Tặng vật

Posted: 16/04/2012 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

I.
Vấp chùm rêu
trên nóc Hoàng cung
ngã dúi dụi
vào thảm cỏ hoang trước dinh vương hậu
vị quan đá nhìn tôi cười nhạo
chàng trai già Quảng Nam

Lâu rồi lui cui vớt bọt sóng Thu Bồn
bắc mãi không thành cầu Ô thước
đắm đuối đến mòn hai con mắt
vẫn hoài xa khuất một chiều ngâu

Một nửa ba vạn ngày cút bắt đến mòn hơi
con cá hững hờ bơi miết
ngộp thở ngoi lên mặt nước
quờ tay bấu chặt cánh bèo

Vịn hờ những đường cong không màu hiếm hoi
tôi không dám chớp mắt
sợ sát na nầy không có thực
sợ em
rồi sẽ tan

Mai về mang một hạt rêu
làm quà tặng Thu Bồn
mùa gió thôi đừng gào thét nữa

(Thành Nội Huế 10/1999)

II.
rêu nhập vào cơn mưa rậm rịch
tóc vàng mắt xanh biết ai ngưòi riêng rớt tha hương
bọt sóng Thu Bồn bây giờ mới là huyền hư cõi thực
âm hồn giống như em quá hà
không tán không tan

bèo cứ giạt cứ phì phò xúc tuyết
ngụp sao đang
lạnh cóng rẻ xương rồi
vị quan đá ngày xưa có nhạo mình cũng đai râu mão giáp
con chó cưng xứ người liếm láp nỗi buồn đôi

di dân ạ uống đến quành quạnh tiếng
bèo nơi đâu bấu chặt cũng hên là
cuống rau muống mọc mầm quên rổ rá
cũng bày trò mướt mượt đến xanh da

thèm một chút hiếm hoi cù lần chơi vơi véo ngắt
em ỉm im thấm tháp nụ hôn đầu
phút hiện đại có ngưòi trải đời hôn bị sặc
sợ quýnh ngày chẳng kịp nữa mòn hơi

biết còn mai mang rêu rớt quay về
ực một tiếng ngực Thu Bồn âm ấm

(Texas 12/2009)

Nguyễn Hàn Chung
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.