Bước chân của người thuỷ thủ qua điệu buồn lục bát

Posted: 21/07/2013 in Thơ, Định Giang

Định Giang

dinh_giang-dinh_cuong
Định Giang, phác thảo Đinh Cường, Huế 1999

Bài Sàigòn

Xin đây làm cuộc chia ly
Em còn tay vẫy làm chi mỏi mòn
Anh về bỏ lại Sàigòn
Em thôi nặng nợ chồng con mất rồi
Với lời giã biệt buông trôi
Chút thân bé bỏng xin thôi đợi chờ

 

Bài Phan Thiết

Rồi cơn bão biển lớn dần
Sóng vươn tháp nước nhớ thầm bờ môi
Cho anh giếng ngọt rồi thôi
Vòng tay khép lại luân hồi hay sao
Van em bỏ lại máu đào
Kẻo thuyền anh gió lao đao kiếp người

 

Bài Nha Trang

Cát vàng này dấu chân anh
Với mùa biển động không đành bỏ em
Qua đây hồn nhớ lên thềm
Lửa môi sưởi lạnh không êm sóng chiều
Em về còn lại bao nhiêu
Mà ôm dĩ vãng ra điều thuỷ chung

 

Bài Tuy Hòa

Tóc sương rêu phủ bờ vai
Em còn đứng đợi dáng ai biển buồn
Khỏa thân bức tượng này phương
Ngàn năm còn đợi khách thương hồ về
Mai này em để lại chi?
Tay anh trống rỗng còn gì của em

 

Bài Qui Nhơn

Vòng tay thị nại gió cao
Nỗi hờn vong quốc buồn sau chiêm thành
Nửa khuya da thịt mỏng manh
Với xiêm y lệch tóc xanh não nề
Mai về làm lại Mỵ Ê
Để mang tiếng khóc gửi về Bồng Nga

 

Bài Đà Nẵng

Rồi như tượng đá sao đang
Mặt còn thiếu máu thời gian lạnh lùng
Thôi em bỏ lại vô cùng
Với ngôi thần thánh kẻo chùng lứa đôi
Nếu mai phúc đã đến rồi
Xin làm trẻ dại bồi hồi con tim

 

Bài Huế

Như hoàng thành cũ rêu phong
Tóc buồn cổ thụ ai hong gió chiều
Anh về còn lại bao nhiêu
Bụi đường rũ sạch xin yêu một lần
Em đành nón ngã vào thân
Mai xa thành phố phân vân suốt đời

Định Giang
Trích Tình yêu và bão biển, trong tập Ngàn Thương, thơ in chung cùng Kim Tuấn, 1961
Nguồn: Đinh Cường gửi thơ và tranh

Đã đóng bình luận.