Đề thơ tang bồng trên vách đá tặng Bồ Tùng Linh tiên sinh

Posted: 16/07/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm


Bồ Tùng Linh (1640-1715)

Mơ hồ có tiếng chim gì lạ
Rung rúc chuyền quanh gác sách xưa
Gió thoảng vấn vương tim bạch lạp
Mồ hôi âm khí mới bay qua

Nửa gót giày rơi ngoài cỏ sương
Hững hờ đọng lại giọt ma hương
Thương hồ dăm mái tóc phiêu lãng
Khanh khách qua đêm cười rượu tàn

Chợt cùng ngưng bặt (như sương phụ
Giữ tiết ba năm bên mộ chồng)
Mặc đoá hoa quỳnh vừa mới nở
Quạt mồ Trang Tử, gió mênh mông !

A ha, gió cũng thổi xuôi chiều
Mỹ nữ động lòng đàn quạnh hiu
Mấy bận qua sông, bay ráng đỏ
Nặng hồn Thiên Sứ đứng liêu xiêu.

Cứ triền miên chảy như dòng thác
Ta khẽ chuyền cành soi bóng chơi
Trái chín rụng đầy theo ngõ tới
Âm thầm như tiết thế gian rơi

Lang thang con sáo hót vu vơ
Xa lạ qua sông và bụi mờ
Sương khói vô thường men chí dị
Giang hồ cho lạc bóng trăng trơ.

Thương hồ dăm mái đầu phiêu bạt
Khanh khách qua đêm cười rượu tàn
Mấy ngọn đèn chao hồn quái đản
Ðầm đìa nghĩa khí trời phương đông

Loáng thoáng trầm hương cõi quá khứ
Cháy bùng tan nát mộng đầu hôm
Một con chim nhỏ tha tình sử
Rải xuống vườn xưa mấy giọt sương !

A ha, bụi nắng mờ nhân ảnh
Chút gió hoàng hôn cuốn lá vàng
(Lá rụng thăng trầm muôn hướng gió
Mà sao vàng úa gió hoàng hôn ?)

Bạc đầu đâu tiếc gánh phong trần
Bằng hữu lung linh rượu bạt ngàn
Trái đất âm thầm không điểm tựa
Thiên hà đành cháy rực sao băng

Thà rằng đội nón thật tang bồng
Ðể trả lời di chúc cổ nhân
Thấm thoát ngàn năm tình sử héo
Một con chim nhỏ hót bâng khuâng !

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.