Trần Ngọc Hưởng
Nguyễn Bính

Tên: Nguyễn Trọng Bính (1916 – 1966) Quê: Nam Định
Tác phẩm chính: Lỡ bước sang ngoang, Tương tư, Chân quê
Cùng sinh ra ở chốn quê
Lại cùng một giống đam mê,..nòi tình
Tôi dù thuộc lớp hậu sinh
Cũng hoa chanh giữa vườn chanh đó mà …
Ngại gì muôn dặm cách xa
Một thân lặn lội tìm ra thăm Người!
Đâu xanh rờn giậu mồng tơi?
Đâu con bướm trắng, đâu người hong tơ?
Giang hồ… day dứt từ xưa
Sang ngang lỡ bước gió mưa đâu thời?
Còn đây nấm mộ Người thôi
Vườn hoang lá trút, trắng trời mây bay…
Sài Gòn Rạch Giá cạn ngày
Chín năm đốt đuốc theo ai soi rừng
Chiêm bao tỉnh giấc rưng rưng
Thôi rồi ơi hỡi thi nhân thôi rồi!
Đọc thơ xưa lại bồi hồi
Buồn thương đeo đẳng mãi người tài danh
Nằm đây xa chốn kinh thành
Thi nhân gặp lại chính mình thi nhân
Phong trần đã mấy phong trần
Tình yêu đã lại trong ngần nghìn năm
Bao la gió nội hương đồng
Hồn quê thơm ngát trong ngần hồn quê
Nguyễn Vỹ

(1912 – 1971) Quê: Quảng Ngãi
Tác phẩm chính: Gửi Trương Tửu, Sương rơi
Phải đâu chiêng trống xập xoèng
Khiến thiên hạ đổ nhau xem…trở vào!
Chỉ vì tài mọn chí cao
Mà ông lập dị như bao kẻ từng…
Rỡ ràng đáng mặt thi nhân
Vào tù ra khám gian truân đủ mùi
Trót sinh lỡ buổi giao thời
Nước nhà ly loạn, cảnh đời nhiễu nhương
Gửi Trương Tửu…chửi mười phương
Chán chường cái nghiệp văn chương … say mèm!
Sáng ra tỉnh dậy lại quên
Lại hì hục viết… như điên như cuồng
Chợt nhìn chó gặm trơ xương
Mỗi lần cầm bút chạnh thương nỗi mình
Tri âm đâu thể vô tình
Đọc thơ chắc bật khóc lên bao lần
Có gì như… giọt bâng khuâng
Sương hay lệ cứ rơi dần … dần rơi!
Chơi vơi nào khác kiếp người
Nhà tan nước mất một thời tối đen
Hoàng hôn xếp chữ ra hình
Mỗi câu hai tiếng giăng thành cò bay
Bâng khuâng nhung nhớ đong đầy
Tiếng chuông chùa khiến người ngây mắt nhìn…
Một hồn thơ Quảng Ngãi mình
Đa tài đa cảm đa tình… đào hoa
Chân dù bước lạc miền xa
Còn nguyên bóng dáng quê nhà trong tâm
Lê Văn Trương

(1906 – 1964) Quê: Hà Nội
Tác phẩm chính: Tôi là mẹ, Người anh cả, Trường đời, Trận đời
Người hùng thấm mệt phù trầm
Sâu lòng hẽm nhỏ tối tăm đời tàn
Tằm xuân rút cạn tơ vàng
Nguồn khô lệ ứa vạn trang sách gầy
Trận Đời roi quất nặng tay
Trường Đời trong đục nào hay… Một Người!
Phong sương nếm trải đủ mùi
Luyện thêm chất muối mặn đời văn nhân
Trong Gió Lốc Một Lương Tâm
Mời Ngài Lên, Ngựa Đã Thuần Rồi đây
Người Anh Cả những đắng cay
Ngỡ bao xương cốt phơi bày hết ra
Một Trái Tim, Một Người Cha
Năm mươi tám tuổi vụt qua sông dài
Tầm xuân nở thuở giêng hai
Hồn văn vỗ cánh lượn ngoài trăm năm
Chập chờn cõi nhớ mù tăm
Trải bao dâu bể tri âm với đời
Chuyến đò nhân thế lở bồi
Tôi Là Mẹ hát mãi lời văn chương
2 – 2 – 2011
Trần Ngọc Hưởng
Nguồn: Tác giả gửi


















