Chùm thơ xuân của Đặng Kim Côn

Posted: 23/01/2012 in Thơ, Đặng Kim Côn

Đặng Kim Côn

Một năm mười hai tháng giêng

Tách trà nóng nao nao sợi khói
Mùa Xuân thơm giòn bờ môi em
Là những cánh hoa không nở vội
Năm của người, mười hai Tháng Giêng!

 

Long lanh tình xa

Nếu chỉ về để sẽ lại đi xa
Thì đừng về để còn chút mộng
Chiều cuối Chạp xôn xao màu hy vọng
Tết là bắt đầu rơi những cánh hoa

Nên thà những nụ Xuân hàm tiếu
Nụ chờ mai, hoa cứ mãi còn tươi
Những đêm trắng buồn hơn giọt lệ
Trong đợi chờ đã e ấp niềm vui

Là có nhau trong từng hơi thở
Là tầm tay như chạm bước anh về
Để còn mất ngàn năm là vô nghĩa
Chưa bên nhau đã nghĩ tới lần đi.

Nỗi đợi chờ nằm im như bờ sông
Con nước xói, mặc bờ em bồi lở
Nói vui, là, giọt lệ thầm lặng ứa
Hiểu thương yêu chỉ là đợi mong

Bởi anh về, cũng chỉ là ai đó
Cũng chỉ là tiếng bước giữa chiêm bao
Lời hứa của ngàn muôn kiếp trước
Lại hẹn nhau một kiếp sau nào

Thôi cứ như ngày mai đang bước
Thì cứ như, vâng, cứ như là…
Giọt lệ mặn đôi khi cũng ngọt
Dấu chân chim long lanh tình xa

 

Giữa trời thao thức xuân

Người chớm tân xuân, ta tất niên
Bên kia xao xuyến những hoa đèn
Bên nay đêm lạnh như lòng vắng
Còn chút nhớ người, không, cũng quên

Người ở đầu xuân, ta cuối đông
Chén xuân chưa uống đã nao lòng
Cố quận còn nâng hoài chén đắng
Say tỉnh giữa trời thao thức xuân

Tiếng pháo còn xôn xao bóng xưa,
Quan san chưa nguội bếp giao thừa
Giữ nhau đốm lửa trong lòng ấm
Mai vẫn hẹn vàng một giấc mơ .

 

Một cành xuân

Chẳng lẽ là phải đến thăm nhau
Mới hiểu con đường gập ghềnh là thế?
Những cái nhìn chút xưa nào lặng lẽ
Nên hôm nay còn những dấu chân đau

Chẳng lẽ là chỉ có nắng xuân
Mới sưởi được lòng đông thôi lạnh?
Có khi nào mắt mở tròn, ráo hoảnh,
Mà hồn em buồn ngất đến vô cùng?

Chẳng lẽ là phố xá cũng mau quên
Nên con đường vời xa như nỗi nhớ
Có khi nào một chiều em ra phố
Sẽ đâu đây một ánh mắt ai nhìn

Chẳng lẽ là dốc phố ngập sương kia
Không có lúc để em thơ thẩn nắng
Chút bọt sủi tăm trong lòng sẽ lắng
Có muộn không một chút xíu đời chia ?

Chẳng lẽ là còn được chút bâng khuâng
Em lại muốn thả lăn theo con dốc
Nếu mai biết lại đâm chồi nẩy lộc
Em có chạnh lòng nghĩ tới một cành xuân ?

 

Thênh thang xuân ai

Một bữa, hai ba bữa
Rồi năm ngày, một tuần
Mười ngày hay mấy tháng,
Nỗi buồn không còn chung

Sẽ một mình làm thơ,
Tặng riêng mình và nhớ
Hôm qua như cơn gió
Em chỉ là ai xưa

Có gì đâu trăn trở
Có gì là mai sau
Ừ, chút tình hư ảo
Vẽ vời chi thêm đau

Cũng đủ rồi cháy bỏng
Ai hiểu gì mây sương
Không tin đâu, nước mắt
Đừng, đủ rồi, yêu thương!

Ừ, đường ta đủ cuối
Thôi, một mình buồn vui
Xuân người phai chi vội
Cứ thênh thang đường người

 

Tặng

Xin yêu dấu tặng em tuổi mới
Rộn rã mùa xuân nẩy lộc yêu thương
Từng cánh xanh non giữa vườn khấp khởi
Mừng tháng giêng cỏ biếc trong hồn.

Cười lên nào đôi môi chín tới
Những ngón tay đan cuộc đời nhau
Những bờ mi thẹn thùng chớp vội
Nghe vui đầy trái tim mai sau.

Quen nhau từ tóc em rất ngắn
(Chưa ngang vai đã đủ hẹn thề)
Thương những chiều con đường thầm lặng
Bước chân ai theo về giấc mơ.

Mùa sang rồi tặng em tuổi mới
Với nắng hồng, bướm lượn, mây bay
Sau rèm tóc nụ cười ai lón lén
Không rượu sao lòng anh bỗng say.

Cho một mai men nồng, môi ngọt
Ngực áo kia e ấp một bông hồng
Mừng tân nhân chén đầy chén cạn
Én nhạn rộn ràng bay khắp trời xuân.

Đặng Kim Côn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.