Bí ẩn như rừng | Một năm như mười năm | Sao em đi miết

Posted: 02/09/2012 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

Bí ẩn như rừng

Đàn bà muôn năm vẫn bí ẩn như rừng
Thơ Vũ Hữu Định

Người xưa nói ăn của rừng rưng rưng nước mắt,
Anh vào rừng là bắt đầu chóng mặt,
Mà xa rừng lại thương nhớ rưng rưng !

Đến muôn đời rừng vẫn thâm u,
Bao nanh vuốt, ngàn hiểm nguy rình rập,
Đứng trước rừng, anh không nơi ẩn nấp,
Lại đem thân dâng hiến ngục tù !

Ôi! Đàn bà bí ẩn như đêm,
Anh khờ khạo làm sao hiểu thấu,
Nên vẫn cứ đâm đầu vào bóng tối
Và suốt đời ngậm ngãi tìm…em !

 

Một năm như mười năm

Một năm như mười năm,
Đợi một đời, lá đỏ,
Mắt em còn đăm đăm,
Hồn anh xao xác gió.

Một thu hơn mười thu,
Xe qua từng góc phố,
Dáng em chiều chung cư,
Cầm bàn tay củi nỏ.

Sao em không về đây ?
Hai ta, đời đã muộn,
Còn có bao tháng ngày,
Nắng phai, mờ sương xuống.

Em như gần như xa,
Một năm, mòn con mắt,
Nhớ thương đã vỡ òa,
Ôi! nửa vòng trái đất.

 

Sao em đi miết

Gởi người em gái mù khơi,
Sao em đi miết làm tôi nát lòng,
Mà sao cứ đi vòng vòng,
Sao không về lại bên dòng sông xưa ?
Sao không về hát đong đưa,
Đọc trang cổ tích buổi trưa ngày nào ?
Biển đời sóng vỗ lao xao,
Tôi còn đứng mãi hái sao trên rừng.

13.08.2012

Huỳnh Minh Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.