Phan Đắc Lữ
Kỷ niệm 620 năm Nguyễn Trãi (1380 – 2000)
Sáu trăm năm trước
Nước mất nhà tan
Người tiễn cha qua ải Nam Quan
Nơi ghi dấu tận cùng bờ cõi
Nước mắt biệt ly khóc rơi thành suối
Trời Nam Quan mây núi nhớ người đi.
Nước mắt biệt ly
Không trả được thù nhà nợ nước
Ðêm Ðông Quan đèn khuya thao thức :
Thương đồng bào rách áo đói cơm
Rên xiết dưới hai lần xiềng xích gông cùm
Căm ghét bọn quan quyền gian tham ích kỷ
Gác tía lầu son sơn hào hải vị
Giục giã Người đi tụ nghĩa Lam Sơn
Lòng không chuyển – chí không sờn
Ngọn bút lông viết nên Bình Ngô Ðại Cáo
Mười năm cùng nghĩa quân nếm mật nằm gai
Ngọn bút lông xông pha với rừng gươm biển giáo
Một trận Bồ Ðằng – Một trận Trà Lân
Một trận Chi Lăng … trúc chẻ ngói tan !
Khi nước nhà hết giặc xâm lăng
Khi nghiệp bá nhà Lê bền vững
Khi muôn dân thái bình thịnh vượng
Gía như Người cứ vui cùng trăng gió mây nước
Côn Sơn
Nối dài thêm Quốc Âm Thi Tập vút ngọn bút lông
Thì đâu đến nỗi một Lệ Chi Viên oan khuất
Một trung thần dày công giữ nước
Cùng với ba họ rơi đầu !
Dẫu lấy trúc Côn Sơn làm bút
Không tả hết nỗi thương đau.
Cũng bởi vì Người
Một đấng trung quân ái quốc
Khi nước mất nhà tan xả thân gánh vác
Khi triều đại suy vi – giềng mối lung lay
Bọn gian tặc tham lam độc ác bất tài
Ngồi an hưởng trên máu xương dân tộc
Người phải lìa bỏ Côn Sơn lai triều chăm lo
việc nước.
Sáu trăm năm
Sử sách khép từng chương
Cơ nghiệp nhà Lê sau khi Người mất
Dẫu đã được giải nỗi oan khiên
Nhưng oán cừu vẫn còn chồng chất
Những tôi trung vẫn phải rơi đầu
Lũ gian thần vẫn áo mão cân đai
Chúa lấn ngôi Vua – quan quyền hà chính
Xua đuổi chính ngôn – trọng lời xiểm nịnh
Ðất nước binh đao – Trịnh Nguyễn phân tranh
Hai trăm năm một vết nhục sông Gianh
(và lịch sử đã một lần diễn lại)
Máu trăm họ chảy thành sông thành suối.
Sáu trăm năm qua
Bao triều đại đổi thay
Ðất nước trải bao lần hưng phế
Xương và máu của bao nhiêu thế hệ
Phương Nam mở mang bờ cõi
Phương Bắc giữ vững biên cương
Chưa bao giờ để mất một tấc giang sơn.
Ức Trai ơi !
Người mãi mãi là sao Khuê vằng vặc
Về soi lại non sông gấm vóc
Nơi ngày xưa Người tiễn cha qua quan ải lưu đày
Có còn đây sông núi trời mây
Dòng suối lệ vơi đầy hay khô cạn
Người sẽ nối thêm chương Bình Ngô Ðại Cáo.
Phan Đắc Lữ
Trung Thu 2000
Trích thi tập Bốn mùa tôi
Nguồn: Tác giả gửi



















