Những cách tỏ tình trong thế kỷ 21

Posted: 20/11/2011 in Tùy Bút / Tản Văn / Ký Sự, Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Hôm qua tát nước… ở đâu?

Đôi khi trong niềm hoài cổ, tôi vẫn ‘ấm ức’ sao người xưa có quá nhiều cái thi vị trong chuyện hẹn hò.  Chỉ nhìn vào những đôi lục bát bình dân thì cũng đủ ức!  Này nhé:

Trăng yêu sao ở trên trời
Em yêu chàng giữa bao người thế gian

Khiếp!  Yêu gì mà yêu đến như thế!  Và khi đã lấy nhau rồi, thì cũng chẳng có lơi cơm lạt cá như người ta vẫn nói, (tình chỉ đẹp khi còn dang dở) “cưới nhau rồi nham nhở lắm em ơi!” đâu.  Chẳng những mặn mà trong đồng lao cộng khổ:

Râu tôm nấu với ruột bầu
Chồng chan vợ húp, gật đầu khen ngon

mà còn lâng lâng rạo rực một nghĩa ái ân

Gái thương chồng đương đông buổi chợ
Trai thương vợ nắng quái chiều hôm

Cho nên, tôi tư lự không biết trong thời đại hôm nay, khi mà những hình ảnh e ấp ẩn dụ đã bị khép vào những trang cảo thơm, thì tình yêu đôi lứa của một thế giới toàn cầu hóa có còn được thi vị và mặn mà như ‘thưở mẹ gặp cha’ không?

Trèo lên đồi cỏ hái mây…

Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân…

Cái anh chàng trong bài ca dao này làm cho tôi ‘ức’ quá.  Nhưng tôi ‘ức’ không vì cái thi vị của tình yêu e ấp thửơ ấy, mà ức vì anh ta… lung khởi quá!  Bây giờ nàng đã xuất giá, mà còn tần nga tần ngần leo lên cây bưởi bước xuống vườn cà.  Thật là vớ va vớ vẩn!  Ức quá đi thôi!  Yêu mà không thổ lộ cho đúng thời đúng lúc, thì thật là không đáng khí nam nhi gì cả!  Ba đồng một mớ trầu cay – có khó khăn gì đâu mà không chịu bước tới.  Đợi đến khi ván đã đóng thuyền, thì có tiếc cũng bằng không.

Anh yêu tôi, và anh không cho mình có cơ hội để tiếc.  Anh cũng trèo, mà không trèo lên cây bưởi.  Phải rồi, ở thành phố Stanford không có bưởi để trèo, mà đợi đến trèo bưởi thì đã phải ‘tiếc’ rồi còn gì!  Nên anh trèo lên đồi cỏ.  Và anh trèo như thế này:

Trèo lên đồi cỏ hái mây
Bước xuống hồ gầy hái một niềm mơ
Cỏ và mây nhởn nhơ xanh trắng
Anh mơ nàng duyên thắm cùng anh

Ở đằng kia….

Và như thế, anh rủ tôi đi bộ trên đồi có đĩa vệ tinh.  Gió chiều mơn man trên các ngọn đồi thoai thoải.  Phía xa kia là thành phố San Francisco diễm lệ.  Những cây gỗ mục đứng như bị phạt làm ‘tượng’ vĩnh viễn trong những trò chơi của thanh niên thời nay.  Trời đất mênh mang, mồ hôi mịn mà.  Anh khẽ đưa tay vuốt mồ hôi trên trán tôi, rồi tự thẹn với hành động tỏ tình của mình, anh giả vờ đứng quay nhìn về phía Tây, nơi có những ngọn núi ẩn hiện trong rừng cây xanh.  Rồi không biết làm gì với chính mình, anh giơ tay chỉ về phía trước:

– Đằng kia là freeway 280.

Vớ vẩn!  Ai mà chả biết đấy là freeway 280!  Sao mà con người ta có những lúc nói năng thừa thãi đến thế!  Sao này, tôi hay ‘làm khổ’ anh bằng cách kể lại câu chuyện này. Anh cũng chào thua, không hiểu sao lúc ấy mình ngố quá.

Để anh lo chuyện ống nước cho!

– Mai mốt, để anh lo chuyện ống nước cho!  Em cứ thong thả chăm sóc vườn tược.

Tôi ngẩn người.  Nghĩa là thế nào?  Ống nước gì?  Vườn của ai?  Sao mà anh này hôm nay ăn nói như có mật mã vậy?  Tôi chưa kịp hỏi thì anh đã tủm tỉm cười, rồi tỉnh bơ chào ra về.  Láo thật!  Ai hợp tác làm ăn gì mà nước với vườn nhỉ?  Anh làm cho tôi phân vân.  Chẳng lẽ mình… ngố đến vậy ư, một câu nói đơn giản như vậy mà cũng không hiểu được?  Mà ý anh nói gì chứ?

Đấy là khi còn sơ giao, chưa ‘thỏa thuận’ là người yêu của nhau, thì anh đã cho tôi một vố như vậy.  Tôi dại dột, suy đi nghĩ lại xem câu nói kia có dụng ý gì, và ‘ức’ mình chậm tiêu ít hiểu.  Đi hỏi thì thấy kỳ kỳ.  Nhưng sau này, tôi càng ức hơn khi khám phá ra, anh chẳng có tài cán gì trong chuyện ống nước cả!  Đấy chỉ là nói ví von thôi: anh sẽ gánh vác việc nặng nhọc trong nhà, để em thảnh thơi trồng hoa tưới rau.

Anh ước thệ đời anh cho em…

Những cách tỏ tình của anh thật ‘vô thưởng vô phạt,’ làm tôi không đề cao cảnh giác.  Anh lặng lẽ như con sóng nhỏ, len lỏi vào bờ cát tôi, làm ướt cả cát.  Tôi ngố, đến khi bị ngập lụt trong anh, mà vẫn dửng dưng tự đắc là thành cao hào sâu của mình vẫn còn hiên ngang đấy.  Cho đến khi một ngày, hoa hồng khoe sắc khắp nơi, thì tôi mới biết, tình yêu đã đột nhập và chiếm lĩnh cuộc đời mình.  Và anh thệ ước đời anh cho tôi.

Mà không chỉ khi đã là bạn trai bạn gái, là hôn thê hôn phu, là vợ là chồng, thì người ta thôi không tỏ tình với nhau nữa.  Trái lại, nếu những đôi bạn nào vẫn giữ cho tình yêu nồng nàn, thì vẫn cứ làm cho nhau ‘ấm ức’ hoài.  Và mỗi ngày, tỏ tình đến vạn cách.

Thân chúc quý bạn đọc 365 ngày, ngày nào cũng được ‘ức’ thật nhiều!

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.