Vạn cốt hành

Posted: 09/03/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm


Horse and rider – Leonardo da Vinci

Vào mươi năm trước, khách ra đi
Mang cố hương theo đường gió bụi
Một phút vô tình con ngựa mỏi
Dừng chân thư thả gót giang hồ

Gốc cây dàn sẵn một cơ đồ
Hiu hắt rơi vài tiếng giáo gãy
Phăng phắc rừng già không động đậy
Dặm hồng vừa phủi thật xơ rơ

Khách như làn khói bốc xa xa
Buông ngựa sợ hồn tan biến mất
Lòng chợt bâng khuâng tiếng dế đất
Le te trong bụi cỏ hoàng hôn

Dòng sông ngơ ngác chảy băng ngang
Dưới gốc cây rừng, lá rụng xuống
Rải rác gió vàng vừa bay thoảng
Bên đường xương trắng vắt im im

Đàn voi nằm rã cốt bìa rừng
Trời đất vẫn nghiêng nghiêng lửa khói
Khách nép dưới lùm cây mất lối
Lòng run run ngọn gió xuân thu

Mươi năm đi bỏ lại quê nhà
Ngôi tổ phụ hàng cau chếch bóng
Đình cổ kính vang vang tiếng trống
Tóc gòn cò trắng gậm sương khô

Bỗng dưng rừng có tiếng mơ hồ
Gọi khách ghìm cương khiến ngựa hí
Trăng vụt rơi lên ngàn cánh lá
Rừng thiêng bạch cốt vạn niên phơi

Trăm cơn phong vũ lướt qua đây
Khách vụt hiểu từ ngày lãng bạt
Tiếng vượn hú hòa tiếng trẻ khóc
Vật vờ sương gió rớt trên xương

Khách ra đi vớt bóng vô thường
Tay sáo tay cương vó ngựa cất
Tây, vạn cốt. Và Đông, vạn cốt
Thiên thu hề trắng xóa xương rơi

Đêm đêm nằm nghe núi vỡ đôi
Có tiếng chim rền sau bãi đá
Nghiêng ngã rừng già dăm trận gió
Tiếng gào thoang thoảng giữa năm canh

Khách như đạo sĩ của trăm năm
Ngày trở lại như ngày xuống núi
Thôn xóm nhạt nhòe trong cát bụi
Hồn rưng rưng mấy lối tang điền

Cột tre sót dưới bãi tro tàn
Còn vất vưởng một trời lửa cháy
Trên chiến địa thênh thang tiếng gáy
Hay hồn đang có gió thổi lòn?

Rừng âm u, khách kiếm lối mòn
Run rúc tràng dế sầu lạnh lẽo
Tiếng cạp đất và rừng lá héo
Dập dồn theo tiếng trống trường thành

Khách về làm ngọn lửa mong manh
Ngơ ngác soi một thời quạnh quẽ
Biên giới rừng thiêng con muỗi ré
Đành nuôi biền biệt hồn thiêng xưa.

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.