Bùi Chí Vinh

Crown of Rejoicing – Spencer Williams
Ở trên lầu cao khó nhìn thấy Chúa
Ở trên lầu cao khó nhìn thấy Chúa
Tôi lại tuột xuống rồi
Và thưa em giữa nhóm người diêm dúa
Có phải nhiều lần tôi đánh mất tôi
Cái bóng tôi đi qua chát chúa tiếng cười
Âm thanh pha lê nhói lòng sắc cạnh
Cái bóng tôi lạc giữa vùng áo xiêm đỏng đảnh
Người nhìn người cốt ý để khoe nhau
Không thể có nhan sắc ngây thơ khi đôi môi thoa bốn lớp son màu
Tôi sợ hãi bưng mặt hoài trốn tránh
Đêm thánh vô cùng, tôi hát mà trái tim hiu quạnh
Bao nhiêu năm chịu đựng buốt vô chừng
Mà sao đêm nay cũng đêm thánh vô cùng
Ai đang hát và ai đang nghe ngóng
Tôi chơi vơi trời hạnh phúc bao dung
Em đang hát và tôi đang cảm động
Có cái gì như thể bâng quơ
Như thể em nhìn tôi lóng lánh
Đàn Organ quá đổi thật thà
Kìa ngôi sao dẫn đường khỏe mạnh
Tôi chợt hiểu khi chính mình trốn tránh
Là chính mình tôi hoảng hốt thôi
Đừng tưởng rúc đầu vào ly bia lành lạnh
Biết nhảy Tango là kiêu hãnh lắm rồi
Ở trên lầu cao là khó thấy Chúa Trời
Này em nhỏ quả tình như thế
Không có đôi tay những người nghèo, đừng mong cuộc đời êm như mặt bể
Bởi mồ hôi là chất muối rất đơn sơ
Cho nên cuộc cách mạng tình yêu của các nhà thơ
Đơn sơ lắm mà chính là chân lý
Khi Paulo Neruda phát biểu về thiên đường
Em phải hiểu Chúa bỗng thành nghệ sĩ
Trong máng cỏ Chúa ngẩn ngơ quá vậy
Sao Ba Vua lại cung kính tuyệt vời
Có phải điềm báo trước cáo chung thời phong kiến
Chỗ thiên đường dành con trẻ rong chơi ?
Khi Whitman tung ra tập thơ Lá Cỏ với loài người
Các tu sĩ Thanh giáo đều lên cơn phẫn nộ
Nhà thơ cô đơn gọi “Chúa ơi”
Bởi nhân bản đang bị vùi xuống lỗ
Họ đâu biết tình yêu từ máng cỏ
Có cần chi mặt nạ trưởng giả đâu
Chúa chẳng thích là một nhà quý tộc
Ngài nai lưng chân thợ mộc, đúng không nào ?
Khó nhìn thấy Chúa ở trên lầu cao
Quả như thế, quả tình như thế
Hãy lẫn lộn với người thợ hồ
Em sẽ thấy màu vôi diễm lệ
Hãy lẫn lộn với người thợ lò
Em sẽ thấy phép nhiệm màu quá thể
Chớ hòa mình cùng bọn sữa bơ
Em sẽ buốt một thời như tôi nhé !
Nào organ dìu dặt nữa đi
Đêm thánh vô cùng xui tôi rạo rực
Những thiên thần đôi cánh uy nghi
Điềm lành của thời kỳ sung sức
Ai nghe ngóng và ai đang hát
Tôi chơi vơi tìm lại được mình
Em ngoan ngoãn và tôi ngơ ngác
Giữa đất trời xanh quá là xanh !
Mẹ và ông Thánh đa nghi
Mẹ đã cho không con hai bàn tay
Cám ơn Thượng Đế sinh ra mẹ
Mẹ cũng có hai bàn tay như thế
Bàn tay làm dấu thánh nhà thờ
Bàn tay xoa đầu lúc con tập làm thơ
Bàn tay tát nhẹ vào má con bên phải
Sao mẹ lại không tát luôn má trái
Cho con lớn khôn như cây cỏ trong rừng
Sao mẹ cứ muốn con là quả trứng trẻ con
Và mẹ cứ mãi là mẹ Âu Cơ trong truyền thuyết ?
Trên bàn tay mẹ tưởng rằng con đi hết
Mà vẫn không qua đường chỉ của cuộc đời
Những đường chỉ gầy như những nhánh sông trôi
Trên bàn tay mẹ, con lội hoài không đến
Mẹ đã hơn bảy mươi, hỡi bàn tay của biển
Biển bao dung tự tách để thành đường
Biển Đỏ của ông Môi-Sen, biển đỏ của văn chương
Biển của triệu bài thơ làm về mẹ
Trong mẹ có nhà thờ lại có thêm nhà trẻ
Vừa có Chúa thiêng liêng vừa có bố bình thường
Vừa có mười hai Thánh Tông Đồ vừa có sáu đứa con
Vừa có bầu trời lại có luôn mặt đất
Để con chạy nhảy suốt đời không sợ chật
Con đặt tay mẹ lên tay con
Mẹ không muốn con thành thằng bé tí hon
Bỏ vào rừng vì mẹ không nuôi nổi
Mẹ ơi, chuyện cổ tích thường xảy ra khi trời tối
Mẹ chớ lo âu kiếm một ngọn đèn cầy
Khi tay mẹ trong con, mẹ đã hóa ban ngày
Mẹ hóa mặt trời, mẹ là ánh sáng
Trong bóng tối, bàn tay con tìm bạn
Hỡi cô gái tôi yêu, bàn tay rất mịn màng
Cô có dám như tôi, xòe năm ngón tay ngoan
Đặt dưới tay mẹ trước khi mình đỏ mặt
Và hỡi Eva, người đàn bà thứ nhất
Bàn tay của người có khác mẹ và em ?
Cho nên tôi tin, tôi tin, tôi tin
Như Chúa tin mẹ có cơn đau sinh đẻ
Như mẹ tin Chúa có cơn đau trần thế
Như con biết tin bàn tay mẹ thật thà
Có thể nào con tập giống Thánh Tô-Ma
Đặt năm ngón vào cạnh sườn của Chúa
Đặt giọt nước không đâu vào nơi sinh của lửa ?
Lửa ở trên đầu chúng ta
Vì lưỡi lửa đã ở trên đầu Thánh Tô-Ma
Con có một thời làm ông Tô-Ma tội nghiệp
Con hào hứng đặt tay vào giấy viết
Mà vẫn không hay lỗ hổng của cuộc đời
Đặt vào tay em chỉ thấy chuyện lứa đôi
Đặt vào tay bạn chỉ thấy tình bằng hữu
Đặt vào tay mẹ mới biết mình tham dự
Mới hiểu mẹ Âu Cơ không khác mẹ E va
Mới hiểu chết đi nghĩa là đang sống lại
Nghĩa là hoàn toàn như chuyện Thánh Tô-Ma
Bùi Chí Vinh
Nguồn: Tác giả gửi


















