Bài nhớ Giang tháng Mười

Posted: 02/10/2013 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

hoang_xuan_giang_2
Nhạc sĩ Hoàng Xuân Giang (1946-1994)

Có nhớ đường xưa về

chiều lắng xuống
núi trầm cổ thạch
đá đè đau buốt xương gan
chiều hấp hối chiều-tôi-mất-tôi-ghé-ngang
dường như đâu em
vẫn ngồi
lắng nghe em khúc nhạc chiều
vẫn ngồi uống thêm từng sợi gió
chờ thanh âm vi vút bụi bờ
dường như vẫn-ngồi-em-vĩnh-cửu
ly rượu bức tranh ngòi bút cây đàn
tôi mất tôi mà sông biền biệt xứ

ai vạt một bên tim
trời trồng lên phế phủ
thương khóc sông đớn đau quằn quại co quắp
sông rã rời khúc
máu ruột mềm
thương khóc huyết lệ câm nuốt lặng chìm
tái tê cô độc chiều bóng núi lay lắt
thương ngàn ngàn chia cắt
núi
sông
thương nguyện sông an lành
nước xuôi về cố quận

[ 30/9/94 – X/X/95 ]

 

Đường sông xưa
rừng đã cháy thôi ngàn ơi vĩnh biệt
sông đã xuôi từ thuở khép mắt người

ngoéo tay tình không đổi dời
không lời cần chi ngỏ ý trời
khúc sông cạn núi giộc vai bầm
thuỷ phang ruỗng tát hình hài
nhớ trăng men xưa
chén xõa mù khơi

chín sáu – hai ngàn lẻ hai
chưa cười đã tối
tháng mười đen
quạ đen tháng mười em cơn bệnh ngặt nghèo quất gục
tháng mười ủng da chín vàng thi thể
bạn và em tháng mười. và những lá phong
hóa vàng dự cảm
tháng mười thao thiết vòng hoa khô
ngấn lệ không còn dấu mắt
khóc cho tràng hoa khô

tháng em đi mùa da xanh táo
bên ngoài những tinh thể vu vơ
đêm chúm sao ngẩn ngơ đứng trời
con chim họa mi đồi xa thôi hót
trong bao la chiều say
ngồi uống môi thèm nhắp cơn nắng cũ
phải là em bụi hồng lẩn khuất
sinh ly bãi bờ
đoái thân giang hồ phong lưu chùm mộng tưởng
chiều tàn trói chân
tháng em đi da vàng rụng táo
ướt rượt sông hồ
đặc quánh dòng lưng thuyền nước nghẽn
sóng nghẹn chồm đau
lưu vực mòn khuất

dặm nổi
khúc trường hành
em đi đâu mà vội chừ linh hồn ướt mưa
không
linh hồn đẫm nắng sương lửa thiêu mù đuốc tạ
hồn vang vang bụi tỏa ngát huơng đời
mùa say vong sau xưa hơn
mình lại có nhau
lại cùng nhau vỗ tay đánh chát
nhịp phách hồn không rời
có nhau năm mươi trước
ngoéo tay tình không đổi dời
không lời cần chi ngỏ ý trời
khúc sông cạn núi giộc vai bầm
thuỷ phang ruỗng tát hình hài
nhớ trăng men xưa
chén xõa mù khơi

[chín sáu – hai ngàn lẻ hai]

Hoàng Xuân Sơn
Trích phóng bút Cũng Cần Có Nhau [đã phát hành]
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.