Mùa trăng ở lại

Posted: 02/04/2012 in Phan Đắc Lữ, Thơ

Phan Đắc Lữ
Tặng tác giả tập thơ Mùa Trăng

Em ra đi để Mùa Trăng ở lại
Trăng quê nhà tròn khuyết thản nhiên soi
Em là tuổi trăng rằm vòi vọi
Nơi quê người khuyết tận phía tương lai.

Em như nước Trường Giang ra biển cả
Biết bao giờ con nước trở về nguồn
Em xuôi ngược những dòng sông xa lạ
Ðời sẽ như những cánh buồm dong.

Dẫu quê người bao bọc em nhung lụa
Ðừng quên mùi rơm rạ ấm chiều đông
Những cuộc vui tiệc tùng thừa mứa
Ðừng quên “cơm nếp dẻo cá rô đồng”.*

Cảm xúc nào cho hồn thơ em hát
Con sơn ca xa bãi mía biền dâu
Xa cánh diều đồng chiều bát ngát
Sáo vi vu bay bổng dưới trăng sao.

Em ra đi xa nửa vòng trái đất
Anh có mặt trời – em có vừng trăng
Lúc em ngủ nơi quê nhà anh thức
Giữa hình hài là trời biển cách ngăn.

Anh là cội mai già trổ hoa lần cuối
Mỗi đóa hoa là một vừng trăng
Hương cho em – xác bay vào gió bụi
Lời thơ anh chưa hết nỗi băn khoăn.

Sài Gòn, tháng Giêng 2002
Phan Đắc Lữ
Trích thi tập Bốn Mùa Tôi
Nguồn: Tác giả gửi

(*) Câu thơ của tác giả Mùa Trăng

Đã đóng bình luận.