“Tự do” trong chế độ CSVN

Posted: 27/11/2012 in Phạm Khắc Trung, Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự

Phạm Khắc Trung

Tôi từng đọc ở đâu đấy, có người nói rằng (đại khái): Sở dĩ các sự việc còn rời rạc như những hạt đơn côi, tại vì người ta chưa biết xỏ xâu thành một chuỗi hạt đó thôi.

Thủa học tiểu học, một người bạn học chung đã đố chúng tôi rằng: Có một bầy dê 50 con gồm 49 con đực và một con cái, phải lội qua sông. Biết rằng nơi khúc sông đó có bầy cá sấu dữ, luôn rình rập để táp “trái dứng” của dê. Vậy bằng cách nào để bầy dê qua sông được an toàn?

Lúc đó chúng tôi bí lù. Sau này lên trung học mới thấy câu trả lời thật đơn giản: Bầy dê xếp hàng dọc qua sông, con đi sau ngậm “trái dứng” con đi trước, và con cái đi sau cùng.

Trong bài “Bác Sang” đăng trên Thư Viện Sáng Tạo ngày 18/11/2012, nhà văn Tưởng Năng Tiến viết (Trích):

“… Bác Trương Tấn Sang thì khác: thàng chả nghiêm và buồn thấy rõ. Sự nghiêm trang của bác Sang, cùng với những lời lẽ hết sức nghiêm trọng của ổng – chả may – đã gây ra ít nhiều ngộ nhận, và phát sinh ra nhiều kỳ vọng (cũng như thất vọng) không cần thiết cho khá nhiều người.

Ngày 20 tháng 10 năm 2012, tập thể sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm đã gửi đến Bác Trương Tấn Sang lá Thư Cầu Cứu Khẩn Cấp (vì một bạn học vừa bị bắt giữ) với tất cả sự tin tưởng, cùng với những lời lẽ vô cùng thống thiết:

“Kính xin bác Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang hãy lên tiếng giúp đỡ bạn ấy và gia đình. Bản thân bạn Nguyễn Phương Uyên là một người có đạo đức tốt, luôn được lòng các bạn bè và thầy cô trong trường. Bạn ấy luôn xung phong đi đầu trong các hoạt động về phúc lợi xã hội do đoàn trường phát động. Xin Bác hãy thương xót đến gia cảnh khó khăn của bạn ấy, và nỗi lòng của một người cha, người mẹ đã mất con mà can thiệp giúp cho bạn Uyên sớm về lại với gia đình…

Sở dĩ chúng cháu viết thư cho Bác là vì chúng cháu tin chỉ có Bác mới giúp được cho bạn ấy. Chúng cháu đã có dịp đọc báo trên các trang báo của cơ quan nhà nước khi tường thuật lại buổi gặp gỡ của bác với đồng bào cử tri quận 4 TP HCM. Những lời của bác thật là giản dị, sâu sắc khiến cho sinh viên chúng cháu rất cảm động khi thấy Bác cương quyết với tình hình xã hội phức tạp như hiện nay, vấn nạn tham nhũng vẫn và đang tồn tại trong một số bộ phận cán bộ đang suy đồi đạo đức Cách Mạng. Nhưng thật may mắn thay cho dân tộc Việt Nam vẫn còn nhiều cán bộ trong bộ máy lãnh đạo như Bác đang nỗ lực bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải.”

Hơn tuần lễ sau, vào ngày 30 tháng 10 năm 2012, lại có thêm Thư Khẩn Của 144 Nhân Sỹ Trí Thức Kính Gửi Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang – cũng với nội dung khẩn trương không kém:

“Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật. Cũng đã từng có những vụ bắt bớ không theo đúng quy định của pháp luật mà vụ này là thô bạo và trắng trợn nhất, gây phẫn nộ trong công luận trên cả nước và thế giới. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Chủ tịch có chỉ thị cụ thể cho việc xử lý có tình, có lý đối với hành vi yêu nước của một cô gái 20 tuổi đã dám biểu tỏ bằng hành động cụ thể tinh thần dân tộc và lòng căm thù quân xâm lược cho dù hành động đó có bị quy kết vào bất cứ tội trạng nào…”

“Chúng tôi cũng đề nghị Chủ tịch xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của Nhà nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới hơn bất cứ hành động phá hoại nào mà công an đang ra sức truy lùng và đàn áp.”

Toàn là những “đề nghị” chính đáng và khẩn thiết nhưng (tiếc thay) đều vượt quá tầm tay của  bác Sang, hoặc bất cứ bác (kính yêu) nào khác. Chức năng của Chủ Tịch Nước, cũng như Quốc Hội, và Mặt Trận Tổ Quốc – ở nước CHXHCNVN – chỉ dùng để làm cảnh, chớ đâu phải để làm thiệt mà “đề nghị” nhiều thứ (dữ dằn) dữ vậy, mấy cha?

Đã vậy, nhật báo Người Việt còn (vô tâm) hân hoan thơ thới đi tin:“Quốc Hội CSVN đang họp ở Hà Nội vừa đưa ra một bản dự thảo sửa đổi bản hiến pháp 1992, nếu thành hiện thực sẽ gia tăng đáng kể quyền lực cho chủ tịch nước, mà hiện nay là ông Trương Tấn Sang.”

Ý, Trời đất, qủi thần ơi. Mớ quyền hạn đang có bác Sang có bao giờ dám đụng tới đâu mà còn bầy đặt “gia tăng đáng kể” làm chi, cho má nó khi. Theo Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia thì nhiệm vụ và quyền hạn của Chủ Tịch Nước C.X.H.C.N Việt Nam được qui định (rành rành) như sau:

1. Công bố hiến pháp, luật, pháp lệnh
2. Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức vụ chủ tịch Hội đồng Quốc phòng và An ninh
3. Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch, Thủ tướng
Chính phủ, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sátNhân dân Tối cao

………….

Vậy mà bác Hồ không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn chỉ có mỗi một việc làm là … sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng, và bác Sang thì biết rõ mười mươi đứa nào là kẻ cõng rắn cắn gà nhà (đứa nào đang̣ “ngoem ngoém tối ngày mồm róm”) nhưng ổng vẫn không dám chỉ mặt, đặt tên cho nó đàng hoàng (chỉ dám gọi là đồng chí X) thì nói gì đến chuyện “miễn nhiệm, bãi nhiệm Thủ tướng Chính phủ…” cho nó thêm rách việc.

Chắc chưa hiểu được nỗi khổ tâm của bác Sang nên nhà báo Bùi Tín còn lên tiếng… xúi:

“Ông Trương Tấn Sang rất nên xét ân xá ngay cho các ông Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày, Phan Thanh Hải, bà Tạ Phong Tần vì họ đã bị phe nhóm của ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên án không có cơ sở pháp lý, khi họ chỉ tỏ thái độ yêu nước, chống bành trướng. Ông Sang cũng nên ra lệnh trả ngay tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ vì rõ ràng ông Vũ đã bị ông Ba Dũng trả thù cá nhân…

Ông Chủ tịch nước cũng nên xét ân xá ngay cho nhóm trí thức yêu nước Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, nhóm trẻ Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh đòi lập công đoàn tự do cho lao động nước ta, cũng như ân xá ngay cho ông Nguyễn Hữu Cầu – người tù của Thế kỷ, đã nằm trong tù 34 năm, nay đang bị nhiều bệnh hiểm nghèo.

Chỉ cần làm ngay vài việc trên đây nằm trong quyền hạn hiến định của mình, ông Trương Tấn Sang sẽ lập tức nổi lên là con người có công tâm và quyết đoán, có bản lĩnh lãnh đạo công bằng, nghiêm cách, quần chúng sẽ xuống đường hoan nghênh ông đông đảo, khuyến khích ông đi tiếp trên con đường cải cách cần thiết. Cuộc sống đang thử thách bản lĩnh chính trị của ông Tư Sang. Cờ trong tay, sao ông không dám phất? Ông còn sợ gì, sợ ai?

Rõ ràng, ông Bùi Tín muốn bác Sang phải trở thành một Gorbachev của Việt Nam cơ. Chính bác Sang, không chừng, cũng có lúc đã nằm mơ (y) như thế. Một giấc, ngó bộ, quá xa vời.

Tất nhiên, đây chỉ là những suy nghĩ rất chủ quan của một anh thường dân vớ vẩn, và nát rượu, cỡ tui thôi. Tôi có thể sai vì đã đánh giá bác Sang hơi (bị) thấp, và nếu đúng vậy thì đỡ cho dân tộc này … chút xíu!(Ngưng trích)

 
Không phải tại nhà văn Tưởng Năng Tiến đánh giá bác Sang thấp hay tại bác Sang thấp (không phải tại anh cũng không phải tại bác), tại cái cơ chế nước mình nó dzậy! Không phải khi không mà người ta sắp xếp 14 vua trong BCT với 13 ông và một bà. Đảng ta luôn bị các “thế lực thù nghịch” rình rập đánh phá, chúng luôn tìm sơ hở tấn công vào điểm mạnh “Tự Do, Dân Chủ” của đảng mình, thế nên mình phải dựa theo cái mô hình của bầy dê để chống đỡ, cũng bằng cách sắp hàng dọc, vua đứng sau ngậm “cái tự do” của vua đứng trước, vua nữ đứng sau cùng. Một công hai chuyện, thứ nhất là “cái tự do” cá nhân được bảo quản nghiêm mật, thứ hai là không còn ai có miệng để “phát biểu linh tinh”, giữ cho cái tinh thần tự do của ta luôn trong sáng gấp triệu lần cái tự do của bọn tư bản đang giẫy chết.

Ngày 11/09/2012, Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ đã ký 2 bản kiến nghị HRS 484 và HR 1410, lên án hành vi vi phạm nhân quyền mà Chính Phủ Việt Cộng đã ký tên cam kết tuân thủ.

Để đáp lễ, ngay trong đêm 12/09/2012, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký công văn hỏa tốc số 7169, yêu cầu Bộ Công An, Bộ Thông Tin Truyền Thông, Ban Tuyên Giáo “điều tra” và “xử lý nghiêm” những trang blog đăng tin vu khống, bôi lọ lãnh đạo, kích động chống đảng và nhà nước, tạo dư luận xấu trong xã hội, và cụ thể là các blog Dânlàmbáo, Quanlàmbáo, BiểnĐông. Ngoài ra, công văn 7169 cũng cấm cán bộ nhà nước không được đọc hay loan truyền thông tin trên các trang mạng bị gọi là có nội dung xấu chống đảng và nhà nước. Trong khi vẫn trâng tráo vận động một chân thường trực trong Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc vào năm 2014!

Chỉ thị 7169 của chính phủ Việt Cộng khiến công luận thế giới lo ngại về quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin, và tự do bày tỏ ý kiến của người dân tại Việt Nam.

Cũng trong chiều hướng đáp lại sự quan tâm của thế giới, phiên tòa “bỏ túi” xử vụ án “tuyên truyền chống nhà nước” đối với ba bloggers Việt Nam, trong đó, một người đã được Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama công khai ủng hộ, đã được mở ra ngày 24/09/2012 ở thành phố nhếch nhác tên người (Sài Gòn trước đây) sau ba lần đình hoãn, dưới mạng lưới an ninh dầy đặc, bằng bản án nặng nề nhất từ trước tới giờ, với tổng cộng là 39 năm cho 3 Bloggers Điếu Cày, Công Lý & Sự Thật, Anhbasaigon (Nguyễn Văn Hải 12 năm tù + 5 năm quản chế, Tạ Phong Tần 10 năm tù + 5 năm quản chế, Phan Thanh Hải 4 năm tù + 3 năm quản chế).

Chính vì thế giới mau quên đấy thôi, chứ “tự do” dưới chế độ CSVN đã được Trường Chinh xác quyết suốt từ gần 60 năm về trước, và trong quyển “Viết cho mẹ và quốc hội”, ông Nguyễn Văn Trấn đã viết (Trích):

“Hữu Loan, tác giả của bài thơ “Màu tím hoa sim” nói: “Nói thẳng, nói thật, nói hết” để xây dựng Đảng. Không những chỉ có “Nhân Văn hay Trăm Hoa” mới nói thật mà cả nước nói thật. Cả nước kêu oan. Những “ban giải oan” đã thành lập để vào trong các nhà tù giải oan cho hàng vạn người bị cải cách quy oan…

Nhưng đã ăn thua gì. Đơn từ kêu oan từ các nơi gửi về tòa soạn Nhân Văn thật đã cao bằng đầu, như đã cao “đống xương vô định”. Nhân Văn đã xếp thành văn kiện chuyển cho Trung ương Đảng nghiên cứu để thay đổi chính sách. Thật ra Nhân Văn chỉ khái quát tình hình để đúc thành lý luận. Bài báo bị cho là phản động, phản Đảng, phản dân nhất của Nhân Văn là bài “vấn đề pháp trị” do Nguyễn Hữu Đang viết. Trong bài, ý nói sở dĩ chỗ nào cũng có áp bức chà đạp lên con người là chưa có pháp luật rõ ràng. Tòa án là một tòa án tha hồ tùy tiện còn hơn “tôn giáo pháp đình” của Giáo hội Trung cổ. Muốn bắt ai thì bắt, muốn xử ai thì xử, bịa ra luật nặng nhẹ tha hồ để xử… Bài báo kêu gọi cần phải pháp quyền thì người dân mới có bình đẳng trước pháp luật. Sau hơn 30 năm do tình trạng pháp luật tùy tiện mà xã hội xuống cấp một cách tệ hại như hiện nay. Vấn đề hàng đầu đang đặt ra để giải quyết cũng là vấn đề pháp trị mà Nguyễn Hữu Đang đã đặt ra cách đây hơn 30 năm (mà phải nói đây là vấn đề sống còn của chế độ). Không có cộng đồng nào mà thành viên nào cũng chứa toàn âm mưu đen tối để chủ hại người bên cạnh. Không người nào biết phải biết trái mà sống nổi lâu dài. Nhân loại sinh ra để hợp tác với nhau, để tin nhau là chính, mới sống được đến giờ. Ngày xưa, ngay thời Pháp thuộc cả một vùng lớn như huyện mới có 5-6 tên trộm mà trộm không được pháp luật bênh như thế, mà dân chúng cũng còn lo ngay ngáy cho số phận trâu bò của cải của mình. Còn bây giờ chỉ một thôn thôi cũng có hàng vài chục tên trộm cướp công khai, coi thường pháp luật thì hỏi người dân còn an cư thế nào để lạc nghiệp được?

Một vấn đề nữa Nhân Văn đặt ra là “vấn đề Trần Dần” đăng ngay trang đầu Nhân Văn số 1, có chân dung Trần Dần to tướng với một vết dao lam cứa cổ to hoác do danh họa Nguyễn Sáng vẽ.

Từ trước ai cũng một lòng tin Đảng, cả trong lãnh vực văn học. Từ Liên Xô đưa về rồi từ Diễn An đưa sang, tài liệu Hiện thực xã hội chủ nghĩa, tức là con đường đi lên trong văn học nghệ thuật. Nghĩa là văn nghệ chỉ được nói đến xã hội thiên đường vô cùng đẹp chưa có, chưa bị cướp áp bức bóc lột đang diễn ra trước mắt. Rất hiếm những bí thư, chủ nhiệm, chủ kho, cửa hàng trưởng tốt, phải nói hầu hết là ăn cắp, thi nhanh ăn cắp, nhưng văn học không được nói thật mà phải dựng lên toàn là những người lý tưởng. Luận điệu thuộc lòng là: Không có ăn cắp mới lạ, có ăn cắp là tất nhiên. Đấy là thứ sốt rét vỡ da của nhân vật Khổng lồ, của một chế độ Khổng lồ!

Đường lối đó ở ta được ông Trường Chinh tiếp thu và bảo vệ, và truyền giáo như một thánh tông đồ xuất sắc.

Một người nhà báo hỏi ông:

− Như vậy là cách mạng đã cấm tự do ngôn luận?

Ông Trường Chinh sửng sốt:

− Anh nói sao? Các anh được tha hồ tự do chửi đế quốc đó thôi”. (Ngưng trích)

 
Viết được như thế, kể ra ông Nguyễn Văn Trấn cũng đã gồng mình lắm rồi!

60 năm sau, nghĩa là gần một đời người, mới có ông Vũ Văn Hiển, trung tá công an Phường 6, Quận 3, chính thức diễn nôm câu nói của Trường Chinh rằng, “Tự do cái con cặc!”

Và cũng không phải vô cớ mà người ta xây dựng đền thờ dòng họ Hồ Chí Minh bằng cái mô hình “tự do” hoành tráng đến thế. Theo tài liệu của đảng và nhà nước CHXHCNVN, thì suốt đời Hồ Chí Minh luôn thiết tha và gắn bó với hai chữ “Tự Do”, có điều không mấy ai hiểu, “Tự Do” trong chế độ CSVN mang ý nghĩa đó?


(Mô hình đền thờ dòng họ Hồ Chí Minh)

Thế là từ nay, dòng họ bác Hồ luôn sống mãi trong… lòng chị em ta!

Phạm Khắc Trung
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.