Dưới hàng sấu đêm & con phố nhỏ | Giữa thế thái đảo điên hoà lẫn bèo trôi?

Posted: 15/02/2012 in Phạm Ngọc Thái, Thơ

Phạm Ngọc Thái

Dưới hàng sấu đêm & con phố nhỏ

Phố vẫn phố, hàng sấu xưa rụng lá
Ngỡ yên rồi còn lạc bước canh khuya
Nên câu thơ anh theo đông về vội vã
Tình của đôi ta dòng sông chảy man mê…

Đêm đã lạnh vầng trăng còn thao thức
Trăng bay trên trời, anh cứ thương em
Xưa mộng nguyệt này, nay sao thấy khác!
Gió nhắc thầm thì… em có nhớ không?

Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc nữa!
Mấy ai yêu trọn vẹn đâu em?
Thuở đó đẹp nhiều mộng mơ em nhỉ…
Thơm mát cõi thơ, hồn ta ru êm.

Anh lưu giữ chút tình trên trang giấy
Đi hết phố xa lại khắc khoải bên thềm
Rồi tự trách với mình buổi ấy:
Đã giục em lấy chồng để đau mãi con tim?

(Viết cuối mùa đông)

 

Giữa thế thái đảo điên hoà lẫn bèo trôi?

Một bên thơ nặng trĩu cõi người
Gánh với bóng trăng đời mưa gió
Một bên em và trái tim thương nhớ
Tâm hồn anh bay mênh mang…

Em đã thành quá khứ xa xăm
Những mất mát chốn nhân tình bụi cát
Khát vọng anh như núi ngàn cao ngất!
Giữa thế thái đảo điên hoà lẫn bèo trôi?

Tình là để viết thơ yêu lên trang giấy cuộc đời!
Cứ viết mãi khi trái tim còn thổn thức
Một mai kia hình hài anh đã khuất
Trút linh hồn xin để lại thế gian

Dẫu suốt đời người thi sĩ cô đơn!

Phạm Ngọc Thái
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.