Tiếng gió

Posted: 07/12/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm
Tiễn biệt Song Thân đi vào cõi nhớ (21.08 âl. 1988 và 22.11âl. 1997)

wind_chimes

Dốc Tây sườn núi đá ngổn ngang
Hơi nổ nào còn vương nội cỏ
Hiện trường phảng phất tiếng chim rền
Bốn phía hoa nho phơi thắm đỏ

Trung thu sao lạnh tiết mưa bay
Sấm chớp giăng giăng đầy sông Hậu
Đường trăm cây số nhạn bay về
Đáy suối soi mình hồn ứa máu

Dẫu biết chiều tà bóng tịch dương
Tránh đâu sương khói không phả đất
Mống trời treo vắt tận biên cương
Chở bóng lạc vàng ngựa vun vút

Đêm xuống phù dung nở lẻ loi
Thang mây áo nguyệt mờ một cõi
Sóng bủa chân cầu thương bèo trôi
Tăm tắp phương trời, đời mấy lối?

Áo gai phếch gót, ngọn đèn lu
Le lói nhập hồn sao mới rụng
Cát bụi bay theo gió tung mù
Xa cách nghìn trùng hơi lửa ấm

Con kênh biên giới thật xa xôi
Nỡ chảy thênh thang quanh trí nhớ
Bới giữa tro than tìm lấy hơi
Chỉ thấy gậy già treo góc xó

Lãng đãng đàn mây trắng tháng năm
Che ngang vầng trán nên trăng khuyết
Đời thường nào khác bánh xe lăn
Kéo bóng hoàng hôn rơi rả rít

Âm thanh rền nát đá Đầu Bờ
Khe núi mọc đầy hoa thiên tuế
Ngoảnh lại cánh buồm từ cơn mơ
Quầy quã ngược xuôi dòng nhân thế

Thương người lạc lõng gió ngàn mây
Đêm tạnh sao giăng quanh dế rí
Trên đỉnh tháp vàng hương còn đây
Gạch rụng mơ hồ lên mộng mị

Hôm nay nằm ngủ giữa đồng hoang
Dờn dợn quanh hồn đầy khí núi
Vó câu vỗ cánh lá phơi vàng
Tiễn gót thiên thu về cát bụi

Mái trăng hiu hắt còn gác hờ
Ngựa đạp cầu sương chờ cố chủ
Gươm tặng treo lên nhánh cây khô
Nghĩa tận đau lòng cành liễu rũ

Đánh rớt bên đời chút đá vàng
Sư tử đành về rừng núi cũ
Bờm vàng chau tiếng hống thênh thang
Cát bụi ngàn năm theo gió hú

Bấm tay nhẩm tính chặng đường qua
Dấu chân người đẹp như sử ký
Mong manh sợi khói lã quê nhà
Ráng vàng hừng hực tiếng ngựa hí

Đêm trường mới hiểu giọt chiêm bao
Nhễu xuống hồn trăng lời vạn cổ
Đèn nghiêng vách nhỏ bóng bạc đầu
Vi vút ngoài hiên rền tiếng gió…..

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.