Bài ca xứ sở | Những kỉ niệm bên con | Dắt con đi

Posted: 25/03/2012 in Phạm Ngọc Thái, Thơ

Phạm Ngọc Thái

Bài ca xứ sở

Con tầu vô tư cứ chạy
Qua cánh đồng nước Đức những hàng cây
Có một con tầu cũng đang chạy trong tôi
Tiếng nghiến rít trên đường ray máu rỏ!
Tôi muốn viết bài ca xứ sở
Không kêu than mà hát giữa lòng đau.

Quê hương tôi yêu! Tổ quốc tôi yêu!
Đất có nghèo đâu, sông núi có nghèo đâu?
Nền văn hiến cũng ngàn năm phong nhuỵ
Đến hoa lá bốn mùa mưa gió
Biển xanh trời… cá đầy khơi…

Tính mẹ cần cù từ buổi mới xa nôi
Khi chống gậy còn lựa từng bông thóc lép
Cha đánh giặc về lại bền tay cầy cuốc
Nắng xém ruộng chiêm lúa xanh đồng.

Em gái mười năm chung thuỷ chờ chồng
Bông hoa tặng ai hương xa vậy?
Cái cửa sổ ngỏ cô nhà hàng phố:
“Mà hương thầm thơm mãi bước người đi”! (*)

Con tầu tôi vẫn chạy lắc lư
Dẫy phố tôi lớn lên còn nhỏ nghèo lắm bụi
Ngôi chùa cổ mái cong vườn đầy cỏ dại
Bức tường ngăn nay đã xanh rêu.

Bóng mẹ còng một đời còng mãi
Thân cò khuya tần tảo những đêm đêm
Mẹ trở về, mẹ trở về trong nỗi cô đơn!
Thắp nén nhang chồng
Lấy nước mắt xoa lòng già héo.

Em ở lại với con ở lại
Anh ra đi: tấm áo bát cơm
Đau xé ruột vẫn đành rời đất!

Tôi đi giữa quê người
Những thành phố đèn nê-ông chói mắt
Nhớ quê nhà dãi nắng dầm sương
Giàu đất, giàu người, giàu bể, giàu non
Người ơi người tình thương đừng vợi cạn!

(Viết trên chuyến tầu lên Berlin 29/12/1988)

(*) Thơ của Phan Thị Thanh Nhàn

 

Những kỉ niệm bên con

Tặng con Phạm Bảo Long
(viết năm con lên 4 tuổi)

Vằng vặc sân đền…
Vầng trăng trong, mái chùa cong, bóng đa
Nhớ sớm sớm bố đèo con đường thênh thang gió hát
Chiều đón con qua đường lá vàng rơi
(cái tên phố mà con chưa thuộc)
Gió hồ Tây thổi, gió hồ Tây…

Cái bóng nhỏ lon ton
Bố dắt con ra hồ cá nổi
Bờ cỏ đẫm sương mai
Con đứng đợi, bố mò
Một nhúm tép cũng vui nhà, vui cửa.

Bố đã cùng con qua bao đường phố
Hiệu kem Bốn Mùa, quán phở Hoè Nhai
Cố Đô xưa – Hà Nội hôm nay
Trong ánh mắt con thơ: thành Thăng Long rêu phủ…
Quán báo thường ngày bố đưa con vào đó
Cổng chùa cũ giã nhàu mưa gió
Tường nhà cũng bạc mầu vôi.
Có cần chi nhiều lắm con ơi:
– Thế cũng đủ hai điều Thiện Mỹ!

Đời bình dị – Mái tường sạt đổ
Lẽ sống giản đơn, mâu thuẫn chất chồng.

Vằng vặc sân đền…
Vầng trăng trong, mái chùa cong, bóng đa
Bạc trắng nửa phương trời xa lạ…
Mẹ đã nuôi con những tháng năm nghèo khổ
Đi làm về chạy chợ kiếm thêm
Đêm cảm hàn không đủ sức ôm con
Ngày gượng dậy lo từng bữa gạo
Sáng vội đưa con đến trường mẫu giáo…
Nước mắt nhoà trên hồn trẻ ngây thơ!

Trăng vẫn đấy – Bố nửa vòng xa xứ sở
Quán – Cổng – Thành xưa… đứng quạnh thầm!

Cô hàng xôi sáng sáng rẽ qua luôn
Chậm ít phút là con ngóng đợi
Rồi những ngày sang ngoại
Đi trên cầu con chỉ con thuyền xa
Con chỉ con bò
Miệng ríu rít khoe
Gió thổi lộng bờ tre xanh doi cát
Sóng phù sa bóng nước hồn con.

Con chưa hiểu nhiều mai sẽ lớn khôn
Không chỉ có trăng trong còn nước mắt
Không chỉ có ngày vui còn cay cực
Cũng theo con lớn từng ngày.

Ôi, vầng trăng vằng vặc đêm nay
Những kỉ niệm êm đềm khao khát lạ!
Rồi mai mốt bố sẽ lại đưa con đường thênh thang thuở đó
Chiều đón con qua đường lá vàng rơi
(cái tên phố mà con chưa thuộc)
Gió hồ Tây thổi, gió hồ Tây…

(Nước Đức * 1988)

 

Dắt con đi

Tặng con trai Phạm Ngọc Bảo
(viết năm con lên hai tuổi)

Cha dắt con đi dưới hàng cây khuya
Phố của con thầm yên giấc ngủ
Ngôi chùa cổ và bóng đa cổ thụ
Phía hồ Tây se gió chớm đông về.

Tiếng lá bay xao xác vọng tàn thu
Buổi chiến tranh âm hao còn vẳng lại
Những bề bộn đời thường chiều mệt mỏi
Con là hạt ngọc của lòng cha!

Quê hương là mái nhà con ở
Có thiên nhiên với con người nữa
Ngày mai rồi con sẽ lớn khôn
Cha dắt con nghe những hàng cây râm ran.

Ru khe khẽ tiếng gọi thầm trong cỏ
Đất cựa mình hay hạt đang nứt vỏ?
Trên nhành cao động nhỏ một loài chim
Cuộc sống nào cũng từ mầm sống gieo lên!

Cha đã cấy cánh đồng chung xã hội
Gần trọn cuộc mai lại nhường con cấy…
Nói làm gì, con sẽ thấy con ơi:
Lẫn trong đá sỏi cuộc đời,
con hãy tự tìm lấy sắc hoa tươi!

(8/12/1994)

Phạm Ngọc Thái
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.