Trên ngôi mộ cổ hoàng hôn đề thơ tặng người xử nữ

Posted: 14/04/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm

Vắt chùm ánh sáng lấy mùi hương
Rặn nát mù sa máu dặm trường
Tụ đỉnh giang hồ thương dép cỏ
Vô tình in đậm vết phong sương
Tóc mây búi ngược người thiên cổ
Giũ áo chưa bay hết bụi đường
Ðá chẳng nặng bằng hương xử nữ
Ngàn năm nhuộm kín buổi tà dương
Ô hay, hồn bỗng chùn như núi
Ðứng lặng câm hàn nhiệt khác thường

Tuyệt chiêu ngày tháng thử lòng chơi
Ta cũng lung linh chiếc kén người
Lỡ kéo lưới đời cho nhện bạc
Mài trăng soi kiếm dấu hài rơi
Hồn nhiên như thể hoa đồng nội
Theo gió, tinh anh thổi ngợp trời

Gạch rụng bao giờ mới gặp nhau
Lềnh bềnh địa chấn nát canh thâu
Trở trăn suốt kiếp tài hoa vặt
Ồ nét buồn đâu nhuộm bạc đầu
Tứ xứ thiên hà phơi đại mộng
Trường canh rơi rớt khúc giao cầu
Thì ra Trang Tử còn ngơ ngác
Hóa bướm cho đầy chuyện biển dâu

Ðâu nỡ sổ lồng con sáo nhỏ
Qua sông nặng chở khói lam chiều
Bước đi là cả trời vô định
Lèn dưới chân mây một bóng xiêu
Ngọn khói vô tình vương mái rạ
Bện lên tiềm thức mộng đìu hiu
Nhân thân rải rác quang niên trước
Chẳng gánh được đầy sông nước theo.

Ô hay, sao bỗng chùn như núi
Ngâm dưới thời gian óc đá mòn
Giũ áo phong trần hồn viễn xứ
Chập chùng dép cỏ ngập hoàng hôn
Thấy chưa, lãng tử vô tình lắm
Ném ấn công hầu theo gió sương
Ta cũng lui cui phơi đại mộng
Vắt ngang đạo hạnh lấy mùi hương
Rượu đầy rót xạ dăm ba giọt
Nhuộm thắm tà dương bóng dị thường

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.