Món quà Noël

Posted: 17/01/2013 in Phạm Khắc Trung, Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự

Phạm Khắc Trung

crying_cow

Hồi học thi Tú Tài, tôi ở trọ nhà ông bác trên Saigon. Người anh họ con ông bác và tôi, tuy tuổi tác chênh lệch nhau xa nhưng lại hợp gu nên khắng khít, đi đâu anh cũng níu kéo rủ tôi theo.

Một hôm tôi theo anh vào trường Luật, anh đứng nói chuyện với một cô sinh viên đẹp tuyệt trần ở hành lang dưới sân. Tôi bị sắc đẹp và lối làm duyên của cô hớp mất hồn, đứng chết trân như trời trồng nhìn cô say đắm, tai tôi không nghe tiếng ông anh nói bất cứ lời gì, tất cả tâm trí tôi dồn vào bờ môi mọng mị đang thỏ thẻ của cô, “Duyên… Duyên… Duyên…”

Bất chợt ông anh đẩy vai tôi thật mạnh, “Đi mày! Để nó đứng đó mà Duyên một mình!” Tôi chưng hửng đến lặng người, bước thẳng một nước không dám ngoái đầu nhìn lại sợ thấy cái bản mặt tái mét của cô, trong bụng tôi thầm trách ông anh mình tàn nhẫn vô độ, sao đành lòng dập liễu vùi hoa như vậy?

Gần mực thì đen gần đèn vẫn tối. Ở gần ông anh hai năm trời tôi đâm nhiễm cái thói xấu của ông anh mình, tôi cũng không chịu nổi cái kiểu õng ẹo, xảnh xẹ của mấy nường nhí nháo, cho nên tôi thích kết thân với mấy chị lớn tuổi hơn. Làm em út không những được quý chị chìu chuộng, mà mình có mở miệng nịnh đầm vài câu cũng không bị mắng là “đồ mắc dịch”.

Nhiều người tưởng tôi có một năng khiếu đặc biệt về ba cái vụ nịnh đầm, tình thực là tôi theo chủ thuyết ứng dụng, thấy dầu thơm mà xịt quá nhiều sẽ làm người khác ngột ngạt, trong khi biết thoa một lớp mỏng nhàn nhạt, đủ thoang thoảng cho người ta phải hỉnh mũi hít hà, cho nên có tới 99% câu nịnh của tôi được các chị hài lòng, riêng 1% ngoại lệ là do tôi bị “tổ trác”. Số là lúc trước tôi có người bạn cùng tuổi, vợ anh ta còn trẻ nên chị vợ cũng xấp xỉ tuổi tôi. Người chị vợ ở bên Mỹ ly dị chồng, buồn tình mới qua Canada thăm em và vô tình gặp tôi ở nhà người bạn. Quen thói nịnh đầm tôi mới lên tiếng, “Hồi đó coi tuồng Thanh Nga đóng, thấy ông sinh viên y khoa chạy xe đụng gẫy chân Thanh Nga nên phải cưới về làm vợ. Thấy dzậy đâm mê, tôi bèn xách xe Honda chạy khắp Saigon kiếm người đẹp đụng. May mà chị không gặp tôi, chứ không đã gẫy giò rồi!” Nịnh hay dzậy mà bả không khen còn xỉ mặt mắng, “Thứ thằng cha dzô diên, đồ mắc dịch, mới gặp mặt lần đầu đã trù ẻo người ta!” Cô vợ nháy mắt cười xin lỗi tôi rồi lôi bà chị lên lầu. Trong khi đó thằng bạn tôi ôm bụng cười bảo, “Mày nịnh đầm hết sẩy nhưng hôm nay bị trật đường rầy. Bả qua Mỹ từ nhỏ rồi lấy chồng Mỹ từ lúc 17 nên không rành tiếng Việt!”

Hồi nhỏ tôi được mẹ dạy rằng, “Mình có tên có tuổi, hễ ai gọi thì phải dạ, ai bảo thì phải vâng!”

Lớn lên đi học tôi cũng thuộc lòng câu, “Có trung hiếu mới đứng trong trời đất!”

Mặc dù tôi đã bị nhiều lần trớt quớt đến dở khóc dở cười, mà cái nghiệp văn chương lại vô cùng di lụy: Hồi báo giấy còn thịnh hành, viết bài xong tôi in ra gửi đăng báo. Đa số chủ báo không đọc vì thấy tên người viết lạ hoắc lạ huơ, lại không có người giới thiệu, nên không trả lời (tôi nghĩ thế). Có báo quen biết vì từng thư qua thư lại nên miễn cưỡng trả lời rằng, “Cám ơn, chờ đăng số hợp chủ đề”, nhưng chờ hoài không thấy chủ đề nào hợp! Có báo thì bằng lòng đăng nhưng yêu cầu tôi đánh máy và in ra theo mẫu layout, cùng cỡ và loại font họ chọn để họ khỏi mất công đánh máy lại, thiệt tiện và lợi vô cùng. Rồi họ đăng và gửi tặng tôi một số báo, kèm thư xin ủng hộ tiền bưu phí gửi qua Canada. Dĩ nhiên tôi hoàn toàn thông cảm và sẵn sàng mua Money Order gửi đi. Một ông bạn cũng cùng cảnh ngộ, thấy báo có đăng bài của tôi nên ổng phone cười hắc hắc hỏi rằng, “Đã gửi tiền mướn đăng bài chưa?”

Sau này có Internet thì sự việc lại phức tạp hơn nhiều. Webside nào cũng đề nghị bạn đọc gửi bài, vậy chứ cha căng chú kiết thì còn lâu họ mới trả lời chứ nói gì đọc, ngay cả việc nhận được hay không cũng không thông báo. Có lần tôi post bài mình viết lên một diễn đàn, có một ông chủ báo gửi email xin đăng bài ấy (chứ phần lớn cứ tự nhiên đăng không cần hỏi), và chắc vì thói quen nên ổng cho địa chỉ webside nhà, mời tôi, “Và nếu có thể được xin VH cộng tác với anh em chúng tôi”. Đến chừng tôi email cám ơn và trả lời sẵn sàng cộng tác thì ổng im rơ không trả lời. Tôi bóp trán suy nghĩ hoài mới hiểu ra rằng chữ “cộng tác” của ổng mang ý nghĩa là “mua báo” chứ không phải “viết bài”! Chuyện của người thày tôi còn hy hữu hơn, không những chủ báo lấy bài của ông đăng không thông báo còn sửa chữa tứ tung. Đến khi biết được thày tôi mới phàn nàn thì chủ báo trả lời (đại khái), “Đăng cho là phước rồi còn càm ràm nữa?”

Vậy đấy, nhưng hễ có người kêu đến tên là tôi phải sốt sắng trả lời:

“Kính gửi ‘Lão bà Mainguyen’,

Trong thư reply…, tiền bối ký tên ‘Lão bà Mainguyen’ nên tiểu nhân biết thế, mặc dù nghi ngờ không biết có bị lừa như Nhậm Doanh Doanh từng lừa Lệnh Hồ Xung chăng? Dẫu bị lừa cũng mặc lòng, bởi trong trời đất bao la, được người đồng tình với lời phát biểu của mình đã là một vinh hạnh lớn. Xin đa tạ!

Nhân mùa lễ lạc, tiểu nhân xin kính chúc ‘Lão bà Mainguyen’ và gia đình một mùa Giáng Sinh An Bình, và một năm mới An Khang − Hạnh Phúc.

Thân kính,

Phạm Khắc Trung”

Tôi cũng thừa biết, ngoại trừ lão Hồ yêu quái dám nhận mình là “Cha già dân tộc” ở tuổi ngoài 50, còn đối với người bình thường, một khi đã nhận chữ “Lão” tức đã ở tuổi cổ lai hy, nhưng tôi vẫn cứ nịnh đầm, nghi ngờ Tiểu Thư Nhậm Doanh Doanh giả danh bà lão, đó là cái khéo của thằng tôi!

Và cái phần trăm nhỏ nhoi mà lần này tôi nhận được:

“Anh Trung ơi, anh ở đâu trong cõi đời này vậy? Wa già thiệt là già đa! 76 cái xuân, thuộc quá cổ lai hy… Lão hỏi anh ở mô, mong là trong xứ Mỹ thì lão gửi sách anh đọc cho vui”.

 

Và đấy là món quà vô giá đối với tôi trong dịp Giáng Sinh này:

“Em viết có vài câu ngắn mà sao động tâm cang chị quá, tình chưa thân đã nghe thương.

Chị rất ngại làm cho người ta lầm tưởng là chi trẻ. Nhiều người đọc chị không tin chị già đến vậy. Chị cũng ngại em… thất vọng. Hihi. Nên đính chính rõ và nhanh.

Mà em thật tuyệt vời. Nên chị nghe rất mến quý em rồi”.

. . . . .

“Chị có nhiều niềm vui quá hôm nay. Cám ơn Trời và cám ơn đời.

Sau hết cám ơn em cho chị niềm vui bằng niềm vui lớn của em.

Muộn rồi, chị ngưng nghe. Mới quen em hay quen tự kiếp nào?? Một Giáng Sinh tuyệt dịu!!

Have a Joyful Xmas em, chị Mai nguyên!”

Nghe chị kể, chị “yêu mê thú vật vô cùng. Dù là con cọp, nó không cắn chị, chị cũng muốn hun!”

Cho nên khi gặp bài tường thuật rất hay của Thiền sư Abrahm, Viện chủ một thiền viện ở Perth, Australia, tôi gửi chị đọc:

“Hôm ấy tôi đến sớm để hướng dẫn lớp thiền của tôi ở một nhà tù có các biện pháp an ninh không chặt chẽ lắm. Một phạm nhân mà tôi chưa hề gặp đang chờ để nói chuyện với tôi.

Anh ta là một người cao lớn, tóc tai, râu ria rậm rạp và trên cánh tay hình xăm trổ đầy; những vết sẹo trên mặt cho người ta biết anh ta đã trải qua nhiều cuộc đánh nhau ác liệt. Anh ta trông đáng sợ đến nỗi tôi tự hỏi vì sao anh ta lại đến học thiền. Anh ta không phải là loại người thích hợp. Tất nhiên là tôi sai.

Anh ta kể với tôi rằng điều gì đó đã xảy ra cách đây vài ngày làm cho anh ta cực kỳ hoảng sợ. Khi anh ta bắt đầu nói tôi đã nhận ra giọng miền Ulster. Để cung cấp cho tôi vài thông tin về nhân thân, anh ta nói rằng anh ta lớn lên trên những đường phố bạo động nhất Belfast (n.d. thủ phủ của tỉnh Ulster, Bắc Ireland). Vụ đâm chém đầu tiên diễn ra lúc anh ta mới là một cậu bé bảy tuổi. Một thằng bắt nạt ở trường đã đòi số tiền dành cho buổi ăn trưa của cậu bé. Cậu bé nói không. Thằng đó rút ra một con dao dài và lên tiếng đòi tiền lần thứ hai. Cậu ta nghĩ rằng thằng đó chỉ dọa thôi. Cậu ta nói không lần nữa. Thằng bắt nạt không thèm nói lần thứ ba, hắn đâm con dao vào cánh tay của cậu bé bảy tuổi, rút ra, rồi bỏ đi.

Hoảng loạn, cậu bé chạy ra khỏi sân trường, với máu chảy ròng ròng, trở về nhà cha mình ở cách trường không xa. Người cha thất nghiệp nhìn sơ qua vết thương rồi dẫn con vào trong phòng bếp, nhưng không phải để băng bó vết thương. Người cha kéo hộc bàn, lôi ra một con dao làm bếp lớn, đưa cho con trai và ra lệnh cho cậu bé quay lại trường để đâm thằng kia.

Đó là cách anh ta được nuôi dạy. Nếu như anh ta không trở thành cao lớn và mạnh mẽ như thế thì đã chết lâu rồi.

Nhà giam là một nông trại tù nơi mà những phạm nhân ngắn hạn, hay phạm nhân dài hạn sắp được tha, có thể chuẩn bị cho đời sống khi được ra, một số người học một nghề nào đó trong ngành nông nghiệp. Ngoài ra, sản phẩm do nông trại tù này cũng cung cấp thực phẩm rẻ tiền cho tất cả các nhà giam ở Perth, để giảm chi phí. Các nông trại Úc nuôi bò, cừu, và heo, chứ không chỉ trồng lúa mì và rau xanh, nông trại tù cũng thế. Nhưng không giống các nông trại khác, nông trại tù có một lò giết mổ ngay tại chỗ.

Mọi tù nhân đều có một việc làm ở nông trại. Nhiều tù nhân nói với tôi rằng công việc mà nhiều người muốn làm là những công việc ở lò mổ. Nhưng việc này được các tù nhân hung bạo ưa thích. Và công việc được ưa chuộng nhất chính là công việc của đồ tể. Anh chàng người Ireland to con này hồi đó là một đồ tể.

Anh ta mô tả lò mổ cho tôi nghe. Những hành lang làm bằng thép không gỉ rất chắc, rộng ở phần cổng ngoài , hẹp dần tạo thành một con đường giống như cái phễu khi chạy vào bên trong tòa nhà. Nối tiếp con đường hẹp đó là một bệ cao, nơi anh ta đứng với một khẩu súng điện. Những con bò, heo, hay cừu bị lùa vào con đường bằng thép đó bằng cách dùng chó và gậy thúc. Anh ta nói chúng sẽ kêu la, mỗi con theo cách của mình, và cố chạy trốn. Chúng ngửi thấy cái chết, nghe thấy cái chết, và cảm thấy cái chết. Khi một con vật đi qua bệ đứng của anh ta nó sẽ vùng vẫy, quằn quại và kêu la hết sức mình. Mặc dầu khẩu súng của anh ta có thể giết chết một con bò lớn bằng một phát bắn điện cao thế, nhưng con vật không bao giờ đứng yên cho anh ta nhắm bắn. Cho nên anh ta phải bắn một phát làm chúng choáng váng, và phát kế tiếp là để giết chết. Một phát gây choáng, một phát giết chết. Hết con này đến con khác. Ngày này qua ngày khác.

Anh chàng người Ireland này bắt đầu trở nên bị bối rối khi kể đến biến cố xảy ra cách đây vài ngày làm cho tinh thần anh ta bị chao đảo. Anh ta bắt đầu chửi thề. Khi kể tiếp, anh ta cứ lặp đi lặp lại, “Đù má, đó là sự thật !” Anh ta sợ tôi không tin.

Ngày hôm đó người ta cần thịt bò cho các trại giam ở Perth. Họ đang giết bò. Một phát gây choáng, một phát giết chết. Anh ta đã quá quen với công việc giết chóc hằng ngày cho tới khi có một con bò đi vào theo cách không giống gì với những con vật anh ta từng thấy. Con bò này im lặng. Nó không hề rên rĩ. Đầu nó cúi gằm xuống, đi một cách cố ý, một cách tự nguyện, một cách chậm chạp, vào vị trí sát với bệ bắn. Nó không hề quằn quại, vùng vẫy hay tìm cách chạy trốn.

Khi đã đến vị trí nó ngẩng đầu lên, và nhìn chăm chăm vào người đồ tể, hoàn toàn không động đậy.

Anh chàng người Ireland chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào giống như thế. Đầu óc anh ta bối rối đến mụ mị. Anh ta không thể đưa súng lên, cũng không thể rời mắt khỏi đôi mắt của con bò. Con bò nhìn thẳng vào bên trong anh ta.

Anh ta như rơi vào một khoảng trống không thời gian. Anh ta không thể nói cho tôi biết thời gian ấy kéo dài bao lâu, nhưng vì con bò cứ nhìn chăm chăm, nên anh ta thấy một cảnh làm anh ta rúng động hơn nữa. Bò có đôi mắt rất to. Anh ta nhìn thấy trong con mắt trái của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt bắt đầu tụ lại. Lượng nước mắt càng lúc càng nhiều đến nỗi mí mắt không thể cầm giữ lại. Nó bắt đầu chảy từng giọt xuống má, tạo thành một dòng nước mắt lấp lánh. Những cánh cửa của trái tim bị đóng lâu ngày bắt đầu mở ra. Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt dâng lên, càng lúc càng nhiều, cho tới khi mí mắt không thể cầm giữ được. Một dòng nước mắt thứ hai từ từ chảy xuống mặt con bò. Và anh ta không còn chịu đựng nổi.

Con bò đang khóc

Anh ta kể rằng anh ta ném khẩu súng xuống đất, chủi thề và hét lên với các sĩ quan quản giáo rằng họ làm gì anh ta cũng được, “nhưng không được giết con bò ấy”.

Anh ta kết thúc câu chuyện và nói rằng bây giờ anh ta là một người ăn chay.

Đó là một câu chuyện thật. Các phạm nhân khác của trại tù xác nhận với tôi điều đó. Con bò khóc đã dạy cho con người hung bạo nhất trong số những người hung bạo ý nghĩa của từ quan tâm.”

Ý mà chị Mainguyên ơi!

Em có nghe nhà văn Võ Thị Hảo hoài nghi, “Có lẽ trí thức Việt Nam bây giờ không còn nữa, không giống con người nữa”.

Và giáo sư Hà Văn Thịnh mong ước, “Trong năm 2012 này chúng ta không phải là con bò”.

Còn giáo sư Nguyễn Huệ Chi thì trả lời phỏng vấn đài BBC, “Chúng tôi viết để cho thấy rằng, 85 triệu dân ở trong nước không phải là những con bò, mà là những con người. Họ biết sống, biết suy nghĩ và biết quyền của họ. Chứ còn hiện nay, chúng tôi bị đối xử hơn những con bò”.

Phải chăng đó là những thông điệp nhắn nhủ trí thức phải biết khóc để đảng tha không bắn? Còn khóc lóc nịnh bợ như thế nào thì phải coi “Nhà báo” Nguyễn Phương Hùng “biểu diễn” trên YouTube.

Đảng có tha hay không thì phải chờ xem hồi chót, nhưng nếu ai đó có lòng mong đảng ăn chay thì đừng hòng, tốt hơn nên ngồi trông trời sập!

Phạm Khắc Trung
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.