sự sống mới, gặp nhau trên một sinh lộ mới. Tôi dùng chữ “nước” ở đây với nhiều ngụ ý. Nước, cũng chính là quê hương. Nhưng nước cũng hàm ý nước ối, mạch nước nuôi dưỡng thai nhi trong thời gian chín tháng mười ngày. Bòng bọng nước chỉ một sự hướng tới, một sự háo hức mong đợi nguồn sống mới trong một con người, hay trên một quê hương.

Đã đóng bình luận.