Son sắt phương Đông

Posted: 25/06/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm

Gói trọn hoàng hôn chấp chới bay
Phải không ngày vắng để đêm dài
Nghe trong điệu cỏ lời sương dậy
Mang chút ân tình vướng vất trôi

Tinh huyết ngàn năm thoáng hiện về
A! A! Lăng miếu đổ tư bề
Hay chưa bia đá nằm lau lách
Từng giọt hồn hoang thắm đất quê

Xao xác hàng cau gọi mái tranh
Bên nhau mà đứng lạnh âm thầm
Lỡ trong buốt giá không còn gió
Xương thịt người xưa ai viếng thăm ?

Cứ thổi rạ lên mộ chí đời
Vàng chiều vàng lẫn lộn mây trời
Bốn phương ngơ ngác trầm hương đọng
Tích cổ còn ghi phiến đá chơi !

Nét thảo Nôm buồn ngủ trước lăng
Lao xao thập kỷ đứng điêu tàn
Cổ nhân có gởi lòng theo gió
Gió cũng thổi về soi dưới trăng

Soi dài sơn thủy mấy ngàn năm
Máu đỏ hồn xanh dạo nguyệt cầm
Khí phách đâu đây về đọng lại
Ơ hờ lưới nhện đứng chiêu anh

Lếch thếch quay về hướng tổ rơm
Đèn chao vách lộng gió nam non
Đá lăn trong quãng đời du mục
Bỗng chốc âm về tiếng sắt son

Con chim son sắt hiếm hoi về
Đứng bên mộ cổ hót trăm bề
Hót theo sợi khói chiều vương vấn
Vàng trời ráng cháy lạnh hồn quê !

À há ! Thì ra đá động lòng
Núi mờ sương vắt dạ Phương Đông
Khói hương đâu đủ tràn tâm huyết
Thương tóc già nua rụng trước sân !

Hạt bụi giang hồ giũ gót chân
Cũng như thương khách phải phong trần
Trơ vơ bên đỉnh tinh cầu lạc
Ngoái vọng đời trăm cuộc hóa thân

Thật giả mơ hồ sợi khói bay
Lao xao cảnh trí nơi nào đây
Ai đem nhựa đắp đường điêu khắc
Thạch bản mơ hồ khóc cỏ cây

Đã thế con tim vẫn giữa lòng
Giữa trời giữa đất giữa vô cùng
Giữa bao sương muối thăng trầm sống
Sao vẫn mơ hồ chuyện cố hương ?

Thương hồ muốn gói lại bên vai
Phong ấn tràng giang với nợ đời
Cổ miếu mấy phen thầm lặng đứng
Đèn nhang xô lệch với trần ai !

Run rẩy bên bầy đá động lòng
Núi mờ sương vắt dạ Phương Đông
Con chim son sắt về bên gối
Tha mộng quê người xao xuyến không?

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.