Tự truyện

Posted: 02/10/2011 in Thơ, Trần Văn Sơn

Trần Văn Sơn

Trăm nỗi buồn vui ba định nói với con
Lần lữa mãi xem ra chừng đã muộn
Tuổi trung niên hai con vẫn còn lựa chọn
Ba quá già để nghĩ chuyện tương lai

Chuyện ngày xưa ba mẹ mới cưới nhau
Mẹ công chức ba quanh năm đánh giặc
Đồng lương mẹ chắt chiu từng xu từng cắc
Đồng lương ba tiền lính tính liền

Con chào đời tháng tư bảy mươi lăm
Anh hai con chưa đầy hai tuổi rưỡi
Ba mẹ con bị ném lên vùng kinh tế mới
Ngôi nhà từ đường đảng xẻ thịt phanh thây

Ba vào tù trước ngày Dương văn Minh đầu hàng
Nên cùng sống trong chin tầng địa ngục
Dân tộc Việt Nam gục đầu ô nhục
Quê hương điêu tàn bởi bầy thú dữ rừng sâu

Mẹ gánh hai con mỗi đứa một đầu
Thất thểu đêm ngày trốn về thành phố
Chiếu đất màn trời đầu đường xó chợ
Mưa nắng che thân ống cống gầm cầu

Ba mẹ con bị bắt nhốt vào tù
Tội duy nhất đảng cướp nhà bịt miệng
Con khát sữa khóc la khản tiếng
Bầu vú khô mẹ vắt kiệt tia máu cuối cùng
Bạn tù thương pha nước lã muối đường
Đứa con lớn gậm khoai sùng ngộ độc
Mẹ thoi thóp ôm hai con khóc ngất
Cấp cứu rền vang tiếng vọng hư vô

Hai đại tang đỗ ập xuống bất ngờ
Ông ngoại mất tiếp theo ông nội
Mẹ lịm chết tưởng không sống nỗi
Chít khăn tang trên hai mái đầu thơ
Dưới gốc cây mẹ lập bàn thờ
Và di ảnh trong trái tim hoá đá
Nhang khói lạnh tanh cảnh đời nghiệt ngã
Biết về đâu giữa sa mạc hoang vu

Mười tám năm một thoáng phù du
Người trong cuộc hàng thiên niên kỷ
Mẹ gánh hai con gánh cả thiên thu
Đôi thúng nặng tình yêu chung thủy

Ba ra tù tháng mười một tám mươi ba
Chín năm khổ sai ba miền Nam Trung Bắc
Gia đình ta sống tiếp đời khổ nhục
Hành khất trời hành khất đất Phương Nam
Hành khất dung thân ở cuối đường hầm
Tia nắng rọi nhắc ba mặt trời vẫn mọc…

Trần Văn Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.