Tự tình cùng đất nước

Posted: 10/09/2013 in Thơ, Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa

ganh_con

Những tháng ngày tôi còn nhỏ xíu
Ôm tập vở nhàu theo bạn bè đến lớp
Nước mắt chảy quanh sợ sệt đủ điều
Đất nước quanh tôi là cô giáo nhỏ
Dạy tôi i tờ và đọc ca dao

Buổi sáng có loài chim nào hót quá hay
Chim chìa vôi hay chim chào mào
Rót vào lòng tôi nỗi nhớ
Rót vào lòng tôi niềm thương yêu
Và niềm dịu ngọt

Tôi đi dạo ven vùng quê thơ ấu
Tuổi thơ như cánh diều no gió
Ngất ngưỡng trong một trời chiêm bao
Những tên gọi như Gò Chùa, Gò Ông Đốc
Những dòng suối mát lạnh trưa hè
Suối Sầu Đế, suối Đập Lạnh
Ngọt ngào trong trái tim tôi.

Ơi vùng quê thơ ấu của tôi
Một dãy trời xanh ngắt
Có loài bướm nhỡn nhơ trong khu vườn trí tưởng
Có loài chim hút mật
Cất tiếng kêu yêu thương
Rũ tôi về vùng trời hồng
Đó là đất nước, phải không?

Những tháng ngày tôi lớn lên
Đọc được dăm câu truyện Kiều
Tôi mê Nguyễn Du quá đổi
Và thương Thúy Vân
Và yêu Thúy Kiều
Sao cuộc đời Kiều mưa gió quá!

Tôi yêu thích Chinh Phụ Ngâm
Người vợ chờ chồng đi chiến đấu
Với một lòng thủy chung
như bài hát
“Chinh chiến miền xa, con ơi
Cha con chinh chiến miền xa”
Tôi nghe mà rưng rưng nước mắt

Tôi yêu cô Loan trong Đoạn Tuyệt
Tôi yêu cô Mai trong Nửa Chừng Xuân
Tôi yêu cô Nhung trong Lạnh Lùng
Những nhân vật của những nhà văn
Nhóm Tự Lực Văn Đoàn bất tử
Một Nhất Linh trong tâm tưởng tôi nở rộ
Những đoá hoa hồng thắm

Tôi lớn lên với tình yêu của Mẹ
Tình yêu của Em
Những ngày đầu tiên rộn rã
Đâu đâu cũng nghe tiếng chim ca
Đâu đâu cũng là mật ngọt
(những mật đắng sau này
Em làm sao thấu được)

Tình em đã cho tôi
Là trái tim vội vã
Là nỗi nhớ thương một tà áo lụa
Một mái tóc dài đen mượt
Nhánh mũi dọc dừa của em
Làm tôi chết đi nửa đời nửa đoạn
Tôi hạnh phúc để mà yêu em
Dù em hành hạ tôi tận lực
Dù em đốt cháy tôi thành tro than
Tôi vẫn một mực yêu em
Vì tôi kiếm tìm em suốt thời thơ ấu
Vì Em cùng nghĩa với Mẹ
Cùng nghĩa với Quê Hương, Đất Nước

Có phải thế không?
Hở em yêu thương một đời

Rồi những cánh chim cũng sẽ dừng bay
Sẽ đậu trên bến bờ thương nhớ
Tôi nghe dưới mạch đất ngầm cũng cựa quậy
Những làn sóng tin yêu

Đàn chim đậu trên tầng cao của mây trời
Cũng vọng về đất nước
Sẽ hát bài ca về cổ tích
Có Mẹ Âu Cơ
Có Mẹ Châu Long
Ngàn đời dang tay vẫy gọi
Hãy về cùng non nước

Phải về chứ
Về để được đi trên cầu Long Biên
Được đi trên cầu Trường Tiền
Được vào lăng tẩm
Ta sẽ vịn vào văn bia tiến sĩ
Thấm mồ hôi tài hoa của tiền nhân
Sẽ vịn vào từng nấm mộ của bạn bè
Và ngợi ca tiếc thương
Những anh hùng vô danh đã chết

Phải về chứ
Phải không em
Vì đó là Đất Nước

Đất của ta
Và Nước của ta
Không bao giờ mất được.

Trần Yên Hòa
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.