Mật tụng

Posted: 17/08/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm

Một chiều, ráng đùn như sấm sét
Khách kề vai quang gánh hết cô liêu
Khách liền vai đỡ hoàng hôn rụng xuống
Cả ba nghìn thế giới khói quạnh hiu
Thõng tay bước lang thang kẻ chợ
Hồn bỗng dưng đầy ấp sương chiều

Tiếng vi tế động thầm bụi cỏ
Khơi lời hoan hỉ một hạt bèo
Chân cầu nở bừng giây mật tụng
Lành thay, thiên sứ cũng bay theo
Có lúc, tế bào khai rỗng hoác
Xuyên thân, ánh sáng chảy muôn màu

Từ vô ngã trở về nguyên quán
Uống chưa đầy lưng bát gió mây
Lúc nhúc dưới gót chân cũ kỹ
Hạt nẩy mầm thảo quả lâm ly

Lành thay, đỉnh núi mọc hoa vàng
Sinh khí lùa chơi theo bóng trăng
Mỉm cười ai hỏi cho đầu bạc
Giấu đi y bát chỉ truyền tâm

Một chiều, ráng đùn như sấm sét
Ngửa nghiêng trời đất góc biên cương
Gõ đá lấy ra vô lượng kiếp
Chất chồng báo nghiệp xuống tiền thân
Hiện thân như bóng loài chim biển
Soi hoài chưa kín hết đại dương

Di động mãi cung trời sinh diệt
Là uyên nguyên hay gái liêu trai
Ấn sắc tứ đóng lên thần thức
Là niêm hoa cười buổi thiên khai

Chớp mắt, uống chưa đầy biển xanh
Quay đầu gặp bờ rộng thênh thang
Khi rỗng tuếch, khi nặng nề như núi
Ngập tràn thân tia sáng hỏa đăng
Khi giác ngộ, khi vô cùng không rõ
Ai là người vừa uống cạn vầng trăng.

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.