Trần Ngọc Hưởng
Dưới bóng phong ba
Tay ai mở đất mùa xưa ấy
Gieo xuống mầm xanh giữa dặm dài
Từng gốc phong ba bờ cát trắng
Hồng lên như lửa vết chân ai
Da nhuộm nắng trời hồn thấm mặn
Biển đầy đọng mãi mảnh trăng nghiêng
Từng cơn gió thổi rung lời mẹ
Xa mút đường chim phía đất liền
Ngọn lửa thiêng nào ai đã nhóm
Bao đời truyền tiếp giữa trùng khơi
Cắm chân trên cát nhen trên cát
Cháy bập bùng lên giữa biển trời
Đời đời cát đá mang hồn nước
Chẳng dạt trôi không bị nhấn chìm
Trời nước mênh mang ngàn sóng dữ
Trường Sa dải đất đã dằn lên
Nắng thiêu cát bỏng bờ môi đắng
Lưng dựa san hô xẻ chiến hào
Từng giọt mồ hôi từng hớp nước
Khát lòng nhưng vẫn sống vì nhau
Dưới bóng phong ba bao lính trẻ
Bồi hồi như đảo cũng xa quê
Nhớ nhà súng trận tay thêm chắc
Cùng cả cha ông đã hẹn thề…
Gửi Trường Sa
Như neo vào biển bao la
Trường Sa ơi! Núm ruột ta cồn cào
Sóng gầm giận dữ ầm ào
Lồng lên gió mặn thét gào ngày đêm
Chẳng tìm ra phút lặng yên
Ngỡ như bão giật triền miên đêm ngày
Quất vào đau rát mặt mày
Gió tung sóng dựng cát bay tầm tầm
Phút nào lửa bốc dưới chân
Bốn bề cát cháy vỡ bùng nắng ra
San hô nở mãi thành hoa
Đằm mình dông bão phong ba trắng ngần
Chung chiêng mái bạt tầng tầng
Bao người lính trẻ cắm chân miệt mài
Hóa cây tỏa bóng xanh dày
Luôn gan góc với trời mây thủy triều
Rập rình bóng giặc sớm chiều
Dẫu là vỏ ốc vỏ nghêu cũng là…
Hiểu Trường Sa đến xót xa
Từng dòng máu nóng hực ra sóng lừng
Ngọn cờ giữa ngực triều dâng
Gió cuồn cuộn đỏ rưng rưng tim người
Giặc còn bão lửa khôn nguôi
Phong ba vẫn sắc xanh ngời mai sau
Trần Ngọc Hưởng
Nguồn: Tác giả gửi



















