Đêm Xuân ru đời với các bậc xưa

Posted: 05/02/2013 in Phạm Ngọc Thái, Thơ

Phạm Ngọc Thái

dem_trang_5

Cuộc sống trôi qua, người đời vận động
Xã hội thăng trầm khi chừng mực, lúc đảo điên
Cái sân khấu cuộc đời khép, mở
Đã về già mà đâu có được yên?

Có thể thế nên lẽ sống lại trở thành có lý!
Buồn cũng nhiều nhưng vẫn hữu tình thay
Như cái sân khấu ngoài trời
ở phường Quán Thánh ta đây
Đêm xuân nay có ca nhạc, dân tình túa đến xem vui đáo để.[1]

Ta ngồi trong bóng lặng ngắm mảnh trăng trời cô lẻ
Về với tình Nguyễn Khuyến giữa đêm câu…[2]
Ru hồn vào cõi thơ mộng ảo
Nhưng đêm xuân này mình chẳng muốn viết thơ yêu?

Lòng càng hiểu tâm trạng bà Xuân Hương, bác Tản Đà thuở trước
Nỗi buồn Nguyễn Du đeo đẳng cả kiếp người
Thôi cụ ạ! Thời thế nào cũng đều thế cả
Chỉ khi chết đi mới hết nợ đời![3]

Phạm Ngọc Thái
Nguồn: Tác giả gửi

[1] Đón ngày lễ tết ở phường Quán Thánh dựng rạp ngay ngã tư phố, tổ chức ca nhạc vui xuân để khách bốn phương đi ngang qua, cùng bà con khối phố túa đến xem đông nghịt cả đường phố.

[2] Chạnh nhớ bài thơ “Điếu thu“ của Nguyễn Khuyến:

Ao thu lạnh lẽo nước nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo…

[3] Theo thuyết bản mệnh của kinh Phật ở trong thơ cụ Nguyễn Du:

– Người ta chỉ chết đi mới hết nợ đời!

Bởi vậy nàng Kiều đã nhảy xuống sông Tiền Đường để quyên sinh mà không chết, đã được Giác Duyên vớt cứu: Nàng chưa thể chết, vì chưa trả hết nợ kiếp người!

Đã đóng bình luận.